Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 48: Những linh hồn trong đá



Khi Eragon đẩy chiếc bát trống không của nó ra xa, Oromis nói " Con có muốn xem bức fairth của mẹ con không, Eragon?"

Eragon đông cứng người mất một lúc, kinh ngạc. "Có, xin thầy" Từ những nếp gấp của chiếc áo chùng trắng, Oromis rút ra một phiến đá mỏng màu xám đưa cho Eragon. Tảng đá lạnh và trơn nhẵn giữa những ngón tay Eragon, Trên mặt kia của phiến đá, nó biết,nó sẽ tìm thấy được một hình dung hoàn hảo về mẹ mình, được vẽ lên bởi một câu thần chú với những màu sắc mà một thần tiên đã đưa vào phiến đá này nhiều năm về trước. Một cơn lo lắng kích động chạy ngang người Eragon. Nó luôn muốn nhìn thấy mẹ, dù bây giờ cơ hội đó đang đứng trước mặt, nó lại sợ rằng thực tế sẽ làm nó thất vọng.

Cùng một sự cố gắng, nó quay phiến đá lại và trông thấy một bức vẽ - trong trẻo như một ảo ảnh nhìn qua khung cửa sổ - của một khu vườn hoa hồng đỏ và trắng lung linh trong những tia nắng mờ ảo của buổi bình minh. Con đường nhỏ rải sỏi chạy qua những luống hoa hồng. Và ở chính giữa con đường là một người phụ nữ, đang quỳ gối, một bông hồng trắng đặt giữa hai lòng bàn tay đang khum khum và bà cười với nhành hoa, mắt bà khép lại nụ cười khẽ nở trên môi. Bà ấy thật xinh đẹp, Eragon nghĩ. Nét mặt bà thật dịu dàng và nhân từ, lúc đó bà đang mặc một bộ quần áo bằng da, với một chiếc bao tay bắn cung đen thẫm đeo ở cánh tay những chiếc giáp che nơi ống quyển, một cây kiếm và một con dao găm quàng trên vai. Trong những đường nét khuôn mặt bà, Eragon có thể nhận một nét đặc trưng của chính mình cũng như một chút sự tương đồng với cậu Garrow, anh trai bà.

Hình ảnh đó làm Eragon bị mê hoặc , Nó đặt tay mình lên mặt tấm fairth, ước rằng nó có thể với vào bên trong và chạm tay tới bà.

Mẹ.

Oromis nói, "Brom đã trao tấm faith này cho ta cất giữ an toàn trước khi ông ấy rời Carvahall, và giờ ta trao nó lại cho con."

Không hề ngước lên, Eragon hỏi, " Thầy có thể giữ nó an toàn thật tốt hộ con không? Nó có thể sẽ bị vỡ trong suốt cuộc hành trình và chiến đấu của chúng con."

Sự yên lặng theo sau làm Eragon chú ý. Nó rời ánh mắt chăm chú từ mẹ mình để trông thấy rằng Oromis có vẻ sầu muộn và lơ đãng.

"Không, Eragon ạ. Ta không thể. Con sẽ phải thu xếp cách khác để bảo quản bức faith này".

Tại sao cơ? Eragon muốn hỏi, nhưng sự lo lắng trong mắt Oromis đã ngăn nó lại.

Rồi sau đó Oromis nói, "Thời gian của con có hạn, và chúng ta vẫn còn có nhiều vấn đề để thảo luận. Ta sẽ đoán về chủ đề con muốn nói tiếp theo, hay con sẽ nói cho ta điều đó?"

Cùng một sự bất tắc dĩ to lớn, Eragon đạt tấm fairth lên bàn và lật nó lại để hình ảnh trên bề mặt lắng dần. "Hai lần chúng con đã chiến đấu với Murtagh và Thorn, Murtagh đã mạnh hơn bất cứ kẻ bị ràng buộc nào. Trên Cánh đồng cháy, hắn đã đánh bại Saphira và con nhưng bọn con không nhận ra được là hắn mạnh lêm bằng cách nào. Nếu không vì sự thay đổi thái độ của hắn, chúng con bây giờ đã là tù binh ở Urû’baen. Một lần thầy đã đề cập rằng thầy biết cách mà Galbatorix trở nên hùng mạnh. Thầy sẽ kể với con bây giờ chứ, Sư phụ? Vì sự anh toàn của chính chúng con, chúng con cần phải biết."

