Ép Gả Vợ Hiền

Chương 76



Sau khi Đoàn Dịch Kiệt rời đi, cúi đầu lảm nhảm mấy câu, rất nhanh tiếng bước chân đã chuyển tới thư phòng. Nghĩ đến tình cảnh hai người gặp nhau, nghĩ đến tình cảm của nhà họ Giang với mình thuở nhỏ, nghĩ đến tình ý ẩn sâu trong lòng Giang Cánh Vu, sự đau khổ trong đôi mắt yên lặng của anh lần trước, nghĩ đến sự bá đạo và dịu dàng của Đoàn Dịch Kiệt, sự chiều chuộng, tin tưởng và tôn trọng. . . . . . Trong lòng Hứa Lương Thần rối như tơ vò, trằn trọc không ngủ được.

Cô thở dài, chui vào trong chăn mỏng, tiếp tục suy nghĩ. Không biết qua bao lâu, có tiếng cửa mở khẽ khàng, chắc là Đoàn Dịch Kiệt đã trở lại. Anh đứng bên giường nhìn một lúc mới đi vào phòng rửa mặt, sau đó nhẹ nhàng leo lên giường, kéo chăn cho cô, mình thì ngồi xem văn kiện dưới ánh đèn.

Ngay khi Hứa Lương Thần sắp thiếp đi thì ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa nhẹ nhàng nhưng dồn dập. La Hoằng Nghĩa cúi đầu sốt ruột gọi “Đại thiếu”. Đoàn Dịch Kiệt khẽ đáp lại, nhanh chóng đứng dậy gọi “Lương Thần”, thấy cô không có động tĩnh gì mới bước nhanh ra mở cửa phòng.

Cửa phòng đóng lại, giọng nói trầm thấp đứt quãng của La Hoằng Nghĩa truyền vào tai Hứa Lương Thần: “. . . . . . Đã xảy ra chuyện. . . . . . Là. . . . . . Cảnh trưởng Giang. . . . . . Người nước R. . . . . . Nhị tiểu thư. . . . . . Sinh mạng. . . . . .” Hứa Lương Thần giật mình, tim đập nhanh, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, lập tức lật chăn ngồi dậy. Cái gì? Cánh Vu. . . . . . Đã xảy ra chuyện? !

Cô rất muốn nhảy xuống giường chạy ra hỏi, nhưng khi lật chăn ra cúi đầu nhìn thấy quần áo không chỉnh tề trên người mình, còn đang do dự thì Đoàn Dịch Kiệt quay vào. Hứa Lương Thần vô cùng lo lắng ngẩng đầu, nhìn vào đôi lông mày kiếm nhíu chặt, đôi mắt như có đăm chiêu, và đôi môi mím chặt của anh.

Tim Hứa Lương Thần lệch nửa nhịp, bỗng nhiên nghĩ đến quan hệ của mình và Giang Cánh Vu, không khỏi có chút mất tự nhiên cụp mắt xuống.

Không biết là vì tin tức hay vì vẻ mặt của cô làm người nào đó khó chịu, Đoàn Dịch Kiệt đứng trước giường nhưng lại không nói gì.

Đồng hồ ngoài sảnh vang lên tiếng tích tắc nho nhỏ, trong phòng lặng ngắt như tờ, gần như có thể nghe được cả tiếng thở của hai người.

Bàn tay trắng nõn thon dài của Hứa Lương Thần bất giác nắm chặt chăn mỏng lại nới ra, bất an trong lòng nhanh chóng tăng lên, nhưng Cánh Vu. . . . . . Nhưng Cánh Vu đã xảy ra chuyện. . . . . . Đã xảy ra chuyện. . . . . . Không nhịn được lo lắng sốt ruột trong lòng, cô bỗng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Đoàn Dịch Kiệt dũng cảm khẽ hỏi: “. . . Giang. . . . Cánh Vu. . . Cảnh trưởng Giang. . . . . . Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Nhìn đôi mắt sáng ngời chớp chớp, thân thiết lại né tránh ánh mắt mình, lông mi như chiếc quạt nâng lên, hạ xuống, trong lòng Đoàn Dịch Kiệt bỗng dâng lên cảm xúc khó nói thành lời. Sau một lúc lâu anh vẫn nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ. . . . . . Đêm nay Cảnh trưởng Giang ra bờ sông tản bộ, bị người ta bắn lén. . . . . .”

