Gặp Anh Là Sự Bất Ngờ Tuyệt Vời Nhất

Chương 1




” Thiên Thiên, gả cho anh đi!”

Ngồi trước máy tính, Diêu Thiên Thiên tay run lên, thiếu chút nữa làm đổ ly nước. Lần đầu tiên trong đời bị người ta cầu hôn, tuy rằng là trong game online ” Hiệp cốt nhu tình” , vẫn khiến cô trợn mắt há mồm một hồi lâu.

Trong trò chơi, cô tên là Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, là đệ tử phái Tuyết Sơn, cũng là đệ tam tà phái cao thủ của môn giáo, người cầu hôn cô là bạn mới quen 2 tháng trước – Tiêu Dao, 2 người vốn quyết đấu ở đỉnh Hoa Sơn, đánh xong mới thành bạn bè, sau 1 hồi lại trở thành bạn tâm giao.

“Anh là đệ tử Thiếu Lâm, có thể lập gia đình sao?” Diêu Thiên Thiên chậm rãi đánh ra một hàng chữ, đôi mắt to trong lóe sáng tia ranh mãnh.

“Tại hạ là đệ tử Thiếu Lâm, Thiếu Lâm tự tuy nhiều quy củ, cũng không trở ngại tại hạ lấy vợ sinh con đại sự.” Tiêu Dao nói chuyện nho nhã, đáng tiếc không biết tìm từ, câu nói không lưu loát, làm ở cho bên kia máy tính, Diêu Thiên Thiên cười đau bụng.

Diêu Thiên Thiên cười đến run rẩy hết cả người: “Tiểu sư phụ, vậy quà tặng của anh là gì?”

Tiêu Dao nghiêm túc nói: ” Nhuyễn Ổi giáp, Đằng Vân Ngoa hoặc Hiên Viên Hạ Vũ Kiếm, em chọn đi.”

Diêu Thiên Thiên có chút không vui, ” Trời, anh cũng quá nhỏ mọn đó.”

“Vậy….ba thứ đều cho em.” Tiêu Dao có chút đau lòng, nhưng vì ôm được mỹ nhân về, chỉ phải nhịn đau từ bỏ những thứ yêu thích.

“Vậy cũng tạm được.” Diêu Thiên Thiên đắc ý hả hê xoa cái bụng, cảm thấy tư thế chướng tai gai mắt, lại vội vàng buông tay xuống, ngay sau đó nghĩ Tiêu Dao lại không thấy tới, làm gì phải giả bộ văn nhã thanh tú, cô lập tức bắt chéo chân, tiếp tục bùm bùm gõ bàn phím, “Tiểu sư phụ, vậy chúng ta nhanh đi đăng kí.”

Tiểu hòa thượng đầu bóng lưỡng mặc tăng bào màu xám đi phía trước, thiếu nữ chải hai búi tóc mặc áo trắng theo sát phía sau, hai người nhăn nhăn nhó nhó đi vào cửa một gian phòng nhỏ cũ nát, một tấm bản ghi Nơi Đăng Kí Kết Hôn dựng ở trước cửa, đặc biệt bắt mắt.

Trình tự đăng kí cực kì đơn giản, chỉ cần nộp 100 tệ tiền ảo trong game, hai bên nam nữ ấn kí vào sổ hồng là được.

Tiểu hòa thượng nhanh chóng trịnh trọng ấn xuống một dấu tay, Diêu Thiên Thiên đem con chuột di động đến, nhấn dấu tay, ai dè mới vừa ấn xuống, hệ thống liền nhảy ra một hàng tin: Bởi vì hai bên nam nữ thuộc 2 phái chính tà, không cho phép kết làm vợ chồng, mời 1 trong 2 người chơi cải tà quy chính hoặc bỏ chính theo tà sau đó hãy đến đăng kí lại. Nơi đăng kí đối xử bình đẳng, công chính liêm minh, không thu bất kì hối lộ, người chơi cần tự trọng. ( đểu hết biết)

Diêu Thiên Thiên nhìn mấy câu đầu, chỉ thấy buồn cười, tới vài câu cuối cùng lời lẽ nghiêm khắc, ngữ khí mạnh mẽ xuất hiện, cô một hơi phun ngụm trà lên màn hình, sau đó không ngừng than vãn.

Sau khi trầm mặc một chút, Tiêu Dao chững chạc đàng hoàng đánh mấy hàng chữ: “Vì em, anh tình nguyện gia nhập Tuyết Sơn phái.”

