[Fanfic] Thượng Ẩn Quyển 3 - Cuộc Sống Hôn Nhân

Chương 52: Buổi phỏng vấn kỳ lạ



By: Catherine and Friends

Nguồn: wattpad.com/story/67061101

Đã 6 tháng sau khi Bạch Tổng được bổ nhiệm.

Các nhân viên nam cũng được tuyển vào ngày càng đông. Hải Nhân bây giờ đã âm dương hài hoà không còn tình trạng chênh lệch giới tính như trước nữa. Nhưng vẫn một qui định cũ giữ nguyên, đó là chuyện yêu đương cần hết sức thận trọng. Không cho phép công khai yêu đương trong công ty, nên các cô nàng có để ý đến ai thì cũng phải khép nép giữ kẽ, bằng không sẽ bị xử phạt theo nội qui.

Nam nhân được nhận vào Hải Nhân làm việc đương nhiên cũng là thuộc hàng ưu tú nhất, Cố Hải không bao giờ sơ sài trong khâu tuyển lựa, vòng cuối cùng thì chính hắn sẽ làm giám khảo. Cố Hải thông qua thì mới được nhận.

Đương nhiên không ít lần Cố Tổng cố gắng lôi kéo Bạch Tổng vào làm giám khảo chung, nhưng người kia lấy lý do bản thân không giỏi nhìn người khác thể hiện trước mặt mình, cũng không biết phải đặt câu hỏi gì, nên thôi giao cho hắn toàn quyền xử lý, dù sao thì Cố Hải cũng tinh ranh hơn cậu nhiều, có thể nhìn người chính xác hơn.

Hôm nay lại có thêm một đợt tuyển lựa, Hải Nhân bây giờ phát triển vượt bật, việc làm không hết, buộc bộ phận nhân sự phải ráo riết tìm người. Bên phía Headhunter cũng chào thua công ty này, đòi người ưu tú số lượng nhiều như thế thì đào đâu cho ra. Nên Cố Tổng lại phải đích thân giám sát việc tuyển người.

Đến được vòng cuối cùng đối mặt với Cố Hải thì hầu như tất cả những bộ hồ sơ đều rất khá. Nam nhân tầm độ tuổi 27 đến 35, đã có kinh nghiệm làm việc hoặc được đào tạo chuyên môn cực kì cao, cho nên Cố Hải chỉ cần đến chọn người hợp với mình mà thôi.

Mỗi vị lãnh đạo sẽ tự có cách tìm ra người đắc lực dành riêng cho mình. Đôi khi bạn không ưu tú bằng những ứng cử viên khác nhưng phong cách của bạn hợp ý lãnh đạo thì vẫn có thể vượt qua mọi rào cản để đi đến đích.

Cố Hải nghiêm nghị tiến vào phòng phỏng vấn, bên cạnh là trợ lý Trương Đằng.

Tiểu Đằng làm việc ở Hải Nhân được 6 tháng rồi, kinh nghiệm tích luỹ cũng không ít, ba y liên tục triệu hồi y về công ty phụ giúp nhưng Tiểu Đằng một mực không chịu.

"Ba ba, con muốn ở lại đây học hỏi thêm, 6 tháng thì được gì chứ? Phải lâu hơn nữa, lâu hơn nữa đó ba."

Ông chủ Trương cằn nhằn qua điện thoại: "Tiểu tử này có phải đã gặp ý trung nhân bên đó rồi không? Ba ngươi kêu ngươi về nhà mà ngươi cũng không chịu về. Bây giờ ngươi muốn bao giờ thì mới chịu trở lại đây?"

"6 tháng nữa. 6 tháng nữa con sẽ về. Con không phải là có ý trung nhân đâu, mà tại vì ở đây rất vui a~"

Đương nhiên là vui rồi, hai vị tổng tài xem cậu ta như em trai của mình, tan sở thì cùng nhau ăn lẩu uống rượu, dạy dỗ công việc. Bạch Lạc Nhân còn bảo Cố Hải mua một bộ đồ chơi điện tử đời mới cho hai người bọn họ giải trí sau giờ làm. Kết quả là cả hai say sưa chiến đấu, ném Cố Cô Đơn qua một xó gặm snack xem bóng đá một mình.

