Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm

Chương 9: Chạy trốn và né tránh



Chân Eragon gõ liên hồi trên mặt đất .

Tiếng chân chạy xuất phát từ gót , lên đùi rồi dọc cột sống lên tới đầu . Tiếng răng va vào nhau làm đầu càng nhức nhối thêm qua mỗi dặm đường . Lúc đầu âm thanh đều đều theo nhịp chạy làm nó khó chịu nhưng rồi âm thanh đó ru nó vào một trạng thái như bị hôn mê, không nghĩ ngợi gì, chỉ tiếp tục chạy.

Mỗi lần đôi ủng của Eragon hạ xuống , nó nghe tiếng cỏ gãy như cành cây khô và thấy bụi bốc lên từ mặt đất nứt nẻ. Nó đoán, chắc cả tháng rồi trời không mưa trên vùng đất Alagaesia này .

Không khí khô khốc rút hết độ ẩm trong hơi thở làm cổ họng nó cũng không thu hồi nổi lượng nước mà gió và mặt trời đã lấy đi của nó.

Đã vậy còn nhức đầu khủng khiếp .

Helgrind đã lùi xa phía sau. Tuy nhiên, nó vẫn phải chạy chậm hơn mong muốn. Hàng trăm quân kiểm soát của Galbatorix - cả binh lính và những pháp sư - rải rác khắp nơi, nên nó luôn phải né tránh. Chắc chắn là chúng đang truy lùng nó. Thậm chí, chiều tối qua nó đã phát hiện thấy Thorn - con rồng đỏ - lượn thấp trên chân trời phía tây. Lập tức nó bao phủ tư tưởng, nhảy xuống một cái hố, núp tại đó cả giờ, cho đến khi Thorn hạ xuống dưới vạch chân trời.

Mỗi khi có thể, Eragon lại chạy trên những lối tắt hay những con đường có sẵn. Những sự kiện xảy ra trong tuần qua, bắt nó phải giới hạn sức chịu đựng thể chất và xúc động. Nó muốn để cơ thể nghỉ ngơi và hồi phục, hơn là vắt kiệt sức để nhảy qua những bụi gai, vượt đồi, lội qua những dòng sông đầy bùn. Thời gian cho những thất vọng, những hành động dữ dội rồi cũng đến, nhưng không phải lúc này.

Khi vượt qua những con đường, nó không dám chạy nhanh, vì có khá nhiều dân làng và những ngôi nhà rải rác trong vùng. Nếu để họ thấy một gã chạy một mình như bị cả bầy sói đang rượt theo, chắc chắn họ sẽ tò mò và nghi ngờ, thậm chí có thể làm một chủ trại sợ hãi đến phải đi báo với triều đình. Điều đó sẽ rất nguy hại cho Eragon, một kẻ chỉ có cái vỏ vô danh để tự vệ.

Lúc này nó có thể chạy, vì hơn một dặm đường không gặp một sinh vật nào ngoại trừ một con rắn dài đang phơi nắng.

Trở lại với Varden là mối quan tâm hàng đầu của Eragon, và điều đó làm nó ray rứt phải lê bước như một kẻ lang thang. Tuy nhiên nó cũng thích có cơ hội được ở một mình. Từ khi phát hiện trứng của Saphira trong rặng núi Spine, nó chưa bao giờ được một mình , thật sự một mình, Tư tưởng con rồng luôn cọ xát với tư tưởng nó, hay ông Brom, hoặc Murtagh, hoặc những người khác ở gần bên Eragon. Ngoài gánh nặng liên tục phải sát cánh bên nhau, tất cả những tháng ngày, từ khi ra khỏi thung lũng Palancar, Eragon đã luôn phải bận rộn trong khóa huấn luyện đầy gian khổ, chỉ được ngừng tập luyện khi phải đi xa hay tham dự vào cuộc chiến. Trước đây chưa bao giờ nó có thể tập trung tư tưởng lâu dài, hay giải quyết những điều lo âu sợ hãi.

Lúc này nó mừng vì được một mình và vui hưởng sự thanh thản tâm hồn do nỗi cô đơn mang lại. Sự thiếu vắng những giọng nói, kể cả tiếng nói của chính nó, là bài hát ru ngọt ngào xóa hết nỗi lo sợ tương lai, dù chỉ trong một giai đoạn ngắn. Nó không muốn quán tưởng Saphira - vì tuy hai đứa đang ở xa, không thể liên lạc bằng tư tưởng, nhưng mối liên hệ giữa nó với Saphira vẫn có thể cho nó biết nếu Saphira bị thương - nó cũng không muốn liên lạc với Arya hoặc Nasuada để phải nghe những lời nói giận dữ của họ. Tốt hơn là chỉ lắng nghe tiếng chim hót, tiếng gió thở dài qua vỏ cây.

Tiếng yên cương lẻng xẻng, tiếng vó ngựa rộn ràng và tiếng người nói lao xao đã kéo Eragon khỏi cơn mơ mộng, Nó ngừng lại, lắng nghe đoàn người ngựa đến từ hướng nào.Từ khe núi gần đó, một đôi quạ vừa kêu quang quác, vừa vụt bay lên. Nơi ẩn nấp độc nhất cho Eragon là một bụi cây đỗ tùng nhỏ.Nó phóng tới, nhào xuống dưới những cành lá xum xuê đúng lúc sáu tên lính phi ngựa ra khỏi khe núi, phóng nước kiệu vào con đường đất nhỏ, cách Eragon chừng ba mét. Thường thường, Eragon có thể phát hiện từ trước khi chúng tới gần , nhưng từ lúc thấy Thorn, nó đã phong tỏa tư tưởng với chung quanh.

Đám lính ghìm cương giữa đường, cùng nhau tranh cãi. Một gã la lớn:

-Tao nói là: tao đã nhìn thấy một vật gì đó. Hắn có khổ người trung bình, hai má hồng hào, râu màu vàng.

Trống ngực đập thình thình, Eragon cố giữ nhẹ hơi thở. Nó sờ lông mày , để biết chắc dải khăn buộc đầu vẫn che kín đôi lông mày xếch ngược và hai cánh tai ngọn hoắt. Nó thầm nhủ " Ước gì mình vẫn còn mặc áo giáp ". Vì không muốn gây chú ý, nó đã bỏ áo giáp vào một cái balô tự làm bằng cành cây khô và miếng vải bạt mua của một tay thợ thiếc dạo. Lúc này nó không dám nhúc nhích để lấy áo giáp, vì sợ đám lính nghe được tiếng động.

Gã lính râu vàng xuống ngựa, bước dọc lề đường, quan sát mặt đất và những cây đỗ tùng, Giống như những thành viên khác trong quân đội của Galbatorix, hắn mặc áo trấn thủ, nổi bật một lưỡi lửa thêu bằng chỉ vàng. Khi hắn di động, những sợi chỉ vàng sáng lóng lánh. Bộ quân phục đơn giản - mũ sắt, tấm khiên nhọn đầu, áo da thú - chứng tỏ hắn chỉ cao cấp hơn địa vị lính hầu một chút. Tay phải hắn cầm cây giáo, thanh kiếm dài đeo bên hông trái.

Tiếng đinh gót giày leng keng khi gã lính tiếng lại gần. Eragon bắt đầu thì thầm một câu thần chú phức tạp bằng cổ ngữ. Những từ ngữ tuôn trào như suối chảy, cho đến khi nó giật mình vì phát âm sai nguyên âm một chuỗi thần chú khó, và phải bắt đầu lại bằng cách khác.

Gã lính tiến thêm một bước về phía nó.

