Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 11: Sói nòi




Nhìn theo Roran, Nasuada thầm nhủ: ”Một con người kiêu hãnh làm sao. Thật thú vị, anh ta và Eragon có nhiều điểm rất giống nhau, nhưng cá tính cơ bản lại khác biệt. Có thể Eragon là một trong những chiến binh nguy hiểm nhất Alagaesia, nhưng Eragon không là một người cứng rắn và tàn nhẫn. Còn Roran, mạnh mẽ, khắc khổ hơn. Hy vọng anh ta không bao giờ gây khó khăn cho mình; vì mình sẽ phải giết anh ta để ngăn chặn.”

Kiểm tra lại băng trên cánh tay, hài lòng thấy còn mới, cô rung chuông gọi Farica và ra lệnh đưa đồ ăn vào. Sau khi người nữ tì dọn bữa ăn vừa ra khỏi lều, Nasuada ra hiệu cho Elva. Con bé xuất hiện từ chỗ ẩn núp, sau tấm vách giả, cuối nhà bạt. Hai người cùng chia sẻ bữa trưa.

Suốt mấy tiếng đồng hồ sau đó, Nasuada xem lại những báo cáo kiểm kê hàng hóa, tính toán số xe cần thiết để di chuyển Varden đi xa hơn về phương bắc, rồi cộng trừ những khoản tài chính chi tiêu trong đoàn quân của cô. Cô gửi thông điệp tới người lùn và Urgal, chỉ thị cho các xưởng lò rèn tăng cường sản xuất mũi giáo, và – như hàng tuần – hăm dọa giải tán Hội Đồng Tiền Bối, nếu không thì giải quyết công việc của Varden. Rồi, cùng Elva, Nasuada ra khỏi nhà bạt, đi gặp Trianna. Cô pháp sư này đã bắt được một thành viên trong mạng lưới gián điệp Bàn Tay Đen của Galbatorix, và đang thẩm tra hắn.

Vừa cùng Elva ra khỏi lều của Trianna, Nasuada nghe tiếng xôn xao từ phía bắc. Nhiều tiếng reo hò cổ vũ vang lên, rồi một người đàn ông xuất hiện giữa những lều vải, hấp tấp chạy về phía cô. Các vệ sĩ siết chặt một vòng quanh nữ chủ, trừ một Urgal nâng cây chùy, đứng chặn lối người đang chạy tới. Người đó ngừng trước Urgal, hổn hển kêu lên:

- Công nương. Thần tiên đã tới đây.

Trong thoáng giây ngỡ ngàng, Nasuada tưởng hắn đang nói về Nữ hoàng Izlanzadí và quân đội của bà, rồi cô nhớ lại, nữ hoàng đang ở gần Ceunon; cho dù là thần tiên cũng không thể di chuyển, với một số đông, suốt chiều ngang Alagaesia không tới một tuần được. Chắc đây là 12 pháp sư nữ hoàng cho tới để bảo vệ Eragon.

- Mau đem ngựa cho ta.

Cánh tay đau nhói khi cô nhảy lên con Bão-chiến-trường. Chờ tên Urgal đứng gần nhất đặt Elva lên ngựa, Nasuada thúc gót giày vào con chiến mã. Cơ bắp nổi cuồn cuộn, con ngựa phóng vút đi. Gò mình trên cổ ngựa, Nasuada băng qua con đường nhỏ gồ ghề giữa hai dãy lều, né tránh người và thú, nhảy vọt qua thùng nước mưa đặt giữa đường. Mọi người không tỏ ra phản đối, mà cười ha hả, chen chúc nhau chạy theo cô, để được nhìn thần tiên tận mắt.

Khi tới cổng bắc doanh trại, Nasuada xuống ngựa, chăm chăm hướng về phía chân trời.

Elva chỉ tay nói:

- Kìa.

Cách xa chừng gần hai dặm, mười hai khuôn mặt gầy gò hiện ra từ sau hàng cây đỗ tùng; hình dáng họ rung rinh trong hơi nóng ban mai. Các thần tiên đồng loạt chạy một cách nhẹ nhàng thanh thoát, chân không làm vẩn lên chút bụi nào, trông họ như đang bay qua cánh đồng. Đầu Nasuada như có kim châm. Tốc độ của họ vừa đẹp vừa khác thường. Họ làm cô nhớ lại một bầy thú ăn thịt săn đuổi con mồi. Cô có cảm giác bị lâm nguy giống như khi nhìn thấy một Shrrg, giống sói khổng lồ, trong rặng núi Beor.

- Họ gây cảm giác dễ sợ thật, phải không?

Nasuada giật mình thấy Angela đừng ngay bên cạnh. Cô bực mình và bối rối vì không biết bà lang này lẻn đến bên cô từ bao giờ. Phải chi Elva cho cô biết trước.

- Vì sao bà luôn luôn có mặt đúng lúc những chuyện đáng chú ý sắp xảy ra?