Viễn cảnh làm việc thú vị như vậy đương nhiên Trương Đằng không muốn quay về bị ba y kiềm hãm rồi. Tranh thủ hưởng thụ thêm một thời gian nữa.Diêm Nhã Tĩnh thấy Cố Hải và Trương Đằng đi tới thì đưa tập hồ sơ cho Trương Đằng, cẩn thận dặn dò: "Có tổng cộng 5 người được vào vòng này. Ứng viên số 5 tôi rất coi trọng, cậu đặc biệt nhắc nhở Cố Hải chú ý đến nhé."

"Cám ơn chị Nhã Tĩnh" - Tiểu Đằng cười ôn hoà.

Đông Triệt dõi theo bóng lưng Cố Hải và Trương Đằng đi vào trong, cảm thán nhắc nhở cô gái của mình: "Em đừng thấy người ta dễ thương ngọt ngào mà xiêu lòng đấy nhé. Anh vẫn chưa chết đâu."

Diêm Nhã Tĩnh quay lại lườm tên kia một cái: "Anh cứ ở đấy mà ghen, em còn việc phải làm"

Nói rồi một mạch bỏ đi. Người kia cũng không chịu yên phận, chạy theo kéo tay Diêm Phó Tổng lại: "Trưa nay cùng ăn cơm nhé." - rồi ghé sát tai nàng nói khẽ: "chiếc nhẫn lần trước em thích anh đã mang đến đây rồi."

Nữ nhân mỉm cười thật nhẹ, như là đang muốn che giấu tâm tình bên trong, chỉ gọn gàng đáp: "Vậy 12 giờ."

5 ứng cử viên ngồi ở một phòng chờ bên cạnh, thoáng chốc đã thấy Trường Đằng bước vào, vui cười gọi tên: "Xin mời anh XX1 vào phỏng vấn."

Muốn bước vào phòng thì phải đi ngang Tiểu Đằng, lúc người ta đi ngang qua thì tên nghịch ngợm lại gây chuyện chọc ghẹo: "Anh thiệt là đẹp trai hihi. Xem cơ bắp kìa. Quá nam tính đi."

Nam nhân trợn tròn mắt nhìn Tiểu Đằng, vẻ mặt hoảng hốt, liếc trên liếc dưới rồi ngập ngừng nói: "Cám.... Cám ơn."

Bước vào trong nhìn thấy Cố Tổng uy nghiêm ngồi lật tài liệu, hàn khí toả ra đủ để doạ người. XX1 ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn Cố Hải, chậm rãi quan sát vị chủ toạ tối cao kia, ánh mắt chưa từng nhìn y một cái nào những vẫn có thể khiến toàn thân y bồn chồn, không thoải mái.

Một lúc thấy Cố Hải vẫn im lặng, XX1 mạo muội lên tiếng trước: "Xin chào, tôi tên XX1. Tôi đã từng tốt nghiệp loại ưu khoa tài chính kế toán tại đại học Bắc Kinh. Từng có kinh nghiệm làm việc cho công ty hàng đầu thế giới khi tham gia học tập tại Melbourne. Tôi có niềm đam mê với lĩnh vực này, chắc chắn sẽ đồng hành và phát triển lâu dài cùng quý công ty."

Cố Hải đợi y nói xong mới ngẩng mặt lên, chỉ mỉm cười nói một câu: "Xin cám ơn đã đến"

Tiểu Đằng từ xa trông thấy liền hiểu ý, tiến đến vỗ vỗ vai XX1: "Này, soái ca. Anh rời khỏi được rồi đó. Anh biểu hiện rất tốt, thật đẹp trai nha. Giờ thì đi ra cho người khác còn vào. Ngoan đi."