Thêm bước nữa,

Vừa đúng lúc hắn ngừng lại trước Eragon, nó hoàn tất câu thần chú và cảm thấy sinh lực sút giảm khi phép thuật đạt hiệu quả. Tuy nhiên, một tích tắc quá muộn, vì gã lính đã la lên: " Á à ! " , rồi vạch cành lá sang hai bên, để lộ ra Eragon.

Eragon không nhúc nhích .

Gã lính nhìn thẳng nó, lèm bèm:

- Cái gì ...

Hắn thúc ngọn giáo vào bụi rậm , chỉ cách mặt Eragon vài li . Eragon bấm móng tay vào lòng bàn tay khiến cơ bắp căng thẳng của nó rung lên .

- Ôi ! Khỉ thật !

Gã lính vừa nói vừa buông những cành cây trở lại vị trí cũ , che phủ cho Eragon.

Một tên lính hỏi vọng lại :

- Cái gì thế ?

Trở lại cùng đồng đội, gã lính lột mũ sắt, lau lông mày, bảo:

- Chẳng có gì. Mắt tao bị quáng gà rồi.

- Thằng cô hồn Braethan muốn gì ở tụi mình chứ? Suốt hai ngày không được chợp mắt rồi.

- Chắc nhà vua hết ráo hy vọng rồi, mới đày tụi mình quá sức thế này, Nói thật tao thà không tìm thấy kẻ mình đang truy lùng. Không phải tao chết nhát đâu, nhưng bất cứ kẻ nào có khả năng làm nhà vua lo ngại cũng dư sức lẩn tránh những thằng như chúng mình. Cứ để cho Murtagh và con rồng quái vật của hắn đuổi bắt kẻ đào tẩu bí mật này, được không?

Gã thứ ba lên tiếng:

- Trừ khi chúng ta bị truy lùng vì Murtagh. Tụi mày nghe con trai của Morzan đã nói y hệt tao rồi đó.

Một sự yên lặng bồn chồn bao trùm đám lính. Gã lính râu vàng nhảy lên yên, cuốn dây cương quanh cổ tay, nói:

- Coi chừng cái miệng mày, Derwood, Mày nói hơi bị nhiều rồi đó.

Sáu tên lính thúc ngựa tiếp tục phóng về hướng bắc.

Khi tiếng vó ngựa xa dần, Eragon thu hồi thần chú, dụi mắt, rồi đặt tay lên gối. Không thể nhịn cười, nó lắc đầu, cảm thấy vui vui vì hoàn cảnh khó khăn của nó so sánh với những gì được dạy dỗ tại thung lũng Palancar, kỳ lại đến ngần nào. Nó thầm nhủ " Không bao giờ tưởng tượng nổi chuyện này xảy ra với mình được".

Câu thần chú nó đã sử dụng gồm hai phần: Thứ nhất, uốn những tia sáng quanh thân thể để nó trở thành vô hình. Thứ hai, hy vọng làm những pháp sư khác không phát hiện ra nó đang sử dụng phép thuật. Trở ngại chính của câu thần chú là không che giấu được những dấu chân - vì vậy khi niệm chú phải ngồi bất động như tảng đá - và thần chú này cũng không xóa được bóng người.

Ra khỏi lùm cây, Eragon vươn tay khỏi đầu, nhìn lại hẻm núi đám lính vừa xuất hiện. Khi nó tiếp tục lại cuộc hành trình, một câu hỏi luẩn quẩn trong đầu:

- Murtagh đã nói gì ?

- Aaaa!

Những ảo ảnh mềm mại trong suốt như tấm lụa trong giấc mơ tỉnh, vụt tan biến khi Eragon vung tay xé vào không khí. Nó vặn người lăn nghiêng khỏi chỗ nằm. Chống tay ra sau, nó cố đứng dậy, rồi vung tay ra trước chống gạt những quả đấm đang phóng tới.

Chung quanh nó tràn ngập bóng đêm. Trên cao, những vì sao vẫn vô tư xoay tròn trong vũ điệu tuyệt vời bất tận của cõi thiên đàng. Bên dưới không một sinh vật khuấy động, cũng không nghe bất cứ âm thanh nào, ngoài tiếng gió nhẹ nhàng ve vuốt cây cỏ.

Tin chắc có kẻ đang rình mò tấn công, Eragon phóng tư tưởng dò tìm tới cả mấy trăm mét xung quanh, nhưng không phát hiện được gì trong vùng lân cận.

Sau cùng, nó hạ tay xuống. Ngực dồn dập phập phồng, da nóng bỏng, mồ hôi đầm đìa. Bão tố gào thét trong tâm trí nó: một trận cuồng phong của những lưỡi kiếm sáng loáng và những chân tay rơi rụng. Có lúc nó tưởng đang ở Fathen Dur chiến đấu với Urgal; rồi có lúc nó lại tưởng đang so kiếm với quân triều đình trên Cách Đồng Cháy. Nơi nào cũng quá thật, rất có thể nó đã lỡ niệm nhầm mấy câu thần chú lạ, đưa nó ngược trở lại không gian và thời gian. Nó thấy những con người và Urgal, đã bị nó giết, đứng ngay trước mặt. Trông họ thật đến nỗi làm nó tự hỏi: họ có nói được không? Và dù hiện nay tuy không còn thương tích nào nữa, nhưng Eragon chợt nhớ lại những vết thương từng bị, và nó rùng mình như lại cảm thấy những đường kiếm, những mũi tên xé toang da thịt.

Với một tiếng than vãn không ra lời, Eragon quị xuống, hai tay ôm vòng bụng, đu đưa người từ trước ra sau lẩm bẩm:

- Không sao đâu .. Không sao đâu ...

Ép trán xuống mặt đất, co mình như một trái banh, nó cảm thấy hơi thở nóng hổi phà vào bụng

- Mình làm sao thế này ?

Không một thiên sử thi nào, mà ông Brom từng ngâm nga tại làng Carvahall, nhắc nhở tới những hình ảnh hành hạ các bậc anh hùng thuở xưa như thế này. Không một chiến binh nào, mà Eragon từng gặp trong hàng ngũ Varden, có vẻ khổ sở vì những cuộc đổ máu họ gây đã gây ra. Thậm chí Roran thú nhận là không ưa chém giết, anh cũng không đến nỗi vùng dậy rên rẩm vào lúc nửa đêm.

Eragon thầm nhủ: " Mình yếu đuối quá. Một người đàn ông không nên có những cảm xúc như thế này. Mình biết, cậu Garrow và ông Brom sẽ không sao. Họ làm những gì phải làm. Chỉ thế thôi. Không than vãn, không rầu rĩ, không sợ hãi... Mình yếu đuối quá!"

Đứng bật dậy, nó đi quanh trên cỏ cố bình tĩnh lại. Nửa tiếng sau, âu lo vẫn nặng trĩu trong tim, thân thể ngứa ngáy như hàng ngàn con kiến đang bò dưới lớp da, Eragon nhặt balô lên rồi cắm đầu chạy. Bất cần những gì đang chờ trong bóng tối mịt mùng kia, hay kẻ nào đang theo dõi chuyến đi liều lĩnh này của nó.

Eragon chỉ muốn thoát khỏi những cơn ác mộng. Tâm trí đã chống lại nó, không còn có thể dựa vào lí trí để đẩy lui những cơn hoảng sợ được nữa. Nó phải nghe theo lời mách bảo lời mách bảo khôn ngoan của thể xác: di chuyển. Nếu hai tay, những bước chân thình thịch trên mặt đất, mồ hôi lạnh nhớp nháp dưới cánh tay, và vô số những cảm giác khác sẽ làm nó quen.

Có thể.

Một bầy chim sáo bay vút qua bầu trời chiều, như bầy cá phóng qua đại dương.

