Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 7: Thách đấu trường đao



Nhưng chúng ta là người nhà của mi.

Fadawar, người đàn ông da đen cao lớn, vẫn nói với giọng nhấn mạnh và làm đổi khác những nguyên âm như Nasuada còn nhớ từ ngày cô là đứa trẻ tại Farthen Dur, mỗi khi sứ thần trong bộ tộc của cha cô tới đó, và cô được ngồi trong lòng thủ lãnh Ajihad, lơ mơ ngủ trong khi người lớn vừa chuyện trò vừa hút thuốc.

Ngước lên nhìn Fadawar, Nasuada ước sao mình cao hơn chừng mấy phân, để có thể nhìn thẳng vào mắt vị lãnh chúa và 4 gã tùy tùng của ông ta. Dù đã quen với những người cao vượt hơn, cô vẫn cảm thấy mất bình tĩnh giữa đám người cùng màu da đen giống mình. Cảm giác là lạ khi không là mục tiêu trước những đôi mắt tò mò và những tiếng thì thầm bàn tán.

Trong căn lều bạt chỉ huy màu đỏ, Nasuada đang đứng trước cái ghế chạm trổ - cái ghế vững chãi duy nhất mà Varden đã đem theo trong chiến dịch này. Phía bên phải, mặt trời sắp lặn rọi những tia sáng qua vải bạt như qua lớp kính màu, làm người vật trong lều đều sáng đỏ lên. Một chiếc bàn dài chiếm gần nửa lều phủ đầy những bản báo cáo và bản đồ.

Ngay ngoài cửa lều, Nasuada biết, 6 cận vệ của cô – 2 người thường, 2 người lùn, 2 Urgal – đang chầu chực với vũ khí tuốt trần, sẵn sàng tấn công nếu nhận thấy 1 dấu hiệu nhỏ là cô đang gặp nguy hiểm. Jormundur, vị chỉ huy cao tuổi nhất và tin cẩn nhất cảu cô, đã ép cô phải có vệ sĩ từ khi thủ lãnh Ajihad qua đời, nhưng không quá đông và kéo dài. Tuy nhiên sau trận chiến trên cánh đồng cháy, Jormundur tỏ ra quá lo lắng cho sự an toàn của cô, khiến ông mất ngủ. Vì 1 tên thích khách đã định giết cô tại Aberon, và Murtagh đã giết chết vua Hrothgar chưa tới 1 tuần trước đó, nên Jormundur đề nghị cô phải tăng cường lực lượng bảo vệ. Cô đã khước từ, nhưng không thuyết phục nổi Jormundur. Ông dọa sẽ từ chức nếu cô không chấp nhận những gì ông nghĩ là sự phòng xa chính đáng của ông. Sau cùng Nasuada đồng ý, nhưng cũng mất cả tiếng mặc cả , cô sẽ có bao nhiêu vệ sĩ. Jormundur muốn ít nhất phải có 12 vệ sĩ túc trực đêm ngày. Nasuada đề nghị chỉ 4 hoặc ít hơn. Họ đi đến thống nhất là 6, tuy Nasuada vẫn cho là quá nhiều; cô ngại phải tỏ ra khiếp nhược, và tệ hơn nữa, dường như có vẻ toan tính thị oai với những người mình gặp. Nhưng cô không lay chuyển được Jormundur. Khi bị Nasuada buộc tội là ông già bướng bỉnh cả lo, Jormundur cười ha hả trả lời: thà già bướng bỉnh lo xa còn hơn chết non vì khờ dại.

Vì quân số bảo vệ cho cô thay ca mỗi 6 giờ, nên tổng số lên tới 34, kể cả 10 chiến binh sẵn sàng thay thế cho những người đau ốm, bị thương hay chết.

Chính Nasuada đã nhất định yêu cầu tuyển quân bảo vệ từ 3 loài theo phe chống Galbatorix. Làm vậy, cô hy vọng sẽ gây đoàn kết giữa họ, và cũng để chứng tỏ cô đại diện cho thế lực của mọi loài, chứ không chỉ riêng loài người. Nasuada cũng sẽ phải tính tới thần tiên, nhưng ngay lúc này, mới chỉ 1 mình Arya đang chiến đấu trong hàng ngũ của Varden, còn 12 pháp sư do nữ hoàng Islanzadí cử đi bảo vệ Eragon vẫn chưa tới nơi. Nasuada cảm thấy thất vọng vì loài người của cô và người lùn tỏ ra không thân thiện với những Urgal chung công tác. Một phản ứng cô đã đoán trước, nhưng không thể tránh và làm giảm được. Cô biết, phải cần cùng nhau dự một trận đánh, mới làm dịu sự căng thẳng giữa những loài đã xung đột, căm thù nhau suốt nhiều thế hệ. Tuy nhiên cô cũng cảm thấy được khích lệ khi các chiến binh đặt tên cho đội là Ó Đêm. Một cái tên kết hợp giữa màu da của cô và sự kiện Urgal tôn vinh cô là Công Nương Thợ- săn-đêm.

