Em Trai Quá Kiêu Ngạo

Chương 91: Biến mất tìm không thấy



Không thấy bóng dáng Minh Nhan, Mạc Dịch Hiên gấp đến độ quay vòng vòng ở trong phòng. Đột nhiên hắn vỗ sau ót mình, đúng rồi, có thể gọi điện thoại cho Tân Vãn, Minh Nhan cũng chỉ có một người bạn tốt là cô ấy, nếu có việc đột xuất đi ra ngoài, tám phần cũng là đi cùng Tân Vãn, nói không chừng là bị Tân Vãn kéo ra ngoài cũng nên.

Vội vàng lấy điện thoại ra, không chút suy nghĩ mà ấn một dãy số vào, nhớ ngày đó hắn vì Minh Nhan nên đã cố ý lấy tất cả số điện thoại của bạn bè cô, điện thoại vừa được bắt lên, Mạc Dịch Hiên liền vội vàng hỏi. “Tân Vãn, tôi là Mạc Dịch Hiên, Minh Nhan có ở cùng với cô hay không?”

Tân Vãn lúc đầu là sửng sốt một chút, nhưng lập tức phản ứng lại, người gọi điện thoại cho cô lại là tổng tài đại nhân. Cô nơm nớp lo sợ trả lời lại. “Không có, tổng tài đại nhân, Minh Nhan không ở cùng tôi, Tôi thật sự đang ở trong nhà, không có đi lung tung ra ngoài...... Thư ký La nói hôm nay tôi có thể nghỉ ngơi, không cần tăng ca, không tin anh hỏi anh ấy xem.”

Ngay cả ngày nghỉ cũng bị kiểm tra, không cho người ta sống mà.

Ai quản cô ta có thật sự ở nhà hay không a, cái hắn muốn biết chỉ là Minh Nhan đang ở nơi nào? Mạc Dịch Hiên không nhịn được mà ở trong lòng còn liếc cái xem thường.

Cắt đứt lời biện bạch của cô rồi hỏi tiếp. “Vậy hôm nay cô ấy có gọi điện thoại cho cô hay không?

“Ách, có, lúc sáng sớm có gọi đến.” Tân Vãn vừa trả lời, vừa đứng lên kiểm tra khắp nơi, ở nhà cô không phải bị gắn thiết bị nghe trộm chứ, sao ngay cả việc Minh Nhan gọi điện thoại cho cô cũng bị biết vậy?

“Cô ấy nói gì trong điện thoại?” Mạc Dịch Hiên khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, hắn có một loại dự cảm, tình huống có chút không ổn, dường như Minh Nhan đã biết cái gì đó.

“Nga, cũng không có gì, chỉ hỏi tôi có biết trái tim có cánh hay không, tôi nói biết, lại hỏi tôi là có phải đã nghe cô ấy nói qua hay không, nhưng cô ấy căn bản không có nói qua với tôi a, tôi liền nói sự thật, sau đó chợt nghe thấy ‘phịch’ một tiếng, sau đó điện thoại liền bị tắt, có thể là đụng phải cái gì đó, nhưng làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?” Tân Vãn cũng bắt đầu khẩn trương, nghe ngữ khí của tổng tài đại nhân thì dường như Minh Nhan đã xảy ra chuyện gì đó.

“Ân, sau khi tôi tỉnh lại, liền tìm không thấy cô ấy, gọi điện thoại cũng không ai bắt máy, nếu cô ấy có gọi điện thoại cho cô, thì hãy báo cho tôi biết ngay.” Mạc Dịch Hiên có chút đau đầu lấy tay vỗ vỗ cái trán, rồi ngắn gọn nhờ vả Tân Vãn, trong lòng lại loạn thành một đoàn: Ở chỗ Tân Vãn cũng không có, rốt cuộc cô ấy đã đi đâu?

“Nga, được.” Tân Vãn ngây người đáp ứng, trong lòng lại đang nói thầm Sau khi tỉnh lại tìm không thấy, a, a, a, từ khi nào mà hai người này đã ngủ cùng nhau? Chuyện lớn như vậy thế mà Minh Nhan lại gạt mình, thật sự là rất kỳ cục.

Mạc Dịch Hiên vừa nghe thấy cô ấy đáp ứng xong liền cúp điện thoại, tâm loạn như ma suy tư. Cô ấy còn có thể liên lạc với ai chứ? Đúng rồi, cô.

Cũng không quan tâm giờ này bên nước Mỹ là mấy giờ, liền nhanh chóng cầm điện thoại gọi sang, đợi hơn nửa ngày rốt cục cũng có người bắt điện thoại, Mạc Dịch Hiên ổn định tâm thần, cung kính kêu một tiếng. “Dượng.”

Tiếu Thư Cách ở đầu dây điện thoại bên kia nghe được giọng hắn đầu tiên cũng là sửng sốt, sau đó nghĩ Minh Hiên sao đột nhiên lại gọi điện thoại tới. “Minh Hiên làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Ân, dượng, Minh Nhan có liên lạc với hai người không?” Trong giọng nói của Mạc Dịch Hiên có chút bất lực, tâm cũng khẩn trương đến giọng cũng nghẹn ở cổ họng, vừa sợ hãi lại hy vọng có được đáp án.

