First Comes Marriage

Chương 11



Ở trong phòng khách của mình trông Lady Lyngate còn oai nghiêm hơn khi bà ở trong phòng khách của Stephen. Hoặc có lẽ vì lúc ở Warren Hall bà mới chỉ là mẹ của tử tước Lyngate, Vanessa nghĩ, trong khi ở đây bà là mẹ chồng tương lai của cô.

Bà có một mình. Không thấy bóng dáng Miss Wallace đâu cả.

Và bà thật hòa nhã. Bà chào đón Vanessa với một sự ấm áp nồng hậu và dắt cô tới chiếc ghế đối diện ghế của bà qua lò sưởi.

Tử tước Lyngate, sau khi giới thiệu Vanessa là vị hôn thê của mình, đã bị đuổi đi như thể anh chẳng có liên quan gì với cuộc trò chuyện sắp tới. Anh cúi chào cả hai, hứa với Vanessa rằng anh sẽ trở lại trong vòng một giờ nữa để đưa cô về nhà, và rời khỏi phòng.

“Cháu cho là,” Vanessa nói, giành thế chủ động bởi vì cô đang sợ chết khiếp, “bà đã ngạc nhiên và cả không vui nữa khi tử tước Lyngate trở về nhà hôm qua và nói với bà rằng ngài ấy đã cầu hôn cháu chứ không phải Meg.”

Lady Lyngate nhướng lông mày và trông vô cùng quý phái và vô cùng kiêu kỳ - và vô cùng giống con trai mình - trong một thoáng.

“Ta lấy làm ngạc nhiên, đúng vậy,” bà nói. “Ta đã nghĩ chị gái cháu mới là người nó định ngỏ lời. Dường như ta đã nhầm. Ta cho rằng con trai ta có lí do chính đáng để chọn cháu thay vào đó. Ta tin là nó cũng lựa chọn sáng suốt.”

Cảm giác tội lỗi đổ ập vào Vanessa.

“Cháu sẽ làm anh ấy hạnh phúc,” cô cam đoan với tử tước phu nhân, hơi rướn người tới trước trong ghế của mình. “Cháu đã hứa với anh ấy điều đó. Cháu luôn có khả năng làm cho mọi người hạnh phúc.”

Nhưng với tử tước Lyngate thì có thể không? Anh ta nhất định sẽ là một thử thách.

Tử tước phu nhân nhìn cô chăm chú, đôi lông mày vẫn nhướng lên, nhưng bà không nói gì. Khay trà đang được mang vào, và, cho đến khi trà đã được rót ra và đĩa bánh hạnh nhân đã truyền tay được một vòng và người hầu đã rút lui, bà mới nói về thời tiết và niềm hi vọng rằng cuối cùng mùa xuân sẽ đến.

“Cháu có một vóc dáng,” rồi bà nói, “mà thời trang hiện đại sẽ làm tôn lên. Nó không khêu gợi, mà sẽ trông khá tao nhã khi được phục sức đúng cách với lụa và muslin. Và chiếc áo xanh đó hợp hơn nhiều chiếc áo xám mà ta thấy cháu mặc cách đây hai ngày, mặc dù kiểu dáng không đúng mốt và có lẽ chẳng bao giờ đúng được. Cháu thật sáng suốt, dĩ nhiên, khi rời bỏ hoàn toàn bộ đồ tang vì giờ đây cháu lại hứa hôn lần nữa. Chúng ta phải tìm hiểu xem chính xác thì cháu hợp với màu nào nhất. Những gam màu dịu, ta nghĩ, đằng sau nó cháu sẽ không xanh xao đến thành nhợt nhạt. Và mái tóc của cháu rõ ràng có rất nhiều tiềm năng, mặc dù kiểu tóc hiện tại chẳng làm cháu đẹp lên chút nào. Chúng ta sẽ cho một chuyên gia cắt và tạo kiểu cho nó. Gương mặt cháu sẽ đẹp hơn khi cháu mỉm cười. Cháu phải trau dồi sự hứng khởi chứ không phải gu thời trang buồn chán khi cháu ở nơi công cộng. Ta tin là cháu sẽ hòa nhập tốt với xã hội.

