Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 42: Cây giá hành hình



Roran ngồi thẳnng lưng và nhòm chòng chọc phía sau Nasuada, đôi mắt nhìn xa xăm vào một nếp gấp của chiếc lều đỏ tía.

Anh có cảm giác là Nasuada đang phân tích mình, nhưng anh không dám nhìn thẳng vào ánh mắt chằm chằm đó. Suốt một hồi lâu, sự im lặng nặng nề bao phủ, Anh suy tính một loạt những khả năng kinh khủng có thể xảy ra, và thái dương giật mạnh vì một cơn nóng dữ dội. Anh ước giá mình bước ra khỏi cái lều ngột ngạt này và hít thở không khí mát lạnh bên ngoài.

Cuối cùng Nasuada nói

“Tôi sẽ làm gì với anh đây, Roran ?”

Anh gồng thẳng người hơn.

“Bất cứ điều gì cô muốn, thưa công nương.”

“Câu trả lời tuyệt vời, Cây búa dũng mãnh, nhưng cách đó không giải quyết được tình thế khó xử của tôi” Nasuada nhấp một ngụm rượu vang trong cốc.

“Anh đã hai lần coi thường mệnh lệnh chỉ thị của đội trưởng Edric, nếu lúc đó anh không làm vậy thì cả ông ta lẫn anh hay cả nhóm người đã tử trận các anh cũng sẽ không thể còn nói năng được gì về chuyện này. Dẫu vậy, sự thành công của anh không thể phủ nhận sự thật về sự bất phục tùng của anh.

Theo như anh giải thích, anh đã cố tình làm trái mệnh ệnh, và tôi phải trừng phạt anh nếu muốn duy trì kỉ luật cho Varden.”

“Vâng thưa công nương”

Trán cô ta tối sầm lại

“Tức muốn chết! Cây búa dũng mãnh, nếu anh là bất cứ ai khác ngoại trừ anh họ của Eragon, và nếu màn khởi đầu của anh ít có ảnh hưởng hơn, tôi sẽ trói anh lại và treo lên vì hành vi sai quấy này”

Roran nuốt nước miếng khi tưởng tượng ra cảnh một chiếc thòng lọng quấn quanh cổ.

Bằng ngón giữa bàn tay phải, Nasauda gõ nhẹ vào tay vịn chiếc ghế dựa cao.

Với nhịp ngày càng nhanh trước khi ngừng lại, cô nói “ Anh có muốn tiếp tục chiến đấu cùng Varden không Roran ?”

“Có, thưa công nương” anh đáp lại không hề ngập ngừng.

“Anh sẽ làm gì để tuân thủ mệnh lệnh nhằm tiếp tục đứng trong quân đội của tôi?”

“Bất cứ điều gì tôi phải làm thưa công nương”

Sự căng thẳng trên khuôn mặt biến mất, Nasuada gập đầu, sự hài lòng lộ rõ”Tôi hy vọng rằng anh sẽ nói vậy. Theo tiền lệ và các quy định trước đây, tôi có ba sự lựa chọn. Một là, tôi sẽ trói anh lại, nhưng tôi sẽ không làm vậy,… Vì vô số lí do. Hai là, tôi sẽ phạt anh 30 roi rồi cắt chức anh trong hàng ngũ của Varden. Hoặc điều thứ ba, tôi sẽ phạt anh 50 roi và giữ anh lại dưới sự chỉ huy mình”

50 roi không nhiều hơn 30 là mấy, Roran nghĩ, cố nén sự can đảm của mình xuống. Anh liếm môi “Tôi có bị đánh ở nơi tất mọi người đều thấy không?”

