Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Chương 29




Hai người cưới nhau đã 2 năm rồi, thế mà cả 2 đều không hẹn mà cũng thốt ra những lời như vậy, kỳ thực Tiểu Dĩnh cũng lờ mờ cảm thấy có chút không bình thường. Thế nhưng những tâm tình suy nghĩ mơ hồ ấy cũng nhanh chóng bị khỏa lấp bởi những đề tài trò chuyện tiếp sau đó, vì thế mà cảm giác bị gác sang một bên.

Mấy ngày sau, trong lòng Tiểu Dĩnh bống nhớ về tin tức "xì căng đan" cau Hứa Nhất Tâm, nào ngờ may mắn thế nào, vừa kịp lúc nữ chủ nhân của vụ tin đồn được cử đi ngoại tỉnh học tập, trong điện thoại nói rằng đợi gặp mặt sẽ nói chuyện. Kết quả là đợi đến khi Hứa Nhất Tâm về cũng đã nửa tháng rồi.

Thế nhưng sự nhiệt tình của Tiểu Dĩnh không thuyên giảm đi chút nào, hôm đó liền kéo Hứa Nhất Tâm đi dạo phố, cái dáng vẻ hứng khởi bừng lên sau đó thì bản thân cô cũng cảm thấy xem thường mình, cơ hồ là Diệp Hạo Ninh đã nói đúng, cô thật sự quá bao đồng tào lao.

Hai người bước vào tiệm giầy thời trang, Hứa Nhất Tâm mở miệng cười nhạo, cười híp mắt nói :"Dạo này thần sắc của cậu ngày càng khá lên, sống với Diệp Hạo Ninh nhất đinh thuận hòa nhỉ!"

Tiểu Dĩnh mặt không đỏ ửng tim không đập loạn, chỉ khẽ gật đầu, cơ hồ lọ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng được :"Cậu nói gì lạ thế! Đại khái không cãi nhau, không cãi lần nào cả". Không chỉ thế, ngược lại, có lúc lại ngọt ngào khiến cho người khác phát sốt.

Hứa Nhất Tâm nói :"Lẽ nào cậu thấy thất vọng vì điều đó?"

"Đương nhiên là không" cô trả lời rất nhanh.

Ai lại muốn cãi nhau với Diệp Hạo Ninh cơ chứ? Huống hồ, nếu như thật sự có trah cãi, cô cũng chưa bao giờ ở thế thượng phong cả. Việc không có lợi lộc như vậy, ai muốn làm cơ chứ?

Hứa Nhất Tâm nói :"Diệp Hạo Ninh lại về thành phố C rồi à? Gần đây hai cậu đã cống hiến không ít cho hãng hàng không nội địa nhỉ!"

Tiểu Dĩnh không khỏi cười mỉa.

Kỳ thực sau cái lần Diệp Hạo Ninh đưa ra lời đề nghị bị cô từ chối, hai người không hề nhắc đến việc dời nhà hoặc nghỉ việc nữa, hiện giờ thì cô cứ ngẫu nhiên cuối tuần về nhà, sang nhà bố mẹ chồng dùng cơm, nhưng tuyệt nhiên phần lớn thời gian cả hai đơn thân xuất hiện, nhưng lại không quấn lấy nhau, vẫn thường ai việc của người đó.

Thật sự giống như lời nói của Hứa Nhất Tâm, cực kỳ hòa thuận, những ngày tháng tuyệt vời tưởng chừng như không phải là sự thật, thế nhưng vài lẫn nửa đêm tỉnh giấc, chợt nghe thấy tiếng hơi thở sâu trầm của người nằm bên cạnh, trong màn đêm đen ấy giơ năm ngón tay lên vẫn không thấy gì, Tiểu Dĩnh lại không khỏi cảm thấy bất an mơ hồ.

Những vấn đề tồn đọng lớn nhỏ giữa 2 người, những vẫn đề nhìn thấy và không thấy thì sao chứ? Đều đi đâu cả rồi? chúng không hoàn toàn biến mất, chỉ là dường như bị cô và Diệp Hạo Ninh đồng loạt lãng quên hoặc xem nhẹ thôi. Có lẽ tất cả hiện giờ chỉ là đang giả vờ thôi, rồi sẽ đến một ngày bùng nổ hoặc lại phát nổ thêm lần nữa.