Vanessa chỉ biết nhìn bà chăm chăm.

“Ta hi vọng cháu không trông chờ chuyến thăm này như một sự kiện xã giao thuần túy mà trong đó cả hai ta đều thốt ra toàn lời tẻ nhạt vô nghĩa,” tử tước phu nhân nói. “Cháu sắp trở thành cô dâu của con trai ta, Mrs. Dew. Tên thánh của cháu là gì?”

“Vanessa, thưa phu nhân.”

“Cháu sắp trở thành cô dâu của con trai ta, Vanessa. Cháu sắp thay thế ta làm tử tước phu nhân. Và một ngày nào đó cháu có thể trông đợi được trở thành nữ công tước của Moreland. Vậy thì cháu phải được chuẩn bị cho thật tốt, và không còn thời gian nữa để mà lãng phí. Cách đây hai buổi chiều ta nhận thấy cháu và các chị em gái - cũng như em trai cháu - có tâm trạng khá hồ hởi, nhưng cháu sẽ không như thế đối với xã hội London, cháu biết không. Bản chất của cháu là vui vẻ và chân thật, và ta cho rằng giới thượng lưu sẽ thấy được vẻ đẹp trong những cung cách bình dị của cháu, nhưng cháu phải thay đổi cách ăn mặc và học cách đi đứng với một phong thái tự tin hơn và hiểu về phép xã giao và những kì vọng của một xã hội thanh lịch và các quy luật về thứ bậc và vân vân. Cháu sẽ bước chân vào một thế giới mới và không được thể hiện một sự ra mắt vụng về. Cháu có thể làm được tất cả những việc này không?”

Vanessa nhớ lại buổi gặp gỡ đầu tiên với Lady Dew sau khi cô hứa hôn với Hedley. Lady Dew đã ôm hôn cô và khóc cho cô và cam đoan với cô rằng cô là một thiên thần được Chúa trời gửi xuống.

“Cháu đã từng kết hôn với con trai một tòng nam tước, thưa phu nhân,” cô nói. “Nhưng Sir Humphrey hiếm khi rời khỏi nhà - ông yêu nó rất nhiều. Và cháu cũng chưa từng đi xa khỏi Throckbridge nhiều hơn một vài dặm cho tới khi cháu đến Warren Hall. Cháu không xấu hổ về xuất thân của mình - hay xuất thân của Stephen và các chị em của cháu. Tuy nhiên, cháu thấy rõ sự bắt buộc phải có thêm những phẩm chất khác vì giờ đây hoàn cảnh của cháu đã thay đổi và sẽ còn thay đổi nhiều nữa. Cháu sẽ háo hức và vui mừng được học hỏi tất cả những gì bà sẵn lòng dạy cháu.”

Lady Lyngate quan sát cô chăm chú trong lúc cô nói.

“Vậy thì ta thấy không còn lí do gì mà chúng ta không thể hòa hợp tốt với nhau,” bà nói. “Ta sẽ đưa Cecily lên thành phố vào tuần tới để cắt may tất cả những bộ quần áo mới mà con bé sẽ cần cho mùa ra mắt. Cháu sẽ đi cùng chúng ta, Vanessa. Cháu cần có trang phục cô dâu và một chiếc áo dài mặc ở cung điện - cháu sẽ, tất nhiên, được giới thiệu với nữ hoàng ngay sau đám cưới. Và ta sẽ dành mọi thời khắc có thể hàng ngày để hướng dẫn cháu tất cả những gì cháu cần biết khi làm vợ của con trai ta.”

“Anh ấy có đi với chúng ta không ạ?” Vaness hỏi.

