Em Là Vì Sao Đang Rơi

Chương 31: Nhã Thi, chúng ta quay lại được chứ?



Quán cà phê Highland hôm nay không hiểu sao lại đông khách hơn thường ngày nên mọi người làm mệt muốn bở hơi tai. Do khách đông nên quán đóng cửa trễ, nhưng chị chủ quán có nói là sẽ tính thêm tiền giờ nên mọi người cũng không than phiền gì.

Trên đường về, giữa dòng người nhộn nhịp, Nhã Thi trông thấy một người có dáng dấp giống Thiện đang đi ở phía trước. Cô mừng rỡ đuổi theo, vừa chạy vừa gọi tên cậu. Nhưng người đó không quay đầu lại, đến một con hẻm nào đó rồi lẩn đi mất. Nhã Thi nhìn xung quanh, toàn là người lạ. Cô thở dài thất vọng, chắc là mình nhìn lầm rồi.

Tuy nhiên, khi Nhã Thi vừa đi khỏi đó thì có một người bước ra từ một chỗ khuất nhìn theo cô, ánh mắt buồn bã.

Thiện đứng nhìn theo bóng dáng thất thểu, âu sầu của cô. Trong lòng bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện của mình với chị Như hôm đó.

- Cậu nên tránh xa Nhã Thi ra một chút, đừng quá thân thiết với cô ấy! - Chị Như nghiêm túc nói chuyện với Thiện. Chưa bao giờ cậu thấy chị nghiêm túc và căng thẳng đến vậy.

- Tại sao? - Thiện nhíu mày hỏi.

Chị Như không lấp lửng, vòng vo mà nói thẳng luôn:

- Vì cô ấy là bạn gái của Trương Nhật Minh. Cậu biết cậu ấy chứ?

- Trương Nhật Minh, Trương Nhật Minh. - Thiện lẩm nhẩm tên anh, dường như cậu đã từng nghe hay thấy ở đâu đó rồi. - Có phải anh ta là Tổng giám đốc của công ty Trương Nhật không? - Cuối cùng Thiện cũng nhớ ra. Cậu đã từng nhìn thấy tên và hình anh ngập đầy trên các trang nhất của báo và trên truyền thông.

- Phải! - Chị Như gật đầu. - Nếu cậu không tránh xa cô ấy thì tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với cậu nữa. - Chị Như thở dài khi nhớ lại lời nói của Nhật Minh khi gọi điện cho chị.

- Tôi hiểu rồi! Cảm ơn chị đã nhắc nhở.

Thiện buồn bã rời khỏi phòng làm việc của chị Như. Lần đó khi đưa Nhã Thi về, cậu nhìn thấy một người trông rất quen đứng trước hẻm nhà cô. Nhưng cậu có nghĩ sao cũng không nghĩ ra người đó lại là Nhật Minh - một vị Tổng giám đốc trẻ tuổi danh tiếng, lại không ngờ cô chính là người yêu của anh.

Ngay từ khi chị Như nói Nhã Thi là bạn gái của Nhật Minh thì Thiện đã hiểu. Cậu chợt nhận ra một người nghèo như mình thì làm sao thắng được anh chứ? Nếu so về tất cả, từ ngoại hình cho đến địa vị xã hội thì cậu đều thua anh. Cậu hoàn toàn không xứng với cô.

Vì vậy mà những ngày sau đó Thiện luôn tìm cách tránh né Nhã Thi mặc dù cô cố ý nói chuyện với cậu. Cậu cũng không cho phép mọi người tiếp tục trêu chọc hay gán ghép hai người. Mặc dù đã tìm cách không đến gần Nhã Thi nhưng làm việc cùng một chỗ, ngày nào cũng chạm mặt nhau khiến cậu muốn loại cô ra khỏi trí nhớ cũng không được. Mỗi lần nhìn thấy cô, nhìn thấy gương mặt buồn bã của cô khi nhìn mình, Thiện cảm thấy ruột gan mình như bị lửa đốt. Cuối cùng, cậu không chịu được nên đến gặp chị Như xin nghỉ việc.