- À, vì ta muốn biết chuyện gì đang xảy ra nên luôn có mặt từ rất sớm, hơn là chờ sau đó mới nghe kẻ nào đó kể lại. Ngoài ra, con người hay bỏ qua những chi tiết quan trọng, chẳng hạn như: có người ngón đeo nhẫn dài hơn ngón trỏ, hay họ có lá chắn phép thuật bảo vệ không, hoặc con lừa họ cưỡi ngẫu nhiên lại có một miếng vá hình đầu con gà trống. Đồng ý không?

Nasuada nhăn mặt:

- Không bao giờ bà tiết lộ những bí mật của mình, phải không?

- Nào, để làm gì chứ? Mọi người sẽ cuống quít lên vì chuyện nhảm nhí của một câu thần chú, và rồi ta lại mất hàng mấy giờ để giải thích, sau cùng thì vua Orrin sẽ muốn chặt đầu ta, và ta lại phải đấu với các pháp sư của mi trên đường tẩu thoát. Nếu mi hỏi, ta sẽ nói ngay là, chuyện đó không đáng để ta nỗ lực.

- Câu trả lời của bà thật khó tin. Nhưng…

- Chỉ vì mi đặt vần đề quá nghiêm trọng, Công Nương Thợ-săn-đêm ạ.

- Nhưng bà có thể cho cháu biết, vì sao bà muốn biết nếu ai đó cưỡi con lừa với miếng vá hình đầu gà trống chứ?

- À, chủ nhân của con lừa đặc biệt đó đã bịp ta trong ván cờ khớp xương cừu, để được ba cái nút áo và một con cá mập bằng pha lê đã được yểm bùa.

- Bà bị bịp?

- Ta đã tráo cờ, nhưng trong lúc ta xao lãng, hắn đã tráo lại… Tới giờ ta vẫn chưa biết hắn lừa ta bằng cách nào.

- Như thế là cả hai đều bịp.

- Đó là một món đồ pha lê quí giá. Hơn nữa, làm sao đánh lừa nổi một tay bịp bợm như hắn.

Nasuada chưa kịp trả lời, sáu thành viên Ó Đen huỳnh huỵch chạy ra từ trong doanh trại, đến vây quanh cô. Cô cố giấu sự ghê tởm khi hơi nóng và mùi của họ bốc ra từ thân thể. Đặc biệt là mùi nồng nặc của Urgal. Rồi cô có phần bất ngờ khi viên đại úy trưởng ca trực – một người lực lưỡng với cái mũi khoằm, tên là Garven – sáp lại gần cô, như cố nén cảm xúc, nói qua hai hàm răng nghiến lại:

- Công nương, tôi xin phép được nói riêng vài câu.

Bà Angela và Elva nhìn Nasuada để biết cô có muốn họ rút lui không. Nasuada gật đầu, hai người bước về phía tây, tiến ra sông Jiet. Khi thấy họ đã đi xa, cô vừa bắt đầu lên tiếng, thì Garven đã kêu lên:

- Công nương Nasuada, công nương không nên rời xa chúng tôi như thế.

- Bình tĩnh, Đại úy. Chỉ là một chút phiêu lưu nhỏ thôi mà, và tôi cũng cảm thấy phải có mặt tại đây đúng lúc để đón các thần tiên là chuyện quan trọng.

Áo giáp của Garven kêu lên rổn rảng, khi hắn đấm thùm thụp vào đùi:

- Phiêu lưu nhỏ? Chưa đến một tiếng trước đây, công nương đã nhận được bằng chứng Galbatorix vẫn còn gài gián điệp trong hàng ngũ chúng ta. Lão có thể còn xâm nhập vào chúng ta nhiều lần nữa. Vậy mà công nương bỏ rơi hộ vệ, phóng ngựa qua đám đông rất có thể là những kẻ sát nhân! Công nương đã quên vụ tấn công ở Aberon rồi sao? Công nương không nhớ cặp sinh đôi đã giết thân phụ mình như thế nào à?

- Đại úy Garven, anh đi quá xa rồi đó.

- Nếu là để bảo toàn tính mạng công nương, tôi sẽ còn đi xa hơn nữa.

Nasuada thấy các thần tiên đã giảm được nửa khoảng cách tới doanh trại. Vừa giận, vừa muốn chấm dứt cuộc nói chuyện, cô bảo:

- Không phải tôi không có cách bảo vệ riêng, đại úy.

Ngước nhìn về hướng Elva, Garven nói:

- Chúng tôi không tin tưởng lắm, thưa công nương.

