Gặp Gỡ Mỹ Nhân Ở Siêu Thị

Chương 2



Nhan Hiếu Thân mở cửa phòng phát hiện Hứa Tường nhấc theo bọc lớn bóc nhỏ của siêu thị Khuất Thần đứng trước cửa, sửng sốt một chút, đợi hắn dò xét nhìn một chút những thứ có trong túi, nhìn thấy đồ trong tay thực không khách khí mà cười đến đau cả bụng: “tôi đây còn tưởng ông chủ Hứa ngồi cùng Hằng Nga đi đến Mặt Trăng mua cho tôi cái gì kỳ trân dị bảo, lăn qua lăn lại hai giờ thì ra cậu lại đi dạo siêu thị Khuất Thần a?”

“Kẹt xe.” Hứa Tường gãi đầu một cái rồi đi vào phòng..

Nửa giờ lộ trình buồn phiền, nửa giờ kẹt xe, bên trong thành thị đang khai phá đường khuôn mẫu cũ, hẹp vô cùng, hai năm qua người mua xe ngày một nhiều, đường càng ngày càng chen chúc, vừa đến giờ cao điểm thì lòng đường đều lấp kín xe hơi cực kỳ chật chội, kẹt một giờ quả thực quá bình thường. Có điều nếu như đổi đến Quảng Châu Thâm Quyến, sợ là đông đúc càng lợi hại.

Nhan Hiếu Thân cầm túi đưa vào rồi ngồi trên giường khách sạn, vừa lấy từng bao hoa quả ra một bên xem xét: “Để cho tôi xem, dẻ, socola đức phù, socola Kim đế, socola minh trị quả nhân…” Ngẩng đầu có chút bất đắc dĩ nhìn Hứa Tường, người đang ngồi trên ghế salông mang kính râm, “Coi như tôi rất cảm động cậu nhớ kỹ minh thích ăn cây dẻ, nhưng cũng không cần mua nhiều như vậy chứ? Còn có, cậu mua đồ ngọt nhiều như vậy là chê huyết áp của tôi không đủ cao sao?”

“Lấy về cho vợ cậu không phải xong a, tôi mua cây dẻ thuận tiện cầm mấy hộp.” Hứa Tường mắt nhìn thoáng thấy hoa quả dưới bàn, xem ra phía dưới làm việc hiệu suất cao hơn hắn nhiều.

Nhan Hiếu Thân nhìn trước nhìn sau nhìn phải nhìn trái, có chút hâm mộ cười cười: “Bảo dưỡng khá tốt nha, vóc người cậu vẫn như vậy khiến tôi đố kị, tôi đây đã kết hôn, lúc trước cái bóng anh chàng đẹp trai cũng bị mất.”

“Nhìn ra rồi, bụng nhỏ đều béo rồi nha.” Hứa Tường nói chuyện ngược lại cũng không khách khí, “có phải muốn tìm tôi học hỏi kinh nghiệm?”

“Hắc hắc, người này, thuận miệng khen cậu hai câu cậu còn tưởng là thật!” Nhan Hiếu Thân nguýt hắn một cái, đứng dậy đi tủ lạnh cầm hai chai bia lạnh, một chai đưa cho Hứa Tường, “cậu đưa nhiều hoa quả lại đây như vậy tớ làm sao cầm?” Một cái giỏ liên vụ, hai quả mít, một vài cân vải.

Hứa Tường mở bình uống một hớp bia lạnh, một luồng cảm giác mát mẻ theo yết hầu thẳng xuống dưới, thoải mái đến cực điểm: “Ngày mai mấy giờ bay? Tôi sai một người đưa cậu đi, cậu ngày hôm nay ăn trước được mà, có thể ăn bao nhiêu liền ăn bao nhiêu.”

” có thể ăn cũng ăn không hết nhiều như vậy ? Tớ nghe nói một quả vải ba thanh hỏa.” Nhan Hiếu Thân coi là thật, mở ra giỏ trái cây, cầm một chuỗi hoa quả mang ra.

“Thấy vừa lòng không, to như vậy, mềm dẻo, thơm ngon như vậy, giống tốt nhất đấy!” Hứa Tường nhìn quả vải so với trứng con gà còn to hơn, thầm nghĩ nếu như mình ở siêu thị mua, khẳng định không mua được loại này. Thời đại này, thành ý quả nhiên thực sự không bằng quyền thế tiền tài.