Chị Như thở dài, chị biết Thiện rất thích Nhã Thi nhưng chị không thể làm gì được, ai bảo cô là bạn gái của Nhật Minh. Hơn ai hết, chị biết đã là đồ của Nhật Minh thì không ai có thể dễ dàng đụng tới. Anh tuy tốt bụng, hiền lành nhưng một khi đã tức giận thì hậu quả không thể lường được. Mặc dù chưa bao giờ chị thấy Nhật Minh nổi giận với ai nhưng qua cái cách anh nói chuyện điện thoại với chị hôm đó, giọng điệu anh tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn sâu bên trong lại là một sự giận dữ như một núi lửa chuẩn bị phun trào thì chị đã hiểu.

Tháng này Thiện chỉ mới làm vài ngày nhưng chị Như lại trả nguyên một tháng tiền lương và còn thưởng thêm một số tiền cho cậu. Mặc dù đây không phải lỗi của chị song chị vẫn cảm thấy rất áy náy. Nếu không phải ngay từ đầu chị không hỏi kĩ Nhã Thi là gì của Nhật Minh thì đã không để cho Thiện thân thiết với cô rồi.

Sau khi nghỉ việc, Thiện chuyển chỗ ở và đổi luôn số điện thoại hòng cắt đứt mọi liên lạc với Nhã Thi.

“Xin lỗi Nhã Thi! Đừng vướng bận chuyện của tôi nữa. Tôi bây giờ đang rất tốt, tôi sẽ ổn thôi mà.”

...

Vừa quẹo qua con đường nhỏ, từ xa xa Nhã Thi đã nhìn thấy một chiếc BMW đỏ chói đang đỗ trước hẻm. Cô hơi nheo mắt, cố tìm kiếm chủ nhân của chiếc xe đó nhưng không thấy.

Cô thấy hắn đang ung dung, nhàn nhã đứng dựa lưng vào tường trước cửa nhà mình, khẽ thở dài.

Đan Huy thấy cô liền lập tức đứng thẳng người dậy, miệng không quên nở ra một nụ cười hòa nhã.

- Anh đến tìm em có chuyện gì sao? Hay chỉ đến chơi thôi? - Sau khi vào nhà, cô lên tiếng hỏi hắn.

- Anh đến là có chuyện quan trọng muốn nói với em. - Đan Huy trả lời rồi lại ghế sô pha ngồi.

Nhã Thi cảm thấy tim mình hẫng một cái nhưng rất nhanh bình tĩnh trở lại. Cô rót nước mời hắn rồi cũng ngồi xuống ghế đối diện, chờ đợi hắn nói chuyện.

Từ lúc gặp lại nhau ở Highland, Đan Huy thường xuyên đến chỗ Nhã Thi làm việc và đến nhà cô. Một người trước nay không thích đồ ngọt như hắn mà mỗi lần đến Highland đều gọi một miếng bánh gato để ăn thì thật là lạ. Chưa kể khi đến nhà, hắn còn mua cho cô những món ăn mà cô thích nhất.

Nhã Thi thấy lạ nên có một lần quyết tâm hỏi hắn lý do thì nhận ngay một câu trả lời khiến cô chết sững: “Vì anh muốn nhìn thấy em!”

Nực cười! Một người chủ động chia tay và nói chưa bao giờ yêu cô như hắn nay lại làm tất cả mọi việc để nhìn thấy cô hay sao? Chuyện này có tin được không?

- Nhã Thi, chúng ta quay lại được chứ?

Nhã Thi mở to mắt nhìn hắn, cái ly nước cô vừa định uống được dịp rơi xuống đất vỡ tan tành, nước và miểng chai hòa lẫn vào nhau đều trở nên trong suốt, nếu không cẩn thận có thể sẽ bị đâm trúng.

Đan Huy lo lắng chạy qua kéo Nhã Thi qua chỗ mình vì sợ những mảnh vỡ kia sẽ đâm vào chân cô. Cô vô thức để hắn kéo đi, đầu óc đã bị câu nói của hắn nhất thời làm mất đi ý thức.