"Đây không phải trách nhiệm của ta để nói cho con về điều này" Oromis nói."Vậy nó là của ai?" Eragon gặng hỏi. "Thầy không thể ..."

Phía sau Oromis, cặp mắt màu kim loại nóng chảy của Glaedr mở một bên, lớn như một tấm khiên tròn, và nói, "Là của tôi ...Nguồn gốc quyền lực của Galbatorix nằm trong những trái tim của loài rồng. Hắn đã ăn cắp sức mạnh từ chúng tôi. Không có sự trợ giúp của chúng tôi, Galbatorix đã bị đáng bại bởi thần tiên và quân Varden từ lâu rồi.

Eragon giận dữ. "Tôi không hiểu, tại sao các ngươi lại giúp Galbatorix? Và làm thế nào các ngươi có thể? Chỉ có bốn con rồng và một thần tiên ở Alagaësia ... phải vậy không?"

Rất nhiều những con rồng mà thân xác của chúng bị Galbatorix và những lời nguyền giết chết vẫn tồn tại đến ngày nay.

"Vẫn tồn tại ...? " Hoang mang, Eragon liếc nhìn sang Oromis, nhưng vị thần tiên này vẫn yên lặng, nét mặt bí hiểm. Thậm chí lúng túng vì là Saphira dường như không hề bối rối như nó"

Gã rồng vàng nhấc chân để quay đầu nhìn Eragon rõ hơn, những cái vẩy của nó cọ vào nhau. Không giống như hầu hết những sinh vật khác, gã nói, tư tưởng của một con rồng không chỉ trú ngụ trong bộ óc. Nó ở trong những bộ ngực rắn chắc của chúng ta, một vật giống như khối đá quý, giống cấu tạo lớp vẩy chúng ta được gọi là Eldunarí, có nghĩa là " trái tim trong trái tim". Khi một con rồng chui ra từ trứng, Eldunarí của nó trong suốt và không rực rỡ. Thông thường nó tồn tại suốt cả của cả cuộc đời một con rồng và phân hủy cùng với thi hài của con rồng khi chúng chết, Tuy nhiên, nếu chúng ta muốn, chúng ta có thể chuyển dời tư tưởng của mình vào Eldunarí. Sau đó nó sẽ có được cùng màu sắc như lớp vẩy và bắt đầu cháy rực như than. Nếu một con rồng làm xong việc này, Eldunarí đó sẽ tồn tại lâu hơn cả sự thối rữa của xác thịt, và bản chất của một con rồng có thể sống trong vĩnh viễn. Ngoài ra, một con rồng có thể nhả ra Eldunarí của chúng trong khi vẫn còn sống. Vì lí đó, thân xác của một con rồng và tư tưởng của rồng có thể thoát ra tách biệt nhau mà lúc đó vẫn giữ được sự liên kết. Qua đó, bọn chúng đã bắt chúng ta làm theo mệnh lệnh của chúng, bất chấp hèn hạ.

Sự ngụ ý trong những gì Glaedr đã nói làm Eragon sửng sốt. Di chuyển ánh mắt chăm chú sang Saphira, nó hỏi, Em đã biết về điều này chứ?

Những chiếc vẩy trên ngực cô ả gơn sóng khi ả thúc một cú, di chuyển chiếc đầu như một con rắn. Em luôn luôn nhận thức được về trái tim trong trái tim, Luôn luôn em có thể cảm thấy nó bên trong mình, nhưng em không bao giờ nghĩ đến để nói với anh.

Làm sao em có thể không nói gì khi nó quan trọng đến như thế?

Anh có nghĩ nó cũng tương tự như nói rằng anh có một cái dạ dày không, Eragon? Hoặc một trái tim hay một lá gan hay bất cứ cơ quan nào khác. Eldunarí của em là một phần không thể thiếu của của chính em. Em không bao giờ nhìn thấy dấu hiệu tồn tại rõ ràng của nó... Ít ra là không cho tới khi chúng ta đến Ellesméra lần trước.

Vậy là em đã biết!