Hắn ngừng lại như hy vọng cô sẽ cho biết thêm chi tiết. Nhưng vì Nasuada vẫn yên lặng, hằn nói tiếp:

- Nếu công nương thật sự được an toàn thì tôi đã lầm khi trách công nương bất cẩn. Tôi xin lỗi. Tuy nhiên, an toàn và có vẻ an toàn là hai điều khác nhau. Vì hiệu quả của Ó Đen, chúng tôi phải là những chiến binh khôn ngoan nhất, nghiêm khắc nhất, và cừ khôi nhất tại xứ sở này, và mọi người phải tin rằng chúng tôi khôn ngoan, nghiêm khắc và cừ khôi nhất. Chúng phải tin, nếu chúng muốn đâm công nương bằng dao, bắn bằng tên, hay sử dụng phép thuật để làm hại công nương, sẽ bị chúng tôi ngăn chặn tức thì. Nếu chúng tin, có được cơ hội để giết công nương như con chuột nhắt giết một con rồng, thì chúng sẽ phải từ bỏ ý nghĩ đó trong tuyệt vong, và chúng tôi sẽ dẹp tan cuộc tấn công đó mà không phải động tới một ngón tay.

Hắn tiếp tục:

- Công nương Nasuada, chúng tôi không thể chống lại tất cả kẻ thù của công nương. Vô số kẻ thù. Thậm chí Eragon cũng không thể bảo vệ công nương, nếu tất cả những kẻ muốn công nương chết có can đảm hành động vì lòng căm thù của chúng. Công nương có thể sống sót trăm lần, ngàn lần, nhưng sau cùng sẽ có một kẻ thành công. Cách duy nhất để tránh chuyện đó khỏi xảy ra, là phải cho đa số kẻ thù của công nương biết, chúng sẽ không bao giờ thoát khỏi được Ó Đen. Danh tiếng của chúng tôi có thể bảo vệ được công nương hiệu quả như những gươm kiếm và giáp trụ của chúng tôi. Vì vậy, để mọi người thấy công nương phóng ngựa một mình, là làm giảm uy lực của chúng tôi. Rõ ràng trông chúng tôi như một lũ ngốc bị bỏ lại sau, rồi cuống cuồng đuổi theo công nương. Tóm lại, nếu công nương không tôn trọng chúng tôi, thì làm sao những kẻ khác tôn trọng chúng tôi được.

Xích lại gần hơn, Garven hạ thấp giọng:

- Nếu phải chết vì công nương, chúng tôi rất vui lòng. Để đáp lại, chúng tôi chỉ yêu cầu một điều: hãy để chúng tôi thi hành nhiệm vụ. Một đặc ân nhỏ vậy thôi. Sẽ có ngày công nương cảm thấy vui mừng vì sự hiện diện của chúng tôi. Sự bảo vệ kia là một con người, vì vậy rất có thể sai lầm, cho dù con nhỏ đó có quyền năng huyền bí. Nó không phát thệ bằng cổ ngữ như đoàn Ó Đen chúng tôi. Cảm tình của nó có thể thay đổi, nếu nó trở lại chống đối công nương, công nương sẽ phải nát óc suy tính cho số phận của mình. Ó Đen không bao giờ phản bội công nương. Chúng tôi hoàn toàn và trọn vẹn thuộc về công nương. Vì vậy, xin hãy để Ó Đen làm việc phải làm… Hãy để chúng tôi bảo vệ công nương.

Lúc đầu Nasuada không quan tâm tới những lời nói của Garven, nhưng tài hùng biện và những lý lẽ trong sáng của hắn đã gây ấn tượng trong cô. Cô nghĩ: ”Đây là người có thể sử dụng vào một nơi khác nữa.”

Nasuada mỉm cười nói:

- Ta thấy Jormundur đã bao vây quanh ta bằng những chiến binh có tài ăn nói chẳng thua gì tài cung kiếm.

- Công nương.

- Anh có lý. Ta không nên để các anh lại phía sau. Ta xin lỗi. Đó là một hành động bất cẩn và thiếu quan tâm đến người khác. Ta vẫn chưa quen được bảo vệ suốt đêm ngày, và đôi khi quên là không thể đi lại tự do như trước kia. Đại úy Garven, ta thề danh dự, việc này sẽ không xảy ra nữa. Ta ước mong Ó Đen không bị suy tàn còn hơn cả anh.

- Đa tạ công nương.

Nasuada quay lại phía các thần tiên, nhưng họ khuất sau bờ một dòng suối cạn, cách cô khoảng một phần tư dặm.

- Ta thật bất ngờ, Garven, là anh vừa sáng tác ra một phương châm cho Ó Đen.

- Tôi ạ? Tôi không nhớ.

- Anh đã nói: ”Khôn ngoan nhất, nghiêm khắc nhất và cừ khôi nhất”. Đó sẽ là một phương châm hay, tuy nhiên có lẽ nên bỏ chữ và. Nếu những đoàn viên khác của Ó Đen chấp thuận, anh nên nhờ Trianna dịch sang cổ ngữ, ta sẽ cho khắc trên khiên và thêu trên cờ hiệu của các anh.

- Công nương rộng lượng quá. Trở lại lều, tôi sẽ bàn vấn đề này với Jormundur và các đại úy đồng đội. Chỉ có điều…

Thấy hắn ngập ngừng, Nasuada đoán điều làm hắn khó nói, cô hỏi:

- Nhưng anh ngại phương châm đó quá tầm thường đối với những người có địa vị như các anh, và muốn có một phương châm mang một ý nghĩa cao cả hơn?

