Em Là Vì Sao Đang Rơi

Chương 14: Cuộc chiến bắt đầu



Khi đi làm trở lại, Nhã Thi mới hay tin là Kiều và Trang đã bị đuổi việc, nguyên nhân là gì thì cô không biết và cũng không muốn hỏi. Chuyện đó khiến Nhã Thi cảm thấy rất lạ nhưng càng lạ hơn nữa là mấy người trước đây không ưa cô đều đối xử với cô rất tốt. Cô vừa tới thì mọi người chạy đến nắm tay, niềm nở hỏi han:

- Ôi trời! Nhã Thi, kiểu tóc này hợp với cô đấy!

- Nghe nói mấy hôm nay cô bị bệnh, không sao chứ?

- Có cần tôi mua thuốc cho cô không?

Những câu hỏi dồn dập, những thái độ chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đã thay đổi xoành xoạch khiến Nhã Thi không kịp thích nghi. Cô chỉ biết cười trừ rồi tránh đi làm việc.

Ngay cả quản lí cũng không còn gay gắt với cô nữa. Dù Nhã Thi có làm sai hay vô tình làm bể đồ thì anh ta cũng chỉ nhắc nhở vài câu chứ không nổi cáu với cô như mọi lần.

Đúng là kì lạ!



Mấy ngày nay Nhật Minh bị sốt, nằm li bì ở nhà. Anh vì không muốn đến bệnh viện nên Hải Nam bắt buộc phải đến nhà anh để khám bệnh. Do dầm mưa và mặc đồ ướt lâu nên bị cảm, cộng thêm việc anh không biết tự lo cho bản thân mới dẫn đến tình trạng ngất xỉu. Hải Nam sau khi khám bệnh cho Nhật Minh xong thì không ngừng mắng anh:

- Cái đồ điên này! Dù là cảm nhẹ nhưng cũng không thể xem thường được đâu. Sao cậu lại không biết quan tâm bản thân mình như vậy hả?

Trước lời trách móc của Hải Nam, Nhật Minh chỉ biết cười trừ. Anh biết cậu lo cho mình nên mới nói như vậy. Anh cũng không ngờ là chỉ bị cảm thường mà lại dẫn đến tình trạng ngất xỉu như thế. Xem ra anh đúng là đã xem nhẹ việc này rồi!

Hôm nay anh cảm thấy trong người đã khỏe hơn rất nhiều. Không khỏe sao được khi mà ngày nào Hải Nam cũng tới lo cho anh ăn rồi uống thuốc, đến giúp việc nhà anh mà cậu cũng tự ý cho về nghỉ nói là để mình cậu lo cho anh được rồi. Hải Nam sợ rằng anh tham công tiếc việc, sẽ chạy đến công ty làm việc nên cậu mới quản chặt như thế. Riết rồi anh thấy Hải Nam giống như bảo mẫu kiêm ông chủ của mình hơn là bạn.

Bữa giờ không gặp Nhã Thi, Nhật Minh cảm thấy rất nhớ nên hôm nay anh cố ý đến thăm cô để xem cô thế nào, đã ổn chưa. Mặc dù Hải Nam nói với anh rằng cô đã ổn nhưng anh vẫn muốn tự mình kiểm chứng.

Nhật Minh đứng trước cửa nhà cô, lưng thoải mái dựa vào tường, hai tay đút túi quần. Đôi mắt thâm trầm quan sát xung quanh. Các nhà bên cạnh đều đã đóng cửa tắt đèn, con hẻm nhỏ chìm vào bóng đêm yên tĩnh.

Anh đưa tay xem đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi. Chắc cô đang trên đường về.

Mười giờ bốn mươi lăm, vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Anh cảm thấy hơi lo lắng. Đã tan làm lâu rồi mà sao giờ này cô vẫn chưa về? Chẳng lẽ hôm nay nhà hàng tăng ca?

Nghĩ xong, Nhật Minh liền lập tức phủ định ý nghĩ đó. Nhà hàng đó không bao giờ tăng ca.

Anh lấy điện thoại ra, dò tìm số của quản lí nhà hàng.