Chỉ một chút thôi. Glaedr đã gợi ý rằng trái tim trong trái tim của em, quan trọng hơn em tưởng trước kia, và anh ta đã cảnh báo em để bảo vệ nó, vì sợ rằng em vô tình tự giao chúng vào bàn tay kẻ thù của chúng ta, anh ta không hề giải thích gì hơn nữa, nhưng về sau, em đã rút ra được nhiều điều từ những gì anh ta nói.

Bây giờ đây em vẫn không nghĩ đây là điều đáng bàn ư? Eragon hỏi gặng.

Em đã muốn nói, cô ả gầm lên, nhưng cũng như với Brom, em đã hứa với Glaedr rằng em sẽ không nói việc này cho bất cứ ai, không ngoại trừ cả anh.

Và em đã đồng ý à?

Em tin tưởng Glaedr, và em tin tưởng Oromis, anh thì không sao?

Eragon cau có và quay trở lại với vị thần tiên và con rồng vàng. "Sao thầy không kể với chúng con việc này sớm hơn?"

Mở nút chiếc bình cao cổ, Oromis rót đầy cốc rượu vang và nói, "Nằm trong lệnh lệnh để bảo vệ Saphira."

"Bảo vệ em ý ư? từ cái gì?"

Từ ngươi, Glaedr nói. Eragon quá kinh ngạc và thấy bị xúc phạm, nó cố điềm tĩnh trở lại đủ tốt để không phản kháng trước khi Glaedr nói tiếp. Trong tự nhiên, một con rồng sẽ học được về Eldunarí từ một tiền bối của nó khi nó đủ hiểu biết để sử dụng Eldunarí. Theo cách đó, một con rồng sẽ không tự chuyển vào trái tim trong trái tim mà không có sự nhận thức đầy đủ ý nghĩa những hành động của chúng. Sống cùng các kị sĩ, một thói quen khác phát sinh, Đầu tiên một vài năm trong sự gắn kết giữa rồng và các kị sĩ chủ yếu là thiết lập một mối quan hệ chặt chẽ giữa cả hai, và những kị sĩ đã nhận ra rằng tốt hơn là đợi cho tới khi sự gắn kết mới mẻ của kị sĩ và rồng trở nên thân thuộc hơn với mỗi người sau đó nói cho họ biết về Eldunarí. Mặt khác, trong hàng động bất cần dại dột của tuổi trẻ, một con rồng có thể quyết định nhả ra trái tim trong trái tim ra chỉ để giải khuây hay gây ấn tượng với kị sĩ của nó. Khi chúng ta trao tặng Eldunarí của mình, là chúng ta đang tặng cả hiện thân với toàn bộ sự sống của mình. Và chúng ta không thể đặt nó quay lại nơi đã thuộc về nó trong cơ thể một khi đã được lấy ra. Một con rồng không nên ở tình trạng chia cắt với tư tưởng soi sáng nó, vì nó sẽ làm thay đổi cách chúng sống thanh thản trong suốt cả cuộc đời, thậm chí nếu chúng có thể tồn tại hàng nghìn năm.

"Ngươi vẫn còn trái tim trong trái tim chứ?" Eragon hỏi.

Trảng cỏ xung quanh chiếc bàn rũ xuống dưới luồng hơi nóng phun ra từ lỗ mũi Glaedr. Đó không phải là câu hỏi xã giao để hỏi bất cứ con rồng nào trừ Saphira. Đừng bao giờ đánh bạo để hỏi lại tôi điều đó, đồ mới nở.

Mặc dù sự khiển trách của Glaedr làm hai má Eragon nóng ran, nó vẫn cần thiết đáp lại khi phải làm, bằng một phản ứng nhượng bộ và những lời lẽ "Không, thưa tiền bối"

Rồi nó hỏi, " Điều ... điều gì xảy ra nếu Eldunarí của ngươi bị vỡ?"

Nếu một con rồng đã sẵn sàng chuyển tư tưởng của nó vào trái tim, rồi thực sự chết đi. chúng ta cất giữ trái tim của mình ở Du Fells Nángoröth, những dãy núi trong trung tâm của sa mạc Hadarac. Về sau, khi các kị sĩ tự thành lập trên đảo của Vroengard và xây dựng tại đó một nơi cất giữ Eldunarí, những con rồng hoang dã và những con rồng có liên kết đều giao trái tim của mình cho các kĩ sĩ cất giữ an toàn.

"Rồi sau đó" Eragon nói, "Galbatorix đã đoạt được Eldunarí ?"