- Em sao rồi? Chân có bị sao không? - Hắn lo lắng nâng chân cô lên xem xét, dù biết rõ chân cô không bị sao nhưng hắn vẫn vờ quan tâm.

Nhã Thi giật mình, vội hạ chân xuống rồi nhích người qua một bên. Hành động vừa rồi của cô khiến hắn ngỡ ngàng, hụt hẫng. Có phải là cô đang ám chỉ bảo hắn đừng đụng vào người cô hay không?

- Quay lại? Sao anh lại muốn quay lại? Chẳng phải anh đã nói anh chưa bao giờ yêu em hay sao?

Sau một hồi bần thần, cuối cùng cô cũng chịu lên tiếng. Trong giọng nói có phần nghèn nghẹn, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn như sắp khóc.

- Anh xin lỗi! Anh có nỗi khổ riêng. - Hắn nhìn cô buồn bã, đôi mắt khẽ cụp xuống.

“Nỗi khổ riêng ư?” Có gì đó nhói lên trong tim cô. Một chút hi vọng, một chút vui mừng lóe lên trong lòng cô nhưng rất nhanh đã bị dập tắt.

- Vậy nỗi khổ của anh là gì? - Cô hỏi.

- Anh... - Hắn không biết nói sao, vì trước câu hỏi vừa rồi của cô hắn chỉ trả lời đại, bây giờ cô hỏi sâu hơn khiến hắn nhất thời lúng túng chưa biết trả lời làm sao. Hắn chỉ còn cách lảng tránh. - Anh không thể nói được nhưng có một ngày, em sẽ biết. - Rồi hắn nắm lấy hai tay cô, ánh mắt tha thiết khẩn cầu. - Có thể cho anh một cơ hội để quay lại không?

Cô lại mở to mắt nhìn hắn, hình ảnh hắn chở Thư Kỳ vụt qua và lúc hắn ôm hôn Thư Kỳ ở nhà cô ta khiến cô nhận ra điều gì đó.

- Còn Thư Kỳ thì sao? Chẳng phải tình cảm hai người đang rất tốt đẹp sao?

- Không phải như những gì em nghĩ đâu. Anh chẳng qua bị ép buộc nên mới quen cô ta thôi chứ anh chẳng yêu thương gì cô ta hết. Người duy nhất anh yêu chỉ có mình em thôi. Nhã Thi, hãy bỏ qua cho anh! Hãy cho anh một cơ hội để chăm sóc em được không?

Hắn đột nhiên quỳ xuống chân Nhã Thi khiến cô một phen hốt hoảng. Cô vội ngồi dậy đỡ hắn lên, bối rối nói:

- Em... Em cần có thêm thời gian suy nghĩ.

- Được! Em cứ suy nghĩ đi, bao lâu anh cũng sẽ chờ. Bởi vì... - Hắn đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ. - Anh yêu em!

Anh yêu em! Ba từ này hắn đã từng nói với cô, không chỉ một lần mà là rất nhiều lần, nhiều đến nỗi cô không thể nhớ hết. Cũng chính ba từ đó mà cô đồng ý trở thành người yêu của hắn, cô cảm thấy mình như người hạnh phúc nhất thế gian này khi được hắn tỏ tình. Bây giờ nghe lại, sao cô không còn cảm thấy hạnh phúc như lúc đó? Phải chăng cô đối với hắn bây giờ đã không còn tình cảm hay trong tim cô đã có một hình bóng khác?

- Anh... Anh về đi! Em muốn yên tĩnh một mình! - Cô thấp giọng nói, cúi mặt không dám nhìn hắn.

Hắn đáp một tiếng, hôn lên trán cô rồi chào cô đi về.

Ra tới cửa, hắn quay lại nhìn cô vẫn còn đứng bất động ở đó. Vẻ mặt đau khổ vừa rồi ngay lập tức được thay bằng một vẻ mặt đắc thắng và một nụ cười nửa miệng được tạo ra trên môi hắn.

Hắn đi rồi, cô liền chạy ra đóng cửa lại, ngồi thụp xuống sàn nhà rồi ôm mặt khóc.

