Em Là Vì Sao Đang Rơi

Chương 1: Kẻ đáng ghét!



Đứng trước một mảnh đất rộng lớn, nước mắt Nhã Thi lặng lẽ rơi xuống. Từ lúc đến đây, cô chỉ đứng im một chỗ để nhìn ngắm mảnh đất này lần cuối cùng. Vì từ nay, nó không còn thuộc quyền sở hữu của cô nữa rồi.

Trong vòng một năm trở lại đây, do làm ăn thua lỗ nên công ty của gia đình cô hiện đang đứng trên bờ vực phá sản, số tiền mượn của ngân hàng lên đến hàng trăm tỷ. Để trả bớt nợ cho ngân hàng, cô đành phải bán đi mảnh đất mà cha cô đã để dành làm của hồi môn cho cô khi cô lấy chồng. Mặc dù không trả được bao nhiêu nhưng cũng giúp được cha cô nhẹ gánh đi phần nào.

Từ khi công ty lâm vào khủng hoảng, cha cô đột nhiên lâm bệnh nặng. Cô rất lo cho ông, tuổi tác ông đã cao nay lại phải chịu một cú sốc lớn như vậy, cô sợ rằng ông sẽ không qua khỏi.

Mẹ cô mất ngay từ khi cô mới lọt lòng nên từ nhỏ, cô đã thiếu đi tình yêu thương của mẹ. Nhưng bù lại, cô lớn lên trong vòng tay ngập tràn yêu thương của cha. Một tay ông nuôi cô khôn lớn, ông là người luôn bảo bọc và che chở cho cô. Với cô, ông không chỉ đơn thuần là một người cha mà còn là một người thầy. Ông luôn dạy cô những điều hay lẽ phải, dạy cô cách làm người lương thiện. Cô chưa bao giờ đi sai lời dạy của ông dù chỉ một bước.

Mấy ngày qua, bệnh tình của ông vẫn không thuyên giảm. Nhìn cha nằm bất động trên giường bệnh, cô rất đau lòng. Cô cảm thấy bất lực khi không giúp được gì cho ông. Việc duy nhất cô có thể làm giúp ông là bán đi mảnh đất này.

Hôm nay cô đến đây để gặp trực tiếp người muốn mua đất vì mọi lần cô chỉ nói chuyện với trợ lý của người đó qua điện thoại. Cô nghe nói, đó là một người lắm của nhiều tiền và rất có địa vị.

- Cao tiểu thư cũng có lúc rơi lệ sao?

Một giọng nói trầm ấm mang theo một chút giễu cợt vang lên bên cạnh cô. Cô lấy tay lau vội đi hai hàng nước mắt, quay mặt nhìn người vừa phát ra câu nói ấy.

Đôi mắt cô mở to nhìn người trước mặt mình, có chút ngạc nhiên, có chút khó chịu.

- Liên quan gì đến anh! - Cô ngó sang nơi khác, được một lúc, cô cảm thấy có gì không đúng nên quay lại hỏi. - Tại sao anh lại có mặt ở đây?

- Tôi đến đây để xem đất. - Anh đút hai tay vào túi quần, nhẹ giọng đáp.

- Xem đất?

Cô lại một lần nữa ngạc nhiên, không phải người muốn mua đất của nhà cô là anh ta chứ?

Cô cố lấy lại bình tĩnh, cao giọng:

- Nhưng tôi bán với giá khá cao đó.

Nghe cô nói thế, hàng lông mày anh khẽ chau lại. Anh có cảm giác như cô đang xem thường anh.

- Em cho rằng tôi không đủ tiền mua đất của em? Nói cho em biết là bao nhiêu tôi cũng có thể mua miễn là tôi muốn.

Nhã Thi chợt nhận ra mình thật ngu ngốc khi nói ra câu nói ấy. Cô rõ ràng biết anh là một người giàu có tới cỡ nào, mảnh đất của cô đối với một người nghèo có lẽ sẽ vô cùng lớn nhưng đối với anh, e rằng nó chỉ đáng là một hạt bụi.

Dù vậy, cô vẫn không chịu thua, bướng bỉnh nói:

- Nhưng tôi sẽ không bán mảnh đất của tôi cho anh.

Anh nhếch môi, thản nhiên nói:

- Được thôi, em không bán cho tôi thì cũng đừng mong sẽ bán được cho người khác.

- Anh đang đe dọa tôi?

Cô quắc mắt lên nhìn anh, mặc dù bây giờ đã là chiều nhưng hai má cô vẫn đỏ bừng như đứng giữa trời nắng gắt, bởi vì cô đang rất tức giận.