Điện thoại vừa được thông, anh đã hỏi ngay:

- Nhà hàng hôm nay đóng cửa trễ sao?

- Dạ không! Nhà hàng vẫn đóng cửa như bình thường ạ. Mà có chuyện gì sao cậu?

Trong đêm khuya thanh vắng, giọng của quản lí truyền qua điện thoại nghe rõ mồn một.

Anh không trả lời, cúp máy. Trong lòng dâng lên một nỗi bất an.

Vừa định chạy đi tìm cô thì một bóng người nhỏ nhắn đang đi vào con hẻm nhỏ, tiến về phía anh đang đứng. Trời tối nên Nhật Minh không thể nhìn rõ người đó là ai, anh thấy người đó nửa quen nửa lại không quen. Anh hơi nheo mắt, Nhã Thi của anh tóc đâu có ngắn như vậy?

Thắc mắc của Nhật Minh được giải đáp khi cô đứng trước mặt anh, trưng ra vẻ mặt khó chịu muôn thuở khi thấy anh.

- Tránh ra để tôi vào nhà!

Anh vẫn ngây ra đó, hoàn toàn không có ý định tránh ra như lời cô. Ánh mắt anh từ đầu chí cuối vẫn nhìn chăm chăm vào mái tóc ngắn trên vai một chút của cô. Trong lòng khó chịu bội phần.

Thấy anh vẫn không nhúc nhích, Nhã Thi bực bội dùng hết sức mình để đẩy anh sang một bên, mở cửa đi vào.

- Tóc của em...

Nhật Minh nắm lấy tay cô, khó chịu trong lòng vẫn chưa dứt. Anh thích mái tóc dài của cô, tự nhiên lại đẹp. Còn mái tóc ngắn này, tuy không xấu, lại rất có cá tính nhưng chung quy anh vẫn không thích.

Nhã Thi quay phắt lại nhìn anh rồi lại nhìn xuống cánh tay đang bị anh nắm lấy, khó chịu rút ra. Cô bước vào nhà, bật đèn sau khi bỏ lại cho anh hai từ: “Cắt rồi!“.

Nhật Minh theo Nhã Thi vào nhà, anh kéo cô quay người lại, tức giận nắm lấy hai vai cô, hỏi:

- Tại sao em lại cắt đi mái tóc của mình? Tại sao hả?

- Anh làm cái quái gì vậy? Buông tôi ra! Đau quá! - Nhã Thi nhăn mặt, cố gỡ tay anh ra. Anh nắm chặt đến nỗi khiến cô đau đến sắp khóc. - Anh điên rồi, cút ra khỏi nhà tôi ngay! - Cô hét lên khi anh chịu buông tay.

- Trừ khi em nói rõ cho tôi biết. Nếu không, tôi sẽ không đi đâu hết!

- Tôi có gì để nói với anh chứ? - Cô quay mặt đi, che giấu những giọt nước mắt vừa rơi xuống.

Nhật Minh lại đứng trước mặt cô, vừa định nói tiếp nhưng thấy cô khóc, anh chợt hoảng loạn.

- Đừng khóc! Tôi xin lỗi vì lúc nãy hơi mạnh tay. - Anh dỗ dành, lấy tay xoa hai vai cô, lo lắng hỏi. - Em có đau lắm không?

Nhã Thi đưa đôi mắt đẫm lệ ngước lên nhìn anh, gật đầu:

- Có, tôi đau lắm!

Cô ngồi thụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Cô đau lắm! Trái tim cô rất đau!

Nhật Minh vội ngồi xuống, ôm lấy cô. Ánh mắt ánh lên những tia đau lòng.

- Tôi xin lỗi! Tôi không cố ý làm em đau. Tôi chỉ muốn biết tại sao em lại cắt đi mái tóc của mình thôi.

“Em có biết, tôi thích mái tóc dài của em như thế nào không?”

Cô đẩy anh ra, đứng dậy:

- Anh tránh ra đi! Tất cả là lỗi của anh, tại anh mà anh ấy mới chia tay tôi. Tại anh, tại anh, tại anh!

Sau mỗi từ ”tại anh” là Nhã Thi lại đánh vào người anh một cái. Nhật Minh không phản kháng, để mặc cho cô đánh.

