Forget Me Not

Chương 45: Bí mật bị chôn vùi trong kí ức



Hai tuần trôi qua.

Không khí trong nhà họ Lưu bỗng dưng trở nên nặng nề, mọi người không còn nghe thấy tiếng cười trong trẻo hàng ngày của cô gái bé nhỏ nữa, thay vào đó là Dương Vỹ suốt ngày giam mình trong phòng uống rượu.

Lưu Ly vẫn cứ trầm lặng kể từ hôm lấy lại trí nhớ. Hổ Phách luôn ở bên cạnh cô như sợ nếu sơ ý cô sẽ biến đi mất. Lưu Ly không thể bước chân ra khỏi cổng, cô bị Dương Vỹ giam lỏng trong nhà, nhưng cô biết nếu mình quyết tâm muốn đi anh không thể giữ cô lại được, có điều cô không biết nên đi đâu bây giờ.

Trời khuya vắng vẻ, ánh trăng bạc trên cao hắt qua những khung cửa sổ khiến cho tòa lâu đài trở nên mờ ảo. Lưu Ly bước những bước chậm rãi trên hành lang vắng. Giờ này mọi người đã ngủ say rồi, cô đi đến tì tay vào lan can ngắm nhìn bầu trời đầy sao.

Bây giờ cô phải làm gì? Nên làm gì?

Dương Vỹ và Hổ Phách đã từ bỏ ý định trả thù, họ đã tha mạng cho ba và chị gái của cô, có lẽ họ thật sự cắn rứt vì những gì đã làm trước đây.

Nhưng cô sẽ như vậy mà tha lỗi cho họ ư? Cô không thể biết họ đáng thương hay đáng trách. Chỉ biết những gì cô đã trải qua thật sự quá đáng sợ. Dù cho bây giờ mọi chuyện đã kết thúc cô vẫn không thể cảm thấy thanh thản được. Những trận đòn dưới cơn mưa lạnh lẽo, cảm giác đau đớn khi viên đạn gim vào người, những đêm lạnh lẽo nằm khóc một mình. Cô đã quá mệt mỏi và chán ngán. Giá mà cô không bao giờ phải nhớ lại. Giá mà cô mãi mãi mất trí nhớ hay chết vào lúc bốn năm về trước có lẽ sẽ tốt hơn.

Vậy mà cuộc đời này lại níu giữ cô ở lại, bắt cô phải nhớ ra tất cả những gì đau đớn đã khắc sâu trong tim mình.

Những tiếng dế “ric ric” từ khu vườn vọng lên khiến không gian càng trở nên tĩnh lặng, nơi phía cuối hành lang có vệt ánh sáng hắt ra từ một căn phòng. Là căn phòng của Hổ Phách, anh ấy vẫn còn thức?

Không biết nguyên nhân gì khiến cô bước đến đó. Cô nhẹ nhàng mở cửa bước vào. Hổ Phách đang ngủ gục trên bàn. Trước mặt anh bày la liệt các loại tài liệu chuyên ngành, laptop đang mở một file word mới được bạn anh ở Anh quốc gửi về. Đêm nào Hổ Phách cũng làm việc khuya như vậy, anh cần hoàn thành công trình nghiên cứu của mình để nộp cho đúng thời hạn, công trình đó là thứ thuốc anh đã điều chế trong suốt bốn năm để cứu cô.

Hai tuần qua Hổ Phách luôn ở cạnh trông chừng cô, cố gắng bắt chuyện với cô, cô lạnh lùng nhìn anh như một kẻ xa lạ. Hổ Phách vẫn không bỏ cuộc.

Lưu ly nhìn anh khẽ nhíu mày, Hổ Phách cố gắng làm gì? Dù cho anh có làm gì cho cô thì cô vẫn không thể quên đi những lỗi lầm của anh ngày trước, người đã nhẫn tâm đạp nát tình yêu bé nhỏ của cô, ném cô cho bọn đàn ông cưỡng bức, nhắm súng bắn cô. Anh muốn chuộc lỗi với cô bằng cách này sao? Từ lâu rồi cô đã không cần ai chuộc lỗi với mình nữa.