Trái với sự trông chờ của Eragon, Oromis lại là người trả lời. "Hắn ta đã làm vây, nhưng không phải tất cả trong một lần. Nó xảy ra từ rất lâu rồi , từ thời không một ai có thể thực sự đe dọa tới các kị sĩ rồng, rất nhiều người trong chúng ta trở nên bất cẩn với việc bảo vệ Eldunarí. trong thời Galbatorix quay sang chống lại chúng ta, Không hề nghi ngờ vì một con rồng nhả Eldunarí của chúng ra chỉ đơn thuần vì bị sự lung lạc bởi lợi ích."

"Lợi ích?"

Bất cứ người nào nắm giữ những trái tim của chúng ta, Galbatorix nói, có thể liên lạc với con rồng đó từ mà không cần quan tâm tới khoảng cách. Toàn thể Alagaësia có thể cách li kị sĩ và rồng, nếu kị sĩ có bên cạnh Eldunarí con rồng của anh ta, họ có thể chia sẻ ý nghĩ một cách dễ dàng như cậu và Saphira đang làm bây giờ.

"Thêm vào đó" Oromis nói, "một phù thủy chiếm hữu được một Eldunarí có thể có rút từ sức mạnh của rồng giúp sức cho những thần chú của hắn, Lại cũng chẳng cần quan tâm đến con rồng đó có thể đang ở đâu. Khi ..."

Một chú chim ruồi màu sắc sặc sỡ làm gián đoạn cuộc nói chuyện của họ bằng cách phóng như tên qua chiếc bàn. Đôi cánh đập mạnh loang loáng, chú chim bay liệng bên trên chiếc bát đựng hoa quả và tớp thứ chất lỏng tràn ra từ một quả mâm xôi bị nát, rồi chuyền cành và bay đi, biến mất giữa những tàng cây của cánh rừng.

Oromis lại đang tiếp tục nói. "Khi Galbatorix giết kị sĩ đầu tiên, hắn đã ăn cắp luôn trái tim rồng của kị sĩ đó. Trong suốt nhiều năm sau Galbatorix ẩn mình trong vùng hoang vu, hắn phá vỡ tâm trí của rồng và chiếm lấy nó cho tham vọng của mình, hình như là cùng với Durza. Và khi Galbatorix bắt đầy sự nổi loạn của hắn trong điềm báo, với Morzan bên cạnh, hắn trở nên mạnh hơn hầu hết tất cá các kị sĩ khác. Sức mạnh của hắn không chỉ là phép thuật mà còn cả trí tuệ từ quyền lực tư tưởng của Eldunarí’s gia tăng cho chính hắn.

"Galbatorix không chỉ cố giết những Kị sĩ và rồng. Hắn biến nó thành mục tiêu để chiếm được càng nhiều Eldunarí càng tốt, bằng cách sự ăn cắp từ kị sĩ hay hành hạ một kị sĩ cho tới khi con rồng của anh ta nhả trái tim trong trái tim ra. Lúc chúng ta nhận ra việc mà Galbatorix đang làm, hắn đã thực sự quá hùng mạnh để ngăn chặn. Điều giúp cho Galbatorix là chẳng những nhiều kị sĩ du hành không chỉ bằng Eldunarí của chính con rồng của họ mà còn với với Eldunarí của những con rồng đã chết, vì những con rồng thường trở nên buồn chán với việc ngồi yên một góc và khao khát thám hiểm, dĩ nhiên, một lần Galbatorix và lời thề cướp phá thành phố Doru Araeba trên đảo Vroengrand, hắn đã chiếm được toàn bộ kho cất dấu mà Eldunarí được bảo quản trong đó.

"Galbatorix đạt chiến thắng của mình bằng cách sử dụng sức mạnh và sự thông thái của những con rồng để chống lại toàn thể Alagaësia. Đầu tiên hắn không thể kiểm soát được một số Eldunarí mà hắn chiếm được. Đó không phải là một việc dễ dàng gì để bắt một con rồng phục vụ cho mình, dù con có mạnh thế nào cũng không là vấn đề. Galbatorix nhanh chóng đè bẹp các kị sĩ và tự dưng hắn lên làm vua của Urû’baen, hắn đã tự vạch ý đồ để khuất phục sự yên nghỉ của những trái tim, từng trái từng trái một.

