Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 44: Đầu đá



Đoàn xe chở lương đã đến đúng như Roran dự đoán" ba ngày sau khi rời đoàn quân chính của Varden, anh và những kị binh của mình đã hạ trại tại một hẻm núi và tấn công đoàn xe buồm chở lương thực từ bờ sông. Trong khi đó, những Urgal nấp sau những tảng đá rẳi rác trên hẻm núi và tấn công đoàn xe từ phía trước, ngăn đoàn lính lại trong trận công kích. Những tên lính và người đánh xe bị tấn công bất ngờ , nhưng trận mai phục đã tóm gọn chúng trong khi đang ngủ và đội hình lỏng lẻo, đơn vị của Roran đã nhanh chóng áp đảo chúng. Không người lính hay Urgal nào bị chết trận, chỉ có ba bị thương: hai người và một Urgal.

Roran đã tiêu diệt được rất nhiều tên địch, nhưng phần lớn thời gian, anh lui lại phía sau và tập trung và việc chỉ huy trận đánh, bây giờ đó là trách nhiệm của anh. Anh vẫn còn thấy đau nhức từ những vết thương, anh không muốn tự tham gia nếu không thực sự cần thiết vì sợ làm rách toác vết thương cũ đang đóng tróc trên lưng.

Ngoại trừ điều đó, Roran không mấy khó khăn để duy trì kỉ luật giữa hai mươi người lính và hai mươi Urgal này. Dù vậy, rõ ràng là cả hai nhóm này đều không ưa thích hay tin tưởng nhóm kia – anh cũng thấy như vậy, vì thế nên thái độ của anh đối với những Urgal này chỉ ở mức cảnh giác và khinh thường như bất cứ người đàn ông nào trưởng thành từ dãy núi Spine thân yêu - họ đã thành công trong việc cùng hợp tác trong suốt ba ngày qua mà không than phiền một lời. Cả hai nhóm được phân công để ở cùng nhau hòa hợp, anh biết vậy, không có nhiều việc để sử dụng quyền chỉ huy của anh. Nasuada và Nar Garzhvog đã rất cẩn thận chọn lựa những chiến binh cho chuyến đi của anh, chỉ chọn họ dựa trên tiêu chí nổi bật nhất về sự nhanh nhẹn, có tiếng nói công bằng, và trên tất cả là phải bình tĩnh và tính khí điềm đạm.

Tuy thế, sau của cuộc đột kích xe lương, khi những người lính đang bận rội kéo lê những xác địch và người kéo xe đến dàn hỏa thiêu, và Roran đang cưỡi ngựa quanh hang xe thùng để xem xét công việc, anh nghe thấy một tiếng hét đau đớn từ đâu đó đằng xa cuối dãy xe. Nghĩ rằng đó có thể là một tên lính may mắn trốn thoát, Roran la lớn gọi Carn và vài người lính khác đi cùng anh, khi anh thúc bàn đạp vào mạn sườn Hỏa Tuyết và phi nước đại về phía sau những chiếc xe thùng.

Bốn Urgal đã trói chặt một tên lính địch vào thân một cây liễu gai và đang vui sướng nhảy múa , đâm hắn bằng kiếm. Rủa thề, Roran nhảy xuống khỏi lưng Hỏa Tuyết , kết liễu gã lính khỏi sự đau khổ bằng bằng nhát búa của mình.

Một luồng mây đen âm u phủ quanh nhóm của Carn và bốn người lính phi ngựa về phía cây liễu. Họ ghìm cương và tập trung ở một hướng khác chỗ Roran đang đứng, nắm vũ khí trong tư thế sẵn sàng.

Urgal to lớn nhất, một con đực tên là Yarbog, tiến lại.

"Cây búa dũng mãnh, tại sao anh lại kết thúc trò chơi của chúng tôi? Hắn ta còn muốn nhảy với chúng tôi lâu hơn mà."