Như vậy khí thế làm cho Diêu Thiên Thiên có chút cảm động. Cô còn chưa kịp hồi phục, hệ thống lần thứ hai đưa ra một hàng tin: Nếu người chơi thay đổi môn phái, tự nhiên thuộc tính nhảy về 0, tất cả phải luyện lại từ đầu, nên nghĩ kĩ rồi mới làm.

Diêu Thiên Thiên nhịn không được nhảy dựng lên, ” Cái quy tắc này quả thực quá biến thái.”

Đằng sau có người xoay sang hỏi, “Thế nào?”

Diêu Thiên Thiên không để ý, thuận miệng đáp: “Kết hôn như vậy thật phiền toái.”

“A, bạn muốn kết hôn???”

Nhất thời kích thích ngàn tầng mây. Chỉ trong nháy mắt, xung quanh bị vây chặt như nêm cối, mỗi người đều dùng một loại ánh mắt mong chờ nhìn cô.

Diêu Thiên Thiên hối hận không thể cắn đứt lưỡi mình, cô làm sao lại quên mất ngồi đằng sau – Đại San San có giọng to và là một bà tám, việc gì bị cô ta biết, không đến nửa ngày, trong công ty từ tổng giám đốc cho tới bà dì dọn vệ sinh, không ai không biết, không ai không hay.

Cô càng thêm quên mất đây là ở phòng làm việc mà không phải ở nhà, vô duyên vô cớ làm cô tiêu dao tự tại. Tuy công ty không có văn bản quy định rõ ràng không được lên mạng chơi game vào giờ nghỉ trưa, nhưng dù sao đây cũng không phải việc đáng khen ngợi, Diêu Thiên Thiên có chút chột dạ thu lại cửa sổ màn hình trò chơi, ” hắc hắc….” – ngây ngô cười.

” Thiên Thiên, nói nghe một chút thôi, cho mọi người chung vui.”

Diêu Thiên Thiên buồn bực nghĩ: nếu như bị họ biết rõ cô là vì trong trò chơi được người ta cầu hôn, vậy rất mất mặt, nên quyết định sống chết không mở miệng.

Mọi người làm sao cũng không cạy được miệng cô, mất hứng nên cũng dần tản ra.

Diêu Thiên Thiên lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, vừa quay đầu, Đại San San lại thấy cười như không cười nhìn cô.

Diêu Thiên Thiên trong lòng bồn chồn, Đại San San chính là kẻ không đạt mục đích thề không bỏ qua, nhất định phải cẩn thận đề phòng, ngàn vạn lần không thể rơi vào bẫy.

“Thiên Thiên à, chúng ta thân như vậy, đối với mình bạn sẽ không giấu giếm sự thực đó chứ?” Đây là chiêu của San San, sử dụng nhu tình để tấn công.

“Rộng lượng như bạn, bình thường vẫn chiếu cố mình, mình rất cảm kích.” Diêu Thiên Thiên miệng nói, trong lòng oán thầm nói: chị hai à, ai tôi cũng có thể nói, chỉ có chị là không dám.

Đại San San nhếch khóe miệng, mắt tròn cười híp lại, “Vậy bạn còn không mau nói.”

Thiên Thiên đầu óc nhanh chóng vận chuyển, cô cười hì hì nói: “Rộng lượng đại tỷ, là bạn đại học của mình thì có, mình mà kết hôn người đầu tiên thông báo nhất định là bạn rồi.”

San San vỗ vỗ vai cô, vừa lòng nói: “Vậy mới phải chứ.”

Mạo hiểm qua đi, Thiên Thiên phát hiện máy điều hòa chạy 22 độ trong văn phòng, trán cô vẫn đang đổ mồ hôi.

San San trở lại chỗ ngồi của mình, Thiên Thiên lại mở cửa sổ trò chơi.

Tiêu Dao đã gửi mấy dòng tin qua: “Thiên Thiên, anh đi đổi môn phái liền đây, đừng vì anh mà tiếc, anh thấy đáng giá.”

“Thiên Thiên, em còn ở đây không?”

“Thiên Thiên?”

Thiên Thiên lập tức đánh chữ, “Đừng, tuyệt đối đừng, anh luyện đến cấp bậc này không phải dễ.” Lòng bàn tay cô nhanh chóng chảy mồ hôi, chẳng qua là trò chơi thôi, cô không nghĩ từ nay phải thiếu nợ ân tình.

