Gấu Dã Man Trong Lòng Giảo Hồ

Chương 7



“Ân……” Đầu đau quá.

Nguyên Tiêu nhanh mở mi, cảm thấy đầu mình giống như bị người ta đánh, vừa đau lại choáng váng, làm cho nàng thống khổ than nhẹ, thân thể nhịn không được khẽ nhúc nhích.

Vừa mới cử động thì miệng nhỏ nhắn không nhịn được rên lên

Ông trời! Như thế nào mới nhúc nhích một chút, xương cốt toàn thân liền triền đến một trận đau toan, hơn nữa thân thể mềm nhũn, sử dụng không ra một tia khí lực! Đây là có chuyện gì?

Mở to đôi mắt, Nguyên Tiêu mờ miệt ngẫm, không hiểu chính mình như thế nào lại cảm thấy mệt mỏi quá, mệt đến lười biếng, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện cử động.

Trợn to đôi mắt, nhìn lấy nam nhân trước mặt.

Nàng sửng sốt một chút, còn chưa làm rõ tình hình trước mặt, thanh âm trầm thấp từ đỉnh đầu bay xuống.

“Ngươi tỉnh nha!”

Thanh âm kia, làm cho Nguyên Tiêu cảm thấy lạnh cả người, chậm rãi nâng mâu, hé ra trêu tức tuấn nhan, lập tức rọi vào mi mắt.

“Ngươi, ngươi……” Nàng lắp bắp nói không ra lời.

“Đã qua giờ ngọ, ta còn suy nghĩ ngươi muốn ngủ tới khi nào, mệt sao?” Khóe miệng gợi lên một tia tà nịnh, Hạ Ngự Đường miễn cưỡng thưởng thức biểu tình kinh ngạc của nàng.

Nguyên Tiêu hoàn toàn nói không ra lời, chỉ có thể chỉ ngây ngốc nhìn hắn, đầu đau nhanh chóng nhớ lại……

Nàng nhớ rõ nàng cải trang thành Trần Tích Hương, còn uống rượu, sau một hồi mạc danh kỳ diệu mộng xuân, mà nhân vật chính trong giấc mộng kia chính là…..

“Không có khả năng!” nàng không dám nhận chuyện thật tàn khốc này “Nhất định là mộng, nhất định phải! Ta nhất định còn nằm mơ……”

Nàng không tin sự thật trước mặt, chạy nhanh tới gường, nhắm mắt lại “Ngủ đi! Ngủ đi! Sau khi mở mắt, hết thảy sẽ biến mất” Nói xong, nàng chậm rãi mở mắt ra.

Nhưng cái khuôn mặt tuấn mị đáng giận kia vẫn xuất hiện ở trước mắt, thanh âm của nàng bắt đầu phát run “Này, này nhất định là ảo giác……” Nàng không tin! Nàng không tin!

Hạ Ngự Đường hảo tâm tưởng giúp nàng chứng thật, bàn tay to cầm một cái miên nhũ, hơi hơi sử lực nhẹ nhàng xoa xoa

“Nguyên Tiêu, có cảm giác sao?”

Có! Chết tiệt có, cho nên……

“Hạ, Hạ Ngự Đường……” Trừng mắt hắn, Nguyên Tiêu tâm lạnh. “Này không phải mộng, không phải ảo giác, ngươi, ngươi……”

“Như thế nào?” bàn tay tiếp tục thưởng thức nơi no đủ, hắn chờ mong phản ứng của nàng.

“Chết tiệt! Ngươi đừng chạm vào ta!” như thế nào lại hư nhuyễn, lửa giận làm cho Nguyên Tiêu có khí lực, dùng sức hất bỏ đi đôi tay của hắn, nàng tức giận nhảy xuống giường.

Vừa đứng thẳng, nàng thiếu chút nữa sảy chân, lập tức ngã xuống.

Nàng cắn răng một cái, miễn cưỡng đứng, nơi riêng tư đau đớn chậm rãi chảy ra hỗn hợp bạch hoa dịch, theo đùi đi xuống.

Cảm giác khốn đốn làm cho nàng vừa tức lại quẫn, hận không thể giết chết nam nhân trước mắt.

“Ngươi, ngươi……” Ngón tay chỉ vào hỗn trướng trên giường, nàng tức giận đến nói không ra lời.