Rít qua kẽ răng, Roran nói” “Bao giờ anh còn dưới quyền chỉ huy của tôi, anh sẽ không được tra tấn tù binh vì bất kì lí do nào. Tôi không biết hay sao chứ? Rất nhiều những người lính này bị ép buộc phục dịch cho Galbtorix trái với ý muốn của họ. Rất nhiều người trong số họ là bạn hay người nhà hay láng giềng của chúng tôi, trong khi đó chúng tôi lại phải tiêu diệt họ, tôi sẽ không để các anh hành hạ họ nếu không cần thiết phải ra tay tàn ác. Nếu không do số phận, sẽ không một ai muốn ở vị trí của họ.Họ không phải là kẻ thù của chúng tôi, mà là Galbatorix, cũng như hắn là kẻ thù của các anh."

Vầng trán nặng nề của tên Urgal dày như một chiếc đe, gần như che khuất cặp mắt vàng sâu hoắm. "Nhưng anh vẫn giết chúng phải không? Tại sao chúng tôi lại lại không thể thưởng thức cảnh chúng quằn quại vài co giật trước được?

Roran tự hỏi sọ của Urgal có quá dày để bị vỡ nát vì cây búa của anh không. Đấu tranh để kìm nén cơn tức giận, anh nói, " Bởi vì việc đó là sai trái, không có gì để bàn!" Chỉ vào tên lính đã chết, anh nói, " Việc gì xảy ra nếu như hắn ta là một người trong số giống nòi của anh, một kẻ bị tà thần Durza bắt làm nô lệ? Anh vẫn muốn tra tấn hắn như vậy chứ?"

"Tất nhiên" Yarbog nói. " Họ sẽ mong muốn chúng tôi hành hạ họ bằng kiếm, vì như vậy họ có thể có cơ hội chứng tỏ sự gan dạ của mình trước khi chết. Nó không giống cách của những người không sừng các anh ư, hay là các anh không có dạ dày để đâm thủng?”

Roran hơi mơ hồnvề sự nghiêm trọng trong một lời lăngmaj của đám Urgal khi gọi người khác là kẻ không sừng, nhưng dù vậy, anh không nghi ngờ rằng, hỏi một ai đó về sự can đảm của họ là một sự công kích đối với cả Urgal lẫn cả con người, nếu không thì còn tệ hơn thế.

"Bất cứ ai trong số chúng tôi cũng có thể chịu đựng vết thương mà không khóc lóc một tiếng giỏi hơn anh đấy, Yarbog,” anh nói, nắm chặt cán búa và tấm khiên. "Bây giờ, nếu anh không muốn phải nến trải một sự đau đớn tột độ mà anh không thể hình dung nổi thì hãy bỏ kiếm xuống đầu hang cho tôi, xong rồi cởi trói cho con người khốn khổ này và mang hắn đến chỗ an nghỉ của những xác chết. Sau đó, đi kiếm những bộ yên cương. Chúng là của anh trông coi cho đến lúc trở lại Varden.”

Không cần đợi sự tuân lệnh từ gac Urgal, Roran quay ngựa, nhấn chân vào bàn đạp của Hỏa Tuyết và chuẩn bị trèo lên lưng ngựa.

"Không" Yarbog rống lên.

Roran đông cứng mộ trân trên cương ngựa, và tự rủa thầm mình.Anh đã hy vọng rằng không hề có một tình huống nào phát sinh trong suốt chuyến hành trình. Nhẹ nhàng quay người lại, anh nói, "Không ư? Anh đang phản đối việc chấp hành mệnh lệnh của tôi đấy à?"

Cong môi trên lên lộ những chiếc răng nanh ngắn, Yarbog nói, “Không, tôi đã thách thức anh về quyền lãnh đạo của bộ tộc, Cây búa dũng mãnh ạ,"

Và gã Urgal ngửa cái đầu đồ sộ của mình về phía sau, rống to để những người lính đang rỗi rãi và Urgal dừng việc đang làm lại và chạy đến chỗ cây liễu cho đến khi tất cả bốn mươi người bọn họ tụ tập quanh Yarbog và Roran

"Chúng tôi sẽ hạ tên súc vật này cho anh nhé?" Carn hỏi, giọng như chuông ngân.

Ước rằng không có nhiều khán giả như vậy, Roran lắc đầu.