Dù chưa bao giờ thú nhận với Jormundur, Nasuada sớm đánh giá cao trạng thái an toàn do nhóm vệ sĩ đem lại. Ngoài việc là những bậc thầy với những loại vũ khí riêng – kiếm của loài người, rìu của người lùn, những dụng cụ kì lạ của Urgal – nhiều chiến binh còn là những pháp sư. Tất cả bọn họ đều đã thề trung thành tuyệt đối với cô bằng cổ ngữ. Kể từ ngày đầu tiên nhận nhiệm vụ, Ó Đêm chưa bao giờ để cô một mình với người khác, trừ người hầu gái Farica của cô.

Cho đến thời điểm này.

Nasuada đã bảo họ ra ngoài, vì cô biết cuộc gặp gỡ với Fadawar có thể dẫn tới 1 kiểu đổ máu. Tinh thần trách nhiệm của Ó Đêm sẽ ngăn chặn vụ này. Tuy vậy cô không hoàn toàn sơ hở. Dưới những vạt áo là một con dao găm, thêm một con dao nhỏ hơn dưới lớp áo lót, và phù thủy tiên tri bé nhỏ Eva đang đứng ngay sau tấm màn sau ghế của Nasuada, sẵn sàng can thiệp khi cần thiết.

Fadawar nện cây gậy quyền trượng dài hơn một mét xuống đất. Cây gậy chạm trổ làm bằng vàng, cũng như những trang sức dị thường của lão: vòng cánh tay vàng, giáp che ngực vàng, những chuỗi dây vàng dài thòng quanh cổ, những phiến tròn bằng vàng trắng xệ 2 bên tai, và trên đầu lão nghễu nghện một mũ triều thiên lớn quá khổ, bằng vàng chói lọi. Nasuada tự hỏi làm sao mà cổ lão chịu nổi 1 trọng lượng nặng nề như vậy, mà không cần phải ràng buộc để giữ cho vững. Hình như, đối với một công trình cao gần cả thước như thế, người ta phải đóng chốt lên cái bệ đá bằng xương để nó khỏi bị đổ nhào xuống.

Tùy tùng của Fadawar ăn mặc cùng kiểu cách như lão, nhưng kém xa hoa hơn. Vàng bạc không chỉ chứng tỏ sự giàu sang, mà còn cho thấy hoàn cảnh và công việc của mỗi cá nhân, và tài năng khéo léo của thợ thủ công danh tiếng trong bộ tộc. Dù là dân du mục hay thị dân, người da đen tại Alagaesia từ lâu đã nổi tiếng về chất lượng đồ trang sức, họ là đối thủ ganh đua với người lùn trên phương diện này.

Dù có nhiều nữ trang nhưng Nasuada đã quyết định không đeo. Những món đồ nghèo nàn của cô không thể ganh đua với sự tráng lệ của Fadawar. Hơn nữa cô tin rằng, sẽ thiếu khôn ngoan nếu cô kết thân với bất kì nhóm nào, giàu có hay thế lực, trong khi phải thương lượng và lên tiếng thay những thành phần khác nhau của Varden. Nếu tỏ ra đặc biệt quan tâm về phe này hay phe kia, tư cách chỉ huy toàn thể của cô sẽ bị chối bỏ.

Đó là nền tảng để cô tranh luận với Fadawar.

Fadawar lại nện quyền trượng xuống đất, nói:

-Huyết thống là điều quan trọng nhất. Trách nhiệm trước hết của mi là phải dành cho gia đình, bộ tộc rồi tới lãnh chúa của mi, tới thần linh từ cao tới thấp, rồi mới tới vua và tổ quốc của mi, nếu mi… có vua và tổ quốc. Đó là cách Unulukuna muốn con người sống, đó cũng là cách chúng ta nên sống, nếu muốn có hạnh phúc. Mi có đủ can đảm phỉ nhổ vào chân các bậc tiền bối không? Một con người không giúp đỡ dòng tộc, nó sẽ dựa vào ai? Bằng hữu là giai đoạn, nhưng gia tộc là vĩnh cửu.

- Ngài yêu cầu tôi trao những địa vị quyền lực cho họ hàng, vì ngài là bà con của mẹ tôi, và vì cha tôi sinh ra trong bộ tộc. Tôi rất vui lòng làm điều này, nếu họ hàng của ngài có khả năng đáp ứng bất kỳ vị trí của ai trong Varden, nhưng cho đến lúc này, không 1 lời nói nào của ngài thuyết phục được tôi về điều đó. Và trước khi ngài phung phí thêm những lời vàng ngọc, ngài nên biết 1 điều: những sự kêu gọi dựa trên huyết thống là vô nghĩa đối với tôi. Tôi sẽ cân nhắc nhiều hơn yêu cầu của ngài, nếu ngài đã làm nhiều hơn để ủng hộ cha tôi, thay vì đã gửi những đồ trang sức rẻ tiền và những lời hứa hẹn suông tới Farthen Dur. Chỉ đến bây giờ vinh quang và quyền lực thuộc về tôi, ngài mới biết đến tôi. Được, tôi xin nói: cha mẹ đã chết, tôi không có gia đình. Chỉ một mình thôi.