Cả Hổ Phách, cả Dương Vỹ, dù cho họ làm gì thì cô vẫn không thể tha thứ cho họ được nữa. Cô cũng là con người mà, cô cũng biết đau đớn và tuyệt vọng. Hổ Phách dù có cứu được tính mạng của cô nhưng cũng đâu thể chữa lành vết thương nhức nhối trong tâm hồn cô. Con người ta đâu đơn thuần chỉ cần tồn tại mà không cần đến cảm xúc.

Lưu Ly khẽ thở dài buồn bã, Hổ Phách vẫn mệt mỏi nằm ngủ gục trên bàn, bàn tay anh đè lên một cuốn sổ nhỏ màu đen có vẻ lạc lỏng trong đống tài liệu. Lưu Ly nhìn nó, thấy hơi hiếu kì vì sự lạc lỏng của nó, rồi cô chậm chạp gỡ tay Hổ Phách ra để xem.

Cuốn sổ thật đơn giản, không có tựa đề, trang đầu tiên bỏ trống và có vài chỗ bị khô cứng như từng bị ướt, trang thứ hai ghi ngày tháng cách đây bốn năm. Lưu Ly nhíu mày, hình như đó là ngày cô bị anh bắn vào vai và ngã xuống vực.

Đây là nhật kí của Hổ Phách?

Những ngón tay nhỏ bé run run lật từng trang, từng trang. Nhật kí rất ngắn, dường như hai tháng mới được viết một lần, những lần đó đều là lần Hổ Phách trở về thăm cô.

Ngày… tháng… năm…

Lưu Ly! Anh lại trở về thăm em rồi. Hai tháng qua không gặp anh, em nhớ anh chứ? Còn anh thì rất nhớ em.

Lưu Ly, xin lỗi em! Chính anh đã hại em ra nông nỗi này. Có phải em đang giận anh lắm không? Đừng mãi ngủ như thế này nữa! Tỉnh dậy và trách mắng anh đi, cứ việc đánh anh cho hả giận đi, anh chỉ là một kẻ tệ hại, không xứng đáng để em yêu thương.

Em biết không Lưu Ly? Khi nhìn thấy em, anh đã tưởng mình nhìn thấy một thiên thần, em trong sáng và thánh thiện, luôn nhìn đời bằng đôi mắt màu hồng nên em yêu tất cả mọi thứ. Lần đầu gặp anh, em có nhớ không?Anh đã cứu em thế mà còn bị em đánh oan, em đúng là cô nhóc hậu đậu. Rồi không biết từ lúc nào anh đã ở bên em, từ lúc nào em đã là người con gái quan trọng nhất trong tim anh, rồi anh nhận ra mình đã yêu em, yêu em rất nhiều, yêu em hơn chính bản thân mình.

Ngày… tháng… năm…

Lưu Ly, em vẫn ngủ mãi như thế này sao? Tỉnh lại đi, không có em anh thấy cô đơn lắm, không có em, cuộc sống của anh thật vô nghĩa.

Lưu Ly! Anh đã từng oán hận tại sao số phận của anh và em thật nghiệt ngã? Sao hai chúng ta lại là kẻ thù? Sao em lại là con gái của kẻ đã hại chết cả nhà anh? Nhưng bây giờ anh đã biết mình ngu ngốc. Không có gì là không thể bỏ qua, không có nỗi hận thù nào là không thể hóa giải. Trước đây anh nghĩ rằng những gì Thành Phong đã làm không thể tha thứ, dù anh có trả thù tàn khốc như thế nào thì cũng không thể trách anh được. Nhưng anh đã nhầm. Trước những vết thương đau đớn anh gây ra cho em, em đã dễ dàng bỏ qua cho anh, nhưng anh lại không thể tha thứ cho kẻ thù, có lẽ vì anh quá nông cạn.

Ngày … tháng… năm…

Lưu Ly! Giây phút mà anh lướt qua em khi biết em là con của kẻ thù tim anh đau lắm, lúc đó em đã đưa tay ra với anh, nhưng anh đã ngu ngốc không nắm lấy tay em, và giờ đây anh sống mãi trong ân hận.

Lưu Ly! thực ra anh không hề có ý định sẽ trả thù cho bằng được. Trước đây đúng là anh mong muốn điều này, nhưng từ khi biết em là ai, anh đã thay đổi suy nghĩ. Anh đã từng muốn cản anh trai mình lại, anh đã muốn hóa giải mọi ân oán, anh muốn ở bên em…

Nhưng không được.