"Không, tôi sẽ tự xử lý hắn ta" Lời nói đầy tức giận, anh mừng vì có những người lính của mình bên cạnh, đối diện với một hàng lộn xộn những những Urgal làn da xám ngoắt. Loài người bé nhở hơn so với Urgal, ngoại trừ Roran, tất cả đều đang cưỡi ngựa, điều đó làm họ có một chút ưu thế nếu có một trận chiến giữa hai nhóm. Nếu điều đó xảy ra, pháp thuật của Carn sẽ không giúp ích được nhiều, vì Urgal có một người làm phép bảo vệ riêng, một pháp sư tên là Dazhgra, và từ những gì Roran được chứng kiến, Dazhgra có năng lực phép thuật mạnh hơn, nếu không thì hắn cũng có kĩ năng khéo léo hơn trong việc vận dung thứ nghệ thuật kì lạ của bọn họ.

Roran nói với Yarbog, " Đó không phải là tục lệ của Varden, quyết định quyền lãnh đạo dựa trên phán xét của sự thách đấu. Nếu anh muốn đánh , tôi sẽ đánh, nhưng anh sẽ không được lợi lộc gì trong việc này. Nếu tôi thua, Carn sẽ tiếp nhận quyền chỉ huy của tôi, và cậu ta sẽ phục tùng cậu ta thay cho tôi."

"Chà" Yarbog nói, " Tôi không thách thức anh để chỉ huy loài các anh, tôi thách thức anh về quyền chỉ huy đối với loài của tôi, những con đực thiện chiến của tộc Bolvek! Anh đã không thể hiện được mình, Cây búa dũng mãnh ạ, bởi thế, anh không thể có quyền phán quyết của thủ lĩnh. Nếu anh thua, tôi sẽ trở thành thủ lĩnh ở đây, và chúng tôi sẽ không ngẩng cao cằm với anh, Carn, hay bất cứ sinh vật nào quá yếu đến mức không thể tự kiếm lấy sự tôn trọng của chúng tôi!”

Roran cân nhắc về tình huống của mình trước khi chấp nhận sự việc bất tắc dĩ này, Thậm chí nếu nó có làm anh mất mạng, anh vẫn phải thử để duy trì quyền lực của mình đối với những Urgal này, thêm vào nữa Varden sẽ đánh mất họ như là những đồng minh. Thở một hơi, anh nói “ Trong loài của tôi, theo tục lệ, những người bị thách đấu được lựa chọn thời gian và địa điểm để quyết đấu cũng như vũ khí mà hai bên sử dụng."

Cười khùng khục trong cổ họng, Yarbog nói, "Thời gian là ngay bây giờ, Cây búa dũng mãnh ạ. Địa điểm là tại đây, và trong loài của tôi, chúng tôi đánh nhau chỉ mặc khố và không dùng vũ khí."

"Thế thì thật khó mà công bằng cho được, vì lẽ tôi không có sừng," Roran chỉ ra. "Anh có đồng ý để tôi dùng cây búa của mình để bù đắp cho sự thiếu thốn của tôi được không?”

Yarbog nghĩ về điều đó rồi nói, " Anh có thể mang giáp và khiên, nhưng không có búa. Vũ khí không được mang theo khi chúng tôi chiến đấu giành quyền thủ lĩnh."

"Tôi biết rồi … vậy, nếu tôi không thể có cây búa của mình, tôi cũng sẽ không cần mang giáp và khiên. Luật lệ thách đấu là gì, và chúng ta sẽ phân định người thắng như thế nào?"

"Chỉ có một luật thôi, Cây búa dũng mãnh: Nếu anh bỏ chạy, anh bị loại khỏi trận đấu và bị trục xuất khỏi đàn của anh. Anh thắng khi chứng tỏ được để đich thủ đầu hàng, nhưng tôi chưa bao giờ đầu hàng, tôi sẽ chiến đấu đến chết.”

Roran gật đầu. Đó có thể là điều anh sẽ làm, nhưng mình sẽ không giết anh ta nếu mình có thể.

"Bắt đầu nào" anh gào to, đập mạnh cây búa của mình vào tấm khiên.

