Em Yêu, Gặp Nhau Trên Giường Nhé!

Chương 2-1



Một tay dắt bạn tốt, một tay xách túi, Tống Cẩn Huyên hăm hở nhìn cô nói: "Nhan Nhan, nhìn xem chúng ta đi tới nơi nào, còn nhớ rõ phía trên là chỗ nào không?"

"Dĩ nhiên!" Quý Thư Nhan trả lại cô ấy một nụ cười, vẻ mặt cũng đầy hứng thú, "Hi vọng phía trên vẫn còn dáng vẻ trước kia, để cho mình trở về thời gian ngày xưa một chút."

Giờ phút này họ đang đứng ở trước một cao ốc lớn, hai người cũng không chú ý đến một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn họ chằm chằm, chỉ hi hi ha ha chơi đùa.

Tầng chót của cao ốc là một quán cà phê xoay tròn, cà phê bên trong không tệ, còn có rất nhiều điểm tâm nhỏ ngon miệng.

Trên thực tế, đây cũng không thể trở thành nguyên nhân hấp dẫn hai người liên tục đến thăm, nếu nói, lý do thật sự chỉ có một, tên quán cà phê rất hợp tâm ý, gọi là Thời gian ngày xưa.

Quán cà phê chiếm tầng chót của cao ốc, là chỗ trước kia Quý Thư Nhan, Tống Cẩn Huyên thích tới nhất, hai người thường ngồi cả ngày, không ăn nhiều lắm, phần lớn thời gian đều dựa vào trong ghế sa lon mềm mại cười nói, cực kì tự tại.

Giờ phút này thời gian ba năm đi qua trong nháy mắt, trở lại chỗ này thì cảm xúc trong lòng khó tránh khỏi có chút phập phồng, Quý Thư Nhan nâng đầu liếc mắt nhìn cao ốc, cao đến mức làm cho trong lòng người run lên.

Đi vào trong Thời gian ngày xưa, người bên trong không nhiều lắm, cũng yên lặng, cho dù nói chuyện với nhau cũng đều cố ý nhỏ giọng.

Chọn một vị trí tốt gần cửa sổ, chọn cà phê và điểm tâm, hai người lười biếng vùi ở trên ghế sa lon, trên cao nhìn xuống thu hết thành phố quen thuộc vào mắt, vừa chờ cà phê, vừa nói chuyện phiếm, thật sự là hưởng thụ tuyệt vời.

"Nhan Nhan, cuộc sống ở nước ngoài thế nào, có trai đẹp ưu tú nào theo đuổi cậu hay không?"

"Dĩ nhiên. . . . . . Không có." Quý Thư Nhan bất đắc dĩ le lưỡi, "Đàn ông Pháp quá lãng mạn, tiêu thụ không nổi."

Bạn tốt thích nhất trao đổi về người đàn ông, Quý Thư Nhan cũng không muốn giấu giếm nhiều, buông tay cười một tiếng, "Hơn nữa cậu biết mình rất ngốc, học tập, tìm việc làm cũng không kịp. . . . . . Không có nhiều ý định như vậy."

"Là không thích hay trong lòng đã có đối tượng?" Nháy mắt, Tống Cẩn Huyên hài hước nói: "Vậy anh ta thì sao, quên chưa?"

"Người nào?"

Nhìn Quý Thư Nhan giả ngốc với vẻ mặt vô tội đến cùng, Tống Cẩn Huyên cười xảo quyệt nhìn cô, "Còn giả ngốc, thủ thân như ngọc còn không phải là vì người kia, mặc dù cậu vẫn không thừa nhận thích người ta, chẳng qua mình lại thấy rất rõ ràng nha."

"Không thể nào, mình cũng quên rồi." Quý Thư Nhan bị nét mặt khoa trương khôi hài của cô ấy chọc cho cúi đầu cười một tiếng, mắt chuyển ra ngoài cửa sổ, nét mặt không chút thay đổi, làm cho người ta không nhìn ra cô đang nhìn cảnh vật, hay là đang suy nghĩ gì.