"Chúng ta tin rằng đó là mục tiêu quan tâm chính của hắn trong của 40 năm sau đó , trong suốt thời gian đó hắn chỉ trả miếng Alagaësia bằng một cuộc tấn công uy hiếp nhỏ - đây cũng là nguyên nhân mà những người Surda có thể li khai khỏi đế quốc. Khi đã hoàn tất Galbatorix lui về sống ẩn dật và bắt đầu áp đặt quyền kiểm soát trên khắp đế quốc và những vùng đất lân cận. Vì một số lí do, sau hai năm rưỡi gia tăng các cuộc thảm sát và nỗi kinh hoàng, hắn lại rút khỏi Urû’baen, hắn chú ý tới những điều chưa từng để ý trước kia, không phải chỉ một như trước, nhưng rõ ràng có một vài kế hoạch chỉ riêng hắn biết.Nhược điểm của hắn rất nhiều, nhưng hắn không tự tỏ ra sơ hở, rất nhiều những điệp viên của Varden đã quả quyết như vậy. Chúng ta cũng không thể phát hiện được gì hơn."

Không suy nghĩ nhiều, Eragon nhìn chăm chú vào khoảng không đằng xa. Lần đầu tiên, tất cả những câu chuyện mà nó được nghe về sức mạnh phi thường của Galbatorix được giải thích. Một cảm giác không rõ ràng về sự lạc quan trỗi dậy từ Eragon khi nó tự nói với mình, Mình không chắc là như thế nào, nhưng nếu chúng ta có thể giải phóng những Eldunarí khỏi sự thao túng của Galbatorix, hắn sẽ không còn hùng mạnh hơn bất kì kị sĩ rồng nào khác. Không giống như sự tưởng tượng hình dung, nó khích lệ Eragon khi biết rằng tên bạo chúa đã có một nhược điểm, dù nhỏ như thế nào cũng không quan trọng.

Khi Eragon tiếp tục trầm ngâm quanh vấn đề đó, một câu hỏi khác xuất hiện trong nó. "Tại sao con chưa bao giờ nghe kể về trái tim của rồng trong những câu chuyện cổ? Nếu chúng quan trọng thực sự, thì các thi sĩ và học giả sẽ phải nhắc đến chứ."

Oromis đặt một tay lên bàn và nói, "Trong tất cả những bí mật của Alagaësia, bí mật về Eldunarí là điều được che đậy kín đáo nhất. Suốt trong lịch sử , loài rồng cố gắng dấu đi trái tim trong sự yên nghỉ của thế giới, Chúng đã tiếp lộ lối sống của mình cho chúng ta chỉ sau khi hiệp ước về phép thuật giữa các loài được thiết lập, và cũng chỉ một vài điều chọn lọc."

"Nhưng tại sao?"

Ah, Glaedr nói, thường thì chúng ta khinh thường việc cần thiết của sự kín đáo, nhưng nếu kiến thức về Eldunarí từng được chia sẻ, mọi tên vô lại tầm thường trên mảnh đất này sẽ muốn cố gắng để đánh cắp nó, và cuối cùng vài tên có thể đạt được mục đích, đó là kết luận rút ra trong một thời gian dài phòng bị.

"Có phải không có cách nào để một con rồng tự ngăn chúng nghĩ về Eldunarí đúng không?" Eragon hỏi.

Con mắt Glaedr dường như sáng lấp lánh chưa từng thấy. Một câu hỏi thông minh. Một con rồng nhả ra Eldunarí của chúng nhưng chúng vẫn thích sử dụng thân thể của chúng nếu có thể, dĩ nhiên, bảo hệ trái tim bằng móng vuốt, răng nanh, và đuôi và với những đập cánh mạnh mẽ.Một con rồng mà thân thể của chúng đã chết, dĩ nhiên, không còn lại gì từ những lợi thế đó nữa. Vũ khí duy nhất của chúng là ý chí của mình, tuy nhiên nếu thời điểm đó đến, vũ khí phép thuật là điều mà chúng ta không thể điều khiển bằng ý chí. Đó là một lí do vì sao rất nhiều rồng không chọn kéo dài cách sống lưu lại trong thân xác của chúng. Không thể di chuyển theo ý muốn của cậu, không thể cảm nhận thế giới xung quanh cậu ngoại trừ suy nghĩ của kẻ khác, và chỉ có thể tác động đến các sự vận đang diễn ra bằng suy nghĩ của cậu, hiếm khi và không đoán được sự bùng phát của phép thuật, Một tình trạng khó khăn với hầu hết bất cứ sinh vật nào.Nhưng đặc biệt với loài rồng thì khác, kẻ tự do nhất trong số tất cả những loài từng tồn tại.