Anh trai anh, anh ấy đã vì anh mà hi sinh tất cả. Nếu khi còn nhỏ anh ấy không đỡ viên đạn của ba em bắn anh, có lẽ anh đã chết. Nếu không vì anh, Dương Vỹ có thể sẽ được gia đình Tử Minh nhận nuôi, có thể anh ấy sẽ có tất cả, một cuộc sống mới, một tương lai mới, hạnh phúc hơn bây giờ gấp trăm lần. Nhưng vì anh mà anh ấy không có được những thứ đó, nhiều lúc anh cảm thấy chính anh đã cướp đi mọi thứ của anh ấy nên anh không muốn trái ý Dương Vỹ, anh không muốn anh ấy phải đau.

Nhưng anh lại khiến em phải đau.

Ngày… tháng… năm…

Em biết không, Lưu Ly? Trong một khoảng thời gian dài anh đã từng suy nghĩ dằn vặt bản thân mình rất nhiều. Anh không thể chọn lựa giữa em và anh trai mình. Anh rất yêu em, anh yêu em hơn chính bản thân anh. Nhưng anh thương anh trai anh và anh cũng nợ anh ấy quá nhiều, mãi mãi anh không thể trả hết cho anh ấy được. Nhưng Dương Vỹ không ép anh cùng anh ấy trả thù, Dương Vỹ chỉ yêu cầu anh không được lại gần em và anh có thể sống cuộc sống mà anh mong muốn. Trong thời khắc cuối cùng đó anh đã chọn gia đình của mình. Có lẽ một phần vì anh trai anh, một phần vì anh mù quáng trong hận thù, vì nghĩ rằng anh sẽ mãi mãi không thể chấp nhận em, con gái của kẻ thù.

Lúc đó em đang mắc căn bệnh ung thư tủy ở giai đoạn cuối, mọi người không ai biết, chỉ có anh, nhưng anh không thể ở bên em nữa. Anh muốn làm cho em một điều gì đó, có thể là điều cuối cùng trước khi xa em.

Ngày… tháng… năm…

Lưu Ly, em là cô bé ngốc nghếch! Sao lúc anh đang tức giận nhất em lại đi tìm anh? Sao lại tin tưởng rằng anh sẽ không hại em? Trước đây em tin tưởng Dương Vỹ như vậy, đến khi bị phản bội em vẫn không rút ra được chút kinh nghiệm gì sao?

Cái đêm em đi tìm anh ở quán bar đó anh đã làm những điều tồi tệ với em, chắc lúc đó em sợ hãi lắm, anh có thể thấy điều đó qua đôi mắt trong veo nhạt nước của em. Em có hận anh vì anh đã ném em cho lũ đàn ông đó đùa giỡn không? Lúc đó anh muốn cho em một bài học để em đừng quá nhân từ, đừng quá thánh thiện mà tin tưởng vào kẻ khác, dù kẻ đó có là anh đi nữa. Nhưng không hiểu sao nhìn em sợ hãi đau đớn tim anh như thắt lại, đau đến mức không thở được. Rồi anh mới biết anh làm em đau một thì anh sẽ đau gấp trăm ngàn lần em. Anh thật ngu ngốc.

Lưu Ly! Đêm hôm đó không có chuyện gì xảy ra với em cả. Anh biết em đang mắc căn bệnh gì, chỉ cần em hoảng sợ hay kích động là em sẽ ngất xỉu, anh biết nên cố tình để đám người đó hù dọa cho em ngất xỉu, sau đó anh đã đưa em đến bệnh viện tiến hành phẩu thuật cho em. Thật may mắn là chúng ta có chung nhóm máu, tủy của anh cũng phù hợp để hiến cho em, và cuộc phẫu thuật đã thành công ngoài mong đợi, em đã được cứu sống, anh cũng cảm thấy an tâm phần nào.

Sau hôm đó thì Đức Duy và đám Hoa Thiên đã đến tìm anh, họ tưởng anh đã ném em cho đám yêu râu xanh cưỡng bức nên đã rất tức giận và đánh anh một trận sống dở chết dở. Phải công nhận là lúc đó họ ra tay mạnh thật, khiến anh suốt hai tuần sau đó phải nằm bẹp trong bệnh viện và ăn cháo cầm hơi. Lưu Ly, điều này cho thấy bọn họ rất yêu quý em, anh cũng rất vui.