Eragon ngước nhìn. Tại thung lũng Palancar, khi chim sáo trở lại sau mùa đông, chúng bay từng đàn cực lớn, làm ban ngày tối sấm như ban đêm. Bầy sáo này không nhiều, nhưng cũng làm Eragon nhớ lại những buổi chiều ngồi uống trà bạc hà với cậu Garrow và anh Roran trước hiên nhà, ngắm nhìn đám mây đen chao đảo, uốn lượn trên đầu.

Chìm đắm trong kỷ niệm, nó ngồi xuống một tảng đá, buộc lại dây ủng.

Thời tiết đã thay đổi, lúc này trời lành lạnh. Về hướng tây, trời xám xịt, báo hiệu một cơn giông. Cây cối, cỏ rêu đều xanh mơn mởn. Cách đó mấy dặm, năm ngọn đồi nhô lên trên mặt đất phẳng. Một hàng cây sồi cổ thụ tô điểm ngọn đồi chính giữa. Trên những tán lá lờ mờ, thấp thoáng những bức tường đổ nát của một tòa nhà bỏ hoang từ lâu, được xây dựng bởi một giống nòi trong quá khứ xa xưa.

Sự hiếu kỳ thôi thúc nó quyết định tạt vào cảnh hoang tàn. Trong đó hẳn có nhiều điều để Eragon khám phá trước khi tiếp tục cuộc hành trình.

Một tiếng sau, Eragon tới chân ngọn đồi thứ nhất. Tại đây, nó phát hiện tàn tích của một con đường lát đá vuông. Theo lối đó, nó vừa tiến tới khu phế tích, vừa thắc mắc vì kiểu kiến trúc kỳ lạ, không giống bất cứ kiểu cách nào của loài người, thần tiên hay người lùn mà nó từng thấy.

Khi leo lên ngọn đồi chính giữa, bóng râm dưới những cây sồi làm Eragon ớn lạnh. Gần tới đỉnh, mặt đất bằng phẳng và những bụi rậm tách ra. Nó bước vào một khoảng trống rộng rãi có một ngôi tháp đổ. Phần dưới tháp rộng và nổi gân như một thân cây, rồi hẹp dần, vương cao chừng ba mươi mét với một đường nứt nẻ. Phần trên của tháp, tan nát thành muôn ngàn mảnh trên mặt đất.

Trong lòng khấp khởi hồi hộp, vì Eragon ngờ rằng nó đã phát hiện ra một tiền đồn của thần tiên, được dựng lên từ thời hoàng kim và khuynh hướng xây dựng một kiến trúc như thế này.

Rồi từ bên kia khoảng trống, nó phát hiện một vườn rau.

Một người đàn ông đang lom khom ngồi nhổ cỏ giữa những luống đậu. Bóng râm che phủ lên khuôn mặt cúi xuống của người đó. Bộ râu bạc quá dài nằm thành một đống trên đùi như một đống len rối.

Không nhìn lên, người đó nói:

- Nào, có định giúp ta một tay làm cỏ đậu không? Nếu làm thì có phần ăn dành cho mi đó.

Eragon bối rối không biết phải phản ứng ra sao. Rồi nó tự nhủ: " Sao mình phải sợ một ông già ở ẩn chứ?"

Bước vào vườn, nó nói:

- Cháu là Bergan ... Bergan, con của Garrow .

Ông lão làu bàu:

- Ta là Tenga, con trai của Ingvar.

Áo giáp của Eragon kêu lẻng xẻng khi nó ném ba lô xuống đất. Suốt một tiếng sau, nó lẳng lặng làm việc cùng Tenga. Biết là không nên ở lại quá lâu, nhưng nó cảm thấy thích thú, vì công việc này làm nó tránh khỏi suy nghĩ. Vừa nhổ cỏ, nó vừa phóng tư tưởng tiếp xúc với vô vàn sinh vật chung quanh và vui mừng đón nhận cảm giác hài hòa cùng chúng. Khi cọng cỏ và các loài cây dại cuối cùng đã được nhổ sạch. Eragon theo Tenga tới một khung cửa hẹp trước một tòa tháp. Bước qua cửa, nó thấy một nhà bếp và phòng ăn rộng rãi. Giữa phòng, một cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng trên. Sách, giấy cuộn, và những bó giấy da thuộc la liệt khắp nơi, kể cả trên sàn.

Tenga chỉ vào đống nhỏ cành cây trong lò sưởi. Với một tiếng "bốp", củi lách tách bùng lên ngọn lửa. Eragon căng thẳng, sẵn sàng đối đầu với Tenga bằng cả tinh thần lẫn thể chất .

Dường như ông ta không quan tâm tới phản ứng của nó, tiếp tục vừa lầm bầm, vừa loay hoay với những ly cốc, chén dĩa và những món ăn khác cho bữa trưa.

Rất cảnh giác, Eragon ngồi ghé lên một cái ghế kế bên. Nó nghĩ: " Ông ta không nói bằng cổ ngữ. Kể cả thầm niệm chú, chỉ để nhóm bếp nấu ăn, cũng là một sự liều mạng". Vì sư phụ Oromis đã dạy: ngôn từ là phương tiện để kiểm soát sự phóng thích phép thuật. Niệm chú mà không có sự kếp hợp cấu trúc ngôn ngữ với hành động là sẽ làm tư tưởng hoặc cảm xúc lạc hướng, gây hậu quả sai lệch, rất nguy hiểm.

Eragon nhìn quanh phòng, tìm manh mối để đoán chủ nhân nơi này là ai. Nó thấy một cuộn giấy để mở, với những hàng chữ cổ. Nó nhận ra đó là bảng toát yếu những cái tên thật, tương tự như những gì nó đã học tại Ellesméra. Thần tiên giấu giếm sách vở và những cuộn giấy như thế này rất kỹ. Họ có thể hi sinh tất cả để chiếm đoạt bằng được chúng. Vì với những tư liệu này, người ta có thể học được những từ mới để niệm thần chú. Tuy nhiên, chỉ một số ít có được bảng tóm lược, vì chúng rất hiếm, còn những người sở hữu rồi, không bao giờ muốn rời xa chúng.

Tenga có được bảng tóm lược này là một điều khác thường, nhưng Eragon còn ngạc nhiên hơn khi thấy trong phòng còn sáu cuộn nữa, được viết thêm cả lịch sử, toán học, thiên văn, cho tới thực vật học.

Tenga đưa cho Eragon một đĩa bánh mì, phô-mai và một lát thịt lạnh.

Nó đón nhận , nói:

- Cảm ơn.

Tenga ngồi khoanh chân bên lò sưởi, vừa ngấu nghiến ăn vừa lầm bầm sau chòm râu rậm.

Sau khi vét sạch đĩa đồ ăn và uống tới giọt bia cuối cùng, Eragon không thể ngăn được câu hỏi:

- Thần tiên đã xây dựng lên tòa tháp này, phải không ạ?

Tengo nhìn sững Eragon, dường như câu hỏi làm lão nghi ngờ trí thông minh của nó.

- Những thần tiên xảo quyệt đã xây dựng Edur Ithindra này.

- Ông làm gì tại đây? Chỉ một mình hay ...

- Ta tìm lời giải đáp. Tìm chìa khóa cho một cánh cửa chưa được mở, đó là sự bí ẩn của cây cối, hoa cỏ. Lửa hơi nóng, tia chớp và ánh sáng .. Hầu hết đều không biết thắc mắc, chỉ biết kinh ngạc trong ngu dốt. Những kẻ biết thì lại sợ ý nghĩa của câu trả lời. Ôi suốt mấy ngàn năm chúng ta sống như những kẻ man rợ. Man rợ! Ta sẽ chấm dứt điều đó. Ta sẽ mở ra một thời đại sáng sủa rồi đây tất cả sẽ ngợi ca công việc của ta.

