Em Trai Quá Kiêu Ngạo

Chương 55: Hai người này có thù oán



Minh Nhan sờ hai má đang nóng lên của mình, ngồi ở sau bàn làm việc ngẩn người. Ngẫm lại cô thật đúng là một người nhu nhược a, vậy mà cô lại hôn môi với Mạc Dịch Hiên ở trong văn phòng, hơn nữa bộ dáng cô còn giống như thực hưởng thụ.

Ô ô ô...... Cô thật sự là không muốn sống nữa, nếu thức ăn nhanh không vừa vặn đưa đến, có lẽ Mạc Dịch Hiên thực sự sẽ đem cô ăn sạch sẽ ngay tại chỗ mất, làm gì có ông chủ nào háo sắc như vậy a, tuy rằng hắn là ông xã trên pháp luật của cô nhưng cũng không thể không phân biệt được thời gian, địa điểm như vậy chứ.

Nếu không cẩn thận bị người khác thấy sẽ rất nghiêm trọng nha.

Minh Nhan nghĩ mà thấy sợ, quyết định lúc về nhà nhất định phải lập ra quy củ cho hắn, trong giờ làm việc không được quấy rầy cô, nếu không cô liền mặc kệ tất cả mà từ chức.

“Oa, Minh Nhan, mặt cậu rất hồng nga, cậu phát sốt sao?” Minh Nhan đang xuất thần thì bị giọng nói đột ngột truyền đến làm hoảng sợ, theo bản năng mà đứng nghiêm, kết qu thực không khéo đỉnh đầu lại đụng vào Tân Vãn đang xoay người lại nhìn cô.

“Ai u.” Hai người cùng lúc kinh hô một tiếng.

Minh Nhan day day đỉnh đầu bị đ làm đau, vừa cau mày ngẩng đầu nhìn liền thấy một hình ảnh khiến cô trợn mắt há hốc mồm.

Cô thấy Tân Vãn hai mắt rưng rưng nhìn cô, tay phải còn không ngừng xoa cằm, xem ra là bị đụng rất đau.

Như vậy thì cũng chẳng là gì, nhưng điều đáng sợ là giờ phút này cô ấy lại đang ngồi trên đùi thư ký La, mà thư ký La thì đang đen nghiêm mặt ngồi ở dưới đất.

Thì ra vừa rồi lúc Minh Nhan đụng phải cô ấy, Tân Vãn theo bản năng mà lui về phía sau, kết quả lùi sai hướng, chân trái chéo sang chân phải, liền đặt mông ngồi xuống, làm người đằng sau cô ấy do chết bất tử mà một chút phòng bị cũng không có, cuối cùng người họ La không may mắn nào đó đã lãnh đủ.

“Ậu… àm …ì …vậy? Hại… ôi… ắn …úng …ưỡi …ồi.” [Cậu làm gì vậy, hại tôi cắn trúng lưỡi rồi.] Tân Vãn ai oán nhìn Minh Nhan oán giận. (chị Tân Vãn bị đau nên nói ngọng)

“Ách, thực xin lỗi a, vừa rồi mình đang suy nghĩ chút chuyện, cậu lại đột nhiên lên tiếng làm mình hoảng sợ nên có chút phản ứng quá khích. Cậu không sao chứ?” Minh Nhan tràn đầy xin lỗi mà nói.

“Không sao, chỉ cắn phải đầu lưỡi mà thôi.” Tân Vãn không biết vì sao cảm thấy ngồi dưới đất rất thoải mái, không có chút ý tứ đứng lên nào, tiếp tục ngồi đó mà trả lời.

“Trợ lý Tân.” Người nào đó bị xem như sô pha bằng da thật có chút nghiến răng nghiến lợi kêu lên.

“Có.” Tân Vãn lập tức giống học sinh tiểu học, thẳng lưng, ngoan ngoãn làm theo, còn lớn tiếng trả lời.

“Cô, trước, tiên, có, thể, đứng, lên, khỏi, người, tôi, không?” Thư ký La đen mặt, hít sâu một hơi, nói ra từng chữ từng chữ một.

Tân Vãn: “......”

Minh Nhan:“......”

“Còn nữa, trong, giờ, làm, việc, không, được, tán gẫu.” Thư ký La một bộ dáng làm hết phận sự mà bổ sung thêm.

“Vâng.” Tân Vãn cũng bất chấp đầu lưỡi đau, cằm đau, dùng động tác nhanh nhất mà đứng lên. Hướng về phía thư ký La cúi người xuống. Sau đó nghiêm túc trở lại chỗ ngồi của mình bắt đầu bộ dáng ‘như bình thường’ còn thật sự chú tâm làm việc.

Khóe mắt thư ký La hơi hơi run rẩy, thập phần tao nhã mà đứng lên. Gật đầu với Minh Nhan một cái, sau đó trở lại chỗ ngồi của mình, ôm lấy một xấp văn kiện, nhẹ nhàng để lên trên bàn Tân Vãn.

Sau đó Minh Nhan nghe được hắn thực tự nhiên mà nói. “Trước khi tan tầm phải xem xong chúng.”

Tân Vãn liền than thở một câu gì đó. Đại khái là‘Làm sao có thể?’ v.v… , bởi vì tiếng cô nói rất nhỏ nên đứng ở chỗ Minh Nhan nghe không rõ lắm.

Thư ký La chau mày, bình tĩnh nói. “Vậy tiếp tục tăng ca sẽ xem xong.”

Tân Vãn: “......”

Minh Nhan nói thầm trong lòng. “Hai người này có cừu oán.” Không phải là câu nghi vấn, mà là câu khẳng định. Tân Vãn này không may mắn rồi, đã gặp trúng đại ma vương có thể trị được cô ấy.

Minh Nhan có chút đồng tình nhìn cô ấy một cái, không biết hôm nay cô ấy còn có thể sống sót trở về hay không nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.