Fadawar lim dim mắt, hất cằm nói:

-Sự kiêu ngạo của đàn bà luôn không tỉnh táo. Không có sự hỗ trợ của chúng ta mi sẽ thất bại.

Lão chuyển qua ngôn ngữ của bộ tộc, làm Nasuada bắt buộc phải trả lời bằng ngôn ngữ đó. Điều này càng làm cô thêm ghét lão. Giọng ngập ngừng, sai ngữ điệu chứng tỏ cô không quen nói tiếng mẹ đẻ, không trưởng thành trong bộ tộc mà là một ngoại nhân. Thủ đoạn này nhằm ngầm phá uy quyền của cô.

Nasuada nói:

-Tôi luôn hoan hỉ đón mừng đồng minh mới. Tuy nhiên tôi không thể lạm dụng sự thiên vị, dù ngài cần điều đó hay không. Bộ tộc của ngài mạnh mẽ và có tài. Họ không cần phải dựa vào sự bố thí của kẻ khác. Ngài đâu phải là con chó đói ve vẩy đuôi bên bàn ăn của tôi, hay người của ngài không thể tự nuôi thân? Nếu ngài có thể, tôi sẽ nghĩ tới việc hợp tác cùng ngài, làm vững mạnh thêm Varden và cùng chống lại Galbatorix.

Lão kêu lên:

-Ha! Đề nghị của mi giả dối như chính con người mi. chúng ta sẽ không làm những công việc của kẻ tôi tớ. Mi lăng nhục chúng ta. Đúng thế, mi đứng đó, tươi cười, nhưng trong tim mi chứa đầy nọc độc của loài bò cạp.

Nén giận, Nasuada cố làm lão bình tĩnh lại.

-Tôi không có ý lăng nhục, mà chỉ cố giải thích hoàn cảnh của mình. Đối với những bộ tộc du mục, tôi không thù hằn, cũng chẳng thương yêu. Điều đó là một việc xấu sao?

-Còn tồi tệ hơn cả xấu. Đó là một sự phụ bạc trơ trẽn. Nhân danh mối liên hệ gia tộc, cha mi đã đưa ra những đề nghị rõ ràng với chúng ta, nhưng bây giờ mi làm ngơ sự phục vụ của chúng ta, và xua đuổi chúng ta như những kẻ ăn mày.

Cảm giác nhẫn nhục tràn ngập trong lòng Nasuada. Cô nghĩ: “Vậy là Elva đã nói đúng. Chuyện này không thể tránh khỏi. nếu bắt buộc phải xảy ra, mình không còn lý do để duy trì trò chơi mập mờ này nữa”.

Cô nói:

-Những đề nghị mà ngài đã không tôn trọng nửa ngày rồi.

-Chúng ta đã tôn trọng.

-Không. Cho dù ngài nói đúng, nhưng với hoàn cảnh của Varden hiện nay, tôi không thể cho không bất cứ điều gì. Ngài đòi hỏi đặc ân, vậy cho tôi biết, ngài sẽ tặng gì để đáp lại? giúp Varden tiền của bằng vàng và trang sức của ngài?

-Không hẳn thế, nhưng…

-Ngài sẽ cho chúng tôi sử dụng miễn phí những thợ thủ công của ngài?

-Chúng ta không thể…

- Vậy thì ngài muốn hưởng những ân huệ đó bằng cách nào? Ngài không thể trả bằng ngững chiến binh, những người của ngài đã chiến đấu cùng chúng tôi, dù là trong đoàn quân của Varden hay của vua Orrin. Hãy bằng lòng với những gì ngài đang có, Lãnh chúa, và đừng tìm kiếm thêm những gì không thật sự thuộc về ngài.

-Mi bẻ cong sự thật để thích hợp với những mục tiêu ích kỷ của mi. ta tìm kiếm những gì thuộc về chúng ta một cách chính đáng. Đó là lý do ta có mặt tại đây. Mi nói liên miên, nhưng lời lẽ của mi đều vô nghĩa, vì hành động của mi đã chứng tỏ mi phản bội chúng ta rồi.

Những vòng tay của lão kêu lẻng xẻng, khi lão vung lên như đang nói trước hàng ngàn cử tọa.

-Mi sẽ thú nhận chúng ta là họ hàng. Mi còn theo phong tục của chúng ta và tôn kính thần linh của chúng ta không?

Vấn đề đã xoay chiều. Nasuada có thể nói dối, quả quyết là đã từ bỏ tập quán cũ, nhưng ngay sau khi nghe tuyên bố của cô, Varden sẽ mất bộ tộc của Fadawar và những bộ tộc du mục khác. Cô tự nhủ: “ Chúng ta cần họ. Chúng ta cần bất kì ai, dù chỉ đem lại một cơ hội nhỏ để lật đổ Galbatorix.”

