Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 45: Gia phả



Ngày thứ tư kể từ khi rời khỏi Farthen Dûr, Eragon và Saphira đến được Ellesméra.

Mặt trời sáng trong ở trên đầu khi những toà nhà đầu tiên của thành trì hiện ra. Những toà nhà này là những trái hẹp vặn vẹo với cửa sổ lấp lánh dựng giữa ba cây thông cao, mỗi cây đều mọc cành lá xen lẫn vào nhau. Phía trước những tháp bọc vỏ cây này, Eragon nhận ra được một đám những khu đất lộn xộn đánh dấu một thành thị trải dài.

Trong lúc Saphira lướt trên bề mặt khu rừng gập ghềnh thì Eragon điều tra kiếm tri thức của Gilderien Khôn Ngoan, người nắm quyền Ngọn Lửa Trắng Vándil, cũng đồng thời là người bảo hộ Ellesméra khỏi các kẻ thù của thần tiên từ hai ngàn rưỡi năm nay. Eragon dùng cổ ngữ phóng ý thức về phía thành phố, "Gilderien-elda, xin ban phép cho chúng tôi vào thành"

Một giọng trầm ấm vang lên trong đầu Eragon, "Ngươi được vào Eragon, Kẻ Khắc Tinh của Tà Thần và Saphira Vảy Sáng. Miễn là gìn giữ hòa bình, ngươi sẽ được hoan nghênh ở lại Ellesméra."

"Tạ ơn ngài, Gilderien-elda," Saphira nói.

Móng vuốt cô nàng chạm lên đầu các cây thông đen cao hơn ba trăm bộ trong lúc cô nàng lướt qua thành phố gỗ thông và hướng về khu đất dốc cao ở bên mặt kia của Ellesméra. Giữa những cành cây chồng chéo lên nhau ở dưới, Eragon nhìn thoáng thấy bóng dáng những khu nhà dựng theo những cây còn đang sinh trưởng, những thảm hoa nở rộ đầy màu sắc, những dòng suối róc rách, những đèn lồng không ngọn lửa toả ửng màu nâu vàng và đôi khi, những vẻ mặt tái nhợt của một vị thần tiên.

Saphira nghiêng cánh lượn thẳng lên dốc cho tới khi cô nàng đến được bờ vực Tel'naeir cao hàng ngàn bộ trải dài cả dặm về hai bên mà đáy của vách đá trắng này là một khu rừng trọc. Sau đó cô nàng vỗ cánh hai cái để giữ nguyên tốc độ và cao độ rồi xoay sang phải bay về hướng bắc dọc theo một đỉnh núi đá.

Một khoảng đất cỏ bao phủ xuất hiện ở sát vực đá. Một căn nhà trệt được dựng từ bốn loại thông khác khau với phong cảnh cây cối um tùm sau lưng. Một dòng suối róc rách hiện ra từ một rừng cây đầy rong rêu chảy ngay dưới một trong bốn cây thông đó trước khi lại biến mất vào rừng Du Weldenvarden. Đang cuộn mình nằm cạnh căn nhà là con rồng vàng to, óng ánh Glaedr, hàm răng hắn trắng ngà thân răng bự cỡ ngực Eragon, móng vuốt như cái đồ cắt cỏ, cặp cánh đang xếp lại mềm như nhung, cái đuôi lực lưỡng của nó dài cỡ Saphira, sọc của con mắt duy nhất của hắn lóng lánh như ánh sáng bên trong một viên ngọc saphire hình sao. Một chân cụt đằng trước được cả người dấu đi. Ở phía trước Glaedr có một cái bàn tròn nhỏ với hai cái ghế. Ông Oromis ngồi trên chiếc ghế gần con rồng Glaedr nhất, vị thần tiên tóc bạc này nhìn lấp loé như kim loại dưới ánh mặt trời.

Eragon nhỏm người ra đằng trước, Saphira dựng ngược ra sau rồi bay chậm lại. Cô nàng hạ cao độ ào một phát lên một bãi cỏ xanh rồi mới chạy tới vài bước, quạt cánh ra sau trước khi dừng lại.