Đối phương nửa ngày không có phản ứng, Thiên Thiên mắt nhìn thời gian ở góc phải phía dưới màn hình, gần một giờ rưỡi, giờ nghĩ trưa sắp hết. Cô lại đánh hai hàng chữ, “Tiêu Dao, em đến giờ đi làm. Buổi tối gặp lại.” Tin nhắn còn chưa gửi, hệ thống lại hiện lên tin: Bạn của bạn – Tiêu Dao, gia nhập Tuyết Sơn phái, đã trở thành đệ Ngũ Đại đệ tử của Tuyết Sơn phái.

Thiên Thiên ngây cả người, Tiêu Dao đánh 1 khuôn mặt cười qua.

“Qúa đáng tiếc.” Thiên Thiên im bặt một hồi mới nhả ra ba chữ.

Tiêu Dao vẫn đang gõ chữ, nhưng chưa thấy hiện lên, không biết muốn phát biểu cái gì thao thao bất tuyệt. Không biết ai hô lên “Đến giờ làm”, mọi người nhanh chóng lấy lại tinh thần bắt đầu làm việc, Thiên Thiên lập tức đánh 88 (bye bye) gửi đi, vội vàng log out.

=====

Thiên Thiên làm trong bộ phận phục vụ, là bộ phận bận rộn nhất trong công ty. Công việc hàng ngày là nhận các loại lời nhắn, nghe điện thoại, sắp xếp kĩ sư tới sửa chữa lại máy móc trục trặc, làm báo cáo và tổng kết để giao cấp trên.

Trong công việc, Thiên Thiên hoàn toàn khác trong đời thường, lúc ngỉ ngơi, cô vui chơi chọc phá, hòa đồng, có lúc nổi hứng kể chuyện cười mà mặt không đỏ, tim không nhảy. Khi làm việc, cô hết sức chặt chẽ cẩn thận, tinh thần trách nhiệm cao. Tất cả văn kiện được phân loại gọn gàng ngăn nấp, hôm nào cô nghỉ phép, người khác không biết cũng có thể dưới sự chỉ dẫn của cô làm việc nhẹ nhàng. Bạn thân Lâm Hi đánh giá cô rất cao: có thể phân biệt rạch ròi công việc và sinh hoạt, là người hưởng thụ công việc, nhiệt tâm trong cuộc sống, là cô gái thông minh.

Cả buổi chiều cô kiểm kê mấy chục bưu kiện, nghe hơn mười cuộc điện thoại, vừa cầm ly nước hớp một ngụm, điện thoại nội bộ bên trái nhấp nháy đèn đỏ, cô đảo mắt, nhìn thấy số 118, lại là đường dây chuyên dụng của phòng tổng giám đốc.

Cô hắng giọng một cái, giọng ngọt ngào nói: “Xin chào.”

“Cô Diêu, mời vào đây một chút.” Tiếng nói giàu từ tính, không trầm không bổng.

Thiên Thiên biết rõ là chuyện gì xảy ra, da đầu cô run lên, oán hận nhìn San San ở phía sau liếc một cái, buồn rười rượi, từng bước nhỏ hướng phòng tổng giám đốc mà đi.

Đến lúc tới vừa đủ cự ly, Thiên Thiên cắn môi dưới, gõ nhè nhẹ cửa.

“Mời vào.” Âm thanh truyền tới không lớn, Thiên Thiên ưỡn thẳng lưng. Lại không có làm chuyện sai, sợ cái gì. Cô cắn răng một cái, đẩy cửa ra.

” Tiện tay đóng cửa, cám ơn.”

Mễ Bác ngồi sau bàn làm việc, đôi mắt thâm thúy không lộ nửa điểm cảm xúc, khóe miệng chứa ý cười. Một bàn tay nhàn nhã đặt trên bản hợp đồng, cười nói: “Ngồi đi, sao lại đứng ở cửa.”

“Dạ” Thiên Thiên lúc này sao dám chống lại mệnh lệnh.

“Em đang sợ ?” Mễ Bác nhích người tới gần, mặt đầy hài hước.

Thiên Thiên ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Không có.”

“Ừ, rất tốt.” Mễ Bác gấp lại bản hợp đồng, đột ngột nói: “Nghe nói em sắp kết hôn?”