"Tại sao chúng làm vậy, rồi sau đó thì sao?" Eragon hỏi.

Thỉnh thoảng cũng xảy ra tai nạn. Khi thân thể chúng tôi là yếu điểm, một con rồng có thể hoảng sợ và chạy trốn vào Eldunarí của chúng . Hoặc nếu một con rồng nhả ra trái tim chúng trước khi thân xác chết đi, chúng sẽ không có lựa chọn nhưng vẫn tiệp tục tồn tại. Dù hầu hết, những con rồng chọn sống trong Eldunarí của chúng đã quá già rồi, già hơn cả Oromis và ta bây giờ, đủ già để mối quan tâm của thân xác thôi quan trọng với chúng ,chúng quay trở về với chính mình và muốn sống trong sự yên nghỉ vĩnh hằng những thắm mắc mà những con rồng trẻ hơn đang sống không thể hiểu thấu đáo được. Chúng ta sùng kính và gìn giữ những trái tim của rồng đó vì sự hiểu biết rộng lớn và thông thái của chúng . Cả những con rồng hoang dã và những con rồng có gắn kết cũng như những kị sĩ, đểu tìm kiếm lời chỉ bảo từ họ về những vấn đề quan trọng. Vì thế Galbatorix nô dịch họ là một hành động vô đạo gần như tàn bạo và độc ác không thể tưởng tượng được.

Bây giờ em đang có một câu hỏi, Saphira nói, sợi dây suy nghĩ phong phú của cô ả chạy qua tâm chí Eragon. Trước tiên nếu một trong số chúng bị giam hãm trong Eldunarí chính mình, chúng phải tiếp tục sống hay là điều đó là tùy vào chúng. Nếu chúng không cam chịu sống trong hoàn cảnh đó nữa, thì chúng sẽ tự giải phóng mình khỏi sự giam cầm ở trần gian và đi về bên kia bóng đêm chứ?

"Không phải do chúng tự quyết được" Oromis nói. "trừ phi không có cảm hứng phép thuật bao phủ quanh con rồng và điều đó sẽ cho phép chúng phá vớ Eldunarí từ bên trong, với hiểu biết của ta, điều đó hiếm khi xảy ra. Chỉ có thể chọn cách duy nhất khác là thuyết phục ai đó đập vớ Eldunarí cho chúng. Sự mất tự chủ là một lí do tại sao khác loài rồng cực kì cảnh giác về việc chuyển mình vào trái tim trong trái tim, vì sợ rằng tự đánh bẫy chính họ trong một nhà tù không có lỗi thoát.

Eragon có thể thấy sự kinh tởm trong ý nghĩ của Saphira về viễn cảnh đó. Cô ả không nói về nó nữa, tuy nhiên, vẫn hỏi, Bao nhiêu Eldunarí bị Galbatorix giữ làm nô lệ?

"Chúng ta không biết chính xác con số " Oromis nói, "nhưng chúng ta ước đoán rằng kho chứa của hắn có tới hàng trăm."

Một tia sáng lờ mờ lách qua thân hình lộng lẫy của Saphira, Vậy sau tất cả, giống loài của chúng ta không hề đứng trên bờ diệt vong đúng không?

Oromis ngập ngừng, và Glaedr là người trả lời, Tiểu muội, gã nói, làm Eragon ngạc nhiên khi vì cách gã sử dụng tính ngữ, thậm chí nếu mặt đất có bị chôn vùi cùng với Eldunarí thì giống loài chúng ta cũng vẫn bị kết tội. Một con rồng đã được lưu giữ trong Eldunarí thì vẫn là một con rồng, nhưng chúng không còn ám ảnh bởi sự thôi thúc của thể xác, hay các cơ quan với đầy đủ chức năng. Chúng không thể sinh sản.