Ngón tay Eragon còn lọng cọng vì kiệt lực, nó cởi nút dây buộc quanh chân rồi ráng trèo xuống từ chân phải trước của Saphira. Khi nó bắt đầu trèo xuống, cả hai đầu gối đột nhiên thụng xuống và té ào ra đất. Nó giơ tay ra để bảo vệ bộ mặt và thế là cả người bị ngã chỏng bốn vó lên trời, cẳng chân thì bị cào trầy bởi một viên đá nằm khuất trong cỏ. Nó càu nhàu trong đau đớn, cặp giò bị tê cứng như một ông già, bắt đầu ráng đứng lên."

Một bàn tay chắn trước mặt nó.

Eragon nhìn lên thì thấy sư phụ Oromis đứng bên cạnh, một nụ cười nhẹ trên khuông mặt muôn đời không đổi của ông. Oromis dùng cổ ngữ nói: "Chào mừng con trở lại Ellesméra, kỵ sĩ Eragon. Và mi cũng vậy Saphira Vẩy Sáng, chào mừng. Chào mừng cả hai con."

Eragon cầm lấy tay sư phụ, rồi ông Oromis kéo nó đứng dậy mà không tốn chút lực nào. Lúc đầu Eragon không nói ra được lời gì vì nó cũng đã lâu không nói chuyện từ lúc cả hai rời khỏi Farthen Dûr và cũng vì quá đuối sức. Nó phải lấy hai ngón tay để lên môi rồi mới dùng cổ ngữ nói được, "Chúc người được nhiều may mắn tiền bối Oromis."

Sau đó Eragon cũng dùng lễ đối đáp với con rồng Glaedr. Lúc nào cũng thế, sự lạc quan của rồng cũng khiến Eragon phải cảm thấy khúm núm.

Saphira thì không chào cả ông Oromis lẫn Glaedr, cô nàng đứng nguyên một chỗ, cổ gục xuống cho tới khi mũi đụng đất, còn vai và hai bên hông thì run run như thể bị lạnh. Hai bên mép cô nàng xùi bọt màu vàng đã đóng khô từ lúc nào. Cái lưỡi có ngạnh của cô nàng thì quẹo một bên giữa hàm răng nanh. Eragon giải thích, "tụi con bị ngược gió sau khi qua khỏi Farthen Dûr, và..." Eragon ngừng nói trong lúc Glaedr ngẩng cái đầu khổng lồ lên thò qua phía Saphira, còn cô nàng thì giả vờ như không nhận ra anh chàng này có mặt tại đó. Glaedr thở phì một cái, lửa khịt ra từ hai bên lỗ mũi. Eragon thấy nhẹ nhõm hẳn đi khi nhận thấy năng lực được truyền qua phía Saphira, ráng hồi phục tay chân lúc này vẫn còn đang run rẩy của cô nàng.

Sau một lúc thì lửa từ mũi Glaedr đã tắt chỉ còn một làn khói lởn vởn. "Ta đi săn sáng nay," giọng anh chàng truyền âm vang lên trong đầu Eragon. "Ngươi cứ tới cái cây cành trắng ở cuối cánh đồng sẽ thấy phần còn lại của con mồi của ta. Ăn được bao nhiêu thì ăn."

Saphira chỉ yên lặng cảm ơn. Nhấc cái đuôi rồi khập khiễng bò tới cái cây Glaedr chỉ, ngồi xuống bắt đầu xé xác con nai ở đó.

"Lại đây," ông Oromis nói, rồi chỉ về phía bàn ghế. Trên bàn có một mâm trái cây và các loại hạt, một nửa khúc phó mát, một ổ bánh mì, một bình rượu đỏ và hai ly thủy tinh có chân. Eragon vừa ngồi xuống, ông Oromis đã chỉ bình rượu và hỏi, "con có muốn uống một hớp cho rửa sạch bụi khỏi cổ họng không?"

"Dạ được," Eragon trả lời.

Ông Oromis hết sức nhẹ nhàng mở nắp bình và châm đầy hai ly. Ông đưa Eragon một ly rồi ngồi xuống ghế dùng ngón tay dài, trơn tru, sửa soạn lại áo mặc trên người.

Eragon hớp một miếng rượu. Rượu này ngọt dịu và có vị của anh đào và mận. "Sư phụ, con..."

Ông Oromis giơ ngón tay lên ngăn nó. "Trừ khi là quá khẩn cấp, ta muốn đợi cho đến khi Saphira quay lại trước khi bàn chuyện khiến con tới đây. Con đồng ý không?"