Nhật Minh không biết tại sao cô lại đổ lỗi cho mình việc hai người chia tay. Nhưng anh vẫn không hỏi và không làm gì, cứ để mặc cô trút giận lên người mình. Chỉ mong sau khi đánh anh xong người cô có thể nhẹ nhõm.

Mặc dù Đan Huy đã thừa nhận chia tay cô vì cô gái kia nhưng Nhã Thi vẫn ngang bướng không chấp nhận sự thật. Và vì không chấp nhận sự thật nên cô chỉ còn cách đổ mọi lỗi lầm lên người Nhật Minh. Cô đang cố gắng để quên hắn, nếu anh không gợi lại chuyện này thì vết thương của cô nó sẽ không đau như thế.

Khi trái tim tưởng chừng như đã hồi phục như ban đầu nhưng hóa ra nó vẫn cứ đau âm ỉ. Chỉ cần một tác động nhỏ là nó lại trỗi dậy, khiến sự mạnh mẽ của cô lập tức trở nên yếu đuối.

Không ai khác mà chính anh - người đã khơi mào nỗi đau cô đang cố quên đi.

- Việc hắn bỏ em khiến em đau lòng đến vậy sao? - Nhật Minh bắt lấy tay cô, hỏi.

- Phải! Tôi đau lòng lắm! Tôi yêu anh ấy nhiều thế cơ mà nhưng anh ấy vẫn bỏ tôi để đi theo người con gái khác. Hức hức!

Nhìn thấy cô như thế, anh không chịu được liền văng tục một câu:

- Fuck!

Rồi anh quay người đi nhanh ra cửa, không quên dặn dò cô: “Em nghỉ sớm đi! Tôi có việc phải đi rồi.”

Nhật Minh ngồi vào xe, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số mà trước kia nó đã từng nằm trong danh bạ của anh.

- Đến cầu Hoa Viên, tôi có chuyện cần nói với cậu.

Vứt điện thoại sang ghế bên cạnh, anh đạp ga phóng đi. Con xe Benz sáng bóng lao vun vút trong đêm tối như một cơn vũ bão.

...

Cầu Hoa Viên về đêm thật đẹp, ánh sáng phát ra từ cây cầu chiếu sáng cả một vùng. Ánh sáng chiếu xuống mặt sông phẳng lặng, êm đềm. Có một vài con thuyền nhỏ vẫn còn qua lại trên sông, tiếng mái chèo rẽ nước tạo nên một thứ âm thanh dễ chịu, cùng với tiếng nói chuyện rôm rả của người chèo trong đêm khuya tĩnh lặng phá tan đi bầu không khí cô đơn, hiu quạnh khi màn đêm buông xuống.

Trên cầu chỉ còn thấp thoáng vài chiếc xe qua lại. Khi tiếng động cơ xe dần xa thì không gian lại trở nên yên ắng.

Ở bãi đất trống gần đó, Nhật Minh đứng dựa lưng vào thành xe, nhàn nhã hút thuốc. Anh đang cố gắng phục hồi lại tâm trạng bình ổn vốn có của mình. Sau khi từ nhà cô rời đi, anh thực sự đã rất tức giận. Nếu không phải vì đêm khuya vắng người qua lại thì có thể anh đã không thể kiểm soát được hành vi của mình khi gặp xe nào là muốn tông xe đó.

Từ trước đến nay, dù có chuyện gì đi nữa Nhã Thi cũng không bao giờ khóc trước mặt anh. Trừ khi chuyện đó quá sức chịu đựng của cô.

Cô vì hắn mà khóc, vì hắn mà cắt đi mái tóc của mình, còn anh vì cô mà tiếc nuối, vì cô mà đau lòng. Liệu rằng cô có hiểu điều đó không?

Gió miên man thổi, khẽ luồn vào mái tóc, da thịt anh. Ngọn lửa nhỏ trên điếu thuốc bị gió thổi, ánh lửa lập lòe như muốn tắt. Một chiếc BMW đỏ rực lao như điên vào bãi đất trống, tiếng thắng gấp chói tai vang lên ngay bên cạnh xe anh.