Mỗi lần suy nghĩ như thế, Tiểu Dĩnh liền cảm thấy mình biến thành người quán triệt tư tưởng theo chủ nghĩa bi quan, sau đó không khỏi coi thường bản thân một phen, khẽ nhấc cánh tay đang đặt ngang trên eo mình ra, vẫn xoay người trở mình ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau tỉnh lại, vẫn ai làm việc nấy, thậm chí ngẫu nhiên có lúc cố tình đối nghịch cùng Diệp Hạo Ninh, tuy là cuối cùng vẫn ở thế hạ phong, nhưng cô vẫn luôn tự an ủi mình, cứ coi như là tập dợt trước đi vậy, để nếu sau này có ngày có đối kháng mạn mẽ quyết liệt, thì chí ít khả năng chịu đựng tâm lý cũng mạnh mẽ hơn chút đỉnh.

Nhân viên phục vụ đang giúp đỡ mang giày vào chân, Tiểu Dĩnh nhìn vào trong gương mới nói :" Cậu đừng có đánh trống lảng sang chuyện khác nhá! Chuyện với Hà Minh Lượng là như thế nào hở? thành thật khai báo đi?"

Hứa Nhất Tâm về căn bản cũng không muốn giấu giếm nữa, tùy tiện nói :"Thì như những gì cậu suy nghĩ đó thôi" cô ấy cũng đổi giầy mới, dường như thấy đề tài này chẳng có gì hứng thú, giọng điệu thản nhiên lười nhác.

"Tớ nghĩ? Lúc đầu tớ còn nghĩ là bọn cậu khi nào sẽ chiến tranh tăng một bậc đánh nhau nữa đấy!" Tiểu Dĩnh rõ ràng tỏ thái độ xem thường :"Giấu kỹ thật, cả tớ cũng suýt bị giấu nhẹm luôn"

Hứa Nhất Tâm lại không cảm thấy áy náy, chỉ cười cười nói :"Cũng chỉ là chuyện gần đây thôi mà. Có lần tớ ra ngoài chơi vô tình gặp mặt, sau đó cậu ta tình cờ hẹn tớ đi ăn cơm uống nước, kết quả tớ phát hiện ra con người này cũng không kém cỏi gì, chí ít thfi cũng có phong độ ga lăng"

"Ga lăng á?" năm đó không biết ai trong lý túc xá phẫn nộ nói rằng :"Hà Minh Lượng là gã đàn ông nhỏ mọn nhất trên thế gian này!" có lẽ hồi ức đã quá sâu đậm, Tiểu Dĩnh học lại như khuôn từng li từng tí biểu cảm và giọng điệu của con bạn năm xưa, khiến dương sự cũng ngẩn ngơ cả người ra, sau đó không kìm được cười rộ lên :"Niệm tình anh ấy lúc đó yêu đơn phương tớ, nên chuyền này tớ có thể bỏ qua không xét nét nữa"

Hóa ra đã lâu vậy rồi. Tiểu Dĩnh thật sự có chút kinh ngạc, không kìm được hỏi :"Hà Minh Lượng tự thừa nhận rồi à?"

"Đúng, nghe nói còn là tiếng sét ái tình nữa, cậu nói xem có cảm động không?"

Trời đất! cũng 6, 7 năm rồi còn gì! Lúc này Tiểu Dĩnh cũng không nhịn được thở dài :"Hóa ra ẩn giẩu đằng sau những hành vi thô tục vô lễ của cậu ta năm xưa lại là tâm tư tình cảm dịu dàng tế nhị của chàng trai thanh niên trẻ....." giọng điệu trầm bổng truyền cảm, tựa như đang ngâm thơ, ngay cả nữ nhân viên trẻ cũng mím môi lại khẽ cười.

Hứa Nhất Tâm càng cười to hơn, rồi quay đầu lại nói :"Cậu khù khờ thế, sao phát hiện ra được chứ?" không đợi Tiểu Dĩnh trả lời, rồi lại nói :"hay là có ai gợi ý cho cậu? cũng không phải, chuyện này bọn tớ vẫn chưa công bố với ai mà...."

Tiểu Dĩnh sững người nói :" Là Trần Diệu". Hóa ra anh ấy là người tinh tường như vậy, dường như mọi việc đều nhìn thấu, chẳng có gì có thể qua được mắt anh ấy, chứ không chỉ dựa vào chuyện ẩu đả tại quán bar lần đó là lần ra manh mối ư? Anh nói, có người càng đấu khẩu cảm tình càng tốt, còn Diệp Hạo Ninh cũng nói, không pảhi oan gia không đụng mặt. Quan niệm của 2 người này ngấm ngầm hợp ro với nhau, kết quả càng để lộ ra phản ứng chậm lề mề của cô.