Lông màu Nasuada nhíu lại một phần vài inch. “Sự kiêu hãnh của anh không có phần tại đây, Cây búa dũng mãnh ạ. Sự trừng phạt phải rất khắt khe để những người kháckhông kích động theo bước của anh, và nó phải được công khai để toàn thể Varden có thể có được bài học từ đó.Nếu anh chỉ thông minh bằng một nửa những gì đã thể hiện, anh sẽ biết khi làm trái lệnh Edric rằng quyết định của mình sẽ có hậu quả và rằng những hậu quả đó sẽ không mấy dễ chịu gì. Sự lựa chọn của anh bây giờ rất đơn giản: Anh sẽ ở lại cùng Varden hay từ bỏ bạn bè, gia đình và đi con đường của riêng anh?”

Roran ngẩng cao cằm, tức giận vì cô ta đã nghi ngờ về lời hứa của anh

“Tôi sẽ không đi đâu thưa quý công nương Nasuada. Cô phạt cho tôi bao nhiêu roi không thành vấn đề, chúng không thể đau đớn bằng việc mất người cha và gia đình của tôi.”

“Không” Nasuada nhẹ nhàng nói.

“Chúng không bằng … một phù thủy của Du Vrangr Gata sẽ theo dõi trận đòn này và chăm sóc cho anh sau đó, để đảm bảo tuyệt đối là anh không bị thương tật vĩnh viễn. Tuy nhiên, họ sẽ không hoàn toàn chữa khỏi thương tích của anh, hoặc không anh có thể kiếm một phù thủy để chữa lưng cho mình”

“Tôi hiểu”

“Trận đòn của anh sẽ sớm được tiến hành khi Jörmundur có thể sắp xếp xong quân lính.Cho đến sau đó, anh sẽ ở nguyên dưới sự canh gác trong một căn lều gần giá chịu phạt.”

Roran bớt căng thẳng hơn rằng anh không phải đợi quá lâu, anh không muốn phải gồng mình nhiều ngày dưới bóng tội lỗi phủ xuống mình.

“Công nương của tôi” anh nói, nhưng cô ta đã ra hiệu cho anh rút ra bằng một cái vẫy ngón tay.

Quay gót giày, Roran bước đều ra khỏi căn lều. Hai người lính canh dẫn anh tới chỗ của mình khi anh xuất hiện. Không thèm nhìn hoặc nói bất cứ điều gì với anh, họ dẫn anh qua khu ldoanh trại cho đến khi tới một căn lều nhỏ trống không, không xa lắm với chiếc cột xử phạt tối sẫm đang đứng trên một gò đất mỏng xa xa rìa của khu doanh trại.

Chiếc cột cao sáu feet rưỡi và có một thang ngang như một cây thập giá ở gần phía trên để trói tay phạm nhân. Hàng dài những vết xù sì do vết cào từ móng của các nạnh nhân phủ kín cây thập giá.

Roran ép mình nhìn đi hướng khác rồi cúi xuống chui nhanh vào lều.Thứ đồ dùng duy nhất bên trong là một chiếc ghế đẩu méo mó. Anh ngồi xuống và tập trung vào hơi thở của mình, xác định rõ lại mọi chuyện để tĩnh tâm.

Một vài phút trôi qua, Roran bắt đầu nghe thấy âm thanh nặng nề của những đôi giày và giáp trận khi quân Varden tập hợp quang cây cột hành quyết. Roran hình dung ra hàng nghìn người, đàn ông và đàn bà nhìm chòng chọc vào anh, bao gồm cả những dân làng Carvahall. Mạch anh đập nhanh và mồ hôi chảy như suối trên trán.

Sau khoảng nửa giờ, cô phù thủy Trianna bước vào lều và bắt anh thay quần khiến Roran rất bối rối, mặc dù người phụ nữ này có vẻ như không quan tâm đến việc đó. Trianna kiểm tra anh từ đầu tới chân và thậm chí còn niệm thêm cả thần chú để khám chữa cho cái vai trái của anh, chỗ anh đã bị một tên lính bắn trúng.

Sau khi tự nhiên sửa chữa khắp cơ thể anh, cô ta đưa cho anh một chiếc áo sơ mi thụng của lều giam.