- Đúng thế, thưa công nương.

- Đó là sự quan tâm sáng suốt. Ó Đen là biểu tượng của Varden, các anh phải tiếp xúc với những nhân vật danh tiếng, mọi cấp bậc trong khi thi hành nhiệm vụ. Sẽ thật đáng tiếc nếu các anh bị hiểu lầm… Tốt lắm, ta trao vụ này cho anh và đồng đội tự tìm ra một châm ngôn thích hợp. Ta tin là các anh sẽ hoàn tất việc này thật mỹ mãn.

Đúng lúc đó, các thần tiên xuất hiện từ dòng suối khô, và Garven kín đáo lùi lại, giữ khoảng cách với Nasuada. Sửa soạn lại trang phục để đón khách, Nasuada ra hiệu cho Elva và bà Angela trở lại.

Khi còn cách xa chừng trăm mét, thần tiên dẫn đầu xuất hiện. Thoạt đầu, Nasuada tưởng ông ta là người da đen như cô vì từ đầu tới chân ông ta đen ngòm như bồ hóng, và lại mặc toàn đồ đen. Nhưng khi lại gần, cô thấy ông ta chỉ đóng một cái khố và một thắt lưng bằng vải bện, kèm theo một túi nhỏ. Toàn thân ông ta phủ một lớp lông xanh đen, lấp lánh sáng dưới mặt trời. Lớp lông ngắn như một áo giáp mịn màng, mềm mại phản chiếu hình dạng và những cử động của những cơ bắp bên dưới. Nhưng mắt cá chân và sau cánh tay, lông mọc dài gần năm phân. Còn trên xương bả vai, hai cái bờm bù xù, rộng bằng cả bàn tay, chạy dài xuống tận cuối xương sống. Cặp lông mày rậm rì phủ xuống, hai chòm lông dựng đứng trên hai cánh tai nhọn hoắc như tai mèo. Lông mặt ngắn và bằng phẳng. Hai mắt màu vàng sáng rực. Thay vì móng tay, hai ngón giữa mọc ra hai cái vuốt. Khi ông ta chậm bước rồi ngừng lại trước mặt cô, Nasuada nhận ra bao quanh ông ta là một người đặc biệt: mùi xạ hương mằn mặn gợi nhớ hương đỗ tùng khô, mùi da thú tẩm dầu và mùi khói. Một thứ mùi mạnh mẽ, rõ ràng là của giống đực. Nasuada cảm thấy làn da cô chợt nóng bừng lên rồi lạnh ngắt, rồi rần rần.

Các thần tiên còn lại giống với những gì Nasuada đã nghĩ hơn, cùng khổ người, nước da như Arya, với áo trấn thủ ngắn màu cam sậm và xanh màu lá thông. Sáu nam, sáu nữ. Tất cả đều tóc đen tuyền, trừ hai phụ nữ tóc như ánh sao. Không thể nào đoán được tuổi tác, vì da mặt họ mịn màng, không một vết nhăn. Ngoài Arya, đây là những thần tiên đầu tiên Nasuada được gặp trực tiếp, vì vậy cô nôn nóng muốn tìm hiểu: Arya có phải là mẫu thần tiên tiêu biểu không.

Thần tiên dẫn đầu, cũng như các bạn đồng hành của ông, đặt hai ngón tay lên môi, cúi đầu, rồi xoắn vặn bàn tay phải trước ngực. Ông ta lên tiếng:

- Xin chào và xin chúc mừng Nasuada, con gái của Ajihad. Atra esterní onto thelduin.

Giọng ông rõ ràng hơn Arya: một ngữ điệu du dương như âm nhạc.

Nasuada trả lời theo như Arya đã dạy:

- Atra du evarínya ono varda.

Vị thần tiên mỉm cười, để lộ ra những chiếc răng nhọn hơn bình thường:

- Tôi là Blodhgarm, con trai của Ildrid Diễm Lệ.

Ông lần lượt giới thiệu các vị kia rồi tiếp tục:

- Chúng tôi đưa tin vui từ Nữ hoàng Islanzadí tới công nương: đêm qua các pháp sư của chúng tôi đã thành công trong việc phá hủy những cổng thành Ceunon. Trong lúc chúng ta đang chuyện trò đây, lực lượng của chúng tôi đang vượt qua đường phố, để tiến tới dinh thự lãnh chúa Tarrant cố thủ. Vẫn còn một số chống lại chúng ta, nhưng thành phố đã thất thủ, không còn bao lâu nữa, chúng tôi sẽ hoàn toàn làm chủ Ceunon.

Các vệ sĩ của Nasuada và những người Varden đang tụ tập sau cô hò reo trước tin chiến thắng. Cô cũng hòa chung với niềm vui của họ, nhưng cảm giác bất an và linh tính báo điềm chẳng lành làm cô giảm bớt vui mừng, khi hình dung cảnh thần tiên xâm phạm vào quê hương của loài người. Nhất là những thần tiên mạnh mẽ như Blodhgarm. Cô ngẫm nghĩ: ”Sức mạnh siêu nhiên nào mình phải tháo gỡ đây”.

