Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 21: Những người khách bất ngờ



Sáng hôm sau, Eragon ra sau lều, cởi bỏ lớp áo ngoài nặng nề, dợt qua những thế võ cấp hai trong bài quyền Rimgar của thần tiên. Cảm giác ớn lạnh mau chóng biến hết, nó bắt đầu thở gấp, mồ hôi ướt đẫm chân tay, thịt như bứt rời khỏi xương mỗi khi uốn người trong một tư thế.

Một giờ sau, bài Rimgar hoàn tất. Eragon lau tay vào vải lều, rút thanh kiếm cong, tập thêm ba mươi phút nữa. Nó muốn làm quen với thanh kiếm mới suốt ngày hôm nay - vì đời nó có thể tùy vào sự khéo léo khi sử dụng thanh kiếm này - nhưng đám cưới của Roran đã cận kề và dân làng đang gấp rút chuẩn bị cho buổi lễ kịp giờ.

Tắm nước lạnh và thay quần áo xong, Eragon tươi tỉnh cùng Saphira đi bộ tới nơi thím Elain đang điều khiển nấu nướng tiệc cưới. Blodhgarm và các thần tiên theo sau chừng mười mét.

Thím Elain reo lên:

- A, tốt rồi, thím đang mong cháu tới, Eragon.

Hai tay ép sát sau lưng cho nhẹ bớt trọng lượng cái bụng bầu, thím hất mặt về phía một dãy nồi, vỉ nướng và một nhóm người đang mổ lợn. Tiếp đó là ba bếp lò đắp bằng bùn và đá, một chồng thùng nhỏ, rồi tới một dãy ván dài kê trên những thân cây đang được sáu phụ nữ sử dụng như một cái kệ, thím nói:

- Còn nhiều bột phải đánh lắm, cháu làm giúp nhé?

Sáu người - trong đó có cả Felda và Birgit - bỗng im bặt khi Eragon làm việc cùng họ. Eragon thất bại khi cố gắng gợi chuyện lại, nhưng một lúc sau, khi nó tập trung đánh bột, họ tiếp tục rôm rả với nhau đủ thứ chuyện: nào là Roran và Katrina thật may mắn, nào là chuyện đời sống của dân làng trong trại, và chuyện về chuyến đi của họ, rồi thình lình Felda nhìn Eragon nói:

- Nhão quá rồi, cho thêm bột vào đi.

Eragon thử độ dẻo, nói:

- Đúng vậy. Cám ơn.

Felda cười, và sau đó mấy người đàn bà kéo luôn nó vào cuộc chuyện trò.

Trong khi Eragon nhào bột, Saphira nằm tắm nắng trên một bãi cỏ gần đó. Đám trẻ con đùa giỡn leo lên lưng và chạy quanh nó; tiếng cười lanh lảnh át cả tiếng nói của người lớn. Hai con chó lấm lem đất cát, xù lông sủa Saphira, nó ngóc đầu gừ lên một tiếng. Hai con nhép ăng ẳng cúp đuôi chạy thẳng.

Eragon nhận ra mấy người nó biết từ ngày mới lớn. Chú Horst và Fisk đang đóng bàn. Kiselt đang lau máu heo trên cánh tay. Albreiech, Baldor, Mandel và mấy thanh niên khác đang vác những cây cọc có buộc những dải ruy-băng lên đồi, nơi Roran và Katrina tổ chức hôn lễ. Ông chủ quán rượu Morn đang pha chế rượu cho tiệc cưới. Tara, vợ ông ta, hì hục khuân ba thùng rượu nho lại cho ông. Cách đó mấy chục mét, Roran đang la hét anh chàng đánh xe lừa định băng qua bãi đất trống. Loring, Delwin và thằng nhóc Nolfavrel đứng nhìn. Bật lên một tiếng rủa, Roran nắm cương con lừa, cố kéo vòng trở lại. Hình ảnh đó làm Eragon phì cười; chưa bao giờ nó thấy Roran cuống quýt và nóng nảy đến thế.