"Vậy.... Tôi... Tôi...." - Nam nhân lắp bắp, ngụ ý muốn hỏi kết quả ra làm sao?

"Anh rất đẹp trai." - Tiểu Đằng vẫn ôn hoà đáp.

Lần lượt cứ như vậy, XX2, XX3, XX4 cũng cùng chung số phận. Bị Tiểu Đằng trêu ghẹo cho đỏ mặt rồi vào phòng phỏng vấn tự mình trổ hết tài ba ra. Rốt cuộc vẫn chỉ nhận được một câu cám ơn cùng nụ cười chết người của Cố Tổng rồi ra về.

Vũ Phỉ Du là ứng viên cuối cùng, cũng chính là người được Diêm Nhã Tĩnh đặc biệt để mắt đến. Theo lời gọi của Trương trợ lý thì Vũ Phỉ Du đứng dậy anh dũng bước vào phòng phỏng vấn. Không phải Tiểu Đằng nể tình Diêm Nhã Tĩnh mà không trêu ghẹo Phỉ Du, mà là vì hàn khí trên người hắn đã lấn át tâm tình đùa nghịch của y.Vũ Phỉ Du là một nam nhân ưu tú, kể cả tướng mạo hay thực lực cũng không thể xem thường được. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, Diêm Nhã Tĩnh đã biết đây là một nhân tài hiếm thấy, phong cách trả lời phỏng vấn của y không ít lần làm cô bất ngờ, nên mới đặc biệt nhờ Tiểu Đằng gợi ý cho Cố Hải hãy chiếu cố người này.

Nhưng Tiểu Đằng chưa gì đã bị khí chất của nam nhân doạ đến cứng đờ, chỉ biết lo ngắm hắn, còn đâu thời gian nói chuyện với Cố Tổng nữa.

Từ lúc Vũ Phỉ Du ngồi vào chiếc ghế kia, y tuyệt nhiên không mở miệng nói một câu nào, chỉ chăm chú nhìn Cố Hải, ánh mắt không khiêu khích, cũng không hiếu kì, mà là loại biểu tình 'đang rất sẵn lòng' đáp ứng mọi yêu cầu của ông trùm đối diện. Nhưng ai kia vẫn chưa chịu lên tiếng.

Hai người ngồi như thế đến cả tiếng đồng hồ. Lúc này Tiểu Đằng bất đắc dĩ phải xen vào: "Cố Tổng, đã sắp đến giờ nghỉ trưa rồi ạ."

Cố Hải vẫn im lặng.

Vũ Phỉ Du càng không nói.

Trương Đằng biết khó nên tự động rút lui.

Giờ nghỉ trưa, đồng hồ trên bàn làm việc của Bạch Lạc Nhân vang lên như thường lệ. Đưa tay tắt tiếng chuông đi, gấp tập hồ sơ đang xử lý dở đứng lên rời khỏi phòng Bạch Tổng.

Nói về căn phòng này cũng nên nhắc một chút đến cuộc xung đột của Cố Hải và Bạch Lạc Nhân cách đây 6 tháng về trước.

"Không! Tôi muốn có phòng riêng." - Bạch Lạc Nhân quả quyết.

Cố Hải một bên hậm hực không chịu: "Cậu mở mắt to ra mà nhìn, phòng tôi đã rộng lắm rồi bây giờ còn phải xây thêm phòng cho cậu thì nhân viên kinh doanh bên cạnh lấy chổ đâu mà làm việc?"

"Ai biểu cậu xây cái phòng ngủ lớn quá làm chi? Chiếm hết cả diện tích. Phòng chờ lúc trước không phải đã đủ rồi sao? Thay vì xây phòng ngủ vô bổ đó thì cứ dứt khoát phá ra cho tôi làm phòng làm việc có tốt hơn không!" - chỉ tay về phía căn phòng khang trang vừa mới được Cố Hải hí hửng cho xây dựng.