Cô trả lời Blodhgarm:

- Tôi thật sự vui mừng khi nghe những tin tốt lành như thế. Chiếm được Ceunon, chúng ta đã rất gần với Uru’baen, nhờ vậy cũng tiến gần hơn tới Galbatorix, và đáp ứng mục tiêu của chúng ta.

Với giọng kín đáo hơn, cô nói tiếp:

- Tôi tin tưởng nữ hoàng Islanzadí với người dân ở Ceunon, những người không ưa thích gì Galbatorix, nhưng thiếu can đảm, thiếu phương tiện chống lại triều đình.

- Nữ hoàng vừa rộng lượng vừa nhân từ với thần dân của bà, kể cả những đối tượng bà miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng bất cứ kẻ nào dám chống đối chúng tôi, chúng tôi sẽ quét sạch như quét đám lá khô trước một cơn giông mùa thu.

- Với một nòi giống cổ xưa và vĩ đại như các vị, chúng tôi không mong gì hơn thế.

Sau những câu trao đổi xã giao lịch thiệp, Nasuada nghĩ đã tới lúc đề cập tới lý do thăm viếng của các thần tiên. Cô hỏi:

- Theo tôi tìm hiểu, mục đích quí vị tới đây là để bảo vệ cho Eragon và Saphira. Tôi đoán đúng không?

- Đúng thế, Nasuada Svit-kona. Và chúng tôi biết là Eragon vẫn còn đang ở trong đế quốc, nhưng sắp trở lại rồi.

- Các vị cũng biết là Arya đã lên đường tìm kiếm Eragon, và hiện nay họ đang đi cùng nhau chứ?

- Chúng tôi đã được báo tin đó. Đáng tiếc là cả hai cùng ở trong nơi hiểm nguy như thế, hy vọng họ không gặp rủi ro gì.

- Các vị định làm gì? Tìm và hộ tống họ về lại Varden? Hay ở lại đây chờ và tin rằng Eragon và Arya có thể tự bảo vệ trước thuộc hạ của Galbatorix?

- Chúng tôi sẽ ở lại đây như cô đoán. Khi nào Eragon và Saphira còn có thể tránh bị phát hiện, thì họ vẫn được an toàn. Kết hợp với họ trong lòng đế quốc, rất có thể chỉ thu hút sự chú ý không có lợi. Với tình hình này, rất có thể Galbatorix sẽ tấn công Varden ngay tại đây. Nếu chuyện đó xảy ra và nếu Murtagh và con rồng Thorn xuất hiện lại, Saphira sẽ cần sự trợ giúp của tất cả chúng ta, để đánh đuổi chúng.

Nasuada kinh ngạc:

- Eragon nói, các vị là những thần tiên phép thuật cao cường nhất, nhưng thật sự các vị có đủ phép khuấy đảo cặp đôi đáng nguyền rủa đó không? Vì giống như Galbatorix, phép thuật của chúng vượt trội hơn những kỵ sĩ bình thường nhiều.

- Với sự hiệp lực của Saphira, chúng tôi tin là có thể ngang ngửa, hoặc thắng được Murtagh và Thorn. Chúng tôi biết khả năng của đám phản đồ, tuy nhiên Galbatorix có thể tạo cho Murtagh và Thorn mạnh hơn bất kỳ cá nhân nào trong đám đó, nhưng chắc chắn lão sẽ không để cho cặp đôi này ngang tài ngang sức lão đâu. Lão sợ sự phản bội của chúng sẽ có lợi cho chúng ta. Nhưng kể cả ba phản đồ cũng không thể đánh bại nổi mười hai chúng tôi và một con rồng. Vì vậy chúng tôi tin là có thể cùng nhau chống lại được tất cả, trừ Galbatorix.

- Vậy là yên tâm rồi. Vì từ khi Eragon thất bại dưới tay Murtagh, tôi thường đắn đo có nên rút vào một nơi ẩn dật, để chờ cho đến khi nội lực của Eragon cao hơn. Sự quả quyết của ngài làm tôi tin rằng, chúng tôi chưa đến nỗi hoàn toàn tuyệt vọng. Chúng ta chưa biết sẽ giết Galbatorix bằng cách nào, nhưng cho đến khi những cánh cổng thành trì của lão tại Uru’baen bị đánh sập, hoặc cho đến khi lão cưỡi con rồng Shruikan, đối đầu với chúng ta ngoài chiến trận, thì không gì cản trở nổi chúng ta giết lão.