“Cánh Vu, anh ấy. . . . . .” Hứa Lương Thần nhìn đôi mắt sáng như ánh sao của Đoàn Dịch Kiệt, chớp mắt, cố gắng bình tĩnh. Tay cô vì nắm chặt mà khớp xương tái nhợt. Nhìn dáng vẻ lo lắng của cô, Đoàn Dịch Kiệt yên lặng thở dài, dịu dàng nói: “Em đừng lo, Cảnh trưởng Giang không sao, gặp chuyện không may. . . . Là Kỳ Bình. . .”

Kỳ Bình? Hứa Lương Thần bỗng sững sờ, có người bắn lén Giang Cánh Vu, anh không bị thương mà lại là Kỳ Bình, chuyện này. . . . . . Chuyện này là sao?

Nhìn ánh mắt bối rối lại vô cùng lo lắng của cô, Đoàn Dịch Kiệt đi đến bên giường ngồi xuống, vươn tay nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, giọng nói trầm thấp mang theo lo lắng vô hạn: “. . . . . . Con bé điều tra chuyện người nước R buôn lậu thuốc phiện từ lâu đã rồi. Lần này Kỳ Bình cùng với một đồng nghiệp ở tòa soạn báo bí mật đi theo đám Tiểu Thôn đến Mân Châu, đêm nay theo dõi đến bờ sông. Có người bắn lén, bị Kỳ Bình phát hiện ra, ngay khi tiếng sung vang lên, con bé lao ra từ sau cây liễu, cứu Giang Cánh Vu. . . . . .”

Lần này Hứa Lương Thần không kháng cự cái ôm của anh, chỉ cảm thấy trái tim như treo trên ngược cành cây, thân thể mệt mỏi. Cô để mình dựa vào anh, vội hỏi: “Kỳ Bình. . . . . . Kỳ Bình cô ấy. . . . .”

Đoàn Dịch Kiệt nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Viên đạn bắn vào vai phải, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng mất nhiều máu quá. . . . . . Người La Hoằng Nghĩa phái đi có mặt kịp thời, đã đưa đến bệnh viện rồi. . . . . .”

“Tình hình bây giờ thế nào? Bệnh viện nói thế nào. . . . . .” Hứa Lương Thần ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, cô nhìn thấy trong đó cảm xúc phức tạp: sự phẫn nộ, đau lòng, lo lắng, cùng với tự trách và chờ đợi. Tình cảm hai em luôn thân thiết, giờ em gái anh bị thương, không biết trong lòng anh đau buồn đến mức nào.

“Đang phẫu thuật, em mặc quần áo đi, chúng ta đi ngay.” Đoàn Dịch Kiệt thấy rõ sự quan tâm của cô, trong lòng cũng ấm áp, vỗ lưng cô, dịu dàng nói.

Hứa Lương Thần đồng ý, nhanh chóng sửa sang lại quần áo, hai người lên xe đến thẳng bệnh viện.

Bệnh viện quân y của học viện tuy không rộng lắm, nhưng cũng may trong bệnh viên có tiến sĩ y học ngoại khoa du học ở Âu Mỹ của quân chính phủ, cho nên sau khi Kỳ Bình được đưa tới, lập tức vào phòng phẫu thuật.

Vừa bước vào hành lang dài của bệnh viện, Hứa Lương Thần đã thấy Giang Cánh Vu nhíu mày đi đi lại lại ngoài cửa phòng phẫu thuật. Bước chân anh nặng nề, có khi ngẩng đầu lên nhìn đèn đỏ phòng mổ đang sáng. Hứa Lương Thần vội vàng đi tới.

Nhìn vẻ mặt cô Đoàn Dịch Kiệt hơi khựng bước. La Hoằng Nghĩa ở phía sau nhanh chóng đi ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, phó viện trưởng Trần dẫn theo cấp dưới lập tức có mặt. Sau khi chào hỏi, phó viện trưởng Trần nói: “Quân Đoàn Trưởng, viện trưởng Vương tự mình mổ chính, tình hình không đáng lo, chẳng qua viên đạn cắm vào xương đòn vai nên có chút rắc rối. . . . . .”