Roran vừa kéo xong chiếc áo qua khỏi đầu khi Katrina bước vào lều. Vừa trông thấy cô, sự vui sướng lẫn cả lo sợ tràn ngập Roran.

Katriana nhìn anh và Trianna rồi khẽ nhún người chào với cô phù thủy. “ Tôi có thể nói chuyện riêng với chồng tôi một lúc không thưa bà?”

“Dĩ nhiên là được, tôi sẽ chờ ở ngoài”

Ngay lập tức Trianna biến đi, Katrina vội vàng lao về phía Roran, vòng tay ôm ghì lấy anh. Anh cũng ôm chặt lấy cô mãnh liệt bù cho những ngày anh đã không được gặp cô kể từ khi trở về Varden.

“Ôi, em mới nhớ anh làm sao” Katrina thầm thì vào tai phải anh.

“Và anh cũng vậy” anh nói nhỏ.

Họ đã phải cố rời xa nhau quá lâu vì thế họ có thể nhìn mãi vào mắt nhau, và rồi Katrina giận giữ.

“ Đây là một sai lầm. Em đã đến chỗ Nasuada, và em đã cầu xin cô ấy tha cho anh hay ít nhất là bớt đi số roi anh phải chịu, nhưng cô ấy đã từ chối chấp nhận lời khẩn cầu của em”

u yếm xoa bàn tay vào lưng Katrina, Roran cất tiếng. “Anh ước rằng em đã không làm như vậy”

“Sao không?”

“ Bởi vì anh đã nói rằng anh sẽ ở lại cùng Varden, và anh sẽ không quay lưng lại với lời hứa của mình”

“Nhưng như thế đâu có đúng ” Katrina nói, ôm chặt lấy vai anh.

“Carn đã nói với em những việc anh đã làm Roran ạ : anh đã tự hạ gục được gần 200 tên lính, và nếu không có hàng động anh hùng của anh, sẽ không có ai kể cả anh còn sống sót. Nasuada phải ca ngợi tán dương và tặng tặng vật cho anh chứ không phải phạt đòn anh như một tên phạm tội tầm thường!”

“Không phải vấn đề là đúng hay sai” anh nói với cô “ Đó là cần thiết. Nếu anh ở địa vị của Nasuada anh cũng sẽ ra lệnh như vậy”

Katrina rùng mình “ 50 roi, dù sao … nó có phải nhiều đến như thế không? Một người có thể sống đi chết lại rất nhiều lần với chừng ấy roi vọt.”

“Chỉ khi trái tim họ quá hèn yếu thôi. Đừng lo lắng gì, sẽ cần hiều hơn thế mới hạ được anh.”

Một nụ cười ngượng gạo nở trên môi Katrina, cô thôi nức nở và dựa khuôn mặt mình vào cổ anh. Anh nâng niu cô trong vòng tay vuốt ve mái tóc cô và làm cô yên lòng bằng cách tốt nhất mà anh có thể, mặc dù anh cảm thấy mình làm việc đó không giỏi bằng cô. Sau đó vài phút, Roran nghe thấy tiếng tù và bắt đầu thổi phía ngoài lếu, và anh biết rằngthời khắc họ phải rời nhau đang đến rất gần.Tách mình khỏi vòng tay Katrina, anh nói “Có vài việc anh muốn em làm giúp anh”

“Việc gì vậy?” Cô hỏi, chớp nhẹ đôi mắt.

“Hãy đi về lều của chúng ta và đừng rời khỏi đó cho đến hết cuộc hành hình này”

Katrina thấy shock vì lời đề nghị của anh.

“Không! Em sẽ không bỏ anh lại …. Không phải bây giờ”

“Làm ơn đi mà” anh nói “ Em không nên chứng kiến điều này”

“Và anh không nên phải chịu đựng điều này” Cô vặn lại.