“Không có, nó không có liên lạc với chúng ta, các cháu đã xảy ra chuyện gì sao?” Trực giác của Tiếu Thư Cách cho biết hẳn đã xảy ra chuyện lớn rồi, nếu không, người tự tin lại kiêu ngạo như Minh Hiên sẽ không có vẻ bất lực như vậy.

“Ân, cháu lừa cô ấy, có thể đã bị cô ấy phát hiện, cho nên đã bỏ đi không từ giã, cháu không liên lạc được với cô ấy.” Giờ phút này Mạc Dịch Hiên hoặc hẳn phải gọi là Tư Đồ Minh Hiên, đối với người dượng mà hắn vẫn có loại tình cảm thật sâu hâm mộ, là người mà lúc hắn còn nhỏ, đã cho hắn tình thương và sự ấm áp của một người cha, cũng là người đã dạy hắn làm thế nào để trở thành một người đàn ông có trách nhiệm, cho nên hắn đối với Tiếu Thư Cách là hoàn toàn tín nhiệm, thẳng thắn kể rõ tình huống.

“Cháu thật sự đã làm như vậy sao?” Tiếu Thư Cách có chút bất đắc dĩ hỏi, tình cảm của Minh Hiên đối với Minh Nhan hắn đã biết từ lâu.

Đối với kế hoạch lúc trước của Minh Hiên hắn cũng biết, tuy rằng hắn cảm thấy nếu Minh Nhan biết được chân tướng rất có khả năng sẽ phản tác dụng, làm như vậy không phải thực thỏa đáng, nhưng dù sao cũng là cuộc sống tình cảm của con cháu, hắn không tiện can thiệp nhiều lắm.

Huống chi hắn đã nhìn Minh Hiên lớn lên từ bé, nhân phẩm cùng học thức đều có thể tin được, cũng tin tưởng nó có thể làm cho Minh Nhan hạnh phúc, cho nên cũng tính là đã ngầm đồng ý, chỉ là không ngờ nó hành động nhanh chóng như thế, có chút khiến hắn trở tay không kịp.

“Ân, cháu lừa cô ấy kết hôn với cháu. Hiện tại có thể cô ấy đã biết chân tướng, dượng nói cô ấy sẽ đi đâu a?” Hiện tại Minh Hiên thật sự hoang mang lo sợ, đầu óc thông minh bình tĩnh ngày thường trên cơ bản đã không dùng được nữa rồi.

“Trong khoảng thời gian ngắn dượng cũng không nghĩ ra, trước tiên cháu đừng gấp, đi đến những nơi nó thường đến tìm thử xem, rồi hỏi thăm cảnh sát. Nếu nó liên lạc với cô, thì dượng sẽ thông báo cho cháu đầu tiên.” Tiếu Thư Cách an ủi, trước tiên phải để hắn ổn định tinh thần, hiện tại thằng bé này có lẽ hoàn toàn không suy nghĩ được gì, thật sự là quan tâm nhiều sẽ bị loạn a

“Ân, dạ, cháu lập tức đi ngay.” Mạc Dịch Hiên nói xong liền cúp điện thoại, nghiêng ngả lảo đảo xông ra ngoài, còn suýt nữa ngã sấp xuống, may mà có cái bàn cản giúp hắn mới có thể ổn định lại thân hình, bất quá đầu gối đụng vào chân bàn, chắc chắn đã bị bầm tím.

Nhưng hiện tại Minh Hiên làm gì có thời gian quan tâm bầm tím hay không bầm tím, lại một mạch xông thẳng ra ngoài.

Lái xe đi vòng quanh, đến mọi nơi mà Minh Nhan thường đi qua thậm chí cả nơi cô chỉ đi qua một lần, không có, không có, vẫn là không có?

Minh Hiên cảm thấy chính mình sắp sụp đổ, cảm giác sợ hãi bị mất đi cô càng ngày càng mãnh liệt, tuy rằng thời điểm trước khi thực hiện kế hoạch này, hắn cũng từng nghĩ đến nếu có một ngày bị vạch trần, lúc ấy bất luận như thế nào cũng phải giữ cô lại, cầu xin cô tha thứ cho bằng được.

Nhưng hiện tại căn bản là tìm không thấy người đâu, ngay cả cơ hội cầu xin tha thứ cũng không có, liền trực tiếp phán án tử hình rồi.

“Không muốn, anh không muốn như vậy, Minh Nhan, Nhan Nhan, mau xuất hiện đi, anh thật sự yêu em, rất yêu em, đừng rời anh đi như vậy. Muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng rời khỏi anh.” Minh Hiên đứng ở giữa đường gào thét trong cơn mưa to không biết từ khi nào đã đổ xuống không tiếng động, những giọt nước trên mặt không ngừng chảy xuống, mà không thể phân biệt rõ đó là mưa hay là nước mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.