Ngừng lại một lúc, cô trầm tĩnh nói:

- Blodhgarm, chúng tôi không có lý nào để không tin tưởng các vị. Nhưng trước khi bước vào doanh trại của chúng tôi, tôi phải xin các vị cho phép một người của chúng tôi giao tiếp với tư tưởng của mỗi vị, để xác định các vị có thật sự là thần tiên, chứ không phải người thường giả dạng do Galbatorix phái tới đây. Tôi rất khổ tâm khi phải đưa ra đề nghị này, nhưng chúng tôi đã từng bị thiệt hại vì gián điệp và những kẻ phản bội, nên không dám tin vào lời nói của các vị hay bất kỳ ai. Tôi không dám xúc phạm, nhưng chiến tranh đã dạy chúng tôi, phòng xa là cần thiết. Các vị đã từng bao bọc rừng lá bạt ngàn Du Weldenvarden bằng thần chú, chắc hẳn sẽ thông cảm cho chúng tôi. Vậy thì, xin hỏi, các vị có đồng ý không?

Mắt long sòng sọc, răng nhọn nhe ra, Blodhgarm hằn học nói:

- Điều quan trọng nhất, cây cối của Du Weldenvarden là lá kim, không phải lá thường. Cứ kiểm tra nếu cần thiết, nhưng tôi cảnh cáo trước, kẻ nào được chỉ định làm việc này phải rất thận trọng, đừng lục lọi sâu vào tâm trí chúng tôi, nếu không hắn sẽ bị lột trần hết tư tưởng của chính hắn. Con người sục sạo vào tư tưởng chúng tôi là điều cực kỳ nguy hiểm cho họ, họ sẽ dễ dàng bị mất trí, và không thể trở lại là chính họ nữa. Bí mật của chúng tôi cũng không thể kiểm tra tổng quát được.

Nasuada hiểu, thần tiên sẽ hủy hoại bất kỳ kẻ nào liều lĩnh mạo hiểm vào vùng cấm địa. Cô lên tiếng gọi:

- Đại úy Garven.

Với vẻ mặt của một người sắp tiến vào chỗ chết, Garven tiến ra, đứng trước Blodhgarm. Hai mắt nhắm lại, mặt căng thẳng , nhăn nhó khi anh ta tìm kiếm tư tưởng Blodhgarm. Nasuada cắn chặt môi trong, trừng trừng nhìn. Khi còn là một đứa trẻ, một người cụt chân tên là Hargrove đã dạy cô cách giấu giếm tư tưởng khỏi thần giao cách cảm, cách công và thủ khi bị tấn công bằng tinh thần. Cô đã rất xuất sắc trong cả hai kỹ năng đó, và mặc dù chưa bao giờ thành công trong việc liên lạc với kẻ khác bằng tâm trí, nhưng cô hoàn toàn quen thuộc với những nguyên tắc liên quan đến việc này. Vì vậy, cô đồng cảm với những gì Garven đang cố gắng một cách khó khăn và tinh tế để hoàn thành công việc, bản chất kỳ lạ của thần tiên càng làm cuộc kiểm tra khó khăn hơn.

Ghé sát cô, bà Angela thì thầm:

- Đáng lẽ mi để ta kiểm tra thần tiên thì sẽ an toàn hơn.

- Có thể.

Mặc dù bà lang phù thủy này đã giúp cô và Varden rất nhiều, Nasuada vẫn không cảm thấy yên tâm khi trao cho bà ta những công việc chính thức.

Sau một thời gian kéo dài đầy nỗ lực, Garven mở mắt, thở ra một hơi thật mạnh. Mặt và cổ anh ta lốm đốm đỏ vì căng thẳng. Hai đồng tử giãn rộng như ở trong đêm. Ngược lại, Blodhgarm rất bình thản, lớp lông mịn màng, nhịp thở bình thường, khóe miệng thoáng nụ cười thú vị.

Nasuada hỏi:

- Sao?

Hình như phải mất một lúc lâu Garven mới nghe được câu hỏi của cô. Viên đại úy lực lưỡng mũi khoằm trả lời:

- Ông ta không là người, thưa công nương. Điều này tôi tuyệt đối tin như vậy.

Nửa hài lòng, nửa bực bội, vì trong câu trả lời của hắn có vẻ gì đó không thoải mái, Nasuada nói:

- Tốt lắm. Tiếp tục đi.

Sau đó, thời gian kiểm tra mỗi thần tiên cứ giảm dần. Đến vị cuối cùng, Garven không cần đến sáu giây. Suốt thời gian đó, Nasuada không rời mắt khỏi viên đại úy. Cô thấy những ngón tay anh ta trở nên trắng nhợt như không còn máu, da hai bên thái dương hõm vào như màng nhĩ của một con ếch, trông anh ta phờ phạc như một người đang bơi dưới làn nước sâu.