Với sự chỉ huy của anh, những người lính và Urgak phát quang một khoảng giữa khe núi và đóng những chiếc cọc thành một bãi đất, mỗi chiều hai mươi bước. Rồi Roran và Yarbog để trần, hai Urgal to lớn bôi mỡ lên khắp người Yarbog trong khi Carn và Loften, một con người khác, cũng làm như vậy với Roran.

"Anh có thể bôi được đến đâu thì bôi" Roran làu bàu. Anh muốn để những vết thương đang lành được yên nếu có thể cũng như bôi ít nhất vào những nơi anh bị quất roi.

Hướng người lại gần anh, Carn nói, "Sao anh lại từ chối khiên và áo giáp?"

"Chúng sẽ chỉ làm tôi chậm chạp thôi. Tôi sẽ phải nhanh như một chú thỏ rừng đang hoảng loạn nếu tôi muốn tránh bị anh ta bóp náp." Khi Carn và Loften làm bôi mỡ lên chân tay anh, Anh nghiên cứu đối thủ của mình, tìm kiếm bất cứ điểm yếu nào có thể giúp anh đánh bại được gã Urgal đó.

Yarbog cao hơn sáu feet. Lưng của gã ta to rộng, ngực dày, và các khớp tay và chân được yểm trợ bằng những mấu xương cứng chắc. Cổ của gã ta dày như của một con bò tót vì nó phải chống đỡ sức nặng của cả cái đầu và cặp sừng cong vút. Ba vết thương theo ba hàng dài trên hông trái như từng bị một con thú nào đó cào. Những sợ lông đen lưa thưa mọc khắp cơ thể.

Chí ít thì gã ta cũng không phải là một tên Kull, Roran nghĩ. Anh tin tưởng vào sức mạnh của mình, nhưng thậm chí là vậy, anh không tin rằng mình lại khỏe hơn Yarbog với sức mạnh dữ dội. Hiếm khi con người có hy vọng đánh lại được kĩ năng tuyệt đối của một con đực Urgal khỏe mạnh. Ngoài ra, Roran biết rằng, những chiếc móng to đen, răng nanh và cặp sừng, lớp da dày của gã ta đều chứng tỏ Yarbog chiếm ưu thế đáng kể trong trận thách đấu tay không mà họ thường đấu. Nếu mình có thể, mình sẽ, Roran quả quyết, nghĩ về mọi mánh vặt mà anh có thể dùng đối với Urgal, vì chiến đấu với Yarbog sẽ không như đấu vật với Eragon hay Baldor hoặc bất cứ người đàn ông nào ở Carvahall, khó hơn nhiều, Roran chắc rằng nó sẽ dã man và vô cùng tàn bạo giữa hai sinh vật hoang dã.

Nhìn đi nhìn lại, mắt Roran quay về cặp sừng thiện chiến của Yarbog, vì chúng, anh biết, sẽ là thứ đặc biệt nguy hiểm nhất của Yarbog. Với chúng, Yarbog có thể húc và đâm thủng Roran không thương tiếc, và chúng cũng sẽ bảo vệ phần đầu của Yarbog đối với bất cứ đòn đánh nào Roran có thể tung ra bằng tay không, dù vậy chúng lại hạn chế tầm nhìn của Urgal. Rồi vụt xuất hiện trong Roran rằng những chiếc sừng là món quà tự nhiên tuyệt vời của Yarbog vậy chúng cũng là sự bất lợi của hắn ta.

Roran vòng vai và xương bánh chè, háo hức vì màn trình diễn được kết thúc.

Khi cả Roran và Yarbog được bôi mỡ gấu xong, đến hiệu lênh thứ hai và họ bước tới ranh giới của khoảng đất đóng cọc xung quanh.

Roran để đầu gối hơi chùng xuống, sẵn sàng nhảy tới với bất cứ dấu hiệu nhỏ nhặt nào của những di chuyển từ phía Yarbog. Đất đá lạnh , nặng và thô ráp bên dưới bàn chân để trần của anh.

Một cơn gió nhẹ làm lung lay cành lá của cây liễu gai.Một con bò kéo chiếc xe dúi chân xuống một lùm cỏ, dây buộc của nó kêu kẽo kẹt.

