Forget Me Not

Chương 10: Hỏa hoạn




Tiếng kim loại gõ vang lên ồn ã, vài giây sau đó lại có tiếng huyên náo vọng lại từ phía xa. Dương Vỹ và Lưu Ly ngạc nhiên nhìn ra cổng thì thấy phía nông trại bắp sáng rực. Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy mọi người trong nhà ùa ra. Hổ Phách là người đầu tiên lao xuống.

- Anh Vỹ, nông trại bắp đang cháy rất dữ dội. Công nhân vừa mới gọi điện thoại thông báo cho bác Hạ. Anh mau huy động mọi người tới đó dập lửa đi.

Dương Vỹ giật mình đứng phắt dậy, trước khi chạy đi anh cũng không quên quay lại nhắc nhở.

- Hổ Phách, đưa Lưu Ly về phòng đi. Tôi sẽ đưa người đến đó ngay bây giờ. Cậu bảo Thiên Dã gọi điện thoại báo với ông chủ Phong luôn đi.

Nói rồi anh vội lao ra cổng, đã có một chiếc xe hơi đỗ sẵn chờ anh. Từ trong nhà kho, mấy chiếc xe mooc chở người, thùng, xô đựng nước cũng vội vã xuất phát. Tất cả thanh niên trong thị trấn đều được huy động đi dập lửa.

Thành Phong, Linh Lan và thuộc hạ cũng đã có mặt đang ra sức dập tắt đám cháy. Ngọn lửa dường như bắt đầu từ nông trại của họ rồi lan sang bên nhà họ Lưu, vì trời đêm nay gió lớn nên ngọn lửa chẳng mấy chốc đã lan ra khắp nơi, có vài chổ lửa còn bén cả vào rẫy cà phê. Tất cả mọi người được huy động đều ra sức múc nước dưới hồ gần đó chữa cháy. Dường như có ai đó cố tình tẩm xăng vào rẫy bắp nên rất khó dập. Khắp nơi đều là một biển lửa, những trái bắp to mập sắp đến kì thu hoạch trong phút chốc bị cháy đen thành than. Dương Vỹ đang ra sức chỉ đạo việc dập lửa, nhưng mọi cố gắng của anh dường như đều vô ích, ngọn lửa vẫn hừng hực cháy, không thể nào dập được.

- Anh Vỹ, lửa cháy lớn quá, có vài người đã bị phỏng lửa rồi, cứ thế này sẽ không ổn. Hổ Phách từ mô tô nhảy xuống. Lưu Ly cũng lon ton chạy theo.

- Sao cậu lại mang con bé ra đây?

Dương Vỹ nhìn cậu bực bội. Nhưng có phải lỗi của Hổ Phách đâu, là con nhóc nhiễu sự nằng nặc đòi đi theo nên cậu không còn cách nào khác.

- Dương Vỹ, gió to quá, lửa cháy càng ngày càng mạnh. Nếu không làm gì cả hai nông trại của chúng ta sẽ bị thiêu trụi mất. Linh Lan cũng chạy lại, trên khuôn mặt xinh đẹp có một vệt than tro dính vào.

Những trái bắp không ngừng bắt lửa cháy đen và nổ lách tách. Dương Vỹ không nói gì, anh nghĩ ngợi một chút rồi quyết định.

- Bỏ rẫy bắp này đi.

- Bỏ rẫy bắp? Không thể được. Mọi người cùng ngước lên đồng thanh.

- Hết cách rồi. Nếu chúng ta không ngăn ngọn lửa lại nó sẽ lan ra cả hai nông trại, dù sao số bắp đã cháy có dập lửa được cũng không thể bán được nữa. Vậy hãy để đám lửa cháy gọn trong phạm vi này thôi. Nếu cứ tiếc số bắp đã cháy đen này chúng ta sẽ mất tất cả. Dương Vỹ nhìn mọi người quyết đoán.

- Anh ấy nói có lí, bây giờ lửa đang lan rất nhanh, nếu cứ tập trung ở đây chẳng mấy chốc khắp nơi sẽ bị thiêu trụi. Hổ Phách cũng đồng ý với ý kiến của Dương Vỹ.

Thiên Dã vội vàng tập hợp tất cả mọi người lại. Không tiếp tục việc dập lửa ở đây nữa, mà tản ra, đi đến phạm vi lửa chưa bén đến, chặt hết số bắp gần đám cháy, cố tạo ra một khoảng trống cô lập đám cháy để lửa không lan ra khắp nông trại. Nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó. Đang chỉ huy mọi người dập lửa thì Dương Vỹ lại nghe Lưu Ly la hét hoảng loạn.

- Dương Vỹ, Hổ Phách! Nhà chúng ta đang cháy kìa.

Mọi người giật mình nhìn lại. Đúng là một góc ngôi biệt thự đang bốc cháy hừng hực. Dường như lợi dụng cơ hội mọi người đều ra hết ngoài nông trại, có kẻ nào đó đã lẻn vào phóng hỏa. Dương Vỹ và ông Hạ nhìn ngôi nhà tím mặt vì tức giận.