- Chính xác thì ông tìm kiếm gì?

Tenga nhăn mặt :

- Mi không biết vấn đề? Ta tưởng mi biết. Ta đã lầm. Nhưng ta vẫn nghĩ là mi hiểu việc tìm kiếm của ta. Mi tìm kiếm một lời giải đáp khác, tuy nhiên cũng là tìm kiếm. Dấu sắt nung bừng cháy trong tim mi chẳng khác nào ngọn lửa cháy trong tim ta. Còn ai khác, nếu không là một anh bạn lãng du, có thể cảm kích những gì chúng ta đã hi sinh để tìm lời giải đáp.

- Giải đáp điều gì?

- Giải đáp những câu hỏi chúng ta đã chọn.

"Lão điên rồi." Eragon nghĩ và nhìn quanh tìm một thứ có thể làm Tenga đổi đề tài. Nó thấy trên một cái kệ, dưới cửa sổ hình giọt lệ, một hàng những tượng thú nhỏ bằng gỗ. Eragon chỉ tay nói:

- Đẹp quá. Ai làm thế ?

- Bà ấy làm ... trước khi bỏ đi. Lúc nào bà ấy cũng làm những thứ này.

Rướn thẳng người, Tenga đặt nhẹ đầu ngón tay trỏ lên tượng đầu tiên:

- Đây là con sóc đang vẫy đuôi, anh chàng lanh lẹ, láu cá và đầy vẻ cười cợt chế giễu.

Ngón tay lão chuyển qua tượng thứ hai:

- Còn đây là con lợn lòi hung dữ với những cái nanh ... Đây là con quạ với ...

Tenga ko quan tâm khi Eragon lùi lại, nâng chốt cửa, lẻn ra khỏi Edur Ithindra. Nó khoác ba lô lên vai, chạy dưới tán những cây sồi, xa khỏi năm ngọn đồi và lão pháp sư loạn trí.

Suốt hôm đó và ngày hôm sau, số người trên đường cứ tăng dần, cho đến khi Eragon thấy như các nhóm mới luôn xuất hiện trên đồi. Hầu hết là dân lánh nạn, nhưng cũng có người buôn bán và lính tráng.

Eragon cố né tránh khi có thể, và luôn kéo cổ áo lên khỏi cằm.

Tuy nhiên Eragon vẫn bắt buộc phải nghỉ đêm tại làng Eastcroft, cách Melian hai mươi dặm về hướng bắc. Nó đã định bỏ đường cái từ lâu, trước khi tới Eastcroft tìm một cái hố hay một cái hang để nghỉ ngơi tới sáng, nhưng vì xa lại với vùng đất này, nó đã tính lầm khoảng cách và đi thẳng về hướng làng cùng một nhóm ba người có vũ trang. Bây giờ bỏ đi trong khi chỉ còn chưa đến nửa tiếng là tới những bức tường và các cổng dẫn vào nơi an toàn, có giường ấm áp, thì một thằng ngố nhất đời cũng sẽ hỏi, vì sao nó cố tránh vào làng. Vì vậy, Eragon ngậm miệng, lặng lẽ lắng nghe họ chuyện trò, để biết đặt lý do chuyến đi của nó.

Khi Eragon quan sát Eastcroft, vầng dương kiêu hãnh chỉ còn cách chân trời chừng hai ngón tay. Đó là một ngôi làng trung bình, bao quanh là một hàng rào cao. Khi nó bước qua cổng, trời đã gần tối. Phía sau, nó nghe tiếng gã lính gác hỏi ba người có vũ trang, còn ai đi sau nữa không.

- Chắc là không.

- Tốt. Nếu còn ai chậm chạp thì ráng chờ tới mai.

Nói xong , hắn kêu lớn với gã bên kia cổng:

- Đóng lại thôi .

Cả hai đẩy những cánh cổng bọc sắt cao tới gần sáu mét, rồi chốt lại bằng bốn cây xà bằng gỗ sồi dày như ngực Eragon.

Eragon mỉm cười thầm nhủ:"Chắc hẳn chúng đề phòng một cuộc bao vây. Nhưng thời buổi này có ai không đề phòng bất trắc đâu? ". Vài tháng trước nó đã từng lo bị sa bẫy trong Eastcroft, bây giờ nó đã tự tin vượt thành lũy với hai bàn tay không, và nếu giấu mình bằng phép thuật sẽ không bị phát hiện trong bóng đêm. Nhưng nó đang mệt, và phát ra một câu thần chú, rất có thể thu hút sự chú ý nếu có những pháp sư ở gần.

Eragon mới đi được mấy bước xuống con đường nhỏ ngập bùn, để ra quảng trường thì một lính tuần tra tiến lại gần, đưa ngọn đèn lồng sát mặt nó:

- Đứng lại. Chưa bao giờ đến Eastcroft, phải không?

Eragon trả lời:

- Đúng . Đây là lần đầu.

- Có họ hàng , bạn bè ở đây không?

- Không

- Vậy thì đến Eastcroft làm gì?

- Không có gì . Tôi đang đi xuống phía nam, tìm gia đình bà chị để đưa họ trở lại Dras-Leona.

Câu chuyện của Eragon hình như không gây ấn tượng nào cho người lính tuần tra . Nó suy đoán: "Có lẽ hắn không tin mình, hay có lẽ hắn đã nghe quá nhiều lần nên không còn thấy là quan trọng nữa."

- Vậy thì đến lữ quán gần giếng chính, Ở đó có phòng trọ và bán đồ ăn. Nhưng tôi báo cho anh biết, Easrcroft không dung thứ cho những tội giết người, trộm cướp hay tà dâm đâu. Chúng tôi có đủ cả cùm kẹp và giá treo cổ, những thứ này đều có chủ cổ đông đàng hoàng. Rõ rồi chứ?

- Rõ, thưa ông.

- Thôi đi đi Chúc may mắn. À , khoan đã. Anh tên là gì, khách lạ?

- Bergan.

Hắn quay đi, tiếp tục buổi đi tuần buổi tối. Chờ cho hắn cầm đèn đi khuất sau những ngôi nhà liên kết, Eragon tiến tới một tấm bảng thông tin đồ sộ, bên trái cổng.

Cùng hơn chục bức chân dung tội phạm ghim trên bảng là hai tấm da thuộc dài chừng một mét. Một vẽ Eragon, một vẽ Roran. Cả hai đều bị ghi là kẻ phản loạn quốc vương. Eragon chăm chú nhìn hai bức họa và kinh ngạc với phần thưởng: chức vị bá tước sẽ ban cho kẻ nào bắt được hai anh em nó. Dù từ khi chạy trốn khỏi Cavahall, Roran đã để râu, nhưng bức chân dung anh khá giống. Còn bức vẽ Eragon là chân dung nó trước Hội Huyết Thệ, khi nó còn hoàn toàn là một người bình thường.

Eragon thầm nghĩ:"Mọi sự đã thay đổi biết bao".

Tiến bước, Eragon lẩn lút qua làng, cho tới khi gặp được lữ quán. Căn phòng bình thường với trần thấp, gỗ ván lốm đốm dầu hắc. Những cây nến sáp vàng tỏa ánh sáng chập chờn và làm không khí quánh đặc trong những làn khói mù mịt. Cỏ lát và cát phủ đầy mặt sàn, lạo xạo dưới ủng của Eragon. Bên trái có mấy cái bàn, mấy cái ghế và một thằng nhóc đang quay một con heo trên vỉ lò. Đối diện lò sưởi là một quầy ba dài, như một pháo đài bảo vệ những thùng bia to lớn khỏi đám ba chục người đàn ông đang khát nước, nhào vào từ mọi phía.