-Tôi vẫn theo phong tục và tôn kính thần linh.

-Vậy thì ta tuyên bố: mi không đủ tài lãnh đạo Varden, và với quyền hạn của ta, ta thử thách mi với cuộc đấu trường đao. Nếu mi thắng, chúng ta sẽ cuối đầu khâm phục và không bao giờ đòi hỏi quyền lực của mi nữa. Nếu thua, mi sẽ đứng sang 1 bên, ta sẽ thay mi lãnh đạo Varden.

Nasuada thấy mắt lão sáng ngời, hí hửng. Cô nghĩ: “Đây là tất cả những gì lão muốn làm cho bằng được. Lão sẽ vẫn cầu viện tới sự thử thách, dù mình tuân theo những đề nghị của lão”.

- Có thể tôi hiểu lầm, nhưng tôi nghĩ, theo phong tục thì ai thắng sẽ lãnh đạo bộ tộc của đối thủ, cũng như bộ tộc của mình. Đúng vậy không?

Cô suýt phá lên cười khi thấy vẻ hoảng hốt trên mặt Fadawar.

-Ngài không ngờ tôi biết điều đó, phải không?

-Đúng.

-Vậy thì tôi chấp nhận sự thách thức của ngài, với điều kiện là: nếu tôi thắng, mũ miện và quyền trượng của ngài sẽ thuộc về tôi. Đồng ý chứ?

Fadawar lem bèm chửi rủa, rồi gật đầu:

-Đồng ý.

Lão cắm cây quyền trượng sâu xuống đất, rồi kéo những cái vòng trên cánh tay trái xuống cổ tay.

Nasuada lên tiếng:

-Khoan.

Bước tới cái bàn bên kia lều, cô cầm lên cái chuông đồng nhỏ, lắc hai hồi, ngừng lại, lắc thêm bốn hồi nữa.

Chỉ 1 lúc sau, Farica bước vào lều. Người nữ tì nhìn mấy người khách của Nasuada, nghiêng mình chào, rồi quay sang Nasuada:

-Thưa nữ chủ.

Nasuada gật đầu với Fadawar:

-Chúng ta có thể bắt đầu.

Rồi cô ra lệnh cho người hầu:

-Giúp ta cởi áo. Ta không muốn nó bị rách.

Người nữ tì giật mình:

-Ngay tại đây, trước mặt các… quý ông này sao, thưa công nương?

-Ngay tại đây và mau lên. Đừng bắt ta phải tranh luận với chính người hầu của mình nữa.

Nasuada gay gắt,nhưng tim cô đập thình thịch, da cô nhạy cảm khủng khiếp, vải áo lót mềm mại bỗng nhám như vải bố. Lúc này cô không còn có thể tỏ ra phong nhã và kiên nhẫn được nữa, mà tập trung hoàn toàn vào cuộc thử thách sắp tới.

Nasuada đứng bất động khi Farica tháo những dải dây áo từ vai xuống cuối lưng. Khi những sợi dây đã được nới lỏng, Farica kéo tay áo khỏi hai tay Nasuada. Vải áo rơi xuống thành 1 đống dưới chân cô. Nasuada gần như đứng khỏa thân trong cái áo lót trắng. cô cố nén 1 cơn rùng mình trước ánh mắt thèm muốn của bốn chiến binh. Không thèm quan tâm, cô bước ra khỏi đống áo, và Farica thu dọn chúng khỏi mặt đất.

Đối diện Nasuada, Fadawar đang gỡ những chiếc vòng khỏi cánh tay, để lộ ra cánh tay áo thêu thùa.

Sau đó, lão nâng cái mũ miện đồ sộ, trao cho một tay tùy tùng.

Tiếng nói bên ngoài làm cho cả hai ngừng lại. Jarsha – cậu bé đưa tin – tiến qua cửa lều mấy bước, thông báo:

-Vua Orrin của Surda, tướng quân Jumundur của Varden, Trianna của Con Đường Lãng Du, Naako và Ramasewa của bộ tộc Inapashunna.

Hai mắt Jarsha nhìn thẳng lên mái lều. Nói xong, cậu bé quay người bước ngay ra ngoài, và những người cậu vừa nêu tên bước vào. Orrin đi đầu. nhà vua nhìn thấy Fadawar trước. ông chào hỏi:

-A, Lãnh chúa, thật bất ngờ. Tôi tin là ngài…

Khuôn mặt trẻ trung của ông chợt kinh ngạc khi thấy Nasuada:

-Nasuada, chuyện gì thế này?

Jormundur nói như hét:

-Tôi cũng đang muốn biết chuyện này là sao đây.

Nắm chặt chuôi kiếm, ông hầm hầm nhìn tất cả những ai dám sỗ sàng nhìn thẳng Nasuada.