Hứa Nhất Tâm lại đề nghị :"Hay là bữa nào 4 người mình tụ tập?"

"Ai?" cô nhíu mày, trầm giọng nói :"Tụ tập với anh ta có gì vui đâu"

Hứa Nhất Tâm sững người, trầm giọng nói :"Anh ta?" liếc nhìn khuôn mặt khó chịu của Tiểu Dĩnh, không khỏi khẽ than thở :"Tớ đang nói cậu và Diệp Hạo Ninh cơ mà, rồi thêm cả tớ và Hà Minh Lượng nữa"

"Ờ...." Giọng điệu của Tiểu Dĩnh lúc này mới hạ xuống, nói giọng oán trách :"Sao chuyển đề tài nhanh thế?" báo hại cô tưởng đang nói tới Trần Diệu.

Hứa Nhất Tâm cũng không trang luận thêm nữa, cười trừ miễn cho ý kiến gì.

Tiểu Dĩnh lại nói :"Gần đây Diệp Hạo Ninh tương đối bận, cũng không biết cõ rỗi không?"

"Cho tớ xin, cứ xem như cho tớ một cơ hội tiếp cận đối phương đi"

Lúc này cô mới chợt sực nhớ ra, thế là lôi điện thoại trong túi xách ra, cúi đầu đùa nghịch trong chốc lát rồi mới đưa sang, nụ cười vô cùng đắc chí :"Xin mạn phép cho tớ khoe khoang trước mặt cậu một chút nào"

Kết quả Hứa Nhất Tâm qur không phụ òng người, toát lên suy nghĩ trong đôi mắt :"Phụ nữ như cậu, kiếp trước tu luyện gì mà có phước thế hả?"

Cô cố tình làm ra vẻ tự cao, chỉ nói qua loa :"Đẹp trai cũng chẳng thể cho cơm ăn được, có gì hay đâu chứ". Kỳ thực trong lòng thật sự có chút không phục, vì sao ngay cả đứa bạn thân cũng dường như tỏ vẻ như cô trèo cao với được Diệp Hạo Ninh vậy nhỉ? Cô không nhìn ra được anh có nhiều điều tốt đpej thế, tâm tình lại trầm mặc đáng sợ, vẫn thường xuyên đùa giỡn bỡn cợt cô trong lòng bàn tay.

Hai người đang đối thoại với nhau, cửa tiệm từ từ mở ra, một người phụ nữ trẻ bước vào.

Hứa Nhất Tâm theo tiềm thức ngẩng đầu lên nhìn, kết quả là bất giác ngẩn người ra, sau đó thấp giọng nói với Tiểu Dĩnh :"Quen quá, không biết là đã gặp ở đâu rồi"

Người phụ nữ đó rút cặp kính râm to lớn ra cầm trên tay, đang chầm chậm lê bước đến giá để giày sạch sẽ tao nhã, theo cạnh là một nhân viên phục vụ ân cần chu đáo nói nhỏ :"Đây đều là những kiểu dáng mới xuân hạ năm nay, thưa cô, cô mang giầy số cỡ bao nhiêu?"

"Số 6" bởi vì càng tiế lại càng gần, cho nên giọng điệu vọng lại càng rõ mồn một, uyển chuyển êm tai, tựa như nước suối chảy róc rách, tinh tế uốn lượn đến tận đáy lòng.

Do góc độ, lúc Tiểu Dĩnh quay đầu lại chỉ trông thấy gương mặt nhìn nghiêng, rất giống một minh tinh màn ảnh của điện ảnh Hồng Kông TVB, lại càng đẹp hơn so với nữ minh tinh đó nữa.

Cô cảm thấy đối phương rất quen, cho dù nhìn thấy gương mặt chính diện của người đó, nhưng vẫn cảm thấy quen thuộc, dường như đã gặp mặt ở đâu đó rồi.

Người phụ nữ đó dường như xem vừa ý một kiểu dáng, bước chân khẽ dừng, sau đó chỉ tay vào :"Số 6, gói lại giùm chị nha"

Giọng điệu cực kỳ dịu dàng lịch sự, tiếp đó cúi đầu nhìn điện thoại. Dường như vốn dĩ không phải đặc biệt đến mua giày, mà đang có nỗi niềm tâm sự khác.