Ngày… tháng… năm…

Lưu Ly! Có lẽ anh là kẻ ấu trĩ. Đến lúc này anh mới nhận ra anh ngu ngốc, anh không biết rằng có những thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết. Anh đã giữ em lại thế giới này, anh đã cho em cuộc sống, nhưng đó là cuộc sống đau đớn hơn cả cái chết. Anh không biết được rằng sau đó em khổ sở đến vậy. Nhưng sao em không hận anh? Sao cứ ôm lấy nỗi đau cho riêng mình? Sao không trút nó lên anh để khiến em nhẹ nhỏm hơn? Sau đó anh mới nhận ra là em không thể, vì em là một thiên thần, vì em trong sáng và thánh thiện, chỉ có thể bị tổn thương chứ không thể làm ai tổn thương.

Khi gặp em ngoài bờ sông, nhìn thấy em cầm con dao nhỏ đưa lên cổ tay anh sợ lắm. Lúc đó anh biết em đã rất tuyệt vọng, anh sợ em sẽ rời bỏ thế giới này, anh đã xuất hiện. Nhưng em lại khiến anh bất ngờ, đến tận lúc đó mà em vẫn không oán hận anh, vẫn tha thứ cho anh và muốn đi cùng anh. Anh thật sự không hiểu nổi. Lưu Ly, em thật sự không biết làm sao để căm hận một người sao?

Lúc em ôm anh, anh hạnh phúc lắm, anh đã muốn quay lại siết chặt lấy em, bỏ lại hết mọi thứ cùng đi khỏi nơi đó với em. Nhưng không hiểu sao anh vẫn không làm vậy. Em đã cho anh rất nhiều cơ hội nhưng anh vẫn ngu ngốc không hề nắm lấy, và bây giờ anh cảm thấy thật hối hận.

Lưu Ly! Anh thật sự rất hối hận.

Giây phút anh thấy em đứng giữa đường ray anh đã phát điên lên, sao em lại hành động ngu ngốc như vậy? Em không sợ hãi cái chết sao? Không sợ đau đớn sao? Hay vì anh đã làm em đau đến nỗi em không còn muốn sống nữa. Khi nghĩ rằng em sẽ chết, lần đầu tiên anh thấy sợ hãi, lúc đó anh căm thù bản thân mình kinh khủng, thật may là Dương Vỹ đã lao ra cứu em.

Ngày… tháng… năm…

Lưu Ly, em đừng giận anh trai anh nữa nhé! Dương Vỹ không phải kẻ xấu, anh ấy chỉ giống anh, cả hai người bọn anh đều ngu ngốc mà thôi. Dương Vỹ sau đó đã đánh em, nhưng anh ấy không cố ý đâu, Dương Vỹ chỉ muốn khơi dậy chút tự ái trong lòng em để em không làm điều ngu ngốc vì anh, để em có thể bỏ hết mọi thứ mà rời khỏi thị trấn cùng Thiên Dã. Sau đó Dương Vỹ đã hối hận lắm, anh đã nhìn thấy Dương Vỹ ngồi trong phòng khóc một mình. Bất ngờ lắm phải không? Một kẻ kiêu ngạo lạnh lùng như anh ấy mà cũng có lúc phải khóc, nhưng đúng là anh ấy đã khóc, anh ấy khóc vì đã làm em tổn thương, anh ấy khóc vì cắn rứt và ân hận bởi những gì anh ấy đã làm với em.

Và anh ấy thật sự đã muốn em giết anh ấy sau đó.

Ngày… tháng… năm…

Lưu Ly! Em có đau không? Vết thương anh gây ra cho em đau lắm phải không? Em có ghét anh không? Lúc đó anh không muốn bắn em đâu. Nhưng nếu anh không bắn vào vai em, em sẽ tự nã súng vào đầu mình, anh không thể đứng nhìn em chết được, anh không muốn em chết.

Nhưng sự cố gắng của anh không biết có kết quả gì không? Bây giờ em không chết nhưng lại không tỉnh dậy nữa, em cứ mãi nằm mê man như vậy đến khi nào?

Ngày… tháng… năm…

Lưu Ly! Sao em cứ nằm ngủ hoài như vậy? Em không thấy chán ư? Đã năm năm trôi qua rồi.