Sáu chục con người chen lấn trong căn phòng. Tiếng cười nói rôm rầm rầm cũng đủ làm Eragon giật mình sau thời gian một mình rong ruổi trên đường, nhưng với thính giác nhạy bén nó cảm thấy như đang đứng giữa một cái thác ầm ầm trút nước. Khó lòng tập trung vào một giọng nói nào. Vừa nắm bắt được một câu, những giọng nói khác ồn ào nổi lên. Trong một góc phòng, một nhóm ba người hát rong đang đàn hát một bài ca hài hước về "Aethrid o' Dauth dịu dàng", nhưng cũng không làm sự huyên náo dễ chịu hơn chút nào.

Nhăn mặt vì tiếng ồn khủng khiếp, Eragon len lỏi qua đám đông, tới quầy ba. Cô phục vụ bận tíu tít, những lọn tóc lòa xòa trên mặt đẫm mồ hôi Năm phút sau cô ta mới nhìn Eragon, hỏi:

- Anh dùng gì?

- Có phòng hay một góc nào cho mướn để nghỉ qua đêm không?

- Tôi không biết. Việc này anh nên nói chuyện với bà chủ. Bà ấy ở dưới đó.

Cô ta phẩy tay về một cầu thang tối tò mò.

Trong lúc chờ đợi, Eragon dựa quầy ba, quan sát những người trong phòng. Họ có sự khác biệt nhau. Eragon đoán, phân nửa đám này là dân làng Eastcroft tới đây nhậu nhẹt vào buổi tối. Số còn lại là đa số đàn ông và đàn bà trong gia đình những người di tản để tìm một chốn an toàn hơn. Eragon dễ dàng nhận ra họ nhờ những cái áo sờn rách, những cái quần lem nhem đất cát, và với dáng ngồi thu mình trên ghế, lom lom nhìn những ai tới gần. Tuy nhiên họ không dám nhìn lâu một nhóm nhỏ trong phòng: đám lính của Galbatorix. Những gã mặc áo trấn thủ màu đỏ lớn tiếng hơn tất cả những người chung quanh. Chúng la thét, cười nói, đấm bàn và sờ soạng bất kỳ cô gái nào ngốc nghếch đi qua.

Eragon thầm hỏi:"Chúng hành động như vậy là vì không ai dám chống đối và vì chúng muốn chứng tỏ uy quyền, hay vì chúng bị ép buộc gia nhập quân đội của Galbatorix, nên tìm quên những tủi nhục, hãi hùng trong những buổi nhậu nhẹt ồn ào?"

Mấy người hát rong đang cất tiếng hát:

Tóc tung bay

Aethrid o' Dauth Dịu dàng chạy tới Chúa tể Edel

Nàng khóc lóc:"Thả người yêu ta ra

Nếu không sẽ có phù thủy biến mi thành con dê bằng len"

Chúa tể Edel cười ha hả:

"Không phù thủy nào có thể biến ta thành con dê bằng len được"

Đám đông chuyển động, nên Eragon có thể nhìn thấy người phụ nữ ngồi một mình bên cái kê sát tường, mặt ẩn sau mũ trùm đầu của cái áo choàng màu đen. Bốn người đàn ông xúm quanh cô ta - bốn nông dân lực lưỡng, to lớn cổ và má đỏ bừng vì rượu. Hai người dựa tường, đứng 2 bên, cúi xuống người phụ nữ. Một người gác chân lên bàn, nghiêng mình sang. Họ vừa nói vừa vung vẩy tay. Dù không nghe và thấy người phụ nữ nói gì, nhưng Eragon biết câu trả lời của cô ta làm mấy người nông dân nổi nóng, vì họ đang ưỡn ngực, sửng cổ như mấy con gà trống. Một người xỉ ngón tay vào mặt cô ta.

Theo Eragon, họ có vẻ là những người đàn ông đàng hoàng lam lũ làm ăn, nhưng để mất tư cách chỉ vì quá xỉn. Chuyện này Eragon đã thường chứng kiến trong những ngày hội làng Carvahall. Cậu Garrow rất coi thường những con người biết không thể tự kiềm chế khi uống rượu, nhưng vẫn tự làm nhục mình nơi công cộng. Cậu nói: " Thật lố lăng. Nếu uống không vì vui, mà uống cho quên sâu đời, thì phải tìm một nơi không làm phiền tới ai mà uống chứ."

Thình lình người đàn ông đứng bên trái cúi xuống, móc ngón tay vào vành mũ trùm đầu của cô ta, như muốn lật ra sau. Nhanh tới nỗi Eragon chỉ thoáng thấy cô ta đưa tay phải lên bắt gọn cổ tay hắn, nhưng lại buông ra, đặt tay vào chỗ cũ. Eragon tin, không ai trong phòng, kể cả gã đó, nhận ra hành động của cô.

Mũ trùm đầu rơi xuống quanh cổ cô, và Eragon đờ người kinh ngạc. Cô gái đó là người bình thường, nhưng giống hệt Arya. Chỉ có hai khác biệt: mắt cô ta không xếch như mắt mèo, và tai không nhọn. Cô ta kiều diễm như nàng Arya mà Eragon từng biết, nhưng ít kỳ bí hơn và bình thường hơn.

Không chút ngập ngừng, Eragon phóng tư tưởng tới người con gái đó. Nó cần phải biết cô ta là ai.

Nó vừa chạm tới ý thức cô ta, một làn sóng tinh thần mạnh mẽ dội ngược về Eragon, đánh tan sự tập trung của nó, rồi xuyên thẳng vào đầu, với một tiếng kêu chói lói:

"Eragon!"

Arya?

Mắt hai người thoáng gặp nhau trước khi đám đông che mất cô.

Eragon bước vội qua phòng, chen lấn mọi người, tiến tới bàn cô. Mấy người nông dân gườm gườm khi thấy nó xuất hiện. Một người lên tiếng:

- Thô bỉ kinh khủng. Không ai mời mà cứ hiên ngang xen vào chuyện người khác. Khôn hồn thì biến đi.

Eragon cố lấy giọng ôn tồn nói:

- Thưa quý ông, hình như tôi thấy quí cô đây muốn được ngồi một mình. Chẳng lẽ quí ông làm ngơ trước mong muốn của một phụ nữ lương thiện sao?

Người đứng gần nó nhất hô hố cười:

- Lương thiện? Không đàn bà lương thiện nào đi một mình.

- Tôi xin nói để các ông yên tâm, tôi là anh trai của cô ấy. Chúng tôi đang trên đường tới sống cùng một ông chú tại Dras-Leona.

Bốn người đàn ông nghi ngờ nhìn nhau. Ba người bắt đầu lảng ra xa Arya, nhưng gã to lớn nhất vẫn đứng lù lù trước Eragon, thở phì phì vào mặt nó:

- Khó tin quá, anh bạn. Cậu đang cố gạt tụi tớ ra để được một mình với cô nàng chứ gì.

Eragon nghĩ:" Thằng cha này chỉ được cái nói đúng".

Hạ giọng vừa đủ cho gã này nghe , Eragon nói:

- Tôi đảm bảo cô ấy là em tôi. Xin ông đi đi, tôi không muốn đôi co với ông đâu.

- Tao không đi đâu hết mày nói láo.

- Thôi mà, ông nghĩ lại đi, Chuyện này đâu đáng làm ông mất vui. Đêm còn dài, bia rượu, âm nhạc tràn đầy. Chúng ta đừng cãi nhau vì chuyện hiểu lầm cỏn con này nữa. Chuyện nhỏ mà.

Eragon thở phào khi hắn ta bớt căng, làu bàu "Tao cũng chẳng muốn đập một thằng nhóc cỡ mày" rồi trở lại với đám bạn.