“Chắc chắn nó sẽ tháp tùng chúng ta,” Lady Lyngate nói. “Nó muốn phỏng vấn một số ứng viên mà George Bowen tìm cho vị trí gia sư của em cháu. Nhưng nó sẽ trở về gần như ngay lập tức - nó có nhiều việc ở cả Warren Hall và ở đây. Tuy nhiên chúng ta chẳng cần tới nó. Đàn ông chỉ có thể cho ra rìa trong những dịp thế này. Cháu sẽ không cần nó cho đến ngày cưới của cháu.”

Vanessa cười.

“Cháu hãy nhớ,” Lady Lyngate nói, nhìn cô nghiêm nghị, “rằng ta sẽ bắt cháu giữ lời hứa làm cho Elliott được hạnh phúc, Vanessa. Thằng bé rất quý giá đối với ta. Sau khi chơi bời trác táng trong nhiều năm, nó đã gánh vác những bổn phận thuộc vai trò của mình với sự chuyên tâm và không một lời than phiền. Cháu có tình cảm yêu mến với nó không?”

“Cháu -“ Vanessa cắn môi. “Cháu quý trọng anh ấy, thưa phu nhân. Cháu sẽ cố hết sức để anh ấy có một người vợ tốt. Và cháu mong là sự yêu mến sẽ phát triển giữa hai chúng cháu.”

Lady Lyngate nhìn cô trong im lặng có đến vài phút.

“Ta tin là ta không hiểu nhầm khi Elliott đến Warren Hall ngày hôm qua là để cầu hôn,” bà nói. “Ta tin ý định của nó thực sự là muốn cầu hôn chị gái cháu. Tất nhiên nó sẽ không thừa nhận chuyện đó, và ta cũng không mong chờ cháu sẽ thừa nhận nếu ta có hỏi thẳng cháu. Vì lí do nào đó mà nó đã thay đổi ý định - hoặc bị tác động mà thay đổi ý định, điều không thường xảy ra với Elliott. Tuy nhiên, ta tin rằng cháu đã nói thật về những tình cảm của cháu dành cho nó và dự định của cháu là khiến nó hạnh phúc. Đó là hi vọng tốt nhất của cháu để giữ chân nó. Phiền cháu đứng lên và kéo dây chuông hộ ta. Cecily chắc đang sốt ruột đợi để được triệu tập. Nó muốn bày tỏ tình cảm với chị dâu tương lai của mình.”

Vanessa làm như bà bảo.

“Cháu hi vọng,” cô nói, “là cô ấy sẽ không quá thất vọng.”

“Không hề,” tử tước phu nhân đảm bảo với cô. “Nó cực kỳ thờ ơ với những người lớn tuổi cỡ anh trai mình và thậm chí cả cháu nữa. Điều nó sung sướng nhất là Elliott sẽ lấy chị gái của Miss Katherine Huxtable, người mà nó rất thích.”

Và thế là một chướng ngại to lớn đã được vượt qua, Vanessa nghĩ khi cô ngồi xuống trở lại và chờ đợi sự xuất hiện của Miss Wallace. Cô đã được chấp nhận, ít nhất là một cách dè dặt, bởi mẹ chồng tương lai. Giờ mọi chuyện phụ thuộc vào cô để được phê chuẩn hoàn toàn.

Và tuần sau cô sẽ được đến London để được biến đổi thành một quý cô quyền quý, thành một nữ tử tước và nữ công tước tương lai.

Ai có thể đoán trước được tất cả những chuyện này chỉ mới cách đây hai tuần trước.

Và rồi cô nghe thấy văng vẳng những lời vừa được nói cách đây một hoặc hai phút.

Sau khi chơi bời trác táng trong nhiều năm...

Và dĩ nhiên anh đã cho cô hay ngày hôm qua là anh có rất nhiều kinh nghiệm - cho dù anh chưa từng kết hôn.

Có phải đó là thời gian anh học được cách hôn...

Nhưng chắc chắn đây không phải là lúc hay là nơi để nhớ lại tử tước Lyngate đã hôn cô như thế nào.