Trên thực tế, chính cô cũng không biết mình suy nghĩ gì mà hồn du thiên ngoại (hồn dạo chơi ngoài trời: ý chỉ mất tập trung), chỉ là theo lời của bạn tốt, trong đầu đột nhiên nhảy ra bóng dáng thời niên thiếu của Hứa Tri Hằng.

Cao lớn tuấn lãng, mang theo chút kiêu ngạo cao cao tại thượng, luôn đứng ở bên cạnh mình, dùng một loại giọng điệu không ai bì nổi, Quý Thư Nhan, cậu là người hay là heo hả, đề đơn giản thế này cũng không biết làm. . . . . .

Đối mặt với học trưởng theo đuổi mình, anh cực kỳ tức giận đánh một quyền qua để đuổi người đi, sau đó nghiêng đầu tức giận mắng mình, mẹ nó, em là thật sự ngu xuẩn hay đơn thuần hả, dâm tặc kia cũng không có ôm tâm tư tốt gì, cúi đầu khom lưng nói rõ muốn hôn em, em còn cười với hắn ta, khốn kiếp. . . . . .

Tức giận liên tục mắng ra khỏi miệng, sau đó cực kỳ tức giận nâng gương mặt của cô, ngón tay dài nhỏ sạch sẽ vuốt ve qua lại ở trên môi mình, thật sự giống như muốn lau đi dấu vết gì đó, biểu hiện trên mặt bắt đầu từ xanh mét chậm rãi biến đỏ, không ngờ cuối cùng đột nhiên buông tay xoay người rời đi, trong miệng không ngừng mắng, mình nhất định là điên rồi, điên rồi, mẹ nó điên rồi.

Một tay lau môi, Quý Thư Nhan hoảng hốt, hình như còn có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của đầu ngón tay lưu luyến ở trên môi của chính mình, gương mặt không tự chủ nóng lên.

Cô nghĩ, mình chắc chắn cũng điên rồi.

Nói xong không thèm nghĩ nữa, nhưng lại không tự chủ được mà nghĩ đến người đàn ông kia, một động tác một đề tài, cũng sẽ bất đắc dĩ nghĩ đến anh, có lẽ, là bởi vì vừa mới nhìn thấy bóng dáng tương tự, cô an ủi mình như vậy.

Nhận ra Quý Thư Nhan đột nhiên xuất hiện trầm mặc, Tống Cẩn Huyên cũng thức thời không đi quấy rầy, vô cùng buồn chán khuấy đều cà phê trong tay, có nhiều thú vị quan sát nam nữ quanh mình, nhìn người xung quanh xong rồi, có chút nhàm chán thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên nhìn thấy ở cửa có một bóng dáng quen thuộc, giật mình mở to đôi mắt hơi cận thị.

Mặc dù không thấy rõ ràng lắm, nhưng Tống Cẩn Huyên có thể khẳng định đó là một người đàn ông ưu nhã, mỗi một bước đều mang theo sự căng thẳng, tỏa ra khí thế cao cao tại thượng, chậm rãi đi tới, càng đi càng gần, sau đó, lập tức dọa cô sợ.

"Hứa. . . . . . Hứa. . . . . ." Trong lúc Hứa Tri Hằng tiến bước thong thả đến gần thì toàn thân Tống Cẩn Huyên cứng ngắc, xoay người kéo vạt áo của Quý Thư Nhan, vẻ mặt lúng túng nhìn Quý Thư Nhan, "Này, này, đừng ngây người, anh ta tới."

Liên quan đến rối rắm của Hứa Tri Hằng và Quý Thư Nhan, những năm này Tống Cẩn Huyên vẫn thấy khá rõ ràng, cho nên giờ phút này thấy Hứa Tri Hằng đi tới, trong lòng khó tránh khỏi có chút thấp thỏm.

"Xảy ra chuyện gì?" Nghe bạn tốt nói được một câu khập khà khập khiễng, Quý Thư Nhan cảm thấy buồn cười, xoay người lại như không có chuyện gì xảy ra, theo ánh mắt của cô ấy nhìn về phía sau, trong vòng một giờ lần thứ hai nhìn thấy khuôn mặt quen, nét mặt của cô hoàn toàn cứng đờ, máu toàn thân đông đặc chỉ trong nháy mắt, một khuôn mặt tươi cười ngụy trang cũng không lộ ra được.