Đáp lại câu hỏi của cô là vẻ mặt cực kì bình thản của anh. Cô thừa biết, người trước mặt mình xưa nay chưa hề dọa dẫm ai. Anh nói được, nhất định sẽ làm được.

Về phần anh, vì đã quá quen với thái độ này của cô nên anh không lấy gì làm lạ. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ đứng lặng yên quan sát cô. Cô gầy đi rất nhiều, gương mặt xanh xao cộng đôi môi nhợt nhạt thiếu sức sống, nhìn cô bây giờ thật giống với một cái xác không hồn.

Trước kia, cô là một người hồn nhiên và luôn tươi cười rạng rỡ, cũng chính vì vẻ hồn nhiên, ngây thơ ấy mà trái tim anh đã biết thế nào là rung động. Nhưng bây giờ, anh không còn được nhìn thấy nụ cười thường trực trên đôi môi xinh xắn kia nữa. Thứ anh thấy, là những giọt nước mắt mặn chát, đáng ghét đã làm cho người con gái anh thương phải đau khổ.

- Thôi được rồi, ngày mai chín giờ tôi sẽ tới công ty anh để kí hợp đồng.

Cô biết mình không thể làm gì anh nên đành xuống nước nhượng bộ. Hơn nữa, cô cũng đang rất cần số tiền này.

Anh khẽ cười hài lòng rồi đi vòng ra sau lưng cô, khẽ thì thầm vào tai cô:

- Em cũng biết bản tính con người vốn rất tham lam, tôi cũng không ngoại lệ. Tôi vừa muốn đất của em, đồng thời... tôi cũng muốn có em.

Cô rùng mình, cảm thấy sống lưng mình lạnh toát khi hơi thở của anh phảng phất bên tai.

Không để những câu nói của anh làm cho mất bình tĩnh, cô dứt khoát:

- Rất tiếc, tôi bán đất chứ không bán thân.

Anh nghe thế liền nhếch môi cười nhạt, chế giễu:

- Em không bán thân nhưng em lại bán mạng cho một kẻ luôn lợi dụng em?

Câu hỏi mang hàm ý của anh khiến cô không khỏi hiếu kì.

- Một kẻ luôn lợi dụng tôi? - Cô nhíu mày lặp lại câu hỏi của anh. - Ý anh là Đan Huy?

Anh nhún vai, khen đểu cô:

- Xem ra, não của em vẫn còn một chút chất xám đấy!

- Anh... - Cô lại tức giận, quả thật những lời nói của anh rất khó nghe. - Trương Nhật Minh, tôi nói cho anh biết, Đan Huy anh ấy không bao giờ lợi dụng tôi, hơn nữa anh ấy cũng rất yêu tôi, anh đừng có ý định chia rẽ tôi với anh ấy. - Cô dừng lại, bước tới gần anh hơn. Đôi mắt kiên định nhìn anh, gằn từng chữ. - Nếu anh làm vậy, tôi sẽ rất xem thường anh!

Rồi cô bỏ đi.

Nhưng anh nào buông tha, anh cố nói với theo để cho cô nghe thấy:

- Cứ xem thường tôi nếu em muốn nhưng tôi chắc chắn một ngày nào đó, em sẽ là của tôi. - Giọng anh dần nhỏ lại đủ để mình anh nghe. - Chỉ của một mình tôi thôi!

Bước chân cô trở nên nhanh hơn, bởi cô không muốn ở gần con người đáng ghê tởm ấy thêm một giây phút nào nữa.

Vì đứng yên một chỗ quá lâu nên hai chân cô gần như tê cứng, bước chân hơi xiêu vẹo nhưng cô vẫn cố bước nhanh. Bước ra khỏi nơi có người mà cô cực kì căm ghét.

Anh vẫn đứng đó, đứng nhìn dáng vẻ gấp gáp của cô đi mà như chạy, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu. Cô luôn xa lánh anh mặc dù anh chẳng làm gì cô. Đến bây giờ, anh vẫn không biết lý do mà cô ghét anh là gì. Vì người yêu cô ghét anh nên cô cũng ghét anh sao? Hứ! Nghe buồn cười quá nhỉ!

Anh thở dài rồi hướng mắt về phía trước, mảnh đất rộng lớn đang phơi bày trước mắt. Chỉ có trời mới biết anh mua mảnh đất này làm gì, nhưng mỗi một việc anh làm cũng đều có lý do của nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.