Isold, một trong sáu phụ nữ đứng bên Eragon, nhận xét:

- Chàng dũng sĩ lo lắng trước cuộc tỉ thí đấy.

Vừa quấy bột, Birgit vừa nói:

- Có lẽ anh chàng sợ kiếm gãy trước khi lâm trận.

Đám đàn bà phá lên cười. Hai má Eragon đỏ rực lên. Nó lom lom nhìn cục bột trước mắt, tăng tốc độ nhào. Những câu đùa giỡn nhảm nhí là chuyện bình thường trong những đám cưới, và trước đây nó cũng vẫn thích thú tham gia, nhưng nghe họ nhắm thẳng vào Roran làm nó lúng túng.

Những người không còn có thể dự đám cưới này, hiển hiện trong trí nó cũng rõ ràng như những người đang sẽ có mặt. Nó nghĩ tới Byrd, Quimby, Parr, Hida, những người trẻ tuổi như Elmund, Kelby và nhiều người khác đã chết vì quân triều đình. Nhưng nhất là cậu Garrow. Nó ước sao cậu nó còn sống để được thấy đứa con trai duy nhất của ông được dân làng - và cả Varden - tôn vinh như một vị anh hùng, được thấy anh ấy cầm tay Katrina, và trở thành người đàn ông thật sự.

Khép mắt, Eragon ngước lên mặt trời buổi trưa, mỉm cười thỏa mãn với bầu trời. Thời tiết dễ thương. Hương men bia, mùi bột, mùi thịt nướng và rượu nho tươi nồng nàn trong không khí. Chung quanh nó là gia đình và bạn bè quần tụ để mừng vui, chứ không để khóc than. Và trong lúc này, nó được an toàn và Saphira cũng đang được an toàn. Đây mới là cuộc đời đáng sống.

Một tiếng kèn lớn khác thường bỗng vang lên.

Rồi tiếng nữa.

Thêm một tiếng nữa.

Tất cả bàng hoàng, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Trong một thoáng, toàn doanh trại im lặng như tờ, ngoại trừ tiếng gia súc, rồi tiếng trống của Varden bắt đầu dồn dập. Cảnh hỗn loạn xảy ra. Các bà mẹ chạy tìm con, nhà bếp vội vàng dập tắt lửa, trong khi toàn thể đàn ông đàn bà còn lại chen lấn nhau chạy đi lấy vũ khí.

Eragon phóng tới Saphira, mặc dù Saphira cũng đang lao về phía nó. Nối tư tưởng với Blodhgarm, Eragon nói: "Gặp tôi và Saphira tại cổng bắc."

"Nghe rõ. Tuân lệnh, Khắc-tinh-của-Tà-thần."

Eragon nhảy lên Saphira. Chân nó vừa vắt qua cổ cô rồng, Saphira nhảy ngay qua bốn dãy lều, nhảy thêm cú thứ hai cánh nó mới hơi xòe ra, không bay mà nhảy lò cò như một con mèo núi vượt qua dòng sông đang chảy xiết. Mỗi cú chạm răng vào đất của nó làm răng và cột sống Eragon rung lên, thân hình như sắp văng xuống đất. Trên đường hai đứa vượt qua, các chiến binh hốt hoảng né tránh, Eragon liên lạc với Katrina và các thành viên trong Con Đường Lãng Du, để xác định vị trí của mỗi pháp sư và tổ chức cho họ chuẩn bị lâm trận.

Ai đó không thuộc Con Đường Lãng Du tiếp xúc với tư tưởng nó. Eragon giật mình, bế môn tư tưởng, trước khi nhận ra đó chính là bà Angela. Nó tiếp nhận thông tin: "Ta đang ở bên Nasuada và Elva. Nasuada muốn cháu và Saphira gặp cô ấy tại cổng bắc."

"Chúng cháu cố đến ngay. Dạ, dạ, chúng cháu đang trên đường đi. Elva sao rồi? Nó có cảm nhận được điều gì không?"

"Đau đớn. Của cháu. Của Varden. Của những người khác. Rất tiếc, ngay lúc này nó không tỉnh táo lắm. Ta sẽ cho nó ngủ cho đến khi sự dữ dội này kết thúc."