Eragon lưỡng lự một chút rồi gật đầu chăm chú quay lại ăn uống, thưởng thức mùi vị của trái cây tươi. Oromis cảm thấy hài lòng ngồi yên lặng bên cạnh nó, uống rượu và nhìn ra ngoài bờ vực của Tel’naeír. Đằng sau ông ta, Glaedr nằm nhìn việc xảy ra như một pho tượng sống bằng vàng.

Gần cả giờ đồng hồ Saphira mới nhấc mình khỏi bữa ăn, bò tới dòng suối gần đó liếm nước cả mười phút. Khoé miệng cô nàng còn dính vài giọt nước khi quay lại, cô nàng thở phào một tiếng rồi mới nằm ườn bên cạnh Eragon mí mắt như muốn nhắm lại. Sau đó cô nàng ngáp lớn nhe cả hàm răng rồi mới chào hỏi Oromis và Glaedr. "Có gì thì nói hết đi," cô ả nói. "Nhưng đừng bắt con nói nhiều nha, con có thể ngủ bất cứ lúc nào."

"Nếu em muốn thì mọi người có thể chờ em ngủ dậy rồi mới tiếp tục," anh chàng Glaedr nói.

"Được vậy là ... dễ thương lắm," Saphira trả lời, mí mắt lúc này còn muốn sụp xa hơn vừa rồi.

"Thêm rượu không?" Ông Oromis hỏi và nhấc bình rượu lên khỏi bàn. Thấy Eragon lắc đầu, ông đóng nắp bình rồi lấy hai ngón tay nhấn vào nhau, đầu ngón tay tròn trịa bóng láng. Ông nói, "con không cần phải kể lại những chuyện đã xảy ra trên người con mấy tuần vừa qua, Eragon. Từ khi Islanzadí rời khỏi khu rừng, Arya đã giữ mọi người cập nhật về tin tức trong thế gian, và cứ mỗi ba ngày, Islanzadí lại gởi người từ quân đội của chúng ta chạy sang Du Weldenvarden. Vì thế ta có biết về cuộc chiến giữa con và Murtagh và rồng Thorn ở Cánh đồng Cháy. Ta cũng có biết về chuyến đi của con tới Helgrind và cách con trừng phạt lão hàng thịt ở làng. Rồi ta được biết con đến dự hội nghị của người lùn tại Farthen Dûr và những chuyện xảy ra sau đó. Còn chuyện gì khác thì con cứ nói nhưng không cần phải lo là ta đã biết trước rồi."

Eragon lăn một trái việt quất khô trong lòng bàn tay. "Sư phụ có biết về Elva và chuyện xảy ra sau khi con giải trừ cô ta khỏi lời nguyền của con không?"

"Điều đó ta cũng biết. Con có lẽ không có thành công giải trừ toàn bộ thần chú trên người cô ta, nhưng con đã trả xong nợ đối với đứa con nít này, và đó là điều mà Kỵ Sĩ Rồng phải làm: thực hiện mọi giao ước, cho dù nhỏ hay khó cỡ nào cũng vậy."

"Cô ta vẫn còn cảm nhận thấy đau đớn của người chung quanh."

"Nhưng bây giờ là do sự lựa chọn của cô ta," ông Oromis nói. "Pháp lực của con không còn ép cô ấy... Mà con cũng không phải tới đây hỏi ý ta về Elva. Là chuyện gì khiến con lo lắng Eragon? Và nếu con muốn sư phụ sẽ mang mọi hiểu biết của mình để ráng trả lời mọi câu hỏi của con.

"Còn nếu con không biết hỏi sao cho đúng thì sao?" Eragon nói.

Một tia sáng lấp lánh hiện lên trong khoé mắt xám của Oromis. "À, con bắt đầu suy nghĩ như một thần tiên rồi. Con phải tin tưởng những sư phụ đã dạy dỗ con và Saphira mà trong đó nhiều thứ con không thèm để ý tới. Và con phải luôn tin tưởng sự phán quyết của chúng ta khi cần thiết phải giải quyết vấn đề, vì có nhiều yếu tố trong sự tu luyện của con không thể đảo lộn thứ tự được."