Cô lên tiếng:

-Tôi mời các vị tới đây là để làm chứng cho cuộc Thử Thách Trường Đao giữa Fadawar và tôi, và để sau này nói lên sự thật kết quả chung cuộc cho những ai hỏi đến.

Hai người bộ tộc tóc xám – Naako và Ramusewa – tỏ ra lo lắng, đứng sát nhau thì thầm. Trianna khoanh tay, chiếc vòng rắn quấn quanh cổ tay thanh mảnh, nhưng không lộ ra một phản ứng nào. Jormundur bực bội nói:

-Công nương, cô mất trí rồi sao? Đây là một chuyện điên rồ. Cô không thể…

-Tôi có thể, và tôi sẽ làm.

-Công nương, nếu cô làm tôi sẽ…

-Sự quan tâm của ông được ghi nhận. Nhưng quyết định của tôi là dứt khoát. Và tôi cấm bất kỳ ai can thiệp vào.

Cô thấy rõ là ông ta khao khát cãi lệnh cô, nhưng chỉ là vì ông muốn che chở cho cô khỏi tai họa. Lòng trung thành là phẩm chất cao quý nhất của Jormundur.

Vua Orrin lên tiếng:

-Nasuada, sự thử thách này có thật sự cần…

-Có.

-Thôi đi. Sao cô không dẹp ngay cái trò phiêu lưu điên rồ này đi. Cô loạn trí rồi mới làm chuyện này.

-Tôi đã hứa với Fadawar rồi.

Không khí trong lều còn ảm đạm hơn. Vì cô đã hứa là không bỏ cuộc. Bỏ lời hứa nghĩa là chứng tỏ mình là một kẻ nuốt lời thề đáng khinh, sẽ bị người đàng hoàng lảng tránh và nguyền rủa.

Lưỡng lự một lúc, nhà vua lại cố hỏi:

-Kết cục sẽ là gì, nếu cô… thua?

-Nếu tôi thua, Varden sẽ không tuân theo lệnh tôi nữa mà sẽ theo lệnh Fadawar.

Nasuada tưởng sẽ nghe tiếng rầm rầm phản đối. Trái lại, một sự yên lặng bao trùm. Sự yên lặng làm sống động nét mặt nhà vua – vốn trầm tĩnh, sắc sảo và nhạy cảm. ông bảo Nasuada:

- Trẫm không muốn sự lựa chọn của cô nương làm nguy hại đến toàn thể công việc của chúng ta.

Quay sang Fadawar, ông hỏi:

- Ngài không xét lại mà miễn trừ cho nghĩa vụ của Nasuada được sao? Trẫm sẽ ban thưởng cho ngài sự giàu có, nếu ngài từ bỏ tham vọng hão huyền này.

Fadawar trả lời:

-Tôi đã giàu có rồi, không cần đến những đồng tiền hôi hám của nhà vua. Không, không gì khác, chỉ một cuộc thử thách trường đao mới đền bù cho những lời phỉ báng mà Nasuada đã nhắm vào người của tôi và cả chính tôi.

Nasuada lên tiếng:

-Nhân chứng.

Vua Orrin nắm chặt vạt áo choàng, cúi đầu nói:

-Được, trẫm sẽ làm nhân chứng.

Bốn tùy tùng của Fadawar lấy từ tay áo lụng thụng ra 4 cái trống bằng da dê. Ngồi xuống đất, đặt trống trên gối, họ bắt đầu vỗ dồn dập. Những bàn tay đen như bồ hóng của họ thấp thoáng trong không khí. Tiếng nhạc dữ dội lấn át tất cả những âm thanh khác, xóa hết những ý tưởng lạc quan trong đầu Nasuada. Tim cô rộn ràng như bắt nhịp cùng tiếng trống đang ùa vào 2 tai.

Không bỏ lỡ một nhịp trống, gã tùy tùng già nhất nhóm lùa tay vào áo, lấy ra hai thanh đao cong vòng tung lên nóc lều. nasuada mê mẩn nhìn đường đi tuyệt đẹp khi hai thanh đao đảo xuống.

Thanh đao rơi xuống đủ gần, Nasuada đưa tay lên đón bắt. Chuôi dao chạm ngọc mắt mèo cọ xát trong lòng bàn tay cô.

Fadawar cũng nhanh chống bắt gọn thanh đao.

Sau đó, lão vén tay áo lên khỏi khuỷu tay. Nasuada chăm chú nhìn cánh tay lão. Cơ bắp lão cuồn cuộn, nhưng điều đó không quan trọng với cô. Tài năng của một lực sĩ không thể giúp lão thắng trong cuộc thi đấu này. Điều cô quan tâm là sự tiết lộ, nếu có, của những đường rạch trên bắp tay lão.

Cô quan sát thấy 5 vạch.

Năm! Quá nhiều! nhìn bằng chứng nghị lực của Fadawar, niềm tin của cô hơi bị lung lay. Điều duy nhất làm cô giữ vững được tinh thần là lừi tiên đoán của Elva; con bé đã nói, cô sẽ thắng trong cuộc thách thức này. Nasuada níu giữ lời tiên tri đó như một đứa con độc nhất. Elva đã nói mình có thể làm được chuyện này, vì vậy mình phải có khả năng kéo dài cuộc đấu hơn Fadawar… Mình phải có khả năng làm như thế?