Bà Angela cắt liên lạc.

Như thợ mộc kiểm tra đồ nghề trước khi bắt đầu công việc mới, Eragon ôn lại những câu thần chú bảo vệ chính nó, Saphira, Nasuada, Arya và Roran. Tất cả hình như đều chính xác.

Saphira trượt cho đến khi ngừng hẳn lại trước lều. Móng nó cày nát mặt đất. Ergon nhảy vội xuống, ngã lăn trên đất. Đứng bật dậy, vừa chạy vào lều, nó vừa tháo đai kiếm, bỏ xuống sàn, rồi lục dưới gầm giường lấy ra bộ giáp. Tròng bộ giáp với những khoen sắt lạnh ngắt qua đầu xuống vai, loảng xoảng như những khoen tiền đang rơi xuống. Eragon thắt chặt giáp đầu, đội lên cái mũ trùm tóc, rồi cố ấn thêm cái mũ sắt lên trên. Nhặt lại đai kiếm, nó buộc lại quanh thắt lưng. Tay trái cầm xà cạp, giáp tay, rồi móc ngón út vào đai khiên; tay phải nắm cái yên nặng trịch của Saphira, nó chạy ra khỏi lều.

Bỏ áo giáp kêu rổn rảng xuống đất. Eragon quăng bộ yên lên vai Saphira, rồi leo lên. Hồi hộp, lo lắng làm nó lúng túng khi buộc mấy sợi đai yên.

Saphira nhấp nhỏm: "Lẹ lên. Anh rề rà quá."

"Rề rà! Tôi cố nhanh hết sức rồi. Không phải la toáng lên như thế."

Hoạt động trong doanh trại rầm rầm huyên náo, người và người lùn la hét om xòm chen lấn như những dòng sông đổ tới hướng bắc, theo tiếng trống trận đang thúc dục.

Eragon xuống nhặt áo giáp rồi leo lại lên yên.

Với đôi cánh quét mặt đất, một cú nẩy người để tăng tốc, một tiếng càu nhàu vì đai giáp thắt chặt khiên, Saphira bay vút lên không, tiến về hướng bắc. Trong khi đó, Eragon giữ thăng bằng chỉ bằng sức mạnh của đôi chân quắp chặt, hai tay cuốn xà cạp vào ống chân. Nó chêm giáp tay vào giữa bụng và yên, treo cái khiên lên một cái gai trên cổ Saphira. Buộc xà cạp xong, nó lùa hai chân vào những khoen da hai bên yên.

Vuốt tay lên thắt lưng Beloth Khôn-ngoan, Eragon rên lên, chợt nhớ là đã sử dụng hết năng lượng khi chữa thương cho Saphira trong Helgrind.

"Chà! Đáng lẽ mình phải nạp lại năng lượng."

"Không sao đâu. Chúng ta sẽ ổn mà."

Eragon vừa buộc xong giáp tay, Saphira vươn cánh, đón gió với những cái màng trong suốt, đậu xuống một bờ bao quanh doanh trại. Nasuada đang ngồi trên con chiến mã Bão-chiến-trường đồ sộ.

Jormundur cũng cưỡi ngựa, đứng bên cô. Arya đứng dưới đất cùng toán vệ sĩ Ó Đêm dưới quyền Khagra, một Urgal Eragon từng gặp trên Cánh Đồng Cháy. Từ bạt ngàn lều vải, Blodhgarm và các thần tiên xuất hiện, chạy tới đứng gần Eragon và Saphira. Vua Orrin và quần thần của ông phóng ngựa tới bên Nasuada. Theo sát sau họ là Narheim, chủ soái của người lùn, và ba chiến binh của ông ta, cưỡi trên những con ngựa nhỏ, mặc áo da và giáp sắt. Từ cánh đồng, Nar Garzhvog chạy ngược lại, tiếng chân thình thịch báo trước cả mấy giây. Nasuada la lớn, ra lệnh cho các bảo vệ mặt bắc, kéo then cổng để Garzhvog vào trại.