“Quên điều đó đi. Anh biết em muốn bên cạnh anh, nhưng anh có thể chịu đựng được nó đỡ hơn nếu anh biết rằng em không ở đó để chứng kiến … Anh Anh đã tự chuốc lấy điều này, Katrina, và anh không muốn em phải đau khổ bởi vì nó”

Nét mặt cô trở nên miễn cưỡng.

“Biết về vận mệnh anh đang phải gánh chịu sẽ làm tổn thương em bất kể em có đứng ở đâu đi nữa. Tuy nhiên …. Em sẽ làm như anh bảo, nhưng chỉ vì bởi điều đó sẽ giúp anh vượt qua thử thách này … Anh biết rằng em ước mình chịu thay anh những phát roi quất lên cơ thể anh nếu em có thể”.

“Và em biết” anh nói, hôn lên hai má cô “rằng anh không muốn em đến gần đó”

Nước mắt lại trào ra ướt nhòe đôi mắt, cô kéo anh lại gần hơn, ôm anh thật chặt, anh phải rất khó mới thở nổi.

Họ vẫn quấn lấy nhau khi tiếng người xôn xao trên lối đi tiến về phía căn lều đã yên ắng và Jörmundur đã đi vào,cùng với hai người của nhóm Ó đêm. Katriana rời khỏi Roran,nhún người chào Jörmundur sau đó cúi người bước khỏi căn lều trong im lặng.

Jörmundur chỉ tay về phái Roran “Đã đến giờ”

Gật đầu, Roran đứng dậy đi theo Jörmundur và những người lính gác bày tỏ lòng kính trọng với anh xung quanh cây cột hình phạt. Hàng nối hàng, những người Varden quây quanh cây cột , mọi người, đàn ông, đàn bà, cả người lùn và Urgal đều đang đứng thằng người và nghiêng vai. Sau kho liếc qua một lượt, Roran tập trung nhìn chằm chằm vào đường chân trời, đó là cách tốt nhất để anh có thể phớt lờ mọi khán giả chung quanh.

Hai người lính nhấc tay Roran lên cao quá đầu và buộc chặt cổ tay vào thanh ngang của cây cột. Trong khi đó, Jörmundur bước quanh đằng trước chiếc cột và cầm một cuộn vải da. “Đây, cắn vào đây” ông nói bằng một giọng nhẹ nhàng “ nó sẽ giữ cho anh khỏi tự làm mình bị thương”

Một cách biết ơn, Roran mở miệng và để cho Jörmundur nhét cuộn da giữa hai hàm răng. Mảnh da có vị đăng đắng, như quả dầu xanh.

Sau đó một tiếng tù và và một hồi trống vang lên rồi Jörmundur đọc to những lời buộc tội chống lại Roran và những người lính cắt rách chiếc áo sơ mi thụng của Roran.

Anh rùng mình khi khi luồng không khí lạnh lướt qua nửa thân trên để trần. Ngay trước khi bị đánh, Roran còn nghe thấy tiếng roi rít lên trong không trung.

Cảm giác giống như một cây gậy nung đỏ quất vào da thịt. Roran uốn cong lưng và cắn mạnh vào miếng vải chặn trong miệng. Một tiếng rên rỉ vô tình buột ra,dù vậy miếng vải đã chặn âm thanh đó lại nên anh nghĩ rằng sẽ không một ai nghe thấy được cả.

“Một” Tiếng người thi hành án vang lên cùng với tiếng roi.

Roi thứ hai quất xuống làm cho Roran lại thốt lên một tiếng rên, nhưng sau đó anh lập tức im lặng, quyết tâm không được tỏ ra yếu đuối trước toàn thể Varden.

Roi đánh cũng đau đớn như bất cứ vết thương nào Roran đã phải trảu qua vài tháng trước đây, nhưng sau mười hai hoặc nhiều hơn, anh phải cố gắng chống lại sự đau đơn và nhượng bộ,anh dần rơi vào chạng thái hôn mê lờ mờ.Thị lực yếu dần cho tới khi thứ duy nhất anh trông thấy là chiếc cột gỗ đã mòn phía trước mặt, những lúc đó, khung cảnh trước mặt anh như chập chờn và trống không khi bị cuốn vào cơn lũ dữ dội của trạng thái vô thức.