Cùng với một tiếng gầm nhỏ, Yarbog đột kích.

Roran, duy trì khoảng cách giữa họ bằng ba bước dài. Roran chờ đợi cho tới khi Yarbog tới gần hơn đến chỗ anh, rồi nhảy vồ tới trước. Tuy nhiên, anh đã đánh giá không đúng về tốc độ của Yarbog. Cái đầu đầy đe dọa, gã Urgal đâm đôi sừng vào vai trái Roran và quăng anh tung người qua bãi đất.

Những viên đá sắc nhọn chọc vào người Roran khi anh tiếp đất. Những vết thương dài đau nhói trên lưng, di chứng của những lằn roi đã lành được nửa chừng của anh. Anh cằn nhằn và lồm cồm bò dậy, cảm thấy như vô số vết thương đã nứt toác, phơi ra những thớ thịt chảy máu trong không khí sắc như dao. Bùn đất và những hòn cuội nhỏ dính chặt vào lớp mỡ trên người anh. Giữ cho cả hai chân trên mặt đất, anh lê bước về phía Yarbog, không hề rời mắt khỏi gã Urgal đang gầm gừ.

Yarbog lại tấn công và Roran lại bị đánh văng ra xa. Lần này anh, anh tiếp tục kế hoạch, anh phóng vụt qua gã Urgal hơn vài inch. Quay người lại, Yarbog chạy về phía anh ba lần, và hơn một lần, Roran chủ động để tránh gã ta.

Rồi Yarbog thay đổi chiến thuật.

Tiến lên theo chiều ngang, như một con cua, gã huých mạnh vào người anh, cong tay để tóm lấy Roran và kéo giật anh vào một cái ôm tử thần. Roran chùn bước và thoái lui. Dù có chuyện gì, anh cũng phải tránh ngã vào những chiếc khớp của Yarbog, với sức mạnh to lớn của mình, gã Urgal có thể nhanh chóng kết liễu anh.

Những người lính và Urgal tụ tập quanh bãi đất yên lặng, vẻ mặt thản nhiên khi họ đang chứng kiến Roran và Yarbog đẩy nhau qua lại trong bùn đất. Trong vài phút, Roran và Yarbog trao cho nhau những cú đánh sượt qua người. Roran tránh lại gần Yarbog bất cứ chỗ nào có thể, cố để gây tổn thương cho gã từ tầm xa, nhưng nhưng khi trận chiến đang bị kéo dài và Yarbog dường như chẳng hề mệt mỏi hơn lúc họ bắt đầu, Roran nhận ra rằng thời gian không phải là bạn của anh. Nếu anh muốn thắng, anh phải kết thúc trận chiến này không được trì hoãn lâu.

Hy vọng lại chọc tức được Yarbog xung thiên – vì kế hoạch đã vạch ra- Roran rút ra xa tới góc của bãi đất và bắt đầu lên tiếng chế nhạo, nói , " Ha! Anh béo tốt và chậm chạp như một con bò sữa vậy! Anh có thể bắt được tôi không, Yarbog, anh chân của anh làm bằng mỡ lợn? Anh nên tự xấu hổ mà cưa cặp sừng của mình đi vì đã để một con người biến anh thành trò hề. Hậu duệ của anh sẽ nghĩ gì khi nghe thấy điều này? Anh sẽ kể cho chúng là …"

Yarbog áp đảo lời nói của Roran bằng một tiếng gầm. Gã Urgal lao nhanh tới anh, hơi nghiêng người, định nghiền nát Roran bằng toàn bộ sức nặng cơ thể. Nhảy khỏi đường tấn công, Roran túm chóp sừng phải của Yarbog nhưng hụt mục tiêu và thấy mình suýt ngã vào giữa bãi đất, cả hai đầu gối bị toác cả da. Anh tự rủa mình khi chỉnh lại tư thế đôi chân.

Kiểm tra lại sự liều lĩnh nóng vội của mình ngay trước khi cú đẩy huých anh qua lằn ranh của bãi đất, Yarbob quay lưng, cặp mắt nhỏ tí hi màu vàng tìm kiếm Roran. "Yah!" , la lớn với Roran. Anh giả giọng và làm mọi sử chỉ thô lỗ mà anh có thể nghĩ ra" Anh không thể đâm một cái cây thậm chí nó đứng ngay trước mũi anh!”

