Gần Nhau Lúc Phồn Hoa Tan Mất

Quyển 1 - Chương 8: Pháo hoa tháng ba bay về Nam Lĩnh




Mùa đông lạnh lẽo rốt cuộc ở đầu mùa xuân lại tới hết sức từ từ tiêu tán.

Tiệc năm nay, bởi vì chiến sự ở phương nam mà vắng đi không ít người. Năm này vừa qua, trong cung liền bắt đầu truyền lưu bệnh của Thất công chúa lại tăng lên. Chỉ vì Hoàng đế ban bố một đạo thánh chỉ ở đầu mùa xuân: Thất công chúa không khỏe, thái y mỗi ngày đúng giờ ngó nhìn, những người khác không có ý chỉ không được quấy nhiễu.

Mà lúc này ở trong ánh nắng yếu ớt. Một chiếc xe ngựa đang lẳng lặng chạy ra ngoài cung, chạy như bay về phía nam.

Khi xe ngựa sắp sửa biến mất ở khúc quanh thì một tuấn mã màu đen cũng im hơi lặng tiếng ra hoàng cung, nam tử mặc áo dài màu đen, mím chặt đôi môi, ánh mắt hơi thu lại, chuyên chú nhìn chằm chằm xe ngựa đi xa, thoáng ổn định hơi thở của mình, đi sát phía sau xe ngựa.

Bên trong thành cung thật cao, một nam tử cao quý, hai tay chắp sau lưng, lẳng lặng đứng ở đầu tường cao vút, nhìn xe ngựa đi xa, ánh mắt trong nháy mắt đột nhiên trở nên thâm trầm và phức tạp, tiếp theo cúi đầu nỉ non: "Ta rốt cuộc buông tay, nhưng rốt cuộc đã quá muộn, đã không kịp sao? Thanh nhi, ta cũng không thể ra sức. . . . ." Thanh âm bể tan tiêu tán ở trong gió, không thể ngửi nổi.

Kỳ quốc —— Nam Lĩnh.

Mùa xuân tháng ba, hương bay bốn phía, trên đường phố Nam Lĩnh cảnh xuân sáng rỡ.

Hai bên đường lớn, sắc liễu xanh xanh, hoa đào như mây, sóng người qua lại không dứt

Những nữ tử Giang Nam đi qua đi lại, mông lung và tốt đẹp.

Một chiếc xe ngựa khéo léo hơi dính bụi đất, đang chậm rãi đi tới.

Đánh xe ngựa chính là một nam tử trung niên thật thà, cầm roi ngựa trong tay, hơi nghiêng người qua, hô với người bên trong xe ngựa: "Hai vị cô nương, đi lên trước nữa là đến biên giới rồi, nơi đó đang đánh giăc. Làm phiền Chiến Thần bảo vệ phồn hoa nơi này đấy." Trong giọng nói có kiêu ngạo không che giấu được.

Trong xe ngựa có một đôi tay mảnh khảnh trắng nõn lộ ra, vén tầm rèm màu xám nhạt lên, gò má quay vào trong xe, nhẹ nhàng nói: "Tiểu thư, sắp đến phía nam rồi !"

"Ừ! Bích Ngô, chúng ta xuống ở chỗ này đi." Trong thanh âm nhu hòa của nữ tử trong xe có chút lành lạnh.

Bích Ngô khẽ sửng sốt một chút: "Tiểu thư, ở chỗ này sao? Không phải nói ——"

"Ở chỗ này đi." Tiểu Thất xốc váy ngắn màu trắng lên, liền đỡ tay Bích Ngô nhẹ nhàng nhảy ra xe ngựa.

Đáy mắt Bích Ngô hiện lên một tia bất đắc dĩ, vội vã trả tiền, rồi đi sát sau lưng Tiểu Thất.

Sóng người chật chội, họ đi qua trong dòng người, theo người đến người đi, tùy ý đi dạo trên đường cái.

Chợt, Tiểu Thất nắm tay Bích Ngô, nhẹ giọng nói: "Quá nhiều người, cẩn thận đừng tách rời."

Bích Ngô khẽ gật đầu, lại rõ ràng cảm thấy, đôi tay dắt mình đã là dùng tới nội lực, cất bước càng thêm nhẹ nhàng nhanh chóng. Nàng nhỏ giọng nói: "Công chúa, thế nào?"

"Bích Ngô, suốt đoạn đường này, ta cảm thấy chúng ta giống như bị người ta theo dõi." Trong thanh âm có một chút nặng nề, "Hơn nữa ta cơ hồ không cảm thấy hắn."

Lúc nói chuyện, Tiểu Thất dẫn theo Bích Ngô vào một tiệm y phục.

Tiểu nhị ân cần chào đón, khóe môi nở nụ cười mỉa: "Hai vị tiểu thư cần y phục gì?"

"Cần hai bộ y phục nam tử." Tiểu Thất nhanh chóng nói.

Tròng mắt xoay động, dựa vào kinh nghiệm, lập tức liền hiểu. Liền lấy ra hai bộ áo dài màu nhạt, nói: "Vị cô nương này, tiểu nhân thấy cô nương mặc đồ màu trắng rất đẹp mắt, mà một vị khác, mặc màu xanh nhất định là hợp màu da."

Bích Ngô nhận lấy y phục trong tay tiểu nhi, hỏi: "Tiểu thư, chúng ta cần tìm khách điếm không?"

Tiểu Thất nhận lấy y phục, cười nói: "Không, Bích Ngô! Chúng ta cứ thay ở đây." nàng quay đầu hỏi tiểu nhi, "Tiểu nhị, chỗ các ngươi có phòng thay quần áo không."