Vì là người đề xướng cuộc đấu, Fadawar khởi sự trước. Dang thẳng cánh tay trái, bàn tay ngửa lên, lão đặt lưỡi đao lên bắp tay ngay dưới khuỷu, rồi cứa lưỡi đao sáng như gương lên thịt. Da lão toạc ra như quả dâu chín, từ trong vết cắt máu đỏ chảy ròng ròng.

Lão trừng trừng nhìn Nasuada.

Cô mỉm cười, đặt đao lên cánh tay. Chất thép lạnh như nước đá. Đây là cuộc thi đấu ý chí xem ai sẽ chịu đựng nổi nhiều vết cắt nhất. Họ tin rằng: kẻ nào có tham vọng trở thành tộc trưởng – kể cả lãnh chúa – phải sẵn sàng chịu đựng đau đớn hơn mọi người khác, vì quyền lợi của cộng đồng. Ngược lại, làm sao bộ tộc có thể tin tưởng vào 1 lãnh đạo đặt tham vong ích kỷ cá nhân trước cộng đồng? Theo quan điểm của Nasuada, phong tục này đã kích thích chủ nghĩa quá khích, nhưng cô cũng hiểu năng lực hình thức cũng để thu phục lòng tin của con người. mặc dù Thách Đấu Trường Đao là chuyện riêng của những bộ tộc da đen, nhưng cô hy vọng sẽ vững chắc hơn Fadawar khi đứng giữa Varden và quần thần của vua Orrin.

Nasuada vội nhẩm một lời cầu xin nữ thần Gokukara ban cho sức mạnh, rồi đưa đao lên. Lưỡi thép sắc bén cứa lên da ngọt sớt. Cô cố không cắt quá sâu. Rùng mình vì cảm giác làn da bị rách, Nasuada chỉ muốn ném đao đi và gào lên, bịt chặt vết thương.

Nhưng cô vẫn chỉ thả lỏng cơ bắp, vì nếu gồng lên, sẽ càng đau hơn. Vẫn mỉm cười, Nasuada từ từ cắt thịt da mình. Chỉ kéo dài 3 giây, nhưng trong 3 giây đó thịt da cô phẫn nộ kêu gào, làm cô muốn ngừng tay lại. Khi hạ đao xuống, Nasuada nhận thấy mấy người của bộ tộc vẫn đang đánh trống, nhưng cô không nghe được gì ngoài tiếng đập của mạch máu mình.

Fadawar tự cắt lần thứ hai. Tĩnh mạch cổ lão phồng lên như săp vỡ tung, khi lưỡi đao rạch 1 đường tóe máu.

Nasuada thấy đã lại tới lượt cô. Biết là nỗi sợ hãi sẽ tăng lên. Bản năng tự vệ - một bản năng đã giúp cô một cách đắc lực trong tất cả những trường hợp khác – chống lại lệnh cô truyền cho cánh tay và bàn tay. Thất vọng, Nasuada tập trung ước vọng vào sự bảo tồn Varden và lật đổ Galbatorix: 2 lý do mà cô đã hy sinh trọn đời mình. Trong tâm trí, Nasuada nhìn thấy cha cô, Jormundur, Eragon và những chiến hữu Varden. Cô thầm nhủ: “Vì họ! Mình làm chuyện này vì họ. mình sinh ra để phục vụ, và đây là công việc của mình”.

Cô cắt 1 vạch.

Một lát sau, Fadawar và Nasuada cắt thêm đường thứ 3.

Rồi đến đường cắt thứ 4…

Rồi thứ 5…

Nasuada bỗng có cảm giác thẫn thờ kỳ lạ, vừa kiệt sức vừa lạnh buốt. Lúc đó cô chợt nghĩ: sự chịu đựng đau đớn có lẽ sẽ không quyết định cuộc tranh đua, bằng việc ai sẽ ngất trước vì mất máu hơn. Máu chảy qua cổ tay, xuống những ngón tay, đọng vũng dưới chân cô. Tương tự, nhưng vũng máu còn lớn hơn, quanh đôi ủng của Fadawar.

Những đường rạch toang hoác, đỏ lòm trên cánh tay vị lãnh chúa, làm Nasuada nhớ đến những cái mang của 1 con cá. Cô phải mím môi để khỏi bật cười vì ý nghĩ khôi hài đó.

Với 1 tiếng thét, Fadawar thành công trong nhát cắt thứ 6.

-Vượt qua nổi không, con phù thủy bất tài!

Tiếng thét của lão át cả tiếng trống. lão quỵ 1 gối xuống.

Cô vượt qua.