Gáy Eragon bắt đầu đau âm ỉ, và đánh thức nhanh chóng tình trạng mệt mỏi từ chuyến du hành bốn ngày trước. Sự kiệt sức làm nó khó mà giữ được suy nghĩ thêm một lúc nữa, trong một sự xao lãng nhỏ nhất, chúng trượt khỏi sự kiểm soát của nó.

Chóp đuôi của Saphira giật giật. Em không ngốc lắm khi tin rằng Eldunarí có thể sinh con đâu. Tuy nhiên, thật dễ chịu cho em khi biết mình không hề đơn độc như đã nghĩ ... Loài chúng em có thể phải mang tôi, nhưng ít nhất có nhiều hơn bốn con rồng còn tồn tại trên thế giới, dù chúng có được ở trong thể xác hay không.

"Đó là sự thật" Oromis nói, "nhưng chúng cũng bị giam cầm như Mutagh và Thorn."

Giải phóng cho chúng giúp ta có cái gì đó để mà tranh đấu, tuy nhiên , cũng với việc giải cứu quả trứng cuối cùng nữa, Saphira nói.

"Có vài việc cho chúng ta để giải cứu cả hai" Eragon nói, " Chúng ta là hy vọng duy nhất. " nó bóp trán bằng ngón cái phải rồi nói, " Vẫn có vài điều con không hiểu"

"Oh?" Oromis hỏi. " Khía cạnh nào làm con lẫn lộn?"

"Nếu Galbatorix tìm thấy sức mạnh từ những trái tim đó, làm cách nào chúng tạo ra năng lượng cho hắn sử dụng?" Eragon ngừng lại, để kiếm cách diễn giải tốt hơn câu hỏi của nó. Nó chỉ vào bày chim nhạn vút qua trên bầu trời. "Mọi sinh vật sống đều ăn và uống để duy trì sự sống của chính mình, ngay cả với thực vật. Thức ăn cung cấp năng lượng mà cơ thể dùng để hoạt động thực tế. Nó cũng cung cấp năng lượng chúng ta cần cho việc tạo ta phép thuật, theo con, chúng ta dựa vào sức lực của chính mình để tạo một câu thần chú hoặc sử dụng sức mạnh từ những thứ khác. Nó cũng như vậy kể cả với những Eldunarí đó chứ? Chúng không có xương, cơ và da phải không ạ? Chúng không ăn ư? Vậy, làm cách nào chúng tồn tại được? Chúng lấy năng lượng từ đâu?

Oromis cười, chiếc răng nanh của ông sáng loáng như lớp men sứ. "Từ phép thuật"

"Phép thuật?" Nếu định nghĩa phép thuật như là sự vận động của năng lượng, thực tế nó là vậy, thì dĩ nhiên, phép thuật. Nơi chính xác mà các Eldunarí thu năng lượng của chúng là một điều huyền bí đối với cả chúng ta và loài rồng, chưa từng có một ai biết được nguồn gốc. Chúng có thể hấp thụ ánh sáng mặt trời như thực vật hoặc đươc cung cấp sức mạnh của những sinh vật xung quanh.Dù câu trả lời là gì, nó cũng chứng minh rằng khi một con rồng thoát khỏi thân xác đã chết và tư tưởng của chúng được đặt vào trái tim trong trái tim của chúng, chúng mang theo mình rất nhiều sức mạnh dự trữ bằng cách nào đó từ thân xác đã ngừng hoạt động. Sau đó, kho năng lượng của chúng tăng trưởng một cách đều đặn trong năm đến bảy năm tiếp theo, cho tời khi đạt được sức mạnh tràn đầy, thứ thực sự vô cùng to lớn, Toàn bộ lượng năng lượng của Eldunarí có thể cất giữ phụ thuộc vào khích cỡ của trái tim. Con rồng già hơn, Eldunarí của chúng lớn hơn và nhiều năng lượng hơn nó có thể hấp thụ trước khi trở thành bão hòa.

Nhớ lại khi nó và Saphira chiến đấu với Murtagh và Thorn, Eragon nói, " Galbatorix phải trao cho Murtag rất nhiều Eldunarí.Đó là cạc giải thích duy nhất cho việc sức mạnh của hắn tăng nhanh chóng."

Oromis gật đầu. " Con rất may mắn, Galbatorix đã không cho hắn mượn thêm một bất trái tim nào nữa, nếu thêm nữa, Murtagh đã dễ dàng áp đảo con, Arya và tất cả các pháp sư khác cùng với Varden."