Sau một một hồi tưởng như vô tận , anh nghe thấy như không rõ ràng và rấy xa xôi một giọng nói cất vang, “ba mươi” và sự tuyệt vọng vây chặt khi anh kinh ngạc, làm sao mình có thể chịu đựng được hai mươi roi còn lại? Rồi anh nghĩ tới Katrina và đứa trẻ chưa sinh của họ, điều đó tiếp cho anh thêm sức mạnh.

---

Roran tỉnh dậy thấy mình đang nằm úp ngực trên võng trong căn lều của anh và Katrina. Katrina đang quỳ gối cạnh anh, vuốt ve mái tóc anh và thì thầm vào tai anh, trong khi môt ai đó đang bôi một thứ chất lành lạnh, nhày nhày lên những hằn roi trên lưng anh. Anh cau mày và gồng mình khi người lạ mặt đó ấn ngón tay vào một điểm đặc biệt nhạy cảm.

“Đó không phải là cách tôi đối xử với bệnh nhân của mình” Anh nghe thấy Trianna nói bằng một giọng kiêu ngạo”

“Nếu bà hành hạ tất cả bệnh nhân của mình như đang làm với Roran” một phụ nữ khác đáp lại.

“Tôi ngạc nhiên là có ai còn sống sót vì sự chữa trị của bà”

Sau một lát, Roran nhận ra giọng nói của người lạ thứ hai, bà lang mắt sáng Angela.

“Tôi xin bà tha lỗi” Trianna nói “ Tôi sẽ không ngồi đâu và chịu lăng mạ bởi một mụ hát rong lẩm cẩm,người phải cố gắng lắm mới miện được câu thần chú cơ bản nhất”

“Ngồi xuống, rồi, nếu việc đó làm cô hài lòng , nhưng nếu cô ngồi hay đứng , tôi cũng sẽ tiếp tục làm phật ý cô cho đến khi cô chấp nhận rằng huyệt trên lưng của cậu ta nằm ở đây chứ không phải ở đấy” Roran cảm thấy một ngón tay chạm vào anh ở hai điểm khác biệt, cách nhau nửa inch.

“Oh” Trianna nói, và rời khỏi lều.

Katrina cười với Roran, và lần đầu tiên, anh nhận thấy nước mắt chảy dài trên mặt cô. “Roran, anh có hiểu em nói gì không?” Cô hỏi “Anh tỉnh dậy chưa?”

“Anh … anh nghĩ vậy” anh đáp, giọng bực bội.Quai hàm anh nhức nhối vì cắn vào miếng bịt miệng quá lâu. Anh ho đằng hắng, rồi nhăn mặt khi tất cả vết hằn của 50 roi cùng hợp lại làm anh đau nhức nhối.

“Tôi đi đây” Angela nói.

“Tất cả đã xong”

“Thật ngạc nhiên. Tôi đã không mong chờ bà và Trianna lại làm nhiều đến vậy “ Katrina nói.

“Theo lệnh của Nasuada”

“Nasuada? … Tại sao….”

“Cô sẽ phải tự đi hỏi cô ta, nói với cậu ta đừng dùng đến lưng nếu muốn nó lành. Và bắt cậu ta lật người lại nếu không muốn nước mắt làm nhiễm trùng vết thương.”

“Cám ơn bà “ Roran thì thào.

Angela cười lớn phía sau anh. “Đừng nghĩ ngợi về nó, Roran. Hoặc tốt hơn, nghĩ vài điều về nó, nhưng đừng nghĩ nó quá quan trọng. Ngoài ra, nó làm ta thấy thú vị khi chăm sóc vết thương cho cả lưng ngươi và lẫn lưng Eragon. Phải, sau này ta dự trữ sẵn, Đề phòng để khỏi phải đi tìm”

Khi bà lang đã đi, Roran nhắm mắt lại. Những ngón tay mềm mại của Katrins vuốt nhẹ trán anh. “Anh đã rất can đảm” Cô nói.