Leo lên bờ bao với những bước sải dài - mấy con ngựa hốt hoảng nhảy tránh Urgal khổng lồ - Garzhvog gầm gừ hỏi:

- Kẻ nào gây hấn thế?

Nasuada chỉ tay:

- Nhìn kìa.

Eragon đang quan sát quân địch. Cách xa chừng hai dặm, năm chiếc thuyền đen như hắc ín bóng lộn neo gần bờ. Từ trên thuyền, hàng đoàn người mặc quân phục của Galbartorix tràn ra. Dưới mặt trời mùa hè, gươm, giáo, khiên, mũ sắt nhấp nhô như sóng.

Một tay che nắng chói mắt, Arya nhìn đám lính, nói:

- Theo tôi, chúng khoảng từ hai trăm bảy tới ba trăm tên.

Jormundur thắc mắc:

- Sao ít thế?

Vua Orrin trầm ngâm:

- Galbartorix không khùng tới nỗi có thể tin là tiêu diệt nổi chúng ta với một lực lượng tầm thường như thế này.

Lột nón sắt hình dạng như một vương miện, ông lau trán bằng vạt áo:

- Chúng ta có thể quét sạch đám này, không chừa một mống.

Nasuada lẩm bẩm:

- Có thể. Cũng có thể không.

Garzhvog lắp bắp:

- Vua Rồng là một tên phản bội giả dối, một con đực bất lương, nhưng lão không là kẻ khờ dại đâu. Lão tinh quái như một con chồn quỷ quái.

Đám lính tập họp thành hàng ngũ chỉnh tề, rồi bắt đầu tiến về doanh trại Varden.

Một thông tín viên chạy tới Nasuada. Từ trên ngựa, cô nghiêng mình xuống nghe, rồi cho hắn lui.

- Nar Garzhvog, những con đực của mi đang an toàn trong doanh trại. Chúng đang tụ tập gần cổng đông, hãy chuẩn bị chỉ huy chúng.

Garzhvog ụt ịt trong họng nhưng vẫn đứng yên.

Nhìn đám lính đang tiến tới, Nasuada nói:

- Theo tôi, chúng ta không nên đụng độ với chúng ngoài khoảng trống. Chờ chúng đến vừa tầm, chúng ta sẽ tỉa bằng cung tên. Khi tới sát công sự của chúng ta, chúng sẽ phải phân tán trước giao thông hào và rào chắn. Không tên nào có thể thoát chết được.

Vua Orrin đề nghị:

- Khi chúng đã tự dấn thân vào đường cùng, trẫm và kỵ binh sẽ tấn công từ phía sau. Chúng sẽ bị bất ngờ, không kịp trở tay tự vệ.

- Cục diện trận đánh có thể...

Nasuada chưa dứt lời, hồi tù và báo hiệu sự xuất hiện của đám lính vang lên một lần nữa, chát chúa đến nỗi làm cả Arya, Eragon và các thần tiên đều phải bịt tai.

Eragon nhăn nhó hỏi Saphira: "Tiếng kèn đó từ đâu tới vậy?"

"Em nghĩ, câu hỏi quan trọng hơn phải là: vì sao tụi lính báo cho chúng ta cuộc tấn công của chúng, nếu thật sự tiếng kèn huyên náo đó là do chúng gây ra."

"Có thể để đánh lạc hướng chúng ta, hay là..."

Không còn nhớ mình định nói gì nữa, vì nó vừa thấy bên bờ kia sông Jiet, sau rặng liễu u sầu, một sự xáo động. Đỏ như hồng ngọc ngâm trong máu, như sắt nung trong lò, như than hồng đang rực sáng căn thù và phẫn nộ, Thorn xuất hiện trên hàng cây tiều tụy. Trên lưng nó là Murtagh trong lớp áo giáp thép sáng rực, tay đưa cao thanh Zar'roc khỏi đầu.

Saphira thì thầm: "Chúng đến tìm anh em mình."

Ruột Eragon thắt lại, và nó cảm thấy nỗi khiếp đảm của Saphira như con sóng rối loạn xuyên suốt tư tưởng nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.