Eragon nhớ lại bằng cách nào mà cả hai lần nó và Saphira chạm trán Murtagh và Thorn, Tâm trí của Murtagh như là bao gồm cả những tồn tại phức tạp nữa.Eragon chia sẽ sự tổng hợp lại của mình với Saphira và nói, Những thứ đó phải là Eldunarí anh cảm thấy ... anh tự hỏi về nơi mà Murtagh cất chúng? Thorn không mang yên cương, và anh không thấy bất kì thứ gì phồng ra trên áo Murtagh.

Em không biết, Saphira nói. Anh nhận ra rằng Murtagh đang ám chỉ đến Eldunarí khi hắn nói rằng thay vì đâm nát trái tim của anh, còn hơn là đâm nát những tim của hắn. Những trái tim. không phải là một trái tim.

Em đã đúng! Có thể hắn đang cố cảnh báo cho anh.

Hít vào, Eragon thả lỏng đốt xương bả vai và ngả lưng trên ghế tựa của mình. "Trừ trái tim trong trái tim của Saphira và của Glaedr, còn có Eldunarí nào mà Galbatorix không chiếm được không?"

Những nếp nhăm thoáng xuất hiện quanh khóe miệng Oromis. "Không ai trong chúng ta biết được. Sau khi sự sụp đổ của kị sĩ rồng, Brom đã tìm kiếm Eldunarí mà có thể Galbatorix đã bỏ sót nhưng không thành công, và cũng không , trong tất cả những năm Alagaësia yên bình theo trí nhớ của ta, ta đã tìm kiếm những lời thì thầm của một Eldunarí. Mọi Eldunarí đều bị chiếm đoạt khi Galbatorix và Morzan bắt đầu cuộc chiến tấm công chúng ta, và không một Eldunarí nào biến mất mà không giải thích được. Thật phi thường nếu có bất kì một kho cất giữ Eldunarí đồ sộ nào có thể nằm ẩm mình ở đâu đó, sẵn sàng giúp sức chúng ta nếu chúng ta có thể tìm ra chúng.

Mặc dù Eragonkhoong mong chờ một câu trả lời nào khác, nó vẫ bị thất vọng. " Một câu hỏi cuối cùng. Khi cả kị sĩ hoặc rồng của kị sĩ chết đi, người còn lại của bộ đôi thường bỏ đi xa hoặc sớm tự sát sau đó. Và họ thường trở nên điên loạn sau mất mát đó, con nói đúng không ạ?"

Ngươi đã đúng, Glaedr nói.

"Điều gì sẽ xảy ra, nếu con rồng chuyển tư tưởng của chúng vào trái tim và rồi sau đó thân thể của chúng chết đi?"

Qua đế giày, Eragon cảm thấy một sự rung lắc nhẹ của mặt đất khi Glaedr di chuyển vị trí. Con rồng vàng nói, nếu thân thể một con rồng từng trải chết đi và lúc đó kị sĩ của chúng vẫn còn sống, Chúng cũng được biết đến như một Indlvan. Sự chuyển đổi trở nên khó mà dễ chịu gì với một con rồng, nhưng rất nhiều kị sĩ và rồng đã thích ứng được với sự thay đổi và chúng tiếp tục phục vụ các kị sĩ bằng sự lỗi lạc. Tuy nhiên nếu kị sĩ của con rồng là người bị chết, thì con rồng đó thường sẽ đập vớ Eldunarí của chúng hoặc dàn xếp với ai đó để đập vỡ nó cho chúng nếu thân xác chúng không còn nữa, theo cách đó tự giết mình và đi theo kị sĩ của chúng vào hư không. Nhưng không phải tất cả. Một số con rồng có thể vượt qua được sự mất mát của chúng - như một vài kị sĩ, ví dụ như Brom - và tiếp tục phụng sự xứ mệnh trong nhiều năm sau đó, bằng cả thân xác và trái tim trong trái tim của chúng.

Thầy đã cho chúng con rất nhiều điều để suy nhẫm, Oromis tiền bối , Saphira nói. Eragon gật đầu nhưng vẫn giữ yên lặng, vì nó đang bận cân nhắc về tất cả những gì vừa được nghe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.