“Anh ư?”

“Aye, Jörmundur và mọi người khác em đã nói chuyện đều kể rằng anh không hề khoác lóc hay van xin dừng đánh”

“Tốt” Anh muốn biết vết thương của mình nghiêm trọng đến mức nào nhưng anh đã miễn cưỡng buộc cô miêu tả lại những chấn thương trên lưng mình.

Katrina dường như ý thức được yêu cầu của anh, tuy nhiên, thay vào đó cô nói “ Angela tin rằng với một chút may mắn anh sẽ không có những vết sẹo quá xấu xí. Bất kì lúc nào,anh sẽ chóng lành vết thương, Eragon hoặc ai phù thủy nào đó có thể xóa những vết sẹo khỏi lưng anh và nó sẽ như thể anh chưa từng bị đòn lần nào.”

“Mmh.”

“Anh có muốn uống chút gì không?” Cô hỏi.

“Em có một bình trà thảo mộc đang pha”

“Có, cho anh xin”

Khi Katrina đứng dậy, Roran nghe thấy một người khác bước vào lều.Anh mở một mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy Nasuada đang đứng cạnh cây cột trước lều.

“Công nương” Katrina nói,giọng cô sắc lạnh. Bất chấp những vết thương trên lưng, Roran trở mình một phần với sự giúp đỡ của Katrina , cố ngồi dậy. Dựa vào Katrina, anh bắt đầu đứng lên, nhưng Nasuada đã giơ tay “Làm ơn đứng. Tôi không muốn là nguyên nhân khiến anh đau đớn hơn nữa so với gì tôi đã làm”

“Tại sao cô tới đây, công nương Nasuada?” Katrina hỏi.

“Roran cần nghỉ ngơi và bình phục, không phải giành thời gian tiếp chuyện nếu anh ấy không bị bắt buộc”

Roran rời một tay khỏi vai trái Katrina “ Anh có thể tiếp chuyện nếu anh phải làm vậy” Anh nói.

Tiến gần hơn vào trong lều, Nasuada nắm lấy gấu váy xanh của cô và ngồi xuống chiếc rương nhỏ của Katrina được mang đi theo cô từ Carvahall. Sau khi xếp lại nếp váy, cô ta nói ”Tôi có một nhiệm vụ khác cho anh, Roran: một cuộc đột kích bất ngờ nho nhỏ mà anh sẵn sàng tham gia.”

“Khi nào thì tôi sẽ đi?” Anh hỏi, bối rối vì cô ta đã phải quấy rầy anh chứ không phải ai khác như một phân công đơn giản.

“Ngày mai”

Mắt Katrina trợn lên. “Cô có điên không?” cô la lên.

“Katrina … “ Roran lầm bầm,cố gắng trấn tĩnh cô, như cô làm lơ anh và nói “Chuyến đi gần nhất cô bắt anh ấy đi suýt đã giết chết anh ấy, và cô lại vừa quất chồng vào từng inch một lên cuộc sống của anh ấy!Cô không thể ra lệnh cho anh ấy trở lại chiến đấu quá nhanh. Anh ấy sẽ không thế tiếp tục chống lại quân đội của Galbatorix thêm một phút nào nữa!”

“Tôi có thể và tôi phải làm vậy!” Nasuada cất giọng đầy quyền lực, Katrina giữ lời và chờ đợi để nghe Nasuada giải thích, mặc dù Roran có thể nói rằng sự tức giận của cô đã giảm bớt.Nhìn chằm chằm vào anh một cách dữ dội, Nasuada nói.