"Không xây thì cũng đã xây rồi. Bây giờ không có chổ nữa. Cậu phải làm việc ngay trong phòng tôi luôn." - hắn đã chu đáo dặn dò thiết kế phải kê hai bàn làm việc sát cạnh bên nhau, kiểu rời vợ một bước thì lập tức tắt thở không bằng.

Bạch Lạc Nhân hết cách rồi, bèn mở ngăn tủ đem xấp giấy tờ ra đập lên bàn Cố Hải: "Mở mắt lừa cậu ra nhìn cho kĩ đi, phân nửa cổ phần của cậu đã chuyển sang cho tôi, bây giờ cái công ty này không phải của riêng cậu nữa. Tôi cũng có quyền. Tôi phải xây phòng riêng."

Cố Hải lần đầu tiên thấy mình quá dại dột khi cái gì cũng ngoan ngoãn dâng hai tay cho vợ giữ. Cũng may ban đầu Bạch Lạc Nhân kiên quyết không nhận hết số cổ phần, hắn vẫn còn nắm được phân nửa trong tay, chứ không cái phòng ngủ kia còn lâu mới được xây cất.

Sâu sắc rút kinh nghiệm.

Bạch Lạc Nhân thật không muốn lúc nào cũng nhìn mặt Cố Hải đâu, vì hễ nhìn hắn thì hắn lại động tình, hai người ở sát bên làm việc thì bảo đảm không thể nào tập trung làm nổi. Tốt nhất vẫn cứ là tách riêng ra, giờ trưa thì tìm nhau ăn cơm là đủ rồi.Cố Hải biết mình đấu không lại 'vị tổng tài mới được chính bản thân bổ nhiệm', nên chỉ còn có thể vớt vác được chút nào hay chút nấy: "Cho cậu làm phòng cũng được, chỉ là phải xây cạnh phòng tôi. Còn không thì khỏi cần bàn nữa, cậu xây phòng ở đâu thì tôi đến đó làm việc."

Bạch Tổng đành thoả hiệp. Nhưng cũng được gọi là đã chiến thắng. Hả hê ban lệnh dời phòng kinh doanh xuống tầng dưới, còn mình thì chiếm dụng vị trí đó.

Sau sự kiện này, nhân viên phòng kinh doanh chỉ biết nhìn nhị vị tổng tài mà cười khổ. Văn phòng đã không đủ sức chứa nhân viên còn bắt chứng tôi dồn ép ở cùng một tầng. Thật là khó khăn quá.

Vì thế Cố Hải đã dành hẳn một ngày bàn luận cùng Bạch Lạc Nhân xem nên làm thế nào cho đúng. Cuối cùng hai người quyết định mua luôn mảnh đất phía sau công ty để xây thêm một toà nhà liền kề, trong tương lai nếu Hải Nhân may mắn phát triển rộng lớn hơn thì nhân viên mới còn có đủ chổ mà làm việc.

Qua quá trình thi công 6 tháng, toà nhà 11 tầng liền kề cũng sắp sửa được đưa vào hoạt động. Khi hoàn thành thì tầng trên cùng sẽ được khai thông với tầng cao nhất bên toà nhà cũ, phòng làm việc của các nhân vật đầu não sẽ được mở rộng diện tích ra. Điển hình như phòng Cố Hải, Bạch Lạc Nhân, Diêm Nhã Tĩnh và Đông Triệt đều sẽ được trang hoàng lại. Kể cả bàn làm việc của Tiểu Đằng cũng được nâng cấp lên thành bàn lớn 2 mét. Tên nhóc ấy vì việc này mà vui vẻ cả ngày không nguôi được.

"Hải ca, Nhân ca, hai anh xem chiếc bàn em vừa chọn có đủ khí thế chưa?" - lấy tay chỉ vào màn hình máy vi tính.

Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đang ăn cơm thì liếc sang xem Tiểu Đằng chọn mua thứ gì, hôm nay y bảo muốn đến nhà ăn cơm, chơi game, nhưng cả buổi chỉ lo chọn bàn làm việc. Thật hết nói nổi.