Eragon đặt trái việt quất ngay giữa khay rồi chặc giọng nói, "hình như thấy sư phụ nói như chưa nói gì cả."

Một khoảng thời gian trôi qua, chỉ còn lại tiếng cành lá sột soạt, tiếng dòng suối chảy róc rách và tiếng chít chít của đám sóc ở xa.

"Nếu ngươi có gì cần tranh cãi với chúng ta Eragon," Glaedr nói, "thì hãy lên tiếng nhưng đừng có ở đó mà gặm lấy cục giận như một cái xương khô cũ rích."

Saphira nhích ngưòi, Eragon tưởng nghe được tiếng gầm gừ của cô nàng. Nó liếc mắt nhìn nhưng cũng ráng kềm chế những tâm tìmh đang dâng trào trong người, nó hỏi, "Lần trước con ở đây, sư phụ có biết cha con là ai không?"

Ông Oromis gật đầu một cái. "Chúng ta biết."

"Và sư phụ có biết Murtagh là người anh ruột của con không?"

Ông Oromis lại gật đầu một lần nữa. "Chúng ta biết, nhưng mà..."

"Vậy sao không cho con biết!" Eragon hét lên, rồi nhảy xuống đất khiến cái ghế bị đổ. Nó lấy nắm tay dọng vào hông, rồi bước đi vài bước, nhìn chằm chằm tới bóng của khu rừng ở đằng xa. Eragon xoay qua xoay lại, cơn giận dữ nổi lên đùng đùng trong lúc ông Oromis vẫn bình tĩnh như trước. "Đến khi nào mới cho con biết? Có phải sư phụ muốn giấu sự thật về bí mật thân thế của con để con chú tâm tu luyện phải không? Hay là sợ con sẽ trở nên giống cha con?" Một ý nghĩ tồi tệ hơn hiện lên trong đầu Eragon.

Hay là sư phụ nghĩ nó không quan trong lắm để nhắc tới? Còn Brom thì sao? Ông ta có biết hay không? Ông ấy chọn làng Carvahall để ẩn mình là vì con, là vì con là đứa con của kẻ thù ông ta sao? Sư phụ không nghĩ là con tin mọi thứ đều là ngẫu nhiên khiến ông ta và con chỉ sống cách nhau vài dặm và Arya lại chỉ 'ngẫu nhiên' đưa quả trứng Saphira cho con ở dãy núi Spine."

"Chuyện Arya làm chỉ là một tai nạn thôi," ông Oromis chêm vào. "Cô ta lúc đó không biết về con."

Eragon nắm lấy chuôi đoản kiếm của nó, bắp thịt cả người gồng lên cứng như sắc. "Khi Brom nhìn thấy Saphira lần đầu, con có nhớ ông ta tự nói không chắc 'cái vật này' là hỷ kịch hay bi kịch. Lúc đó, con cứ tưởng ông ta nói tới chuyện một người nông dân bình thường như con lại trở thành Kỵ Sĩ thứ nhất trong vòng mấy trăm năm qua. Nhưng đó không phải là ý này phải không? Ông ta đang tự hỏi không biết là tin vui hay bi kịch mà con út của Morzan lại khoác lên người áo Kỵ Sĩ."

"Đây có phải là lý do tại sao sư phụ và ông Brom muốn huấn luyện con, để trở thành không gì khác ngoài vũ khí đối địch Galbatorix để con có thể đền bù tội ác của cha con phải không? Con chỉ là như vậy với các người hay sao, một cục sắt giữ thăng bằng trên bàn cân?" Trước khi Oromis có thể trả lời, Eragon thề nói, "Cả cuộc sống của con đều là một sự giả dối! Từ khi con sinh ra, không có ai ngoài Saphira muốn con; không phải mẹ, không phải Garrow, không phải dì Marian, cũng không phải ông Brom. Ông Brom chỉ thích con vì Morzan và Saphira. Con lúc nào cũng là một sự phiền phức. Sư phụ nghĩ con thế nào cũng được, con 'không' phải là cha con, hay anh con, và con từ chối tiếp nhận theo gót bọn họ." Nắm lấy cạnh bàn, Eragon nhỏm người ra trước. "Con không phản bội các vị thần tiên hay người lùn hay người Varden trước mặt Galbatorix, nếu đó là điều các người lo lắng. Con sẽ làm chuyện con phải làm, nhưng từ giờ trở đi, các người không còn được lòng trung thành và sự tin tưởng của con. Con sẽ không..."