Hạ Ngự Đường ưu nhàn nằm nghiêng trên gường, một tay chóng trước sườn mặt, ánh mắt nóng rực nhẹ nhàng đảo qua thân thể mềm mại xinh đẹp mê người của nàng.

Da thịt tuyết trắng sớm lộ ra, lưu lại dấu vết của hắn, chất lỏng theo đùi chảy xuống, càng làm cho cả người hắn nóng lên, dục vọng vừa chôn vùi, lại khởi lên.

Ánh mắt của Hạ Ngự Đường làm cho cả người Nguyên Tiêu run lên, đôi mắt ngắm đến nóng thiết vừa cứng lại khởi lên, trong óc không tự chủ lại hiện lên giấc mộng xuân của ngày hôm qua ──

Hắn lại một lần tiến vào cơ thể nàng, mà nàng khóc hô, dâm dãng khát cầu hắn tiến vào…

Khuôn mặt nhỏ nhắn vì hồi tưởng lại hình ảnh kia mà nóng lên, mà ánh mắt của hắn như là khát cầu xâm lượt hết thảy, làm cho nàng hốt hoảng, gấp đến độ rống to: “Chết tiệt! Ngươi lại nhìn ta, liền đào tròng mắt của ngươi ra”

Nàng vội vàng nhặt quần áo lên, che khuất chính mình, đỏ mặt, tức giận trừng mắt hắn

“Phân biệt sao?” Hạ Ngự Đường nhẹ nhàng nhíu mày, bất đồng (Khác) với sự phẫn nộ của cho Nguyên Tiêu, hắn giống như con mèo ăn vụng, cười đến đắc ý

“Dù sao, toàn thân cao thấp của ngươi, ta làm sao không chạm qua, hơn nữa ngươi thực hưởng thụ, đúng hay không? Vẫn khóc cầu ta tiến vào tiểu huyệt đầm nước của ngươi..”

“Câm miệng!” lời nói dâm đãng làm cho Nguyên Tiêu tức giận tới thét chói tai, đầu óc cố tình không chịu thua kém, bởi vì lời nói của hắn, không ngừng hồi tưởng lại hết thảy mọi việc của ngày hôm qua.

Đáng chết! Nàng tức giận đến dậm chân, hung tợn trừng mắt hắn.

“Ngươi cùng Hoa Hỉ Nhi đang tính kế ta đúng hay không?” nàng cũng biết chính mình bị thiết kế, ngây ngốc bước vào cạm bẫy của huynh muội hồ ly.

Nàng là ngu ngốc, biết rõ Hoa Hỉ Nhi là muội muội của họ Hạ, thế nhưng còn dễ dàng tin tưởng mưu kế của Hoa Hỉ Nhi, họ đều là người một nhà, Hoa Hỉ Nhi đương nhiên là đứng ở bên Hạ Ngự Đường, làm sao có thể tốt bụng giúp nàng?

Chỉ có nàng ngu ngốc, thế nhưng lại ngây ngốc bước chân vào!

“Ân hừ.” Hạ Ngự Đường cũng không phủ nhận, mâu quang thâm trầm nhìn nàng, khuôn mặt anh tuấn không biểu lộ ra chút sắc thái, làm cho người ta không thể hiểu rõ suy nghĩ của hắn.

Thừa nhận của hắn, làm cho Nguyên Tiêu tức giận đến phát run cả người.

Sớm biết hắn ti bỉ, cũng không nghĩ đến hắn lại dùng chiêu này hãm hại nàng, sự trong sạch của nàng đối với hắn có chỗ gì tốt?

Cho dù hai người không đúng, thì bàn lại, hắn không nên lấy sự trong sạch của nàng để chơi đùa, thủ đoạn ti bỉ như vậy, làm cho Nguyên Tiêu tức giận đến hốc mắt đỏ lên.

“Vì sao?” Cắn môi, nàng phẫn hận trừng mắt hắn. “Vì sao muốn như vậy thiết kế ta?”

Thiết kế như vậy, là để ngoạn đùa nàng sao?

Hạ Ngự Đường mâu quang thâm thúy nhíu lại, thấp giọng nói: “Nếu ta nói, bởi vì ta yêu ngươi?” Con ngươi đen chậm rãi nâng lên, chớp cũng không chớp nhìn nàng.