"Cậu tuỳ tiện chọn cái nào cũng được." - Bạch Lạc Nhân cười.

Cố Hải thì lắm lời hơn một chút: "Chọn cái nào mà không được. Lương tôi trả cho cậu đủ để mua ba bốn cái còn được."

Tiểu Đằng thích thú lắm. Y cứ chăm chú chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn được một chiếc vô cùng ưng ý. Vừa sang trọng, vừa hiện đại, nhìn vào thể hiện được khí thế của trợ lý tổng tài, nhưng vẫn không kém phần tinh tế.

Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng cho ngày trọng đại.

Nhưng còn 1 tuần nữa thì mới khánh thành, tạm thời Bạch Lạc Nhân vẫn phải ở trong phòng kinh doanh làm việc, căn phòng chưa được trang trí gì nhiều vì cậu bảo Cố Hải đợi 2 toà nhà khai thông rồi bổ sung luôn một thể, như thế sẽ đỡ tốn kém chi phí hơn.

Giờ trưa định bụng đi tìm hắn ăn cơm mà mở cửa phòng thì không thấy người đâu, gọi điện hỏi Tiểu Đằng thử.

"Alo, Tiểu Đằng. Cố Hải có đi với cậu không?"

Tiểu Đằng ra ngoài trả lời: "Nhân ca, anh đến đây đi, phòng phỏng vấn nhân viên mới ấy. Tình hình đang căng thẳng lắm em không biết phải làm như thế nào."

"Được rồi. Tôi đến ngay."

Bạch Lạc Nhân đi thang máy xuống tầng thì Trương Đằng đã đứng đợi sẵn ở đó, vừa gặp thì y đã luyên thuyên kể: "Em cùng Hải ca tuyển người, chỉ có 5 ứng viên thôi nhưng người cuối cùng đã ở trong đấy gần 2 tiếng rồi vẫn chưa ra, em có vào nhắc nhở là đã đến giờ cơm trưa nhưng cả hai vẫn im lặng."

"Ở trong đó gần 2 tiếng rồi sao?" - Bạch Lạc Nhân chau mày hỏi.

Tiểu Đằng nghiêm trọng gật đầu.

Bạch Tổng nghiêm nghị bước tới trước cửa phòng gõ lấy lệ ba cái.

Cốc cốc cốc.

Bên trong phòng lúc này là một màn tuyển dụng kỳ lạ nhất từ trước đến nay, người phỏng vấn lẫn người tham vấn đều yên lặng nhìn nhau không ai nói một lời. Xung quanh toả ra hàn khí băng lãnh đến đáng sợ. Hai bên như đang thách thức nhau chuyện gì đó ghê gớm lắm. Khiến người xung quanh không ai dám cản đảm tiến lại gần.

Hồi lâu không nghe thấy hồi đáp, Bạch Lạc Nhân đặt ngón tay trỏ của mình vào chiếc ô nhỏ bên dưới bảng khoá số cảm ứng.

Ở Hải Nhân, mỗi phòng ban đều có mật mã riêng để tránh người ngoài đột nhập khi chưa được sự cho phép. Dưới mỗi bảng chữ số cảm ứng là một chiếc ô nhỏ được làm từ hợp kim siêu bền không gỉ, dùng để nhận diện vân tay.

Và vân tay của nhị vị chủ tịch chính là chìa khoa vạn năng mở được tất cả các phòng trong công ty mà không cần mật mã.

Cánh cửa lớn hé mở, bóng dáng quen thuộc dần hiện ra trước mắt. Cố Hải và Vũ Phỉ Du vẫn đang tiếp tục màn 'nhãn đấu' căng thẳng. Trông thấy Bạch Lạc Nhân thì ông trùm kia ung dung đưa một tay vỗ vỗ vào thành ghế bên cạnh, ngụ ý:

"Lại đây bên tôi"

[Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.