Lão run rẩy khi chuyển đao từ tay phải sang tay trái. Theo phong tục, mỗi cánh tay tối đa là 6 vết cắt. trong khi Nasuad đang làm theo lão, vua Orrin xông tới giữa hai người:

-Ngừng lại! trẫm không cho phép chuyện này tiếp tục thêm nữa. cả hai đang tự sát.

Ông tiến lại gần Nasuada, nhưng nhảy bật lại khi cô vung đao, nói:

-Đừng can thiệp vào.

Lúc này Fadawar đã bắt đầu cắt cánh tay phải, máu phun ra từ bắp thịt căng cứng. thấy lão nghiến răng, Nasuada hy vọng sai lầm đó sẽ làm lão thất bại.

Cô không thể ngăn được một tiếng kêu không thành lời, khi lưỡi đao cứa qua da. Lưỡi đao sắc như dao cạo bỏng rát mới ngập vào nửa vết cắt, những vết thương bên tay trái chấn động, làm lưỡi đao nhấn sâu gấp 2 lần những vết cắt trước. Cô nghẹn thở vì đau. Mình không thể tiếp tục.Không thể… không thể… Quá sức chịu đựng rồi. Thà chết còn hơn… Ôi! Làm ơn kết thúc đi! Thầm rên như thế làm cô bớt căng thẳng một chút, nhưng tự đáy lòng, cô biết là sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Lần thứ 8, Fadawar đưa đao lên cánh tay, giữ lưỡi đao cách da lão mấy li. Lão để mặc mồ hôi nhỏ giọt trên mắt và những vết thương của lão thì ứa mồ hôi đỏ. Có vẻ như lòng can đảm sắp rời bỏ lão, nhưng rồi lão gầm gừ, cứa nhanh cánh tay.

Sự ngập ngừng của lão củng cố cho nghị lực đang chao đảo của Nasuada. Một cảm giác hăng hái mãnh liệt tràn ngập trong cô, chuyển biến sự đau đớn thành một cảm giác gần như sảng khoái. Cô đã sánh kịp sự nỗ lực của Fadawar, và rồi, thình lình không còn quan tâm tới sự an toàn của bản thân, cô lại hạ đao xuống, cứa cánh tay.

Nasuada cắt lần lượt hai vết cắt một lúc – một để cân bằng với những vết cắt của Fadawar, một để tiến trước trong cuộc đấu – có vẻ như để thị oai với Fadawar. Lão chớp mắt, liếm môi, sửa lại thế cầm đao ba lần trước khi đưa vũ khí lên trên cánh tay.

Lão lại thè lưỡi, liếm môi lần nữa.

Bỗng bàn tay trái lão co giật, thanh đao rời khỏi mấy ngón tay co quắp, rơi xuống, cắm phập vào đất.

Lão cuối xuống nhặt. Dưới làn áo, ngực lão phập phồng dồn dập. Nâng vũ khí lên, lão đặt lên cánh tay, chỉ một chút máu ứa ra. Hàm Fadawar nghiến chặt, một cơn ớn lạnh rùng rùng dọc sống lưng, lão gập người, ép cánh tay bị thương sát bụng, bật nói:

-Ta khuất phục.

Tiếng trống ngưng bặt.

Sự im lặng chỉ kéo dài một thoáng trước khi vua Orrin, Jormundur và mọi người trong lều kêu la rầm rầm.

Không quan tâm đến những nhận xét của họ, Nasuada lần mò lùi lại tìm ghế, ngồi phịch xuống, trước khi đôi chân cô tê dại đến không đứng nổi nữa. Cô ráng sức tỉnh táo trong khi thị giác mờ dần; cô không muốn bị ngất đi trước mặt mấy người trong bộ tộc. Một cái bóp nhẹ trên vai, cho cô biết Farica đang đứng kế bên với một chồng bông băng.

- Công nương, tôi xin phép săn sóc cô nương, được không?

Giọng Farica vừa ân cần vừa áy náy, như không chắc Nasuada đủ sức trả lời.

Nasuada gật đầu chấp thuận.

Trong lúc Farica cuốn băng quanh cánh tay cô, Naako và Ramusewa tiến lại cúi đầu. Ramusewa nói:

-Trước đây chưa từng có ai chịu đựng nổi quá nhiều vết cắt trong một cuộc Thách Đấu Trường Đao như thế này. Cả cô và Fadawar đều chứng tỏ dũng khí của mình. Nhưng rõ ràng cô là người chiến thắng. Chúng tôi sẽ nói với người của chúng ta về chiến công này của cô, và họ sẽ thề trung thành với cô.

-Đa tạ.

Nasuada nhắm mắt nói trong khi mạch máu cánh tay càng đập mạnh thêm.

-Công nương.

Cô nghe những tiếng ồn ào lo lắng chung quanh, nhưng không cố gắng phân biệt là tiếng ai, mà chỉ muốn rút vào chính mình, nơi sự đau đớn không còn bất ngờ đe dọa nữa. Cô bồng bềnh trong một không gian đen tối không giới hạn, được rọi sáng bởi những vệt không hình thể, màu sắc không đổi thay.