- Thiên Dã, mọi việc ở đây giao lại cho Dương Vỹ, cậu mau dẫn một tốp về nhà đi. Ông Hạ ra lệnh, nhưng chưa hết câu thì…

- Ông chủ! Nhà chúng ta cháy rồi, lửa bốc lên to quá.

Một tên thuộc hạ của Thành Phong ở đâu chạy đến, vừa thở hồng hộc vừa vội vã thông báo. Thành Phong tím mặt nhìn về hướng nhà mình, đúng là ngọn lửa đang bốc lên khá cao.

Tình hình bây giờ là: Hai nông trại đang cháy chưa thể khắc phục. Hai tòa biệt thự nguy nga của hai ông trùm cũng đồng thời bị phóng hỏa. Nhân lực như vậy sẽ bị chia ra, công việc càng khó khăn hơn, mà đám cháy nào cũng quan trọng cần xử lí ngay lập tức.

- Linh Lan! Mau đem người về dập tắt lửa đi. Thành Phong quay sang con gái.

- Không thể, nông trại quan trọng hơn. Chúng ta phải ưu tiên dập lửa ở đây đã. Linh Lan nhìn ba mình quyết đoán. Nếu nông trại bị đốt trụi, công nhân trong thị trấn sẽ thất nghiệp và chết đói.

- Hổ Phách! Cậu ở đây trông chừng Linh Lan và Lưu Ly. Tôi sẽ đưa người về nhà cô ấy.

Hoa Thiên nói rồi lao lại lấy chiếc mô tô của Hổ Phách phóng đi, mang theo một tốp khoảng 10 người tiến về căn biệt thự đang bốc cháy.

Dương Vỹ và Hổ Phách đang bận rộn chỉ đạo mọi người dập lửa. Sau một lúc cố gắng đám cháy đã bị thu hẹp dần. Nhưng đúng vào lúc đám cháy gần tắt lại xuất hiện một toán người lạ được trang bị vũ khí. Không nói không rằng, chúng lao đến tấn công những người đang chữa cháy. Điều này càng làm cho hai ông trùm điên tiết hơn.

- Xử đẹp tụi nó!

Dương Vỹ lạnh lùng ra lệnh. Lập tức thuộc hạ hai nhà tạm gác việc dập lửa, lao đến lấy vũ khí để sẵn ở những lán, chòi gần đó lao vào kẻ thù.

Những người công nhân không liên quan tiếp tục dập lửa theo sự chỉ đạo của Hổ Phách. Đám cháy được khống chế nhanh chóng. Chẳng mấy chốc mà đám lưu manh tới gây sự đã bị xử lí gần hết. Dương Vỹ tỏ ra khá tàn nhẫn, dù đã kiểm soát được tình hình nhưng anh cũng không có ý định bỏ qua hay để cho một tên nào chạy thoát.

Lưu Ly đứng một chổ nhìn Dương Vỹ đang xử lí kẻ thù. Lửa đang bốc lên trên những thân cây bắp sáng rực như những ngọn đuốc khổng lồ, hơi nóng hắt vào mặt khiến cô bé hơi khó chịu. Những kẻ hung hăng đi đến gây sự đang ngã gục trước mặt Dương Vỹ, từng người, từng người một, chiếc sơ mi của anh nhuộm đỏ máu kẻ thù. Mùi tanh nồng tỏa ra, quện vào mùi khói cay từ đám cháy khiến cô bé đau đầu. Lưu Ly thấy hơi chóng mặt, mọi thứ trở nên quay cuồng.

- Đừng nhìn nữa.

Hổ Phách đến ôm lấy Lưu Ly rồi đưa đến nơi thật xa đám lộn xộn đang bị Dương Vỹ xử lí. Lưu Ly cũng không phản ứng gì, cô bé ngoan ngoãn quay đi. Không hiểu sao trong bất cứ hoàn cảnh nguy hiểm nào chỉ cần có Dương Vỹ và Hổ Phách bên cạnh. Lưu Ly cảm thấy rất thanh thản và an toàn.

- Linh Lan, cậu ở đây trông chừng Lưu Ly giúp tôi. Đám lửa còn lại ở nông trại của cậu cứ để tôi xử lí, đừng để Lưu Ly quay lại đó nữa. Khi nào mọi việc ổn thỏa, tôi sẽ tìm hai người.

- Được! Linh Lan gật đầu rồi kéo Lưu Ly lên chiếc limo của mình ngồi chờ.

Đám cháy cuối cùng cũng được dập tắt hoàn toàn, những kẻ xấu số đến gây sự cũng nằm gục hết dưới chân Dương Vỹ. Đám thuộc hạ cũng vừa gọi điện thông báo đám cháy ở hai ngôi biệt thự đã được dập tắt, không có thiệt hại gì đáng kể. Mọi đã nằm trong tầm kiểm soát.

Nhưng có một điều mọi người đều không ngờ tới…