Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Chương 19




Sánghôm sau ngủ dậy, con Pooh đã biến mất.

Tôibiết ngay thủ phạm là Yuji. Bởi đôi giày bé xíu của thằng bé không ở trên giámà nằm lăn lóc chỗ bậc thềm xi măng trước cửa.

Yujivẫn đang ngủ, tôi lật chăn lên thì thấy cu cậu mặc chiếc quần soóc màu vàng bênngoài quần ngủ. Chắc đêm qua cu cậu đã ra ngoài trong bộ dạng thế này.

“Yujiơi.”

Thấytôi gọi, Yuji quay người lại, mở mắt ra.

“Chào…Takkun…”

Tôicũng chào Yuji và hỏi

“ConPooh đâu?”

Khôngmuốn trả lời, Yuji tránh cái nhìn của tôi.

“Bố bảonày.”

Tôingồi xuống cạnh Yuji.

“Hômqua bố đã nói với con. Nếu không gửi Pooh vào chỗ tử tế thì nó sẽ bị đưa đến sởy tế đấy.”

“Nhưngmà…”

“Bốhiểu là con muốn ở cùng với Pooh, nhưng con cũng phải nghĩ cho Pooh nữa.”

Yujinhỏm dậy, nhìn tôi như trách móc.

“Con cónghĩ cho Pooh đấy chứ.”

“Vậyà?”

“Vâng.Ở cùng con thì Pooh mới sướng được.”

“Phảirồi.”

Tôi gậtđầu, vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của thằng bé.

“Nhưnglúc nào con cũng sẽ lo nơm nớp.”

“Lo nơmnớp?”

“Ừ. Kểcả lúc ăn hay lúc ngủ trưa. Lo sẽ có người đến bắt Pooh đi.”

“NếuPooh bị bắt đi thì sao ạ?”

“Poohsẽ bị dẫn đến sở y tế hoặc trung tâm chăm sóc động vật.”

“Rồisao ạ?”

“Sẽphải đợi đến khi có người nhận nuôi.”

“Nếukhông có ai nhận thì sao ạ?”

Tôikhông trả lời được câu này. Tôi nhìn vào mắtYuji lúc này đang im lặng chờ câutrả lời của tôi.

“Nếukhông có ai nhận thì sao ạ?”

Yujihỏi lại. Tôi khẽ lắc đầu.

“Thếthì…”

“Đúngnhư con nghĩ đấy.”

“Conkhông muốn vậy đâu,” Yuji nói. “Con không muốn.”

Thàngbé vùng dậy khỏi chăn, kéo tay tôi đi ra đến cửa. Mio đang chuẩn bị bữa sángtrong bếp.

“Bố conanh ra đây một lát nhé.”

Tôi nóivới Mio rồi đi cùng với Yuji. Đúng như tôi nghĩ. Yuji dẫn tôi đến bãi đất trốngsau nhà.

“Ơ?”Yuji đưa mắt nhìn quanh.

“Sao hảcon?”

“Ở đâymà.” Yuji chỉ vào chiếc Scooter đang dựng ở đó. “Con đã buộc nó vào xe, giờkhông thấy nó đâu nữa.”

Đúng làở bánh xe vẫn còn chiếc dây buộc.

“Nótrốn mất rồi.”

Chuẩnbị bữa sáng xong, Mio cũng đi tìm Pooh quanh khu nhà vớ hai bố con, tuy nhiênbóng con Pooh vẫn biệt tăm.

Bỗngnhiên trời đổ mưa, ba chúng tôi ướt sũng nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc. Chúngtôi đến cả nhà thầy Nombre, Pooh không có ở đó.

Mưa mỗilúc một to hơn.

“Làmthế nào bây giờ?”

“Có lẽchúng ta nên dừng ở đây thôi. Nếu không sẽ bị cảm.”

“Vâng.Biết đâu mai con Pooh sẽ về.”

“Nókhông về đâu,” Yuji nói. “Nó không về nữa đâu.”

Trênđường về, Yuji hỏi tôi.

“ConPooh bị bắt đem đến trung tâm chăm sóc động vật rồi ạ?”

“Bốkhông biết. Có thể ai đó yêu động vật đã đem nó về nuôi chăng.”

“Nếunhư nó bị bắt?”

“Bố sẽthử hỏi người ta. Đề nghị người ta liên lạc với bố nếu họ bắt được một con chólông xù sủa ‘hự hự’. Bố sẽ đến đón Pooh về. Gửi nó vào một nơi thật tốt.”

Yujimỉm cười yên tâm.

“Vâng.Đúng rồi. Chúng ta sẽ làm thế.”

“Đúngthế.”