Mẹ chồng tương lai của cô cũng nói thêm một câu khác nữa.

Ta tin rằng cháu đã nói thật về những tình cảm của cháu dành cho nó và dự định của cháu là khiến nó hạnh phúc. Đó là hi vọng tốt nhất của cháu để giữ chân nó.

Vậy phải chăng anh vẫn chưa chấm dứt hẳn cái thời ăn chơi trác táng ấy? Phải chăng hễ có dịp là anh sẽ ngựa quen đường cũ nếu như cô không làm anh thấy vui vẻ?

Kinh khủng làm sao cái sự ngây thơ của cô. Cô biết quá ít về cái thế giới mình đang bước vào. Chắc chắn xã hội không tha thứ cho tội phản bội của những đôi vợ chồng là thành viên của nó.

Cô sẽ không thể nào chịu đựng nổi chuyện đó nếu như...

Nhưng cô sẽ ganh đua bằng cách nào nếu...

Elliott dành gần như trọn vẹn một tháng trước lễ cưới đi đi lại lại giữa Finchley Park và Warren Hall. Thường thì anh sẽ bỏ ra ít nhất là một phần của tháng ba ở London, bổ sung thêm tủ áo của mình, củng cố lại bản thân ở những câu lạc bộ, trao đổi tin tức và quan điểm với bạn bè thân và sơ, tham dự bất cứ buổi tiệc nào được tổ chức vào đầu năm - và vui mừng được chấm dứt cảnh sống chay tịnh quá lâu với Anna.

Nhưng anh cần phải dành ra ít nhất một ngày để phỏng vấn những gia sư tương lai George đã lên danh sách cho anh phê duyệt và ghé qua người thợ may và người đóng giày của anh và bàn bạc một số vấn đề kinh doanh khác. Chỉ còn một chút thời gian để anh nán lại. Anna đã tỏ ra cực kỳ khó chịu khi biết về lễ cưới sắp tới của anh. Cô đã ném ra những từ ngữ gay gắt và những đồ vật còn cứng rắn hơn vào người anh. Và khi cô òa lên khóc một vài phút sau đó và đưa anh vào giường mình, thì anh thấy rằng rốt cuộc anh chẳng còn tâm trạng nào nữa và viện ra một cái cớ không đâu về một công việc bị quên mất.

Anh vẫn chẳng còn tâm trạng nào cho đến tận tối hôm đó, khi anh có thể quay lại với cô - từ ngôi nhà nơi mẹ anh và vị hôn thê của anh đang lưu trú tới nhà cô nhân tình của anh. Nó có vẻ hơi quá nhơ bẩn- một ý nghĩ khá là không phù hợp đối với con trai của cha anh và cháu nội của ông anh.

Chỉ hai ngày sau khi hộ tống mẹ anh, cô em út, và vị hôn thê của anh tới thành phố và sắp xếp chỗ ở cho họ trong ngôi nhà thành phố của gia đình ở Cavendish Square, anh lại quay trở về vùng nông thôn. Dù sao chăng nữa thì anh cũng đi, vì mẹ anh đã tỏ thái độ với anh rằng sự hiện diện của anh dứt khoát là thừa trong khi bà tất bật chuẩn bị cho hai cô gái cho mùa vũ hội sắp tới.

Anh vui sướng khi được ra đi. Cuộc trò chuyện suốt từ lúc họ rời khỏi nhà - dù sao anh cũng để vào tai được một chút - không vượt ra khỏi được thời trang và vải vóc và diềm đăng ten và những thứ vớ vẩn khác.

Ánh mắt Mrs. Dew cười với anh mỗi lần anh nhìn cô. Anh đã chia tay cô sau hai ngày ngắn ngủi ở London bằng một cái cúi chào rất thiếu nồng thắm gần như vội vã.