"Chết đi, tên người yếu đuối kia!” Yarbog gầm lên và nhảy bổ vào Roran, đôi tay giang rộng. Hai chiếc vuốt của Yarbog đẫm máu cắt qua xương sườn Roran khi anh phóng sang bên trái, nhưng anh vẫn chủ động tóm và giữ lấy một chiếc sừng của gã Urgal . Roran cũng tóm nốt chiếc sừng còn lại khi Yarbog kịp ném anh ra. Dùng những chiếc sừng và lợi thế của cánh tay, Roran giật mạnh đầu của Yarbog sang một bên và kéo căng mọi bắp thịt, ném gã Urgal trên sàn đất. Lưng Roran nóng bừng phản đối sự vận động đó, Vừa khi ngực Yarbog chạm bùn, Roran đè một đầu gối lên vai phải của gã chốt chặt gã tại chỗ. Anh chống chân trên đá và vặn đầu gã Urgal quay hết mức, anh kéo mạnh đến nỗi có thể làm gãy cổ bất cứ một con người nào. Lớp mỡ bôi trên gan bàn tay làm anh khó mà giữ được cặp sừng của Yarbog. Yarbog thả lỏng một lúc, rồi tự quăng mình lên bãi đất bằng cánh tay trái, ném theo cả Roran, và đạp chân loạn xạ chân cố gắng để đá chúng vào dưới người anh. Roran nhăn mặt,vòng lại phía trước cổ và vai Yarbog, Sau mộtt động tác nhún người trong vài giây, Tai trái của Yarbog bị khóa và gã

Cảm thấy cả dạ dày của mình đang trào lại lên.

Cả Roran và Yarbog sẽ bị thương như nhau nếu họ chung một loài. Chỗ họ chạm vào nhau, những chiếcc lông cứng trên người Urgal đâm vào Roran như những sợi kim loại. Bùn đất bám đầy người họ. Máu chảy như suối từ những mảnh da phồng rộp của Roran và từ vết thương ở lưng.

Yarbog lại đá và quật khi gã lấy lại hơi, bì bõm trong bùn như một con cá mắc cạn. Roran đã mất toàn bộ sức lực, nhưng anh vẫn kiên trì, cố phớt lờ những viên đá cắt sâu vào bàn chân và cẳng chân. Bằng cách đó, không để mình được nghỉ, tay Yarbog nắm lấy tay anh và rồi dùng căng cổ đập mạnh nhiều lần vào ống tay Roran.

Họ cứ để như thế, cả hai đều không di chuyển nhiều hơn một inch nào khi người này vùng vẫy với người kia.

Một con ruồi vo ve quanh họ và đậu lên mắt cá chân Roran.

Con bò rống lên.

Sau gần mười phút, mồ hôi chảy đầm đìa trên mặt Roran. Anh dường như không thể nạp đầy không khí vào phổi. Cánh tay mất cảm giác. Những vết thương trên lưng như là bị rách toác thành từng mảnh nhỏ. Sườn anh bị dập mạnh ở chỗ bị Yarbog cào.

Roran biết anh không thể tiếp tục lâu hơn. Tức thật! anh nghĩ. Gã ta chưa từng đầu hàng ư?

Ngay sau đó, đầu của Yarbog run lên khi một cơ trên cổ gã Urgal bị kéo căng ra. Yarbog kêu lên rên rỉ, đầu tiên, anh ta kêu lên trong hơn một phút và với một giọng thều thào, gã nói khẽ "Giết tôi đi, Cây búa dũng mãnh. Tôi không thể thắng anh."

Chỉnh lại tư thế nắm chặt sừng của Yarbog, gầm lên với một tone giọng cũng thấp như vậy, "Không. Nếu anh muốn chết, thì đi tìm người khác để giết anh đi. Tôi không chiến đấu theo luật lệ của các anh, bây giờ anh sẽ chấp nhận đã thất bại theo luật của tôi. Làm như thế, tôi sẽ để anh đi. Nếu không, tôi sẽ giữ anh ở đây đến khi anh đổi ý, bao lâu không thành vấn đề.”