Giang Cánh Vu nghe thấy tiếng bước chân thì xoay người lại, nhìn thấy Hứa Lương Thần liền ngẩn ra. Hai người im lặng nhìn nhau nhưng lại không biết nói từ đâu. Nghe thấy phó viện trưởng Trần nói về tình hình của Kỳ Bình, hai người rất ăn ý cùng đi đến.

Đoàn Dịch Kiệt còn chưa kịp nói chuyện, cửa phòng mổ đã vội vàng bị mở ra, một nữ bác sĩ vừa đi tới chỗ phó viện trưởng Trần vừa cởi khẩu trang: “Phó viện trưởng Trần, người bị thương mất máu quá nhiều, viện trưởng Vương nói phải lập tức chuẩn bị truyền máu. . . . . .”

“Tôi nhóm máu O.” Không đợi phó viện trưởng Trần nói, Hứa Lương Thần đã vội vàng đi qua, xắn ống tay áo: “Bác sĩ, xin hãy lấy máu tôi.” Truyền máu phẫu thuật không thông dụng ở trong nước, người trong nước cũng không có thói quen tìm hiểu nhóm máu của mình. Đợi đến khi kiểm tra rồi mới lấy máu không phải là đã muộn rồi sao? Đây là mạng người. Trong lòng Hứa Lương Thần nóng như lửa đốt.

Mọi người bất ngờ nhìn cô, La Hoằng Nghĩa lặng lẽ nhìn sắc mặt Đoàn Dịch Kiệt. Giang Cánh Vu phản ứng lại nhanh nhất, quay đầu hỏi nữ bác sĩ: “Người bị thương nhóm máu gì?”

“Người bị thương là nhóm B. . . . . .” Nữ bác sĩ vừa trả lời vừa lấy ống tiêm trong tay y tá, ý bảo Hứa Lương Thần đi theo mình vào phòng điều trị bên cạnh.

“Tôi cũng có thể, tôi là nhóm máu B.” Giang Cánh Vu vén tay áo lên. Đoàn Dịch Kiệt nhìn anh, quay đầu nói với nữ bác sĩ: “Tôi là anh của người bị thương. . . . . .”

Nữ bác sĩ vừa định gật đầu, phó viện trưởng Trần lại có chút khó xử nói: “Quân Đoàn Trưởng, ngài. . . . . . Cần kiểm tra nhóm máu.” Vị đại thiếu này và Đoàn tiểu thư là anh em cùng cha khác mẹ, nhóm máu của cha mẹ quyết định nhóm máu của con, cho dù là anh em cùng cha cùng mẹ cũng chưa chắc đã giống, huống chi là cùng cha khác mẹ?

Đoàn Dịch Kiệt nhìn ông, khẽ gật đầu. Dưới sự thúc giục của Hứa Lương Thần và Giang Cánh Vu, nữ bác sĩ nhanh chóng sắp xếp xong bắt đầu rút máu. Tay chân cô ấy lanh lẹ lấy miếng bông khử trùng đè lên vết kim tiêm của Giang Cánh Vu, dặn anh gập cánh tay kẹp lấy miếng bông, đề phòng máu chảy ra. Sau đấy nhìn Hứa Lương Thần, kéo cánh tay trắng như ngọc của cô đặt lên mặt bàn, lòng bàn tay hướng về phía trước, dưới cánh tay lót một cái đệm mềm, sau đấy khử trùng, cắm kim tiêm vào.

Nhìn dòng máu đỏ từ từ chảy vào ống tiêm, nữ bác sĩ nhẹ nhàng nói Hứa Lương Thần thả lỏng nắm tay ra, cũng thấp giọng hỏi: “Căng thẳng sao? Căng thẳng thì có thể nhắm mắt lại hoặc là quay đầu đi.”

Đôi môi anh đào của Hứa Lương Thần khẽ mỉm, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không sao, cám ơn bác sĩ.”