Và chẳng mấy chốc anh sẽ phải ngừng việc nghĩ về cô và gọi cô là Mrs. Dew, như thể cô vẫn là vợ một người khác. Nhưng anh thà chết còn hơn gọi cô là Nessie.

Anh đã viết thư cho ông nội và nhận được thư trả lời từ bà nội anh. Họ sẽ đến Finchley dự đám cưới.

Sự thật càng ngày càng có cảm giác rõ dần một cách bối rối.

Ngày nào anh cũng cưỡi ngựa sang Warren Hall. Mặc dù chẳng mấy chốc anh đã thấy rõ rằng anh sẽ không cần làm thế nữa trong cả bốn năm trước khi cậu Merton đến tuổi trưởng thành. Cậu bé đã được chăm lo chu đáo dưới sự che chở của Samson và Philbin, người hầu mà George đã gửi từ London tới, một quý ông xuất sắc của các quý ông, người đã được chuẩn bị chu đáo để hạ cố trao cho cậu chủ của mình lời khuyên trong mọi vấn đề về ngoại hình và thời trang. Và Claybourne, viên gia sư mới sẽ dạy cậu tất cả những điều cần biết về chính trị và tầng lớp quý tộc Anh và những gì được mong đợi ở một thành viên của nó đã đảm trách một lượng lớn thời gian của cậu bé cũng như ông Bigley gầy gò, sách vở và hay nói lắp, viên gia sư cổ hủ. Và Miss Huxtable vẫn đặt ánh mắt đầy tình mẫu tử lên cậu em trai của mình.

Có lẽ sau khi gia đình Huxtable đã được ra mắt ở thành phố và đạt được những vị trí phù hợp trong xã hội, đôi khi Elliott hi vọng, thì anh có thể trở về với cuộc sống riêng của mình và thấy rằng toàn bộ công việc của người bảo trợ chỉ còn là một phiền toái nhỏ nhặt trong cuộc sống của anh.

Trừ một điều là chẳng còn lại gì trong cuộc sống quen thuộc của anh để mà quay lại nữa. Anh đã sớm bị chất tải nặng cho cả đời với một mối phiền toái khổng lồ.

Anh chờ đợi sự trở lại của cô dâu của mình.

Trong trí nhớ của anh cô đã trở nên gầy gò hơn và dị thường hơn, xấu xí hơn, và hoàn toàn đáng chán hơn về mặt thể chất mỗi lần anh nghĩ tới cô. Miệng lưỡi của cô trở nên xấc xược hơn, nụ cười thường trực và tiếng cười của cô khó chịu hơn. Nụ hôn của cô trở nên giống cái hôn của một đứa trẻ - hoặc một nữ tu hơn.

Càng ngày cô càng trở nên kém hấp dẫn hơn.

Và anh chỉ có mỗi bản thân mình để đổ lỗi cho sự thật rằng anh sắp bị cùm chân vào cô. Chúa ơi, anh đã có thể nói không, chẳng phải sao, ngay khi cô ta hỏi cái câu lố bịch đó?

Anh đã bao giờ cho phép một phụ nữ sai khiến mình chưa nhỉ? Và về một chuyện quan trọng nhất trong phần đời còn lại của anh?

Và ngài đã mắc kẹt với tôi.

Cô ta chưa từng nói câu nào đúng sự thật hơn thế.

Thiệp mời đã được gửi đi, lễ cưới và tiệc cưới được lên kế hoạch chi tiết và xa hoa.

Những trang mới của cuộc đời anh cứ tự ào ào lật qua và anh chỉ có thể bất lực đứng nhìn và đếm từng ngày.

Lễ phục sinh đến gần với một tốc độ đáng sợ. Lễ cưới của anh được tổ chức trong hai ngày sau ngày chủ nhật phục sinh.

Hàng đêm khi trở về giường Vanessa mong được nằm thao thức, các giác quan của cô ngập tràn những hình ảnh và ấn tượng, đầu óc cô chứa đầy thông tin. Và hàng đêm cô ngủ thiếp đi vì kiệt sức hoàn toàn ngay khi đặt đầu xuống gối.

