Em Trai Quá Kiêu Ngạo

Chương 58: Làm việc trên giường



Minh Nhan chạy như ăn cướp theo đường thoát hiểm xuống dưới, hai mươi bốn tầng a, chân cô đều tê hết rồi, nếu không phải cô đã từng luyện tập qua vài ngày, cô thực hoài nghi không biết mình có xuống được tới dưới hay không nữa, cô là đang mang giày cao gót a.

Minh Nhan lén lút đi ra từ cửa hông của công ty, may mắn đã hết giờ tan tầm, người trong công ty rất ít, cô cũng không gặp phải người quen. Minh Nhan cơ hồ che mặt chạy lên xe của Mạc Dịch Hiên, sau khi lên xe, chuyện đầu tiên cô làm chính là đóng cửa sổ lại, cô rất sợ bị người khác thấy a.

Mạc Dịch Hiên thấy Minh Nhan mặt mày xám xịt trốn vào trong xe, buồn cười trêu chọc.

“Bà xã đại nhân vừa xuống à, a, sao lại toát hết mồ hôi thế kia?”

Nói xong cúi người lau mồ hôi trên trán Minh Nhan, thuận tiện hôn lên môi cô một cái.

Minh Nhan cảm giác được trái tim mình đập thình thịch, cô tự trấn an mình đây chỉ là do cô mới vận động qu mệt, là hiện tượng tự nhiên thôi. Tuyệt đối không phải bởi vì Mạc tổng tài đột nhiên hành động thân thiết với cô, không phải, tuyệt đối không phải.

Mạc Dịch Hiên thấy cô không nói lời nào, liền tươi cười, quay đầu đi, chuyên tâm lái xe, trong lòng lại nghĩ: Thật tốt quá, bà xã đại nhân thẹn thùng a.

Suốt đường đi, Minh Nhan đều bị trạng thái đó vây lấy, cô cố gắng khôi phục nhịp tim, cố gắng làm ngơ vẻ mặt tươi cười rạng rỡ như được thăng quan tiến chức của người nào đó.

Đợi đến khi Mạc Dịch Hiên dừng xe tại một bãi đỗ xe ở siêu thị gần nhà thì Minh Nhan mới khôi phục tinh thần.

Cô nhìn chung quanh một chút, thì ra là siêu thị a, hình như hắn đã nói muốn đi mua đồ ăn.

Vì thế ngoan ngoãn xuống xe, nhưng mấu chốt là cô không ngoan cũng không được, Mạc Dịch Hiên càng ngày càng có khí thế của một nhà lãnh đạo.

Đi tới khu thực phẩm, Mạc Dịch Hiên rất nhanh đã chọn xong nguyên liệu để nấu cơm chiều, còn Minh Nhan thì nhắm mắt theo đuôi ở phía sau. Nhìn hắn chọn nguyên liệu nấu ăn, cô có chút kinh ngạc, hắn không phải đã điều tra cô chứ, tại sao tất cả những thứ đó đều là đồ cô thích?

Rất quỷ dị nha, Minh Nhan rụt cổ, trách không được cô luôn đấu không lại hắn, thì ra hắn là‘Biết người biết ta trăm trận trăm thắng’ a.

Minh Nhan đang từ trong suy nghĩ dần khôi phục tinh thần lại, vừa ngẩng đầu lên, thiếu chút nữa cô đã bị sặc nước bọt mà chết. Hắn lại dám công khai mang cô đi đến khu đồ dùng sinh hoạt vợ chồng, còn mỗi tay cầm một cái, cúi đầu nghiên cứu.

Minh Nhan liền xoay người đi đến khu đồ dùng rửa mặt, làm bộ như không quen hắn, cô còn lén lút nhìn nhìn chung quanh, giúp hắn canh chừng, sao giống như cô đang ‘ngầm’ đồng ý làm việc này vậy, Minh Nhan thực có chút xấu hổ.

[tác giả: không phải làm việc ‘dưới đất’ (chữ ‘dưới đất’ và ‘ngầm’ đồng nghĩa), mà là làm việc trên giường a, bất quá hai người cũng có một đặc điểm chung, là rất không giống người bình thường a. Hắc hắc...... Điểm đó rất không tốt, cẩn thận bị lây nga.]

Phía đông an toàn, phía nam không có người, phía tây...... Ách, cô lại phát hiện ra người mà mình không muốn gặp nhất, bây giờ có giả vờ không thấy cũng không được a .

Cô chỉ có thể kiên trì chào hỏi thôi. “Hi, trùng hợp quá, hai người cũng đến đây mua đồ à?”

Nhâm Hạo trong lúc vô ý nhìn thấy Minh Nhan, hắn rất vui sướng, thế nhưng bên cạnh hắn lại có Lộ Xán Xán. Cho dù có vui đến thế nào cũng biến thành chua xót.

Lộ Xán Xán ôm lấy cánh tay của Nhâm Hạo ra vẻ vô cùng thân thiết, cướp lời Nhâm Hạo trả lời. “Đúng vậy, thực trùng hợp nha. Tôi cùng ông xã đến mua ít đồ. Không nghĩ có thể gặp ở đây a. Người không biết còn tưởng cô theo dõi chúng tôi a, ha ha......” [BN: mụi muốn chém con nhỏ này ghê á, ngu mà cứ tỏ ra nguy hiểm >”

Nhâm Hạo có chút áy náy nhìn Minh Nhan, Lộ Xán Xán này vẫn là không hiểu chuyện như vậy.

Minh Nhan cũng hiểu được, cô có chút xấu hổ đứng ở nơi đó, không biết phải nói gì, chẳng lẽ phải giải thích là: Cô không có theo dõi bọn họ sao? Lộ Xán Xán này có phải mắc chứng hoang tưởng không vậy a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.