Mâu quang kia làm cho nàng tâm phát run, bối rối không hiểu đứng lên, vội vàng bỏ qua một bên mắt, phẫn nộ gào thét: “Ngươi đi chết đi!” Nàng tức giận, cầm lấy bàn ngọc hồ trên bàn hướng hắn mà quăng.

“Ngươi cho là loại này chuyện ma quỷ này ta sẽ tin tưởng sao?” hắn cho rằng nàng ngu ngốc sao, lấy loại chuyện ra để ngụy biện?

Hạ Ngự Đường vội nghiêng người tránh né, ngọc hồ đụng tới tường mà vỡ vụn, một mảnh vụn vừa vặn xẹt qua trước ngực, tạo nên một vết tơ máu.

Mặt hắn không chút thay đổi, chính là dùng đôi ngươi đen, trầm tĩnh nhìn nàng, còn mâu quang kia lại làm cho nàng mím môi cánh hoa.

Vết máu thực chói mắt, ngực hắn bị thương, làm nàng cảm thấy áy náy, nhưng lại vì cảm thấy áy náy trong lòng mà tức giận!

Người sai rõ ràng là hắn, nàng có cái gì mà áy náy?

Mà hắn, vì sao muốn dùng cái loại này ánh mắt nhìn nàng? Làm cho nàng rất hoảng, rất loạn.

“Hạ Ngự Đường, ta hận ngươi chết đi được, đời này, ngươi đừng có xuất hiện ở trước mặt ta!” Nguyên Tiêu rống lên, không dám đối mặt với ánh mắt của hắn, bối rối mặc quần áo, nhanh chóng tông cửa, xông ra.

Nhìn thân ảnh nàng rời đi, Hạ Ngự Đường chậm rãi hạ mâu, đệm giường lưu lại một cọng tóc đen dài, hắn vươn tay nhặt lấy, đem tóc dài quấn lấy ngón tay, gắt gao cuốn lấy.

Thật lâu sau, mới nặng nề mở miệng. “Đáng tiếc, đời này, ngươi cùng ta không thể tách ra”

Nếu ta nói, bởi vì ta yêu ngươi?

“Họ Hạ! Ngươi nghĩ rằng ta ngu ngốc sao? Ta mới không bị ngươi lừa? Loại chuyện ma quỷ này ai sẽ tin!”

Nguyên Tiêu căm giận gầm nhẹ, tay nắm chặt bàn tính, đem bàn tính trước mặt biến thành hai nửa, hạt châu trên bàn tính, liền thi nhau đổ xuống mặt đất.

Đôi mắt đẹp hung hung tợn trừng mắt nhìn bàn tính bị cắt thành hai nửa, giận hỗn đảng Hạ Ngự Đường, cũng giận chính mình.

Rõ ràng không tin lời nói của hắn, nhưng là tâm vẫn luôn nghĩ, đầu vẫn mơ hồ vang lên câu nói kia, muốn gạt bỏ cũng gạt không được.

Liền ngay cả trong mộng, nàng cũng vẫn mơ thấy hắn.

Trong mộng, nàng thành thê của hắn, hắn đối với nàng cười đến rất ôn nhu, luôn luôn ở bên tại nàng nói lên những lời ngọt ngào

Trong mộng nàng, cười đến hảo ngọt, nằm trong lòng hắn, đối hắn nói……

Nói cái gì, nàng không biết, bởi vì nàng bừng tỉnh, tim thật sự đập rất mau, hai má cũng không hiểu mà nóng lên, rõ ràng là mộng, lại rõ ràng tự tưởng là chân thật.

Đó là ác mộng, ác mộng đáng sợ, nhưng là vì sao khi tỉnh lại, trong lòng đã cảm thấy có một chút mất mát?

Nàng không hiểu, rõ ràng chán ghét hắn, hơn nữa hắn còn ti bỉ thiết kế nàng, làm cho nàng càng hận hắn, nhưng là vì sao vẫn nghĩ về hắn?

Dĩ vãng, hai người cơ hồ mỗi ngày đụng tới mặt, tan rã trong không vui. Mà lần này, cả ba ngàynay vẫn không thấy mặt hắn?