Cô được đi tham quan và thấy sợ hãi bởi những gì mình thấy - pháo đài tháp London, tu viện Westminster, cung điện St. James Palace, Carlton House, Hyde Park, và một loạt địa danh nổi tiếng khác mà cô đã nghe nói nhưng chỉ nhìn thấy trong tưởng tượng. Cô được đưa đến hiệu may áo dài và hiệu làm găng tay và hiệu làm mũ và tiệm kim hoàn và một tá những cửa hiệu khác cho tới khi cô chẳng biết mình đang ở đâu và đang được may đo cho món đồ nào. Ngay cả khi nó đã được mua. Cô vẫn thường ngó vào ngăn kéo và tủ áo trong phòng mình ở Moreland House và tự hỏi những chiếc áo ngủ kia là của ai hay ai là chủ nhân của những đôi giày đế mềm bằng xa tanh và những chiếc khăn choàng họa tiết cánh hoa kia.

Cô chưa bao giờ băn khoăn về chiếc áo dài mặc ở cung điện - chiếc áo mà cô sẽ mặc để ra mắt nữ hoàng sau đám cưới. Chuyện đó thật không thể nào quên đi được. Vì lí do kì cục nào đó, nữ hoàng khăng khăng chỉ chọn thời trang của thế kỉ trước, thế nên chiếc áo phải có vòng căng váy rất rộng với chiếc váy lót rộng tương đương và một chiếc yếm và đuôi váy dài lê thê và những chiếc lông vũ cao ngất ngưởng trên tóc và những phụ kiện kì cục khác.

Và Vanessa phải học cách bước đi trong nó và đứng vững trong nó mà không vấp chân hoặc ngã ngửa ra sau đè lên đuôi váy - và cũng không được phép, tất nhiên, quay lưng về phía nữ hoàng khi bà rời khỏi. Và cô phải học cách nhún gối chào nữ hoàng cho đến khi mũi cô gần như chạm sàn nhà - nhưng với một vẻ duyên dáng nhất định.

Cô đã gây ra một trận cười - cũng giống Cecily - trong khi thực hành. Thậm chí cả mẹ Cecily đôi khi cũng buông rơi vẻ bực bội trước sự vụng về thường xuyên của Vanessa và chịu thua và cũng bật cười.

“Nhưng cháu phải hứa - nhất thiết phải hứa, Vanessa,” bà nói, “không được gục xuống vì cười nếu cháu mắc lỗi vào đúng ngày đó. Lạy trời là cháu sẽ làm được. Nhưng nếu không, cháu phải thu mình lại và rút lui một cách lặng lẽ và kín đáo hết mức có thể.”

Tất cả lại rũ ra cười lần nữa khi họ liệt kê và phóng đại tất cả những điều kinh khủng có thể dẫn đến sai lầm.

“Vanessa,” mẹ chồng tương lai của cô nói, tay ôm lấy sườn khi cuối cùng họ đã cạn kiệt ý tưởng, “ta không biết có khi nào ta cười nhiều như thế này từ khi có cháu ở bên không.”

Họ cũng cười đau ruột thêm lần nữa với bài học nhảy được sắp xếp để Cecily có thể ôn lại những kĩ năng của mình đồng thời cho Vanessa học cùng luôn. Cô phải học nhảy điệu van. Nó là một điệu nhảy cô thậm chí còn hiếm khi nghe thấy nữa là được chứng kiến. Nhưng nó không khó một khi người ta dần quen với sự thật là chỉ được nhảy với duy nhất một người, người này ôm người kia - và ngược lại - trong toàn bộ thời gian.