Đến khi kết quả xét nghiệm nhóm máu của Đoàn Dịch Kiệt được mang ra, máu của Giang Cánh Vu và Hứa Lương Thần cũng đã được truyền cho Kỳ Bình. . . . . . Viên đạn kẹt ở xương đòn vai cuối cùng cũng được lấy ra, Kỳ Bình hôn mê cuối cùng cũng bình an ra khỏi phòng mổ.

Nghe viện trưởng Vương mệt mỏi nhưng thái độ nghiêm túc nói, truyền máu mới xem như qua cửa thứ nhất, sau còn phải xem vết thương có bị nhiễm trùng không, người bị thương có xuất hiện sốt cao và các biến chứng khác không, bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn đảm bảo tính mạng. Hứa Lương Thần nhìn sắc mặt tái nhợt của Kỳ Bình đang hôn mê bất tỉnh, nước mắt yên lặng chảy xuống.

Sinh mạng thật yếu ớt. Cô gái xuất thân từ gia đình giàu có này vì cứu một người mà cam tâm tình nguyện hy sinh chính mình, thật dũng cảm biết nhường nào!

Da thịt Lương Thần trắng nõn nà, có khi chỉ chạm nhẹ chút thôi đã bị bầm tím. Sau khi lấy máu ống tay áo vẫn không thả xuống, dù là nữ bác sĩ cẩn thận, tay nghề cao, nhưng chỗ ven vẫn có thể nhìn thấy bị bầm tím. Đoàn Dịch Kiệt chỉ nhìn qua đã thấy trong lòng tê tái.

Cảm ơn viện trưởng Vương và các bác sĩ mổ, anh dẫn Hứa Lương Thần vào thăm Kỳ Bình, ra khỏi phòng bệnh thì gặp Giang Cánh Vu, giơ tay đứng nghiêm chào: “Quân Đoàn Trưởng, công việc tôi đã sắp xếp xong; xin ngài hãy đồng ý cho tôi ở lại chăm sóc Đoàn tiểu thư.”

Mặt Đoàn Dịch Kiệt không biểu cảm nhìn anh ta, Giang Cánh Vu không chút yếu thế nhìn lại.

Hai người đàn ông phong độ như núi, lặng im giằng co. Hứa Lương Thần bất giác dừng bước. Một người là bạn với cô từ thuở còn thơ bé, vẫn khuôn mặt tuấn tú, mái tóc đen dày ấy, nhưng khóe môi lại quật cường cố chấp hơn. Còn anh, mặt lạnh như sương, hơi nhíu mày, nhìn thật kỹ sẽ phát hiện giữa trán có nếp nhăn rất nhỏ. . . . . . Tim cô không khỏi đập nhanh hơn và ngẩn ngơ, thậm chí nghĩ, ai có thể vươn tay ra vuốt lên nếp nhăn đó?

Thời gian tưởng dài mà rất ngắn, khi Hứa Lương Thần đang ngây người, La Hoằng Nghĩa đã đi tới, ra hiệu bằng mắt với Đoàn Dịch Kiệt. Đoàn Dịch Kiệt khẽ gật đầu, tỏ vẻ nói với La Hoằng Nghĩa nhưng thực chất lại trả lời Giang Cánh Vu: “Được.” Nói xong, lập tức bước đi.

Hứa Lương Thần nhìn Giang Cánh Vu, muốn nói lại thôi, một lát sau cũng cúi đầu đi theo ra ngoài.

Giang Cánh Vu nhìn theo bóng lưng cô. Ngọn đèn trên hành lang lờ mờ bao quanh bóng lưng yểu điệu kia, giống như hình ảnh phản chiếu trên kính, có vẻ mông lung kỳ ảo. Bước chân cô như nhanh như chậm, bóng dáng kia như xa như gần, giống đoạn tua ký ức trong phim, rõ ràng mà lại mơ hồ.

Thật lâu sau, anh chậm rãi xoay người nhìn cửa phòng bệnh đang đóng, bức tường trắng bên cạnh làm anh nhớ tới cô gái có sắc mặt tái nhợt trong phòng kia. . . . . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.