“Roran, nếu anh có hoặc không biết rằng,liên minh của chúng ta với Urgal đang trên bờ đổ vỡ. Một trong số những người của ta đã giết ba Urgal trong khi anh đang phục vụ dưới trướng đội trưởng Edric, là ai, anh có thể không cần quan tâm, đó là một đội trưởng không hơn. Dù vậy, tôi đã có một người giết Urgal xấu số bị treo cổ, nhưng từ việc đó, mối quan hệ với những con đực của Garzhvog trở nên càng ngày càng bất hòa”.

Nasuada mím môi rồi nói “Tôi cần thuyết phục Varden chấp nhận sự hiện diện của Urgal mà không có thêm đổ máu, và cách tốt nhất tôi có thể làm đó là chứng minh cho Varden thấy rằng hai loài có thể cùng nhau làm việc trong hòa bình để tiếp tục theo đuổi việc chia sẻ cùng một thắng lợi. Theo phương châm đó đến cùng, nhóm của anh sẽ hành quân với quân số bao gồm cả con người và Urgal với số lượng như nhau.”

“Nhưng như thế vẫn không …” Katrina bắt đầu nói.

“Và tôi đang đặt tất cả họ dưới sự chỉ huy của anh, Cây búa dũng mãnh.”

“Tôi ư?” giọng nói the thé, đầy kinh ngạc “Tại sao?”

Với nụ cười tỉnh queo, Nasuada nói” Bởi vì ai sẽ làm bất cứ điều gì phải làm để ra lệnh bảo vệ những người bạn và gia đình. Về điều đó, anh giống tôi, mặc dù gia đình tôi lớn hơn của anh, đó là tôi nói đến toàn thể Varden, những người ruột thịt đối với tôi. Ngoài ra, bởi vì anh là anh họ Eragon, tôi không thể để anh lại trái lệnh để dưỡng bệnh, tôi không thể chọn giữa việc xử phạt anh hay trục xuất anh khỏi Varden. Tôi cũng không muốn làm vậy.”

“Giả thuyết là, tôi đang trao cho anh quyền chỉ huy tự quyết bởi thế không ai có thể trái lệnh anh trừ tôi.Nếu anh phớt lờ các mệnh lệnh, tốt nhất đó là vì mục đích tiêu diệt Galbatorix, thì không cần một lí do nào khác để cứu anh tránh xa những trận roi như anh đã nhận được hôm nay.

Và tôi trao anh quyền chỉ huy này, bởi anh đã chứng minh rằng anh có thể thuyết phục những người khác đi theo mình, mặc dù thực tế có rơi vào hoàn cảnh gian nan nhất. Anh có khả năng tốt để để duy trì sự kiểm soát đối với cả nhóm người và Urgal. Tôi sẽ cử Eragon nếu tôi có thể, nhưng cậu ta không có ở đây, trách nhiệm này rơi vào tay anh. Khi Varden nghe rằng chính anh họ Eragon, Roran, Cây búa dũng mãnh- anh người đã tự tay tiêu diệt gần hai trăm quân địch-đến với sứ mệnh với Urgal và sứ mệnh đó đã thành công,rồi chúng ta có thể giữ cho liên minh với Uragl trong thời điểm cuộc chiến này. Đó là lí do tôi cử Angela và Trianna tới chữa trị cho anh nhiều hơn là thường lệ: Không phải là thừa đâu, nhưng bởi vì tôi cần anh đảm nhận sự lãnh đạo này. Nào, những gì tôi nói với anh, Cây búa dũng mãnh? Tôi có thể đặt cược vào anh không?”

Roran ngước nhìn Katrina. Anh biết cô đã ước liều rằng anh sẽ nói với Nasuada là anh không thể chỉ huy một cuộc đột kích. Ánh mắt anh dịu đi bới anh đã không phải nhìn thấy cô đau buồn, Roran nghĩ về sự kích thước khổng lồ của đội quân tương phản với Varden, và rồi, bằng một giọng khàn khàn rất khẽ anh nói:

“Cô có thể đặt cược vào tôi, công nương Nasuada.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.