Cô phải làm gì trong hoàn cảnh này đây? Rốt cuộc là trong tim cô, hình bóng hắn có còn không? Nếu còn thì tại sao cô lại không cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc khi hắn nói ra ba từ đó? Nếu còn, sao cô không gật đầu chấp nhận lời cầu xin của hắn mà cần phải suy nghĩ? Cô thừa nhận là tim mình vẫn còn đau khi nhìn thấy hắn nhưng nó đối với hắn, kể từ lúc gặp hắn ở nhà Thư Kỳ thì trái tim cô đã sụp đổ hoàn toàn. Tình yêu hai năm cô đã cho nó trôi vào quá khứ nhưng tại sao bây giờ hắn lại đến tìm cô và nói muốn quay lại? Hắn nói hắn chia tay cô là có nỗi khổ riêng, vậy nỗi khổ mà hắn nói là gì? Nỗi khổ của hắn lớn đến nỗi chia tay cô bằng những lời khiến cô đau lòng muốn chết đi sao?

Lúc này, Nhã Thi chợt nhớ đến Nhật Minh, nhớ đến những chuyện tốt đẹp mà anh đã làm cho mình. Anh đã vì cô làm rất nhiều chuyện, anh đứng trước mặt hàng trăm người để bảo vệ cô trong khi chẳng ai có thể làm được điều đó. Anh đã vì cô mà hối hả chạy đến khi nghe tiếng sợ hãi của cô trong điện thoại để rồi chịu đau đớn khi bị bọn người chặn đường mình đánh. Anh tuy có lúc ngang tàng, ngạo mạn nhưng Nhã Thi không phủ nhận anh đối với mình rất tốt. Cô cũng có thể cảm nhận được, trái tim mình đã rung động trước anh.

Tính tong!

Có tiếng chuông cửa, Nhã Thi mệt mỏi đứng dậy mở.

Vừa nhìn thấy Hải Nam, cô đã ôm chầm lấy anh khóc nức nở. Hải Nam biết đã có chuyện gì nên gỡ tay cô ra, vồn vã hỏi:

- Nói cho anh nghe đã xảy ra chuyện gì? Hắn ta đã nói gì với em?

Cô ngước mặt lên nhìn anh, đoán chắc anh vừa gặp hắn ở ngoài đường.

- Anh ấy nói muốn quay lại với em. Hức hức!

Cô tiếp tục nức nở trong khi mặt Hải Nam đang dần biến sắc. Anh tức giận nói:

- Khốn kiếp! Em đừng bao giờ tin hắn ta, hắn ta chỉ đang gạt em thôi.

Cô không hiểu anh đang nói gì, gạt nước mắt ngây ngô hỏi:

- Gạt em? Tại sao anh ấy lại gạt em?

- Hắn ta không yêu em, hắn ta làm vậy chỉ để... - Hải Nam chợt dừng lại, lẩm bẩm gì đó rồi đưa cho cô rất nhiều đồ ăn mà mình mua tới. - Anh không nói được nhưng hãy nghe anh, đừng nghe hắn ta nói. Em phải biết, Nhật Minh đã yêu, đã tốt với em nhiều như thế nào. Em không thể khiến cho cậu ấy đau lòng thêm nữa. - Rồi anh thở dài một cái, vỗ vai cô. - Hôm nay em chịu khó ăn một mình nha, anh có việc phải đi trước.

Anh chạy đi. Cô vội nói với theo:

- Này, nhiều đồ ăn như vậy em làm sao ăn hết?

Nhưng anh đã chạy mất tiêu rồi.

Cô thở dài, đem đồ ăn đặt lên bàn, định tắm rửa sạch sẽ rồi đem chúng qua nhà ăn với chị Chi và bé Mi. Bây giờ chỉ có qua đó, cô mới có thể tâm sự với chị Chi để trút đi gánh nặng đang đè nặng trong lòng mình.

Hải Nam tính lái xe đuổi theo hắn nhưng hắn đã biến mất. Anh tức tối đập tay lên vô-lăng một cái rồi lái xe đến quán bar mà anh với Nhật Minh thường hay đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.