Vân Hương khách sạn của nàng vẫn như cũ, mỗi ngày luôn mở cửa, đối diện với việc làm ăn thịnh vượng của Long Đằng tửu lâu, chính là không hề thấy hắn đến tuần tra như mỗi ngày/

Ngày đầu tiên, nàng giận điên rồi, thề không bao giờ muốn xem hắn đến hay chưa, vẫn luôn trụ lại trong táo phòng, làm đồ ăn, như thế nào cũng không ra tháo phòng nửa bước.

Ngày hôm sau, nàng ngẫu nhiên bưng thức ăn đi ra, luôn không tự chủ được nâng mâu ngắm hướng đối diện, nhưng lại không thấy được bóng dáng của hắn.

Ngày thứ ba, nàng đi ra càng thường xuyên, cố ý, hoặc vô tình nghe những khách nhân nói chuyện, xem có hay không nhắc tới tin tức của hắn, thuận tiện ngắm hắn có hay không đến tửu lâu. Nhưng hắn giống như bốc hơi ra khỏi thế giới này vậy, nàng vẫn không sao nhìn thấy mặt hắn.

Mà hôm nay chính là ngày thứ tư, nàng rõ ràng đứng tại bàn tính sổ sách, lại không yên lòng, vẫn luôn chú ý đến đối diện, nhưng vẫn không thấy được xe ngựa của Hạ gia.

Là như thế nào? Hắn biến mất là tốt nhất, không cần xuất hiện ở trước mặt nàng, nàng nên thấy cao hứng mới phải, nhưng sao lại cảm thấy đứng ngồi không yên, tâm càng buồn.

Một bụng hỏa, chính là không biết nên phát tiết như thế nào, đáng giận!

Đều là lỗi của Hạ Ngự Đường, đều là hắn, hại nàng trở nên quái như vậy!

Bộ mặt Nguyên Tiêu dữ tợn trừng mắt nhìn bàn tính, bộ dáng đáng sợ, làm cho người phụ cận hoàn toàn không dám tới gần, cúi thấp đầu, nói nhỏ.

“Lão, lão bản, ngươi tâm tình không tốt a? Ai chọc ngươi tức giận?” Tiểu hầu đánh bạo, sợ hãi hỏi

“Ai nói tâm tình của ta không tốt?” Nguyên Tiêu hung tợn trừng mắt nhìn, bộ dáng dữ tợn làm cho người ta kinh hồn khiếp đảm.

Tiểu hầu không có can đảm kinh suyễn một tiếng, quanh co mở miệng nói “Nhưng là bàn tính bị ngươi bẻ gẫy……” Hắn chỉ vào chuyện thật rõ ràng

Mấy ngày nay, lão bản giống như là ăn phải hỏa dược, mỗi ngày đều hé ra mặt thối không thể thối hơn, tính tình đương nhiên càng không cần nói, chỉ cần chạm vào sẽ bị sứt đầu mẻ trán.

Ngay từ đầu, bọn họ còn không biết nguyên nhân ra sao, nhưng là hôm nay……

Tiểu hầu sợ hãi dò xét đám người xem diễn phía sau một cái, mọi người liền hướng hắn nháy mắt, muốn hắn mau hỏi, căn bản là không có người muốn ra mặt cứu hắn.

Ô…… Hắn thật đáng thương.

“Bàn tính?” Trừng mắt nhìn bàn tính bị cắt thành hai nửa, Nguyên Tiêu nhíu nhíu mày.

“Khi nào bị gãy?” Nàng như thế nào không ấn tượng?

“Vừa mới.” Tiểu hầu nhỏ giọng trả lời, nuốt nuốt nước miếng, nhìn lại ánh mắt của mọi người, sợ hãi mở miệng “Lão bản, ngươi có phải hay không là vì Hạ thiếu gia sinh khí?”

“A?” Nguyên Tiêu liền để ý, mới phát hiện tình hình quỷ dị hiện tại.

Toàn bộ tầm mắt tò mò của mọi người trong này đều hướng tới nàng, nhưng khi nàng dùng mắt chống lại, toàn bộ làm như không có việc gì, uống rượu nói chuyện phiếm.

Nàng ngắm tới tiểu hầu, gặp bộ dáng tiểu hầu muốn nói rồi lại thôi, mắt mở to ra “Xảy ra chuyện gì? Như thế nào mà biểu tình của các người kỳ quái tới vậy?”

“Ách…… Không, không có việc gì nha!” Tiểu hầu ha ha cười, ánh mắt lóe ra, bộ dạng chột dạ, lại càng khả nghi.