Đan Huy từ trên xe bước xuống, hai tay đút vào túi quần, sải từng bước chân cao ngạo đến chỗ Nhật Minh.

Hắn đứng trước mặt anh, nở một nụ cười đểu, cất tiếng:

- Cậu gọi tôi ra đây để đòi lại sự công bằng cho Nhã Thi sao?

Khi Nhật Minh gọi điện cho hắn, hắn đã mơ hồ nhận ra được việc anh đột nhiên hẹn gặp hắn là có chuyện gì.

Anh liếc nhìn hắn, khẽ nhếch môi rồi vứt điếu thuốc vẫn còn đang hút dở xuống đất, dập tắt bằng cách nghiền nát nó dưới chân như một cách “dằn mặt” hắn.

- Dạo này công việc làm ăn của cậu vẫn khá chứ? - Nhật Minh không trả lời câu hỏi của hắn mà hỏi một câu không liên quan. - Tôi nghe nói công ty Hoàng Kỳ đang chuẩn bị cho một cuộc đấu thầu xây dựng một khu chung cư ở tỉnh A nhỉ?

- Vậy thì sao? - Hắn nhìn anh, có chút khó hiểu. Khi không anh lại hỏi về công việc của hắn làm gì?

- À không có gì, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết một điều thôi. - Anh đi vòng quanh người hắn, đặt một tay lên vai hắn, từ tốn nhả ra từng chữ. - Từ bây giờ trở đi, bất cứ một dự án nào của công ty Hoàng Kỳ đều sẽ không qua khỏi tay tôi.

Như có một dự cảm chẳng lành, hắn quay phắt lại nhìn anh. Đối diện với ánh mắt đầy kiên định và cái nụ cười hòa nhã nhưng ẩn sâu bên trong là một thâm ý khó dò, trong lòng hắn đột nhiên có chút lo sợ.

- Nói như vậy là có ý gì? - Hắn hiểu nhưng vẫn vờ như không hiểu.

- Chẳng phải cậu thông minh lắm sao? Tôi nói đơn giản như vậy, lẽ nào cậu nghe không hiểu? Hay là tôi đã đánh giá quá cao về khả năng nhận biết vấn đề của cậu?

Một loạt câu hỏi đầy tính trào phúng của anh xoáy sâu vào tâm trí hắn. Hai tay hắn bất giác nắm chặt lại tạo thành hình nắm đấm. Ánh mắt oán giận nhìn anh, cố nuốt từng nỗi hận, nỗi căm thù vào lòng. Thời đại học hắn đã thua anh, nay ra ngoài xã hội làm việc hắn cũng chưa từng thắng anh. Nỗi hận này, hắn quả thực nuốt không trôi.

“Đồ khốn!” Hắn chửi thầm.

- Vì trả thù cho Nhã Thi mà cậu phải làm như vậy sao?

Nhật Minh thôi bỡn cợt hắn, trở lại dáng vẻ lạnh lùng ban đầu. Mở cửa ngồi vào trong xe, anh hạ cửa kính xuống, nói vọng ra. Từng lời từng chữ lạnh như băng:

- Làm tổn thương đến cô ấy, để tôi xem cậu có sống yên được với tôi hay không. Tôi sẽ khiến cho cậu phải trắng tay ra khỏi công ty Hoàng Kỳ. Hãy chờ đi!

Rồi anh lái xe một vòng quanh hắn, bánh xe ma sát với mặt đất khiến cát bụi bay tứ tung. Đan Huy lấy tay che ngang tầm mắt đến khi xe anh mất hút và đống cát bụi tan biến vào không khí.

Hắn tức giận quay người, dồn hết sức vào bàn chân đá thật mạnh lên chiếc xe vô tội của mình.

- Mẹ kiếp! Trương Nhật Minh, nếu như mày khiến tao trắng tay thì tao sẽ khiến cho Nhã Thi hận mày suốt đời.

Tiếp theo đó là một tràng cười man rợ vang vọng trong đêm khuya thanh vắng. Một vài chiếc xe máy qua lại đều trao cho hắn những ánh nhìn quái dị và có cùng một ý nghĩ: ”Cái tên này bị điên rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.