Hoàn tất nhiệm vụ được trao xong, Garven trở lại chỗ đứng phía sau Nasuada. Cô nghĩ: ”Hắn đã là một con người khác”. Tinh thần quả cảm và hăng hái của anh ta đã nhạt nhòa vào không khí mơ màng huyền bí của một pháp sư. Khi nghe cô hỏi khỏe không, anh ta nhìn và trả lời mà hồn vía như đang lãng đãng đâu đó, giữa những lùm cây chan hòa ánh nắng trong đại ngàn của thần tiên. Nasuada hy vọng anh ta có thể sớm bình phục. Nếu không, cô sẽ phải yêu cầu Eragon, hoặc bà Angela, hoặc cả hai chăm lo cho anh ta. Cho đến lúc đó, dù tình trạng của Garven có khả quan hơn, cô vẫn sẽ quyết dịnh, anh ta không nên phục vụ như một đoàn viên tích cực trong Ó Đen nữa. Jormundur sẽ trao cho anh những công việc đơn giản hơn. Như vậy cô sẽ không cảm thấy có lỗi vì làm anh tổn thương hơn nữa, và ít ra, thì anh ta có thể thoải mái vui hưởng những gì trong ảo mộng mà thần tiên đã để lại trong anh.

Cay đắng mất một người tâm phúc, phẫn nộ với chính mình, với thần tiên, với Galbatorix và triều đình vì đã gây ra sự hy sinh bắt buộc này, Nasuada không còn giữ được giọng nói mềm dẻo và thái độ điềm tĩnh nữa.

- Blodhgarm, khi nói về sự nguy hiểm, đáng ra ngài phải cho chúng tôi biết, kể cả những người rút tư tưởng trở lại cơ thể cũng không hoàn toàn tránh khỏi tổn thương chứ.

- Tôi không sao, thưa công nương.

Garven lên tiếng. Ai cũng nhận thấy, lời quả quyết của anh quá yếu, điều đó chỉ làm tăng thêm sự tức giận của Nasuada.

Lông gáy Blodhgarm dựng ngược:

- Nếu tôi đã không giải thích đủ rõ ràng, tôi xin lỗi. Tuy nhiên, đừng trách chúng tôi vì những gì đã xảy ra; chúng tôi không kìm hãm được bản chất của mình. Cũng đừng tự trách, công nương Nasuada. Vì chúng ta đang sống trong một thời đại đầy nghi hoặc. Để chúng tôi vào doanh trại mà không qua thử thách, là công nương tỏ ra thiếu trách nhiệm. Đáng tiếc là sự cố không vui này làm hỏng buổi gặp gỡ lịch sử của chúng ta, nhưng ít ra, bây giờ công nương đã có thể yên tâm tin tưởng là đã xác minh nguồn gốc của chúng tôi: thần tiên của Du Weldenvarden.

Một làn xạ hương tinh khiết bao phủ lên Nasuada, và mặc dù còn giận, nhưng những khớp xương của cô thư giãn dần, trong cô tràn ngập ý nghĩ về những căn phòng lụa treo gấm rủ, những cốc rượu anh đào tràn trề và những bài ca thê lương của người lùn, mà cô thường nghe vang vọng qua những hành lang vắng trong Tronjheim. Cô thẫn thờ nói:

- Ước gì Eragon hay Arya có mặt tại đây. Họ có thể nhìn thấu tư tưởng các vị mà không sợ bị mất sự minh mẫn.

Một lần nữa, cô lại bị hấp dẫn bởi mùi hương quyến rũ của Blodhgarm, tưởng tượng cảm giác sẽ ra sao nếu cô lùa bàn tay vào trong mái tóc dài của ông ta. Cô chỉ chợt tỉnh khi Elva giật áo, kéo cô xuống, kề tai sát nó. Con bé phù thủy thì thầm:

- Bạc hà đắng. Hãy tập trung vào mùi vị của cây bạc hà đắng.

Theo lời khuyên của nó, cô gợi lại kỷ niệm từ năm trước. Trong một bữa tiệc của vua lùn Hrothgar, cô đã ăn một cái kẹo bạc hà đắng. Chỉ nghĩ đến mùi vị cay xè của nó, miệng cô đã khô ran, và làm mất tác dụng sự quyến rũ bởi mùi xạ hương của Blodhgarm.

Để che giấu là đã mất tập trung, Nasuada nói:

- Cô bạn nhỏ của tôi đây thắc mắc, vì sao trông ngài quá khác với những thần tiên kia. Thú thật, tôi cũng hơi tò mò về chuyện này. Ngoại hình của ngài không như những gì chúng tôi vẫn nghĩ về thần tiên. Ngài có thể vui lòng cho chúng tôi biết về hình dung giống thú nhiều hơn của ngài không?

Blodhgarm rùn vai làm lớp lông dợn sóng sáng lên.

- Hình dạng này làm tôi rất hài lòng. Có những thần tiên làm thơ ca tụng mặt trăng, mặt trời; thần tiên khác thì lại trồng hoa, hay xây dựng những kiến trúc vĩ đại, hoặc sáng tác nhạc. Dù đánh giá cao tất cả loại hình nghệ thuật khác nhau, nhưng tôi tin rằng: cái đẹp thật sự chỉ tồn tại trong những cái nanh của con sói, trong bộ da của con mèo rừng, trong đôi mắt của chim đại bàng. Vì vậy tôi đã chọn lựa những biểu tượng đó cho mình. Mấy trăm năm nữa, có thể tôi sẽ không còn quan tâm tới loài thú trên mặt đất, thay vào đó, tôi thấy những động vật của đại dương mang tất cả mọi biểu tượng tốt đẹp. Lúc đó, tôi sẽ phủ thân mình bằng vảy, biến đổi tay thành vây, chân thành đuôi, và tôi sẽ biến mất dưới mặt nước, không bao giờ còn ai nhìn thấy tôi tại Alagaesia nữa.