Em cứ mãi nằm im như vậy khiến anh thấy cô đơn lắm. Cảm giác như thế giới này chỉ còn mình anh tồn tại vậy. Xin em hãy tỉnh lại đi! Trở về với anh đi! Em đã hứa sẽ không bao giờ quên anh mà. Bây giờ anh còn tư cách để bắt em giữ lời hứa đó với anh nữa không?

Ngày… tháng… năm…

Đừng ngủ nữa mà Lưu Ly! Anh cầu xin em, đừng ngủ nữa! Anh phát điên lên mất. Có phải em đang rất hận anh? Có phải em đang đang trừng phạt anh? Vậy thì em đã làm được rồi, vì anh bây giờ đã rất đau, vì vậy Lưu Ly… cầu xin em hãy tha thứ cho anh đi, cầu xin em hãy tỉnh dậy với anh đi.

Ngày… tháng… năm….

Lưu Ly! Gần đây anh có những giấc mơ rất đáng sợ. Anh thấy em đã tỉnh lại trong một đêm trăng sáng mờ ảo, em mở mắt ra, ngơ ngác nhìn xung quanh. Nhưng khi đó mọi người đã mất. Ba em mất, chị gái em mất, bạn bè em, Dương Vỹ và anh… tất cả đều đã mất. Lúc đó anh giật mình tỉnh dậy và anh rất sợ. Anh không biết em sẽ ngủ bao lâu nữa? Nếu khi em tỉnh dậy mọi người đã không còn thì em sẽ thế nào? Lúc đó em sẽ lại cô đơn, lại đau khổ một mình, rồi có thể em sẽ tự tìm một giấc ngủ mãi mãi. Nếu điều này thật sự xảy ra anh biết phải làm sao, Lưu Ly? Vì vậy mong em hãy tỉnh lại đi, tỉnh lại ngay bây giờ đi!

Những giọt nước mắt trong suốt không ngừng nhòe ra trên khóe mắt Lưu Ly, cô đưa tay lau đi, nhưng càng lau nó lại càng nhòe ra nhiều hơn, cuối cùng cô cũng bất lực không thể ngăn nó lại được. Trang cuối cùng của nhật kí viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần điều mà Hổ Phách luôn trăn trở:

Lưu Ly, phải làm sao để em không bỏ đi?

Lưu Ly… xin đừng rời xa anh!

Mãi mãi chỉ có hai câu đó lặp đi lặp lại.

Lưu Ly khóc lên thành tiếng, cô không thể ngăn mình lại được, cuốn sách rơi xuống sàn nhà. Tiếng động khiến Hổ Phách tỉnh giấc. Cậu hốt hoảng bật dậy ôm lấy Lưu Ly khi thấy cô đang ôm mặt khóc.

- Lưu Ly, có chuyện gì vậy? Em sao vậy? Em thấy đau ở đâu?

Lưu Ly vẫn không trả lời cậu, cô bé ôm chặt lấy cơ thể ấm áp của cậu vùi đầu vào khóc. Điều này càng khiến Hổ Phách thấy hoang mang sợ hãi hơn.

- Lưu Ly, mau nói cho anh biết!!! Em đau ở đâu??? Mau nói cho anh biết…

- Tại sao không nói với em? Tại sao không cho em biết? Cô bé giận dữ vừa khóc vừa dùng hai cánh tay yếu ớt đấm vào ngực cậu.

- Lưu Ly…

Hổ Phách hơi ngạc nhiên, rồi cậu nhìn cuốn sổ nhật kí của mình dưới đất và hiểu ra vấn đề. Không nói gì, cậu lặng lẽ ôm lấy cô bé, siết chặt vào lòng mình.

- Xin lỗi em, Lưu Ly!

- Anh là kẻ ngu ngốc!!! Lưu Ly mắng cậu, nắm tay nhỏ bé vẫn đấm vào ngực cậu.

- Ừ! Anh là kẻ ngu ngốc. Hổ Phách ôm chặt lấy cô hơn.

- Anh là kẻ xấu xa!!!

- Ừ! Anh rất xấu xa.

- Em rất ghét anh!!!

- Ừ! Anh biết anh rất đáng ghét.

Hổ Phách ôm chặt Lưu Ly vào lòng mình, cô bé vẫn nức nở khóc, cậu cũng cảm thấy khóe mắt mình có gì đó nhòe ra cay xè. Ánh trăng bạc trên cao xuyên qua khung cửa sổ phủ bóng lên hai người, bên dưới khu vườn dế vẫn kêu ric ric.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.