Không khí chung quanh lay động khi Glaedr gầm lên, mép trên của hắn kéo lại thò ra cả hàm răng nanh. "Ngươi có nhiều lý do để tin tưởng chúng ta hơn mọi ai khác, con chim mới nở," hắn nói, thanh âm của hắn như tiếng sấm vang lên trong đầu Eragon. "Nếu không phải chúng ta bỏ sức, ngươi đã chết từ lâu rồi."

Sau đó, khiến Eragon ngạc nhiên, Saphira nói với Oromis và Glaedr, "nói cho anh ấy biết đi." và điều này khiến nó thất kinh khi thấy nỗi đau đớn trong tư tưởng cô nàng.

"Saphira?" nó hoang mang hỏi. "Nói với anh cái gì?"

Cô nàng lờ nó, "chuyện cãi lộn này không phải là không có nguyên nhân. Đừng khiến Eragon khó chịu hơn nữa."

Một bên mí của Oromis nheo lại. "Mi biết hả?"

"Con biết."

"Em biết cái gì?" Eragon rống lên, thiếu điều muốn tuốt kiếm khỏi vỏ và ép họ phải nói ra.

Ông Oromis dùng một ngón tay dài chỉ vào cái ghế ngã nói, "ngồi xuống". Khi Eragon vẫn còn đứng đó, quá giận và đầy phẫn uất để nghe lời, ông Oromis chỉ đành thở dài. "Ta hiểu chuyện này quá khó chịu đối với con Eragon, nhưng nếu con cứ muốn hỏi và từ chối nghe trả lời, thì chỉ được thất vọng mà thôi. Bây giờ, hãy ngồi xuống, chúng ta có thể nói chuyện với nhau cho lịch sự một chút."

Eragon trợn mắt, cầm cái ghế dựng lên rồi ngồi phịch xuống. "Tại sao?" nó hỏi. "Tại sao mọi người không cho con biết Morzan là cha của con, người cầm đầu của đám Phản Đồ?"

"Lúc đầu," ông Oromis nói, "chúng ta sẽ may mắn nếu con không giống chút gì với cha con, điều này thật sự là ta đã tin rồi. Và ta tính cho con hay trước khi con ngắt lời ta, Murtagh không phải là anh ruột của con, mà chỉ là anh cùng mẹ khác cha thôi."

Trái đất xung quanh Eragon như bị đảo lộn lên, cảm giác chóng mặt thật mạnh khiến nó phải nắm lấy cạnh bàn để giữ vững người. "Anh em cùng mẹ khác cha.. Nếu vậy thì ai...?"

Ông Oromis khều một quả mọng từ trong khay, ngắm nghía một hồi rồi mới ăn. "Glaedr và ta không muốn giấu bí mật này với con nhưng chúng ta không có quyền lựa chọn khác. Cả hai đều đã hứa, với lời tuyên thệ ràng buộc nhất, là chúng ta sẽ không bao giờ tiết lộ lai lịch của cha con, hay của người anh cùng mẹ khác cha kia, hay bàn thảo chuyện dòng dõi của con với con, trừ khi con đã tự khám phá ra sự thật hoặc lai lịch của người thân của con khiến con lâm vào hiểm cảnh. chuyện bị tiết lộ ra giữa con và Murtagh trong trận chiến Cánh đồng Cháy đã đáp ứng được các điều kiện ràng buộc của lời thề, bây giờ chúng ta có thể tự do bàn bạc vấn đề này."

Cả người Eragon run rẩy vì ráng kềm chế cảm xúc, nó nói, "Tiền bối Oromis, nếu Murtagh chỉ là người anh cùng mẹ khác cha của con, vậy thì ai là cha con?"

"Hãy nhìn kỹ vào tâm của ngươi Eragon," Glaedr nói. "Ngươi vốn đã biết ông ta là ai, và cũng đã biết khá lâu rồi."

Eragon lắc đầu. "Ta không biết! Ta không biết! Làm ơn...."

Lửa và khói bắn ra từ hai lỗ mũi của Glaedr khi hắn khịt một cái. "Còn không rõ ràng sao? Cha của ngươi chính là ông Brom."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.