Vanessa đã cắt tóc. Ban đầu người tạo mẫu định cắt bớt chỉ một vài inch, nhưng khi ông ta phát hiện ra những lọn sóng dày trong tóc cô - mặc dù không cuốn hút bằng những lọn tóc quăn của Stephen - ông đã cắt ngắn đi theo mốt mới nhất và tạo cho nó một kiểu dáng ôm lấy đầu và hai bên má và có thể chải mượt bằng những ngón tay và những cây kẹp trong các lọn tóc và thậm chí uốn quăn cho những dịp đặc biệt.

“Vanessa!” Tử tước phu nhân thốt lên khi trông thấy nó. “Ta đã biết là mái tóc của cháu có nhiều hứa hẹn. Ta đã bảo mà, đúng không? Nhưng ta không nhận thức đầy đủ là kiểu tóc ngắn và gợn sóng sẽ làm đầy đặn khuôn mặt xương xương của cháu. Nó làm nổi bật những đường nét cổ điển của gò má và độ lớn của đôi mắt. Cháu mỉm cười cho ta xem.”

Vanessa mỉm cười và rồi lắc đầu với một tiếng cười ngượng ngập. Cô có cảm giác như bị phơi bày.

“Đúng.” Tử tước phu nhân nhìn cô trầm ngâm. “Cháu thật sự trông khá xinh xắn. Theo một cách đặc biệt. Cháu là một sự độc đáo.”

Vanessa nghĩ đó là một lời khen.

Cảm giác bị phơi bày của cô thậm chí còn tăng thêm.

Tất cả quần áo mới của cô đều có gam màu nhã nhặn. Chiếc áo dài cô sẽ mặc trong lễ cưới là màu xanh lá cây nhạt - sáng hơn chiếc áo Hedley đã mua tặng cô cho lễ hội mùa hè.

Nếu cô không bận rộn hàng ngày và quá kiệt sức hàng đêm, có lẽ cô đã rơi nước mắt cho những hồi ức của mình, cho sự thật là Hedley không còn ở bên cô để chia sẻ mọi niềm vui. Có thể nói cô đã liên tục phải đè nén những hồi ức - và cảm giác tội lỗi - trừ khi chúng tự phát bùng lên.

Cô cũng cố gắng càng ít nghĩ tới tử tước Lyngate càng tốt, người mà cô sẽ kết hôn trong vòng một tháng nữa.

Trong trí nhớ của cô anh đã trở nên kiêu căng hơn, ngạo mạn hơn, khinh khỉnh hơn, tất cả mọi thứ đều tăng lên theo chiều hướng tiêu cực hơn mỗi lần cô nghĩ đến anh.

Cô sẽ phải tốn công sức vô cùng cực nhọc nếu cô hi vọng giữ trọn lời hứa làm anh ta vui vẻ, làm anh ta hài lòng, làm anh ta...Cái kia là gì nhỉ? À, đúng rồi. Làm anh ta dễ chịu.

Và giữ cho anh ta chung thủy.

Một tháng qua đi như gió cuốn. Cô vẫn chưa sẵn sàng. Cô cần thêm thời gian.

Nhưng cho cái gì?

Cho tất cả!

Nhưng thời gian, tất nhiên, sẽ không đứng yên một chỗ. Ngày đó đến như đã định khi cô thấy mình lại một lần nữa ở trong cỗ xe của tử tước Lyngate cùng Lady Lyngate và Cecily, hướng tới Finchley Park và Warren Hall. Mr. Bowen cưỡi ngựa đi bên cạnh làm người tháp tùng - anh được chọn làm phù rể của ngài tử tước tại lễ cưới.

Chỉ trong thời gian vài ngày nữa. Khách khứa sẽ bắt đầu tụ tập đông đủ. Trong đó có cả Sir Humphrey và Lady Dew và Henrietta và Eva. Và Mrs. Thrush. Và công tước cùng nữ công tước Moreland. Rất sớm thôi cô sẽ gặp lại vị hôn phu của mình. Dạ dày Vanessa thể hiện một nhịp điệu nhộn nhạo khó chịu. Điều mà cô quy cho là triệu chứng của đau ốm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.