Mắt vẫn chăm chú nhìn đám đông, Eragon lách tới sau bàn, ngồi xuống bên Arya. Chỉ hơi nhúc nhích môi, nó hỏi :

- Cô làm gì ở đây?

- Tìm anh.

Thấy nó ngạc nhiên nhìn, Arya nhướng cặp mày cong vòng. Eragon quay nhìn đám đông giả bộ cười, rồi hỏi Arya:

- Một mình?

- Bây giờ thì hết một mình rôi. Thuê giường ngủ đêm nay chưa?

Eragon lắc đầu. Cô nói:

- Tốt. Tôi thuê một phòng rồi. Chúng ta sẽ vào đó nói chuyện.

Cùng đứng dậy, Eragon theo cô tới cầu thang cuối phòng. Những bật thang kêu kẽo kẹt dưới bước chân khi hai người leo lên hành lang tầng hai. Một ngọn nến thắp sáng hành lang gỗ xám xịt. Arya tiếng tới cánh cửa cuối cùng bên phải, rồi lấy ra một chìa khóa từ trong cánh tay áo rộng thùng thình. Mở cửa, cô bước vào phòng, chờ Eragon vào theo, rồi cô đóng cửa lại.

Một nguồn sáng vàng cam xuyên qua song cửa sổ đối diện Eragon. Nguồn sáng hắt vào từ một cây đèn lồng treo bên kia quảng trường thị trấn Eastcroft.

- Brisingr

Eragon thì thầm. Tia lửa lóe lên từ ngón tay nó, thắp sáng bấc đèn.

Dù đèn đã được thắp, căn phòng vẫn tối om om. Giống như hành lang, phòng bằng gỗ và màu hạt dẻ của gỗ thu hút hầu hết ánh sáng, làm căn phòng có vẻ nhỏ bé, nặng nề. Ngoài cái bàn, đồ đạc duy nhất còn lại là một cái giường đơn một cái chăn trên tấm nệm. Một túi hành trang nhỏ đặt trên giường.

Arya và Eragon đứng đối diện nhau. Rồi Eragon cởi miếng vải buộc quanh đầu. Arya tháo ghim cài áo, đặt áo choàng lên giường. Bên trong cô mặc bộ đồ màu xanh lá rừng . Lần đầu tiên Eragon thấy cô mặc bộ áo này.

Eragon có cảm giác kì lạ khi thấy ngoại hình của hai người hoán đổi. Trông nó giống một thần tiên. Còn Arya lại giống một người bình thường. Sự thay đổi không làm giảm lòng ngưỡng mộ của nó đối với cô, mà còn làm nó cảm thấy thoải mái hơn với vóc dáng này cảu Arya, vì trông cô bớt xa lạ hơn với nó.

Arya lên tiếng trước:

- Saphira cho biết là anh ở lại để giết Ra'zac cuối cùng và để phám phá phần toàn bộ của Helgrind. Đúng vậy không?

- Đúng một phần.

Vậy thì toàn bộ sự thật là gì?

- Hứa với tôi là cô sẽ không cho bất cứ ai biết những gì tôi sắp nói. Trừ khi tôi cho phép.

Arya nói bằng cổ ngữ:

- Tôi hứa.

Nó kể về việc tìm ra lão Sloan, vì sao nó quyết định không đưa lão về cho Varden, lời nguyền cho lão hàng thịt, cơ hội nó dành cho lão tự hối cải - ít ra là một phần - để lấy lại thị giác. Sau cùng , Eragon kết luận:

- Dù chuyện gì xảy ra, Roran và Katrina sẽ không bao giờ được biết lão còn sống. Nếu biết, họ sẽ triền miên gặp rắc rối.

Arya ngồi lặng lẽ bên thành giường, nhìn ngọn đèn chập chờn một lúc lâu, rồi nói:

- Đáng lẽ anh phải giết lão.

- Có lẽ vì thế. Nhưng tôi không thể.

- Cảm thấy việc làm đó đầy ghê tởm không là lý do để anh trốn tránh trách nhiệm. Anh là một tên nhát gan.

Eragon hất mặt, hỏi:

- Nhát gan? Bất cứ kẻ nào có một con dao cũng có thể giết lão Sloan. Những gì tôi đã làm còn khó khăn hơn nhiều.

- Thể chất thôi, tinh thần thì không.

- Không giết lão, vì tôi nghĩ chuyện đó là một sai lầm.

Eragon nhíu mày, tìm những từ chính xác để giải thích:

- Tôi không sợ... giết chóc. Sau khi đã từng lâm trận ... tôi không sợ. Nhưng là một điều khác. Tôi sẽ giết người trong cuộc chiến. Nhưng tôi sẽ không cho mình tự quyết định ai được sống ai phải chết. Tôi không đủ kinh nghiệm và sự từng trải... Mỗi người đều có một ranh giới không thể vượt qua. Arya, tôi đã thấy ranh giới của mình khi quan sát lão Sloan. Cho dù nếu bắt được Galbatorix, tôi cũng sẽ không giết. Tôi sẽ trao hắn cho Nasuada và vua Orrin. Nếu họ kết tội tử hình hắn, tôi sẽ khoan hỉ chặt đầu hắn, nhưng trước đó thì không. Nếu muốn, cô có thể gọi đó là sự yếu đuối, nhưng tôi đã được tạo ra như thế, và tôi không hối tiếc về chuyện này.

- Như vậy, anh chỉ là một công cụ, để người khác điều khiển sao?

- Tôi sẽ phục vụ con người bằng hết sức mình. Nhưng không bao giờ tôi có tham vọng lãnh đạo.

Alagaesia không cần thêm một bạo chúa khác nữa.

Arya xoa xoa thái dương, hỏi

- Eragon , sao mọi chuyện với anh cứ phải quá phức tạp thế? Tới bất cứ nơi nào, dường như anh luôn tự đưa mình vào những hoàn cảnh khó khăn. Cứ như nỗ lực vượt qua tất cả mọi bụi rậm đầy gai góc trên mặt đất này vậy.

- Mẫu hoàng của cô cũng nói giống như thế.

- Tôi không ngạc nhiên ... Thôi được, hãy bỏ qua chuyện này. Chẳng ai trong hai ta thay đổi quan niệm của mình, mà chúng ta còn nhiều chuyện đáng quan tâm, hơn là tranh luận về công lý và đạo đức. Tuy nhiên, trong tương lai, anh phải ráng nhớ anh là ai, có ý nghĩa gì đối với những giống nòi của đất nước Alagaesia.

- Tôi không hề quên bao giờ.

Eragon ngừng lại chờ Arya phản đối nhưng cô yên lặng. Ngồi ghé lên bàn, nó nói:

- Cô không cần phải đi tìm tôi. Cô biết là tôi ổn mà.

- Tất nhiên tôi biết.

- Sao cô tìm được tôi?

- Tôi đoán anh đi hướng nào sau khi rời Helgrind. May là sự suy đoán đó đã đưa tôi tới cách nơi này bốn mươi dặm về hướng tây, đủ gần để tôi xác định vị trí của anh, bằng cách nghe lời thì thầm của đất.

- Tôi không hiểu.

- Eragon, một kị sĩ rồng không thể bước đi trên thế giới này mà không bị chú ý. Ai có mắt để nhìn, tai để nghe đều có thể giải thích những dấu hiệu một cách dễ dàng, Tiếng chim hót về sự xuất hiện của anh, thú rừng đánh hơi thấy mùi anh, cây cỏ nhớ những đụng chạm của anh. Mối liên kết giữa kỵ sĩ và rồng mạnh tới có thể làm những ai nhạy cảm với sức mạnh của thiên nhiên sẽ nhận ra ngay.

- Cô phải dạy tôi trò này.

- Đó không phải là một trò. Mà là nghệ thuật quan tâm tới những gì đã ở quanh anh.