“Xác thực rất ngọt! Như thế mới biết quả vải ở phương bắc khó có thể mua được. Mấy năm trước nói là giữ tươi, lên phía bắc, quả vải mặt ngoài toàn tưới axit sunfuric, khiến cho tôi đến mấy năm rồi cũng chưa dám mua.” Nhan Hiếu Thân ăn được một mặt hạnh phúc, “vợ tôi thích nhất cái này, đáng tiếc cô ấy không có cái phúc kia. Đây không phải là tôi đi công tác sao, cô ấy vừa ồn ào muốn mang vải về, tôi lúc ấy còn nói ’em cho rằng em là Dương Ngọc Hoàn a? !’ !”

Hứa Tường nghe vậy không nhịn được cười rộ lên: “Trực tiếp lại đây không được? Phương bắc lạnh như vậy. cậu tới đây rồi chuyển tới ở luôn đi, công tác, nhà ở hoàn toàn không cần quan tâm, tôi không phải nói cậu rất nhiều lần rồi sao.”

Nhan Hiếu Thân thở dài: ” ông bà hai nhà đều ở phương bắc, vợ tôi vừa không nỡ từ công việc hiện tại, bỏ ra bao nhiêu quan hệ mới vào, cậu nói chúng tôi làm sao mà chịu buông a? Muốn mình vẫn còn độc thân để như cậu thành người giàu có!”

Hứa Tường nghe vậy chỉ là yên lặng nở nụ cười. Gia đình tất nhiên là cực kỳ ràng buộc, nhưng cũng là một phần hạnh phúc a! Như hắn đây, muốn bị ràng buộc còn không có cơ hội ấy chứ.

“Như thế nào, ông chủ Hứa khi nào lo liệu việc vui?” Nhan Hiếu Thân mắt thoáng nhìn, ” người đàn bà muốn gả cho cậu nhiều như sao trên trời chứ?”

“Nào có? Tôi nào có diễm phúc đó.” Hứa Tường lắc đầu cười nhạo, “phải nói thế nào nhỉ? mệnh sát phu…”

” cậu thôi đi!” Nhan Hiếu Thân lườm hắn một cái, “Nghiêm chỉnh mà nói, mặc dù nói cậu là yêu thích nam nhân, nhưng không kết hôn cũng không phải chuyện tốt! cậu cũng ba mươi sáu, tớ đều là bôn bốn, tuổi tác lớn dưới gối không con, già không bạn thực sự đáng thương? cậu hiện tại liều sống liều chết kiếm tiền như vậy có ích lợi gì? !”

Hứa Tường vừa nghe lời này có chút phiền: “Thật vất vả ông bà hai năm qua không cằn nhằn, tôi cũng không muốn tiếp theo lại nghe cậu dông dài.”

Dứt lời nhìn thoáng qua người bạn thân bên cạnh, đứng dậy lại nói: cũng muộn vậy rồi, đi dạo một chút, đi ăn cơm, tớ sai người mua một ít hải sản lại đây, nghe nói hôm nay có mớ hải sản mới rút ngọc trai tốt lắm. Đáng tiếc cậu tới đây được vài hôm, đi quá vôi vàng, không thì trực tiếp đi tới cửa hàng Đại Á, ngồi uống rượu thưởng thức cảnh biển mới tuyệt vời’’.

Nhan Hiếu Thân thật sự có chút lo lắng bạn tốt, nhưng cũng không nói cái gì, cười cười liền cùng hắn đi ra cửa.

Trên đường đi về, Hứa Tường đem xe đi đến bờ sông. Đã là nửa đêm, bờ sông thingr thoảng mới xuất hiện vài bóng người loáng thoáng đi ngang qua. Bờ sông, đèn đường chiếu rọi trên mặt nước lấp loáng, Hứa Tường đem xe kéo mui trần xuống, BMW khôi phục thành nguyên bản hình dạng chiếc thuyền. Thuận lợi lấy ra Kim uy đặc chế trong tủ lạnh nhỏ, mở ra hai cái, đẩy ngã ghế tựa ngồi một cách tự nhiên mà nhìn lên bầu trời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.