Tiểu nhi vội nói: "Có! Đương nhiên là có!"

"Tiểu thư ——" Bích Ngô vội vàng đi tới bên Tiểu Thất, "Nơi này —— sao có thể?"

"Bích Ngô, không việc gì! Có người bên cạnh, ta tất nhiên biết."

"Nhưng ——" Bích Ngô có chút gấp gáp.

"Vị cô nương này, bổn tiệm tuyệt sẽ không duy trì loại chuyện trộm cắp, nếu cô nương không yên tâm, có thể canh giữ ở cạnh cửa." Khó được, tiểu nhị lộ ra mặt mũi nghiêm túc.

Bích Ngô nắm tay, vẻ mặt có chút mất tự nhiên: "Vậy nô tỳ chờ ở đây."

Mấy phút sau, trong tiệm y phục liền có hai công tử y phục tao nhã đi ra. Khi nam tử áo trắng quét thấy một đồ án quái dị ở cạnh góc tường, bước chân hơi dừng lại, tiếp theo liền thản nhiên thẳng bước đi ra ngoài.

Bích Ngô đi theo một bên, cúi đầu hỏi: "Tiểu thư, bây giờ chúng ta đi đâu."

"Đương nhiên là tìm khách điếm ở." Trong giọng nói đã có sự nhẹ nhõm, hoàn toàn không thấy sự cẩn thận vừa rồi.

Bích Ngô vẫn sửng sốt, há mồm tựa hồ còn muốn hỏi cái gì, nhưng giống như nghĩ tới điều gì, cuối cùng chỉ hơi hơi mở miệng: "Được! Nô tỳ đi an bài ngay."

Tiểu Thất không chút để ý, quay đầu lại nói với Bích Ngô: "Bích Ngô, ở bên ngoài, ngươi không cần tự xưng là nô tài, huống chi bây giờ chúng ta còn mặc nam trang. Ngươi kêu ta công tử đi."

"Được! Nô —— ta hiểu." lúc Bích Ngô nói chuyện, có chút lúng túng.

Tiểu Thất vỗ trán, cười bất đắc dĩ, cũng không cố gắng thay đổi tư tưởng của người ở thời đại này nựa, tư tưởng nô dịch thâm căn cố đế cũng là phép tắc sinh tồn của người thời này. Nhưng hôm nay, ra khỏi hoàng cung rồi nên muốn sống tùy ý chút.

Mãi cho đến hoàng hôn buông xuống, Tiểu Thất và Bích Ngô mới trở lại khách điếm.

Đi cả một ngày, mỏi mệt liền dễ dàng hiện lên mặt. Hai người rửa mặt một phen, rất nhanh đã buồn ngủ. Ánh hoàng hôn chợt lóe, chiếu vào trên mặt điềm tĩnh của Tiểu Thất, thân thể của nàng khẽ co rúc, tạo thành một tư thế của em bé trong cơ thể mẹ, có chút đơn thuần và vô dụng.

Đêm, im ắng yên tĩnh, chợt có mấy con chim tước không biết tên, phát ra tiếng kêu thầm thì, đơn điệu và rõ ràng.

Ở trong bóng ma, có hai bóng người như ẩn như hiện dưới ánh trăng chiếu sáng.

"Lui về phía sau đừng đến quá gần. Công chúa đã phát hiện." Là thanh âm quen thuộc của nữ tử.

"A! Không nghĩ tới công chúa yếu ớt nhiều bệnh lại là một cao thủ nội công." Thanh âm nam tử trầm thấp, có chút xa lạ.

Hai người tựa hồ lại rỉ tai mấy câu, nhưng đã nhẹ vô cùng rồi. Tiếng lẩm bẩm nói chuyện theo gió tan ra.

Cõi đời này rốt cuộc không có tường nào không lọt gió.

Mây thổi qua, che đi trăng sáng, rồi sau đó lại dần dần tản ra. Khi ánh trăng không còn bị cản trở chiếu rọi xuống, đã là bốn bề vắng lặng rồi.

Gió nhẹ nhàng thổi qua, thổi tan màn khói bao phủ.

Trong giấc mộng Tiểu Thất bất an giật giật, lật người, tiếp tục ngủ.

Ngày hôm sau, ánh mặt trời hơi lộ ra, cả phòng trong sáng.

Tiểu Thất khẽ mở mắt ra, thấy Bích Ngô đã ăn mặc chỉnh tề, mắt nhanh chóng mở ra, khẽ cười nói với Bích Ngô: "Sáng tốt lành, Bích Ngô, tối hôm qua ngủ ngon giấc không."

Đáy mắt Bích Ngô lướt qua một tia kinh ngạc, thoáng mở to mắt nói: "Công chúa đổi chỗ nên ngủ không ngon sao?"

Dáng vẻ Tiểu Thất hơi bất đắc dĩ: "Uh, có chút."

Bích Ngô trong nháy mắt kinh hoảng.

Tiểu Thất lại tăng thêm một câu: "Nhưng ngày hôm qua quá mệt mỏi, ngủ như chết!"

Bích Ngô thoáng thở phào nhẹ nhõm. Sẳng giọng: "Mới vừa qua hết năm, công chúa không nên hơi một tí đã nói chữ chết."

Tiểu Thất hơi nhíu mày: "Bích Ngô, ngươi lại quên mất, ngươi đó, phải nhớ gọi ta công tử." Cười khẽ, có vẻ tâm tình rất tốt.

Bích Ngô cúi cúi người, cười nói: "Biết, công tử."