- Nhưng sao cô lại vào Eastcroft? Gặp tôi bên ngoài có phải an toàn hơn không?

- Hoàn cảnh đưa đẩy tôi tới đây, tôi đoán anh cũng thế. Anh không định vào đây đúng không?

- Đúng .

Mệt rã rời vì chuyến đi trong ngày, Eragon cố chống lại cơn buồn ngủ, nó phẩy tay về phía bộ áo của cô, hỏi:

- Sau cùng thì cô từ bỏ sơ mi và quần rồi sao?

Arya thoáng mỉm cười:

- Chỉ trong chuyến đi này thôi. Tôi đã chung sống với Varden quá nhiều năm, nhưng vẫn quên là loài người phân biệt nam nữ như thế nào. Chưa bao giờ tôi có thể tự thích nghi với tập quán loài người các anh, thậm chí nếu tôi không cư xử hoàn toàn như một thần tiên. Ai là người bảo cho tôi biết đúng hay sai chứ? Mẹ tôi ư? Bà ở quá xa Alageasia.

Arya nói nhiều hơn cả những gì định nói. Cô tiếp tục:

- Chẳng bao lâu sau khi ra khỏi doanh trại Varden, tình cờ gặp hai người chăn bò, tôi đã lấy trộm bộ đồ này.

- Rất vừa vặn.

- Một trong những lợi thế của pháp sư là không cần tới thợ may.

Eragon phì cười hỏi :

- Bây giờ làm gì đây?

-Nghỉ ngơi. Ngày mai trước khi mặt trời mọc, chúng ta phải chuồn khỏi Eastcroft, không để ai biết.

Đêm đó, Eragon nằm trước cửa, Arya ngủ trên giường. Đó không là vấn đề lịch sự hay tôn trọng của Eragon. Nhưng lỡ có ai xông vào phòng, thấy một phụ nữ nằm trên sàn thì có vẻ kỳ cục quá.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, Eragon lom lom ngó lên những cây xà nhà, tìm những dấu nứt nẻ, nhưng vẫn không thể làm những ý nghĩ trong đầu lắng dịu. Nó cố thử tất cả những phương pháp đã biết để thư giãn, nhưng tâm trí vẫn loanh quanh về Arya, về cuộc gặp gỡ bất ngờ, về những lời cô chỉ trích chuyện nó đối xử với lão Sloan, và trên hết là, những tình cảm nó dành cho cô. Nó mong ước được ở bên cô, nhưng cô đã khước từ. Điều đó làm nó giận hờn, đau khổ và thậm chí phẫn nộ, vì trong khi Eragon không chịu chấp nhận tình trạng tuyệt vọng, thì nó cũng không nghĩ ra cách nào để tiến tới.

Nghe nhịp thở nhẹ nhàng của Arya mà ngực nó đau nhoi nhói. Hơi thở đó hành hạ nó, vì kề nhau gang tấc mà không thể laị gần. Vò gấu áo trong mấy ngón tay, Eragon ước sao có thể làm được một điều gì, thay vì cam chịu số phận hẩm hiu. Nó vật lộn với nhũng cảm xúc bất trị tới đêm khuya , cho đến khi nó phải đầu hàng vì kiệt sức và trôi vào vòng tay của những giấc mơ tỉnh. Nó mơ màng nhiều giờ cho đến khi những vì sao mờ dần và tới giờ nó và Arya phải ra khỏi Eastcroft.

Mở cửa sổ, cả hai cùng nhảy xuống mặt đất hơn ba mét bên dưới thành cửa. Một cú nhảy nhẹ nhàng đối với khả năng của thần tiên. Trong khi rơi xuống Arya nắm váy để không bị xòe ra. Xuống tới mặt đất, cả hai chạy giữa những ngôi nhà, tiến tới hàng rào.

Vừa rảo bước, Eragon vừa nói:

- Mọi người sẽ thắc mắc là chúng ta đi đâu. Có lẽ nên chờ và ra đi như những người khách trọ bình thường khác thì tốt hơn.

- Ở lại còn nguy hiểm hơn. Tôi trả tiền phòng rồi. Quản lý nhà trọ chỉ cần có thế thôi, chẳng quan tâm chuyện chúng mình ra đi quá sớm đâu.

Mấy giây sau, khi né tránh một chiếc xe ngựa cũ nát, Arya nói thêm:

- Điều quan trọng nhất là tiếp tục di chuyển, nấn ná lại đây, chắc chắn chúng ta sẽ bị triều đình bắt được.

Tới bức tường bên ngoài, Arya đi dọc chân tường cho tới khi phát hiện một cột trụ nhô ra. Nắm cây trụ bằng cả hai tay, cô thử kéo mạnh cây gỗ với trọng lượng của mình. Cây cột lắc lư, chạm lách cách vào mấy cột kế bên, nhưng vẫn vững chắc.

Arya nói:

- Anh trước.

- Làm ơn để tôi lên sau cô đi.

Vẻ sốt ruột, Arya thở dài, vỗ lên áo:

- Eragon, dù sao cái váy cũng hớ hênh hơn đôi xà cạp.

Eragon đỏ mặt khi hiểu ý Arya nói gì. Nó vươn tay khỏi đầu tìm chỗ nắm chắc, rồi leo lên rào bằng cả chân và đầu gối. Tới đỉnh, nó ngừng lại, giữ thăng bằng trên đầu những cột nhọn.

Arya thì thầm:

- Tiếp tục đi.

- Không , nếu cô không đi cùng.

- Đừng quá ...

- Tuần tra!

Eragon chỉ tay kêu lên.

Một ngọn đèn lồng thấp thoáng trong vùng tối giữa hai ngôi nhà gần đó. Khi ánh sáng lại gần hơn, soi rõ một người tay cầm kiếm tuốt trần.

Im lìm như bóng ma, Arya nắm cây cột, chỉ sử dụng sức mạnh hai cánh tay, hai bàn tay thoăn thoắt đu lên chỗ Eragon, cứ như cô đang lướt lên bằng phép thuật. Khi Arya tới nơi, Eragon nắm cánh tay phải cô kéo lên. Trong khi người gác bước đi bên dưới, Arya và Eragon như hai con chim kỳ lạ đậu trên hàng rào, nín thở, không động đậy. Người lính gác vung vẩy đèn khắp hướng tìm kẻ lén lút xâm nhập.

Eragon thầm năn nỉ:" Đừng nhìn xuống mặt đất, cũng đừng nhìn lên trên này."

Một lúc sau , người lính gác tra kiếm vào bao vừa ậm ự một mình, vừa tiếp tục đi tuần.

Không nói một câu, Arya và Eragon cùng nhảy xuống bên kia hàng rào. Áo giáp trong ba lô Eragon kêu lẻng xẻng khi nó chạm bờ đất phủ cỏ và lăn người để làm giảm sức va đập. Đứng dậy, nó lom khom chạy khỏi Easrcroft, Arya theo sát phía sau. Theo những khoảng trũng và những lòng suối khô, cả hai chạy vòng qua những trang trại quanh làng. Hàng chục lần, những con chó hung hăng phản đối hai kẻ xâm nhập vào lãnh địa chúng. Eragon cố sử dụng tư tưởng làm chúng dịu lại, nhưng nó chỉ nghĩ ra được một cách: cam đoan với bầy chó là những cái răng và móng vuốt của chúng đủ làm nó và Arya khiếp vía mà bỏ đi rồi. Mấy con chó khoan khoái chí ve vẩy trở lại vựa thóc, nhà kho, mái hiên để canh gác tài sản cho chủ. Vẻ tự mãn của bầy chó làm Eragon vui vui .