“Phải không?” Nguyên Tiêu không thế nào tin, lại liếc nhìn mọi người trong quán, gặp toàn bộ ánh mắt của mọi người đều lảng tránh tầm mắt của nàng, càng cảm thấy khả nghi!

Không, nàng ngắm đến trên tay của những vị khách nhân, đều hé ra trang giấy màu vàng, nhịn không được, nàng nhíu mày

“Gần đây, nữ nhân họ viên lại đào ra tin tức bát quái nào?”

Tấm giấy màu vàng kia, chỉ cần là người của Hoan Hỉ thành là không ai không nhận biết, tin tức bát quái gì cũng có, lớn thì có hoàng thất quý tộc, nhỏ thì có thương buôn, tin tức bát quái gì cũng viết ra được, trở thành đại tiêu khiển cho người trong thành.

“Ách…… Lão bản ngươi tốt nhất không nên nhìn……” Nói vừa ra, tiểu hầu vội che miệng mình lại.

Bộ dáng khẩn trương của tiểu hầu làm cho Nguyên Tiêu nhíu mày, liền ngay cả khách nhân cũng phản ứng rất kỳ quái, mỗi người đều chột dạ không dám nhìn nàng.

“Ách…… Chưởng quầy, tính tiền! Tính tiền!” Nhanh chóng, toàn bộ khách nhân đều đứng dậy, vội vã muốn tính tiền, chạy trốn.

“Đợi chút, đem giấy lấy lại đây.” Nâng cao mi, Nguyên tiêu đưa tay hướng một khách muốn lấy tờ giấy trên tay .

“Ách……” tên khách nhân bị chỉ có vẻ mặt do dự, lại sợ mình đánh không lại Nguyên Tiêu, mau chóng trao cho nàng tờ giấy.

Nguyên Tiêu cầm lấy, nhanh chóng nhìn một lần, càng xem mắt nàng càng mở to.

“Này, đây là cái gì?” Nàng rống giận, tay cầm lấy trang giấy, không ngừng phát run “Căn cứ người bị hại Hạ người nào đó trần thuật, mỗ khách sạn, lão bản nương bị say, bá vương cứng rắn thượng cung, không để ý thư sinh ôn nhược phản kháng, sau một ngày một đêm, đùa bỡn thể xác và tinh thần, sau không chịu phụ trách…”

Mặt sau….Nàng không đọc nổi nữa.

Nàng tức giận đến phát run, tay dùng sức xé trang giấy thành từng mảnh nhỏ “Viên, nhật, sơ!”

♦♦♦

“Viên Nhật Sơ, ngươi đáng chết bát quái nữ, lăn ra đây cho ta!”

Lửa giận Nguyên Tiêu hôi hổi sát lên ‘thư tứ’, dùng sức vỗ cái bàn, đối với một gã kiều nhỏ cô nương tức giận rống to.

“Viên Nhật Nhi, tỷ tỷ ngươi đâu? Nàng không lăn ra đây, ta sẽ đốt sạch gian ‘thư tứ’ này”

Viên Nhật Nhi sợ hãi lui thân mình, thanh âm giống như sắp khóc trả lời “Nguyên Nguyên Tiêu tỉ, ngươi tha mạng a! Kia, kia, tin tức bát quái kia, không phải ta viết nha!”

“Vô nghĩa! Nếu ngươi viết, ngươi nghĩ đến ngươi còn có mệnh đứng tại đây nghe ta nói chuyện sao? Viên Nhật Sơ nhân đâu?” Nguyên Tiêu tức giận gào thét.

Biết mình thoát khỏi đại nạn, Viên Nhật Nhi nhẹ nhàng thở ra, lắp băp` nói “Tỉ, tỷ tỷ nói, hết thảy cũng không liên quan đến nàng ấy, nàng ấy là chiếu theo ý tứ của Hạ người nào đó mà viết, nếu Nguyên Tiêu tỉ có gì bất mãn, thỉnh đi tìm Hạ người nào đó”

“Hạ người nào đó?” Nguyên Tiêu cắn nhanh hàm răng, âm u nhớ kỹ ba chữ này.

Hỗn đản, Hạ Ngự Đường kia, hắn rốt cuộc là muốn như thế nào?