Khuôn mặt anh tuấn sáng sủa quen thuộc, dáng người cao lớn rắn rỏi, mặc tây trang màu đen cắt xén khéo léo, còn có ý cười trong đôi mắt. . . . . . Tất cả đều có vẻ quen thuộc như vậy, nhưng lại cảm thấy xa lạ. Nếu như bây giờ cô còn lừa gạt mình nhận sai anh, đó chính là hoàn toàn lừa mình dối người rồi.

Đứng lên, thân thể không tự chủ run rẩy, Quý Thư Nhan cứng ngắc nhìn người đàn ông trước mặt, cúi đầu kêu: "Hứa Tri Hằng."

So sánh với vẻ mặt cứng ngắc của Quý Thư Nhan, biểu hiện của Hứa Tri Hằng được gọi là hoàn mỹ, ánh mắt chăm chú nhìn cô gái trước mặt, khóe môi nâng nhẹ, hơi cười, biểu hiện trên mặt ôn hòa vừa mức, lại mang theo khách sáo dối trá, "Nhan Nhan, đã lâu không gặp."

Toàn thân đều rơi vào trên giường mềm mại thoải mái, Quý Thư Nhan lại ngủ rất không an ổn, đôi mày thanh tú nhíu chặt, trong mộng hoảng hốt trở lại đêm hôm đó.

Quán bar xa hoa trụy lạc, cô bị một đám bạn tốt vây ở bên cạnh, ăn mừng sinh nhật hai mươi tuổi của mình.

Mọi người đều là người trẻ tuổi khoảng chừng hai mươi tuổi, tính tình hoạt bát, thích chơi, xúm lại liền náo nhiệt không chút kiêng kỵ, hát vang vũ điệu nóng bỏng, hấp dẫn tất cả ánh mắt của đủ loại khách trong quán bar.

Quý Thư Nhan có tính tình quật cường, bình thường coi như yên lặng, chỉ ở trước mặt Hứa Tri Hằng mới có thể đùa giỡn làm nũng không kiêng nể gì cả.

Nhưng ngày đó cô là thọ tinh, bị đám bạn tốt nhiệt tình cổ động mấy cái, không ngừng nể mặt mũi uống hai ly rượu, cũng liền càn rỡ, theo mấy người Tống Cẩn Huyên nhảy lên trên sân khấu cùng nhau lắc lư nóng bỏng, dáng người thiếu nữ yểu điệu động lòng người hấp dẫn không ít ánh mắt của đám đàn ông.

Nhảy múa một hồi đi xuống, tiếng vỗ tay như sấm động, nghe tiếng huýt sáo của nhóm khách ồn ào bên cạnh, Quý Thư Nhan say ngà ngà mông lung cũng không giận, hé miệng khẽ cười rồi đi thẳng xuống, cô cũng không phải là vũ nữ, dựa vào cái gì phải nghe bọn họ.

Nâng cằm lên ngồi ngẩn người ở bên quầy bar, chỉ cảm thấy toàn thân tỏa ra một luồng khí nóng, bưng ly rượu thêm đá bên cạnh lên uống một hơi cạn sạch, trong lòng lập tức khoan khoái không ít.

Ngày đó hẳn là rất vui vẻ , trong mộng khóe miệng Quý Thư Nhan cũng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, sau đó hình ảnh thay đổi một cái, tất cả lập tức hỗn loạn lên.

Ở quán bar ầm ĩ đến long trời lở đất, giày vò một hồi thì cả đám đều uống say, Quý Thư Nhan nằm ngủ ở trên người của Tống Cẩn Huyên, Hứa Tri Hằng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô như vậy, cực kỳ tức giận lôi kéo cô rời đi.

Dọc theo đường đi, động tác dắt cô đi rất thô lỗ, rất nhanh cô liền ói ra, cả người dơ bẩn ngồi phịch ở trên mặt đất.