Tiếng nói của nữ pháp sư Trianna làm gián đoạn sự ngơi nghỉ của Nasuada:

-Tỳ nữ, ngừng ngay lại và tháo bông băng ra, để ta điều trị cho nữ chủ.

Nasuada mở mắt. Vua Orrin, Jormundur và Trianna đang đứng trước mặt cô. Fadawar và đoàn tùy tùng của lão đã ra khỏi lều. cô nói ngay:

-Không.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn cô. Jormundur lên tiếng:

-Nasuada, cô mê rồi. Cuộc thách đấu đã kết thúc. Cô không phải sống với những vết thương này lâu hơn nữa. Dù sao chúng ta cũng phải cầm máu chứ.

-Việc làm của Farica là đầy đủ rồi. Tôi cần một thầy thuốc khâu lại những vết thương và đắp thuốc cao cho khỏi sưng. Chỉ thế thôi.

-Nhưng vì sao?

-Thách Đấu Trường Đao đòi hỏi người tham dự phải điều trị vết thương bằng cách tự nhiên. Ngược lại, sẽ không đủ bằng chứng cho những đau đớn đã chịu dựng. Nếu tôi phạm quy luật đó, Fadawar sẽ được tuyên bố là kẻ chiến thắng.

Trianna hỏi:

-Nhưng ít ra, cho phép tôi làm giảm đau được chứ? Tôi biết nhiều câu thần chú giảm đau. Nếu tiểu thư hỏi ý tôi trước, tôi có thể thu xếp cho chân tay tiểu thư hoàn toàn không bị đau mà không chút khó chịu nào.

Nasuada cười lớn:

-Câu trả lời của tôi cũng sẽ giống như lúc nãy, gian lận là điều đáng khinh. Tôi thắng cuộc không lừa gạt, để sau này không ai thắc mắc tư cách lãnh đạo của tôi.

Giọng cực kỳ nhỏ nhẹ, vua Orrin hỏi:

-Nhưng nếu tiểu thư thua thì sao?

-Tôi không thể thua. Dù có phải chết, tôi cũng sẽ không để cho Fadawar kiểm soát Varden.

Nhà vua nghiêm nghị quan sát Nasuada một lúc lâu rồi nói:

-Tôi tin tiểu thư. Chỉ có điều, lòng trung tín của bộ lạc lại đáng giá để hy sinh đến thế sao? Tiểu thư không phải là một người tầm thường để chúng tôi có thể thay thế được.

-Lòng trung tín với bộ tộc? không đâu. Bệ hạ nên biết rằng, ảnh hưởng của chuyện này vượt xa hơn cả các bộ tộc. Nó giúp thống nhất lực lượng của chúng ta. Và đó là cái giá xứng đáng để tôi bất chấp hàng loạt cái chết không vui vẻ gì.

-Chẳng may tiểu thư chết, Varden sẽ được gì? Khi đó sẽ không còn ích lợi gì nữa. Di tang của tiểu thư sẽ là sự thất vọng, hỗn loạn, giống như sự hủy hoại.

Mỗi khi uống rượu nho, rượu mạch nha, đặc biệt là những loại rượu mạnh, Nasuada rất thận trọng trong hành động và lời nói, vì dù không nhận ra ngay trong lúc đó, nhưng cô biết rằng chất cồn làm giảm sự phán đoán và tinh thần cộng tác của cô, mà cô lại không muốn cư xử một cách không thích hợp, hay để cho người khác chiếm ưu thế trong những cuộc thương lượng của họ với cô.

Sau này cô mới nhận ra, trong cơn lơ mơ vì đau như người say rượu, sự thận trọng của cô chẳng khác nào cô vừa nốc 3 thùng rượu mật trái cơm xôi của người lùn. Nếu tỉnh táo, cô đã không trả lời nhà vua:

-Bệ hạ cả lo như một ông già vậy. Tôi phải làm chuyện này và đã làm rồi. Liều lĩnh. Đúng. Nhưng chúng ta không thể đánh bại Galbatorix, mà không phải nhảy múa sát bờ vực tai họa được. Là một vì vua, bệ hạ phải hiểu: hiểm nguy là tấm áo con người chấp nhận, khi người đó có sự cao ngạo trong quyết định số phận của những người khác.

-Trẫm hiểu khá rõ. Trong khi hoàng gia và trẫm hàng ngày phòng thủ Surda, chống lại sự xâm lấn của đế quốc, bằng tính mạng của nhiều thế hệ, thì Varden chỉ trốn chui nhủi trong Farthen Dur, và ăn bám vào lòng hào phóng của vua Hrothgar.

Vạt áo choàng xoáy tròn quanh chân khi nhà vua hầm hầm ra khỏi lều.

Jormundur nhận xét:

- Công nương, thái độ của công nương như vậy là không được.

Nasuada nhăn mặt khi Farica buộc chặt dây băng. Cô hổn hển nói:

-Ngày mai tôi sẽ xoa dịu tự ái của ông ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.