Dù là nói đùa, nhưng Nasuada nghĩ, ông ta cũng không để lộ ra nét mặt. Trái lại. Blodhgarm tỏ ra rất nghiêm túc. Cô tự hỏi, ông có đang giỡn với mình không. Cô nói:

- Rất thú vị. Hy vọng lòng khao khát thành cá của ngài sẽ không đến trong một tương lai gần, vì chúng tôi còn cần đến ngài trên mặt đất khô ráo này. Tất nhiên, nếu Galbatorix quyết định bắt cả loài cá làm nô lệ, thì một pháp sư có thể thở dưới nước cũng sẽ đắc dụng lắm chứ.

Thình lình, tiếng cười trong vắt của mười hai thần tiên tràn ngập không gian, và từ mọi ngả, trong vòng cả dặm, tiếng chim cũng thánh thót vang lên. m thanh vui vẻ của họ như tiếng nước chảy trên pha lê.

Dù không định, Nasuada cũng phải mỉm cười và cô thấy những vệ sĩ chung quanh cũng tỏ ra hớn hở. Kể cả hai Urgal dường như cũng ngây ngất trong niềm vui. Nhưng khi các thần tiên vừa tắt tiếng cười, thế giới lại trở về cõi trần tẻ nhạt, và Nasuada cảm thấy nỗi buồn của một giấc mơ đang nhạt nhòa dần. Màn nước mắt che mờ ảo mộng mới nhen nhúm trong tim.

Lần đầu tiên mỉm cười trên khuôn mặt vừa hấp dẫn vừa đáng sợ, Blodhgarm nói:

- Được phục vụ bên một phụ nữ vừa thông minh, vừa có tài và tế nhị như công nương quả là một vinh hạnh, thưa công nương Nasuada. Hôm nào công nương không bận công vụ, tôi rất sung sướng được hướng dẫn công nương chơi trò chữ cổ của chúng tôi. Tôi tin chắc, công nương sẽ là một đối thủ đáng gờm.

Thái độ thình lình thay đổi của vị thần tiên này làm Nasuada nhớ lại một câu người lùn thường dùng để diễn tả về thần tiên: thất thường. Ngày còn nhỏ, câu nói đó đối với cô có vẻ như vô hại, chỉ làm cô có khái niệm về họ như những sinh vật nhẹ nhàng chuyển từ niềm vui này sang niềm vui khác, như những tiên nữ trong vườn hoa. Nhưng bây giờ cô đã nhận ra những gì người lùn thật sự muốn nói là: Đề phòng! Đề phòng, vì người ta không bao giờ biết một thần tiên sẽ làm gì. Cô thầm thở dài, chán nản vì viễn ảnh phải tranh đua với một nhóm có ý định điều khiển cô vì những mục tiêu cuối cùng của họ. Cô tự hỏi: ”Đời vốn phức tạp vậy? Hay chính mình đã làm thành phức tạp?”

Nasuada trông thấy vua Orrin đang từ trong doanh trại phóng ngựa ra, dẫn đầu một đoàn những nhà quí tộc, cận thần, viên chức lớn và nhỏ, cố vấn, phụ tá, hầu cận, và một số đông nữa nhưng cô không quan tâm nhận dạng, đồng thời, từ phía tây, cô thấy Saphira đang xòe cánh hạ gấp xuống.

Nasuada trả lời Blodhgarm:

- Nếu là mấy tháng trước, tôi sẵn sàng nhận lời mời của ngài, nhưng dù sao tôi cũng rất cảm ơn ngài. Sau một ngày dài miệt mài với công việc chắc tôi sẽ rất vui trong trò chơi chữ cổ. Nhưng lúc này, niềm vui đó đành phải hoãn lại. Toàn thể gánh nặng của loài người sắp đặt lên vai ngài. Tôi đề nghị ngài nên chuẩn bị đón nhận hàng loạt những cái tên, những câu hỏi và thỉnh cầu. Vì loài người chúng tôi rất hiếu kỳ và chúng tôi chưa bao giờ được thấy nhiều thần tiên như thế này.

- Công nương Nasuada, chúng tôi đã chuẩn bị cho vấn đề này rồi.

Khi đoàn người ngựa của vua Orrin rầm rập tới gần và Saphira sửa soạn hạ xuống, cỏ sát rạp vì gió từ đôi cánh của nó phát ra, ý nghĩ cuối cùng của Nasuada là: ”Ôi trời! Mình sẽ phải đặt một tiểu đoàn quanh Blodhgarm để tránh cho ông ta khỏi bị đám đàn bà trong doanh trại xé ra từng mảnh. Nhưng, thậm chí làm vậy, cũng chưa chắc giải quyết được vấn đề.”