Đầu Yarbog vòng dưới tay Roran khi gã Urgal cố gắng một lần nữa để tự thoát ra. Anh tức giận, gã đánh vào một đám bụi nhỏ trong không trung rồi gầm rống lên., " Sự sỉ nhục quá lớn, Cây búa dũng mãnh ạ. Giết tôi đi.”

Tôi không thuộc giống loài các anh, và tôi không tuân theo phong tục của các anh," Roran nói. "Nếu anh quá lo về danh dự, hãy nói với những người tò mò rằng anh đã bị đánh bại bởi anh họ của Eragon - khắc tinh của tà thần. Điều đó chắc chắn không có gì phải xấu hổ. " Khi vài phút đã trôi qua, Yarbog vẫn không đáp lại, Roran kéo mạnh sừng Yarbog và hét lên, "Vậy?"

Giọng anh lên cao để mọi người lính và Urgal có thể nghe thấy, Yarbog nói, "Gar! Svarvok nguyền rủa tôi; tôi đầu hàng! Tôi không nên thách thức anh, Cây búa dũng mãnh. Anh xứng đáng là thủ lĩnhchứ không phải tôi"

Lập tức, những người lính cổ vũ và la hét, đập chuôi kiếm vào khiên. Những Urgal đứng yên và không nói gì.

Hài lòng, Roran thả cặp sừng của Yarbog và lăn ra khỏi gã Urgal xám ngoắt. Cảm thấy gần như anh vừa trải qua một trận chiến khác, Roran chậm rãi nhấc chân và tập tễnh bước ra khỏi bãi đất đến chỗ Carn đang chờ.

Roran nhăn mặc khi Carn phủ một tấm mềm lên vai anh, tấm vải chà sát vào làn da bị hành hạ. Nhe răng cười, Carn đưa anh một túi da đựng rượu. “ Sau khi anh bị ngã, tôi nghĩ chắc hắn sẽ giết anh mất. Tôi nên học tập từ giờ để không bao giờ đặt cược vào anh , Eh, Roran? Ha! Đó là trận đấu hay nhất tôi từng chứng kiến. Anh là người đàn ông duy nhất trong lịch sử chiến đấu với một Urgal.”

"Có thể là không" Roran nói trong khi nhấp một ngụm rượu. " Nhưng tôi có thể là người đàn ông duy nhất vượt qua trải nghiệm này." Anh mỉm cười khi Carn cười phá lên. Roran nhìn quanh đám Urgal đang tụ tập lại quanh Yarbog, đang nói chuyện với gã bằng những giọng cằn nhằn trong khi hai đồng đạo của chúng lau sạch mỡ và đất bẩn trên người Yarbog. Mặc dù hiện ra rất ít, chúng vẫn không tỏ ra giận dữ hay bực bội. Từ phía xa anh xem xét, và anh tin chắc rằng anh sẽ không có thêm rắc rối nào với chúng nữa.

Những vết thương cũ của anh đang tức giận, Roran cảm thấy hài lòng với kết quả của trận đấu. Đây không phải là trận chiến lớn nhất giữa hai loài, anh nghĩ nhưng cho đến lúc chúng ta an toàn trở về Varden, những Urgal này sẽ không phá vỡ tình đồng minh của chúng ta, ít nhất là trong thẩm quyền của mình.

Sau khi nhấp ngụm rượu cuối cùng, Roran đậy lại nắp túi rượu và đưa cho Carn rồi nói lớn. "Được rồi, bây giờ hãy ngừng túm tụm như những con cừu cằn nhằn và hoàn thành việc kiểm kê danh sách những gì có trong những xe thùng kia đi! Loíten, khoanh vùng ngựa địch ại, nếu chúng đang chạy quá xa! Dazhgra, đi tìm con bò. Nhanh lên! Thorn và Murtagh có thể bay đến đây ngay bây giờ đấy. Đi thôi, bắt đầu nhanh lên!

"Và, Carn, Cái tay áo của tôi ở chỗ nào?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.