Kết quả là cô ấy lựa một mạch 6,7 đôi cao gót sáng nhọn, cả thử cũng không cần, cứ đẩy qua đẩy về chiếc điện thoại. Xem chừng như không giống điệu bộ gửi tin nhắn, chỉ là kéo lên kéo xuống nắp gập, thật sự giống như đang đợi cú điện thoại

Sau cùng cô ấy cũng đi đén trước mặt bọn họ, cự ly chỉ cách khoảng 5,6 bước chân, vô vàn ánh đèn sao sáng long lanh trong cửa tiệm chiếu rọi vào người cô ấy, chiếc áo sơ mi trắng phối hợp cùng chiếc quần tây đen, dáng người hơi cao gầy, cùng với đầu tóc phủ rạp trước trán, phía sau quấn búi tóc đơn giản, còn lại không có trang sức gì nhiều, ngay cả trang điểm cũng rất nhạt, chỉ có chiếc đồng hồ tinh xảo đeo ở cổ tay phải, rõ ràng là súc tích mộc mạc nhưng lại dường như khiến người khác phải trầm trồ.

Tựa như diễn viên chính trong bộ phim đen trắng Hollywood của thập niên 30, 40, mang lại một dáng vẻ quyến rũ bắt mắt.

Tiểu Dĩnh trong lòng không kìm được tán dương một tiếng, bời vì hiện nay rất ít người ăn mặc như vậy, chẳng những không giống trang phục công sở, trái lại khí chất giống thục nữ khí chất thanh tao giản dị. cô lại ngoái nhìn Hứa Nhất Tâm trước nay vốn hay soi xét những khá, quả nhiên cũng đang toát ra thần sắc tán dương ngưỡng mộ.

Chỉ là người phụ nữ ấy vẫn chưa nhận ra ánh mắt của họ, bởi vì chiếc điện thoại trong lòng bàn tay nhè nhẹ rung lên, cô dường như đã đợi cuộc gọi này. Trong khoảng khắc dường như lộ ra sự mất tập trung, sau khi nhận điện thoại khẽ cười nói :"Em đang ở thành phố B, nào ngờ anh đã đi rồi...ừ..... ngày mai em về Singapore, trước và sau dịp quốc khánh mới về..." giai nhân điềm tĩnh, mỉm cười thấp giọng thì thầm, ánh mắt hướng về phía tủ kính sáng long lanh, trong suốt lay động, tựa như ánh sáng chiếu dưới nước.

Lại là cảm giác đã từng quen biết, Tiểu Dĩnh ngẩng đầu, trong lòng đột nhiên xao động.

Kết quả là đợi đến khi ra khỏi cửa hàng, cô vẫn không kìm chế quay đầu lại, trong cánh cửa kiếng trong suốt ấy, dáng hình đen trắng thật sự vô cùng bắt mắt.

Hứa Nhất Tâm hỏi :"Sao thế?"

Cô cười cười nói :"Rốt cuộc tớ đã nhớ ra cô ta là ai rồi"

Thật tiếc, bức ảnh Diệp Hạo Ninh trên trang chủ lần trước không lưu lại, hóa ra mỹ nữ phục cổ ý vị trong cuộc sống đời thực còn đẹp hơn so với trước ống kính rất nhiu.

Buổi tối về đến chung cư, Tiểu Dĩnh vừa xem ti vi vừa chộp lấy điện thoại, suy nghĩ rồi bấm một dãy số, gọi điện thoại bàn nhà thành phố C, kết quả chỉ kêu 2,3 tiếng đã gọi thông rồi

"Anh lại ở nhà ư?" cô dường như có chút kinh ngạc, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi, co chân lên nghiêng người trên ghế sofa.

Diệp Hạo Ninh hỏi vặn lại trong điện thoại :"Có gì lạ đâu chứ?"

"không có, không có gì, chỉ thấy cảm kích chút thôi, hóa ra anh không ra ngoài ăn nhậu, thật hiếm thấy!"

"Lẽ nào em gọi về điện thoại bàn, chỉ là để xác nhận anh có ở nhà? Anh dường như cười thấp giọng, không rõ là đang khen thật hay giả nữa :"Em thật là càng ngày càng có trách nhiệm, lại còn học được cách "điều tra" nữa cơ đấy!"