Thiên Thiên đã sớm chuẩn bị, chiêu này cũng không thể thắng vì bất ngờ đâu, cô tựa đầu làm như không có gì, “Lời đồn, chỉ là đồn đãi.”

“Phải không?” Mễ Bác không tập trung tư tưởng lườm cô liếc mắt một cái.

Trong lòng Thiên Thiên chuông báo động kêu như đại bác, Thiên Thiên biết rõ, Mễ Bác càng làm như không quan tâm, thì việc này càng không tầm thường. Cô ngọt ngào cười nói: “Tổng giám đốc nhất định là nghe lầm.”

“Đến đây.” Mễ Bác vẫy tay, Thiên Thiên ngoan ngoan đi qua.

Một nụ hôn nóng rát đột ngột dán lên môi cô, Mễ Bác vừa lòng thấy cô đỏ mặt. “Diêu Thiên Thiên, nhớ kĩ, em là của anh,

em đừng nghĩ thoát khỏi anh.”

Thiên Thiên thở dài, từ lúc tốt nghiệp đại học đã bị anh ấy bắt làm trong công ty này, nhất cử nhất động đều dưới sự giám sát của Mễ Bác, nghĩ “ngoại tình” một chút cũng không có cơ hội. Cô đưa tay ôm lại Mễ Bác, cuộc đời này, đại khái chỉ có thể nhận lệnh.

===========

Buổi tối Thiên Thiên lại chơi game, Tiêu Dao online chờ đã lâu.

” Em tới rồi à.” Tiêu Dao theo thường lệ luôn chào hỏi trước.

Thiên Thiên mở ra tư liệu của Tiêu Dao, mới một buổi trưa, hắn đã học tập hai mươi cấp Kiến thức cơ bản, thăng thành đệ Tứ Đại đệ tử. ” Anh luyện thật mau.”

“Đó là đương nhiên.” Tiêu Dao vỗ vỗ ngực, kiêu ngạo nói “Em hôm nay online trễ thật.”

Sau khi tan tầm cùng Mễ Bác đi ăn món Nhật, lại xem hết phim hài “Tiếng gió”, dĩ nhiên là trễ rồi. Thiên Thiên hàm hồ nói: “Ừ, cùng bạn bè ăn cơm xong mới về.”

“Bạn trai?” Tiêu Dao cười hì hì thăm dò.

Thiên Thiên không trả lời thằng, hỏi ngược lại: ” Anh còn muốn kết hôn hay không?”

“Muốn, đương nhiên muốn.” Nếu không hắn nhịn đau buông thân phận Thiếu Lâm Đại đệ tử làm gì, chẵng lẽ ăn no rỗi việc.

Thiên Thiên cùng Tiêu Dao tiếp tục công trình vĩ đại vẫn chưa xong hồi chiều, đi tới chỗ ghi danh, lần này hai người đều là đệ tử phái Tuyết Sơn, nên chắc không có vấn đề rồi. Nhưng sự thật chứng minh, bất kì việc gì đều không có tính xác định.

Hệ thống đưa ra thông báo, làm cho Tiêu Dao muốn hộc máu bỏ mình: Nhất Đại đệ tử và Tứ Đại đệ tử không thể thông hôn, như vậy là loạn luân, mời người chơi nghĩ kĩ rồi mới làm. (*phụt* oh holy … cái hệ thống này đúng tục )

Thiên Thiên dở khóc dở cười, việc trên đời quả nhiên không có thật biến thái, mà là QUÁ BIẾN THÁI.

“Vậy…vậy…làm thế nào đây?” Tiêu Dao bị đả kích quá nặng đến nỗi nói lắp.

Thiên Thiên nghĩ ngợi, “Chỉ còn cách khổ luyện, mau chóng lên tới Nhất Đại đệ tử.”

Tiêu Dao chần chừ hồi lâu, “Chỉ sợ, đến lúc đó sẽ còn có phát sinh ngoài ý muốn.”

Đúng vậy, Thiên Thiên cũng không thể xác định, cái trò chơi biến thái này còn có thề làm ra trò gì nữa. Nàng nhún nhún vai, “Thuyền tới đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng.”

Thiên Thiên là người lạc quan, rất mau sẽ đem việc rắc rối ném sau đầu, chỉ tội Tiêu Dao, cùng một đống quái điểu trà trộn ở Tân Thủ Môn, mỗi ngày đêm đánh quái luyện cấp, thầm than, đầu năm nay, lấy lão bà thiệt là muốn trả giá đại giới.