Trong mộng Hứa Anh Tri Hằng cau mày, lại không hề do dự ôm cô, đến khách sạn bên cạnh thuê phòng, giúp cô dọn dẹp sạch sẽ, sau đó đốt lên ngọn lửa dục vọng kì lạ . . . . . .

Phòng khách sạn lộng lẫy, nam nữ dây dưa trên giường, hai thân thể trẻ trung va chạm vào nhau, mùi vị dục vọng dâm mỹ tràn đầy phòng, tiếng cô gái bị đau xin khoan dung, tiếng trấn an dụ dàng của người đàn ông, cuối cùng biến thành một khúc ngâm nga càn rỡ của nam nữ, một trận thịnh yến của tình dục.

Trong giấc mộng Quý Thư Nhan biến thành người đứng xem, kinh hoàng nhìn một cuộc triền miên, nhìn khuôn mặt cô gái giống mình như đúc, sắc mặt ửng đỏ nghênh hợp với người đàn ông trên người, trong miệng mềm nhũn gọi tên Hứa Tri Hằng, rõ ràng là đắm chìm trong ham muốn dục vọng, không có chút nào là không muốn.

Thấy vậy, Quý Thư Nhan giống như phát hiện chân tướng bí ẩn gì, đột nhiên tay chân luống cuống, muốn trốn, toàn thân lại bị đóng ở tại chỗ, động cũng không thể động, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông trên giường đứng dậy.

Khuôn mặt của anh hoàn toàn mơ hồ, nhưng thân thể trần truồng đi tới trước mặt mình, trong âm thanh khàn khàn tràn ngập dục vọng: "Nhan Nhan, em thích anh, Nhan Nhan, em thích anh . . . . . ."

Trong âm thanh thích thú trêu đùa của người đàn ông mang theo mùi vị mê hoặc, Quý Thư Nhan cố gắng muốn mở miệng phản bác, chợt nâng đầu đối diện với khuôn mặt người đàn ông, rõ ràng chính là mặt của Hứa Tri Hằng, nụ cười lưu manh, nét mặt thoả mãn giống như một con báo săn ăn no sau khi chém giết, toàn thân chứa đầy sức mạnh, lại không mất ưu nhã.

"Nhan Nhan, em là của anh, trốn không thoát."

Nhìn môi mỏng nhẹ nhàng khép mở, trên mặt Hứa Tri Hằng là kiêu ngạo lại mang theo một nụ cười tà ác xấu xa, khắp người Quý Thư Nhan đầy mồ hôi lạnh, nắm quyền để dành sức lực toàn thân rống giận với anh: "Em không phải, em ghét anh nhất!"

"Anh không tin em, kẻ lừa gạt, em thích anh, em thích anh. . . . . ."

"Em không thích anh."

Ý định che giấu mập mờ bị người ta đoán được, Quý Thư Nhan hốt hoảng không thể giải thích, hô một tiếng "Không thích anh" ra miệng, sau đó, tỉnh mộng.

Cô kinh hoảng ngồi bật dậy, cho đến khi xác nhận bên cạnh không có bóng dáng của Hứa Tri Hằng, lúc này mới thở nhẹ một hơi, ngồi phịch ở trên giường, cả người đầy mồ hôi lạnh.

Đêm điên cuồng hôm đó đã là chuyện ba năm trước đây, nhưng tối nay nằm mơ thấy, lại giống như vừa mới xảy ra.

Tại sao đột nhiên nằm mơ thấy đêm hôm đó? Chẳng lẽ là bởi vì ngày hôm qua gặp lại. . . . . . Nghĩ đến tối hôm qua bất ngờ gặp gỡ, Quý Thư Nhan quả thật không nhịn được muốn kêu rên ra tiếng.

Cõi đời này còn có ai gặp xui xẻo hơn cô sao? Trở lại chưa được mấy ngày, sao trời đất xui khiến gặp phải người không muốn gặp phải nhất.

Không, đây đều là một giấc mơ, mình ở trong mộng tham gia họp mặt bạn bè, sau đó gặp phải Hứa Tri Hằng. . . . . . Đè cái trán, tê liệt ngã xuống ở trên giường, trong lòng Quý Thư Nhan lo lắng sâu sắc, cố gắng thôi miên mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.