Tiểu Dĩnh tùy miệng đáp lại :"Cám ơn, em sẽ càng cố gắng phát huy hơn nữa"

Nào ngờ Diệp Hạo Ninh lại ngừng lại, sai đó mới hỏi :"Em sao thế?" trong giọng có chút hoài nghi.

"Sao là sao gì?" trong ti vi đang diễn đến đoạn cao trào, nhân vật nam nữ sau nhì năm phân cách giờ phút này đã được trùng phùng, cô đột nhiên không muốn nói gì với anh, cho khỏi bị phấn tán tư tưởng.

Thế là liền nói :"Không có gì, cúp máy đây"

Nhưng rốt cuộc vẫn chưa gác máy được, bởi lec Diệp Hạo Ninh lại nói một câu :"Tiểu Dĩnh, hôm nay tâm trạng em không tốt" anh dường như đã phục hồi lại vẻ bình thản kiên định, hỏi qua loa :"Lẽ nào ở công ty chịu ấm ức gì à? Hay là ai làm em giận rồi?"

Tiểu Dĩnh lại hiếu kỳ, anh dựa vào đâu mà nói tâm trạng cô không tốt chứ? Chỉ là mới nói chuyện dăm ba câu, có tư duy nhạy bén cũng chẳng đến nỗi như vậy?

"Chẳng ai làm em giận cả, em vẫn khỏe. Buổi chiều còn đi dạo phố nữa, mau hai đôi giày mới, cao vừa đúng 6,7 phân, cầm trên tay hoàn toàn có thể xem như vũ khí giết người" cô hạ khẩu khí, lại nói :"Nếu nói không bình thường, điều duy nhất không bình thường hôm nay đó là gọi điện thoại cho anh đấy. Diệp Hạo Ninh, anh không quen chứ gì? Vậy thì lần sau em không gọi nữa là được, cho anh khỏi nghi hoặc tâm trạng em không vui" nói rồi đóng nắp gập điện thoại lại, vứt sang một bên

Chính bởi lẽ nói một tráng dài, kết quả là cô bỏ lỡ cảnh tượng cửu biệt trùng phùng kinh điển, cô nhíu nhíu mày, giận dỗi cầm lấy điều khiển từ xa chuyển sang kênh khác.

Người dẫn chương trình văn nghệ tổng hợp Đài Loan đang nói đùa, bên cạnh người đẫn chương trình giọng nói mượt mà lả lướt :"Lạnh quá à....." cô cũng cảm thấy lành lạnh, khẽ run người, lại chuyển kênh khác.

Chiếc gối dày cộm phát ra tiếng nhạc, âm thanh hơi trầm buồn, Tiểu Dĩnh phải mất một lúc mới nghe thấy, giơ tay lên lật ra xem, quả nhiên là Diệp Hạo Ninh

Cô bình thảnh nói :"lại chuyện gì nữa đây?"

"Câu này phải để anh hỏi em mới đúng" anh xem chừng không hề tức giận, giọng điệu thậm chí còn bình thản hơn cô.

Cô im lặng trong hai giây, đột ngột hỏi :"Diệp Hạo Ninh, anh còn nhớ anh đã dẫn em đi dạo phố mấy lần không?"

"Hai lần"

Trả lời sao nhanh thế chứ? Cô không kìm được cười rộ lên, lại hỏi :"Còn nhớ là mau những gì không?"

Dường như giọng điệu lạc đi, anh liền hỏi :Một lầm mua vật dụng gia đình, một lần nữa là mua giầy. Em hỏi việc này làm gì?"

Cô bất giác cảm thán :"Trí nhớ anh tốt thật"

Anh không nói gì.

Tiểu Dĩnh dường như có thể hình dung ra biểu cảm của anh lúc này, nhất định là trong lòng cảm thấy rất kỳ lạ, trên khuôn mặt duy trì bộ dạng bình chân như vại, mím môi không nói lời nào.

Cuối cùng, cô hắt hơi một tiếng, cơ hồ là mệt mỏi vô cùng :"....... Mệt thật, em cúp máy đây. Hôm nay thật sự nổi máu muốn "kiểm tra", sau này sẽ không thế nữa" giọng điệu càng thấp :"Anh cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon. Nhớ tuần sau 11 tây nghỉ lễ cùng em về thăm bố mẹ em, nếu như anh có thời gian"

Lần này cô vẫn cứ đợi, đến sau khi Diệp Hạo Ninh nói câu ngủ ngon, cô mới rời điện thoại di động.