Cách Eastcroft năm dặm, chắc chắn không có ai theo dõi, Eragon và Arya dừng chân bên một thân cây chán xém. Quì gối, Arya đào một hố đất nhỏ, lẩm bẩm:

- Adurna risa.

Từ mặt đất chung quanh, nước ri rỉ đổ vào hố cô vừa đào. Chờ nước lên đầy, Arya lại nói:

-Letta

Nước ngừng chảy. Cô niệm chú quán tưởng, khuôn mặt Nasuada xuất hiện trên mặt nước tĩnh lặng.

Arya chào Nasuada. Eragon cúi đầu nói:

- Xin chào tiểu thư.

Nasuada có vẻ mệt mỏi, má hõm sâu như vừa qua cơn bệnh kéo dài. Một lọn tóc xổ khỏi búi, cuốn thành một nút thắt chặt bên má cô. Khi cô đưa tay vuốt lọn tóc, Eragon thoáng thấy những lớp băng dày cuốn trên cánh tay. Cô nói:

- Tạ ơn Gokukara, anh được an toàn. Chúng tôi lo lắng quá.

Xin lỗi đã làm tiểu thư lo nghĩ, nhưng tôi có lí do.

- Khi trở về, anh sẽ phải giải thích cho tôi biết.

- Tuân lệnh. Vì sao tiểu thư bị thương? Có kẻ tấn công? Sao không ai trong Con Đường Lãng Du chữa lành vết thương cho tiểu thư?

- Vì tôi đã ra lệnh họ không được đụng vào. Khi nào anh trở lại, tôi sẽ giải thích.

Dù rất thắc mắc, nhưng Eragon gật đầu, không hỏi thêm gì nữa. Nasuada nói với Arya:

- Tôi rất khâm phục công nương vì đã tìm thấy Eragon. Thật không ngờ.

- May mắn đã mỉm cười với tôi thôi.

- Có thể, nhưng tôi vẫn tin tài năng của công nương quan trọng ngang lòng hào phóng của thần may mắn. Bao lâu nữa công nương mới trở lại với chúng tôi?

- Hai hoặc ba ngày. Trừ khi gặp phải những sự cố bất ngờ.

- Tốt. Chúng tôi sẽ chờ. Từ bây giờ, tôi muốn hai người sẽ liên lạc với chúng tôi một lần vào buổi trưa, một lần trước khi đêm xuống. Nếu không nhận được tin, tôi sẽ đoán là cả hai bị bắt, tôi sẽ ra lệnh cho Saphira cùng lên đường với lực lượng giải cứu.

- Chúng tôi không thường có được không gian riêng tư để sử dụng phép thuật.

- Phải tìm cách. Tôi cần được biết hai người đang ở đâu và có được an toàn không,

Sau một lúc suy nghĩ Arya trả lời:

- Nếu có thể, tôi sẽ làm theo yên cầu của tiểu thư, nhưng tôi sẽ không làm, nếu chuyện đó đặt Eragon vào sự hiểm nghèo.

- Đồng ý.

Tranh thủ lúc hai người ngưng chuyện trò, Eragon hỏi:

- Nasuada, Saphira có đang ở gần đó không? Tôi muốn được nói với nó ... Từ khi ra khỏi Helgrind chúng tôi chưa có dịp nói chuyện với nhau.

- Saphira mới đi do thám địa bàn của chúng ta chừng một tiếng trước. Có thể lưu giữ thần chú này để tôi hỏi xem cô ả trở lại chưa , được không?

Arya nói ngay:

- Được.

Nasuada bước khỏi vùng thị giác của Arya và Eragon để lại sau cô những hình ảnh cố định của cái bàn, mấy cái ghế trong nhà bạt đỏ. Eragon ngắm nghía đồ vật trong lều một lúc, rồi nó bỗng cảm thấy nôn nao bứt rứt. Rời mắt khỏi làn nước, nó ngước nhìn sang gáy Arya. Mái tóc dày, đen bóng của cô xõa sang một bên, để lộ làn da trắng ngần trên cổ áo. Nó đứng lặng người cả phút, rồi chợt tỉnh, dựa vào thân cây cháy.

Tiếng gỗ dập gãy, rồi một biển vảy lóng lánh che phủ mặt nước khi Saphira lách mình vào lều. Eragon không đoán nổi đang thấy phần nào của Saphira. Những cái vảy lướt qua mặt nước, nó thoáng thấy phần đùi rồi là một cái gai đuôi, cái màng cánh lùng thùng khép lại rồi tới đầu răng chói sáng khi Saphira xoay trở cố tìm một vị trí thoải mái trước tấm gương liên lạc. Từ những tiếng gãy đổ rầm rầm sau Saphira, Eragon đoán cô em rồng đang làm hư hại gần hết đồ đạc trong lều. Sau cùng ả yên vị, đưa đầu lại gần gương - con mắt ngọc bích to đùng choán hết mặt nước - liếc nhìn Eragon.

Cả hai lặng lẽ nhìn nhau cả phút. Eragon cảm thấy ngạc nhiên vì nhìn cô em rồng , lòng nó bỗng thanh thản lạ. Từ khi hai đứa xa nhau, chưa bao giờ nó thật sự cảm thấy an toàn. Eragon thì thầm nói:

- Anh rất nhớ em.

Ả chỉ chớp mắt. Eragon hỏi:

- Tiểu thư còn đó không. Nasuada?

Tiếng trả lời loáng thoáng đâu đó gần Saphira:

-Còn

- Tiểu thư có thể vui lòng tiếp âm giọng nói của Saphira tới tôi không?

- Quá vui lòng, nhưng lúc này tôi đang bị kẹt cứng giữa cái cánh của Saphira và một cây trụ. Không cách nào ra được. Anh nghe tôi còn khó khăn mà. Để tôi cố thử xem.

- Làm ơn đi.

Nasuada im lặng một lúc, rồi một giọng nói quá giống Saphira cất lên làm Eragon suýt phì cười :

- Tiểu huynh khỏe không?

- Khỏe như một con bò tót. Còn em ?

- So sánh với lũ trâu bò ngu ngốc chẳng khoái tí nào, nhưng rõ ràng em khỏe như trâu. Em mừng vì có Arya ở bên anh. Có người khôn ngoan bảo vệ cho anh là quá tốt.

- Đồng ý. Trong cơn nguy biến, có người giúp đỡ thì còn gì bằng.

Dù khoan khoái vì nó và Saphira có thể nói với nhau, nhưng Eragon thấy nói thành lời không thoải mái bằng hai đứa trao đổi cảm xúc và tư tưởng khi gần nhau. Hơn nữa, Arya và Nasuada nghe rõ hết cuộc chuyện trò giữa hai đứa, Eragon không muốn đề cập tới những chuyện riêng tư, như Saphira đã tha lỗi cho nó khi bị ép buộc phải rời khỏi Helgrind chưa? Chắc Saphira cũng hiểu như vậy nên cô ả tránh nêu ra vấn đề đó. Hai đứa nói chuyện tào lao rồi chào tạm biệt. Trước khi lùi khỏi vũng nước, Eragon đặt ngón tay lên môi, lặng lẽ nói bằng khẩu hình :"Anh xin lỗi".

Một vùng hào quang xuất hiện quanh từng cái vảy trên vành mắt Saphira. Nó nháy mắt, dài và chậm. Eragon biết là ả đã hiểu thông điệp của nó.

Sau khi cả hai chào tạm biệt Nasuada, Arya kết thúc thần chú, đứng dậy, phủi bụi đất trên áo.

Trong lúc đó, Eragon cảm thấy như chưa bao giờ bồn chồn đến thế, chỉ muốn chạy thẳng tới Saphira, khoanh mình nằm bên nó dưới lò sưởi.

Sau cùng nó cũng vẫn phải nói:

- Chúng ta đi thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.