Nàng nắm chặt quyền, trừng mắt nhìn Viên Nhật Nhi một cái. “Nói cho Viên Nhật Sơ, đừng tưởng rằng phủi sạch quan hệ, ta sẽ dễ dàng buông tha nàng!” Nói xong, nàng nhanh chóng hướng Hạ phủ mà đi.

Tìm không thấy Viên Nhật Sơ, nàng trước hết tìm tên hỗn đản, Hạ Ngự Đường kia!

Đáng giận! Rõ ràng là hắn thiết kế nàng, chiếm thân thể của nàng, nàng còn chưa cùng hắn tính sổ, hỗn đản kia, ăn cướp còn la làng, đem người bị hại biến thành người kẻ chủ mưu, còn bản thân hắn lại viết tới mình thật đáng thương bộ dáng, đã vậy còn làm cho mọi người trong thành biết đến chuyện này….

Đáng chết! Hắn rốt cuộc là muốn như thế nào? Hủy hoại danh dự của nàng như vậy, đối với hắn có chỗ gì tốt?

Nguyên Tiêu cắn môi, tức giận đi tới.

Người trong thành vừa nhìn vào tờ giấy bát quái, lại chỉ chỉ trỏ trỏ nhìn nàng, vẻ mặt ái muội bộ dạng, làm cho nàng vừa thẹn vừa giận.

Còn chưa đi đến Hạ phủ, rất xa, nàng liền nhìn đến một đôi nam nữ đi ở trên đường, bộ dáng thân mật kia làm cho lòng của nàng không hiểu, co rút một trận, dừng lại cước bộ, kinh ngạc nhìn bọn họ.

“Đường, ngươi xem, cái này thật khá.” Trần Tích Hương cầm lấy một cái chạm ngọc oa nhi, yêu thích không buông tay mà vuốt, khuôn mặt xinh đẹp, nhỏ nhắn, nở lên nụ cười ngọt ngào.

“Nếu như thích, ta sẽ mua cho ngươi” Hạ Ngự Đường mỉm cười, lấy ra ngân lượng đưa cho tiểu thương, mâu quang vừa lay chuyển, thấy được bóng dáng của Nguyên Tiêu.

Nhẹ nhàng giơ giơ lên mi, bên môi vẫn giữ nguyên ý cười tà mị.

“Đường, làm sao vậy?” Trần Tích Hương thuận miệng hỏi, rồi thấy đến Nguyên Tiêu lập tức giận tái mặt, giơ lên môi đùa cợt “Nguyên lai là Nguyên cô nương, không nghĩ tới ngươi còn có mặt mũi đi ở trên đường.”

Nguyên Tiêu không nghĩ để ý Trần Tích Hương, quật cường nâng lên mặt, chậm rãi đi về hướng Hạ Ngự Đường.

“Như thế nào? Ngươi không phải nói, không bao giờ nữa muốn nhìn đến ta……”

“Bốp”Lời nói còn lại, đều bị bàn tay đánh gãy, bốn phía cũng vang lên một mảnh kinh hô.

“Đường, ngươi có sao hay?” Trần Tích Hương kinh hoảng hỏi, rồi hướng Nguyên Tiêu nói “Ngươi, ngươi như thế nào dã man như vậy, tùy tiện đánh người……”

“Câm miệng! Nơi này không có chuyện của người” Nguyên Tiêu đối Trần Tích Hương gào thét, đôi mắt yên lặng nhìn Hạ Ngự Đường, mơ hồ hiện lên một chút lệ quang. “Ta hỏi ngươi, bịa đặt tin bát quái này, ngươi rốt cuộc muốn như thế nào? Như vậy chơi đùa ta, ngươi rất vui vẻ sao?”

Nàng không hiểu, hắn vì sao lại đối với nàng như vậy…..

Mà nàng rõ ràng rất giận rất giận, nhưng vì sao nhìn bộ dáng hắn cùng Trần Tích Hương vô cùng thân thiết, từ đau lòng lại áp qua lửa giận?

Nàng rốt cuộc là làm sao vậy?

“Bịa đặt?” Hạ Ngự Đường vẻ mặt vô tội, “Ta nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì.”

“Ngươi không cần giả mù sa mưa, nếu không phải ngươi nói, Viên Nhật Sơ –nàng có thể nào mà viết lên cái chuyện hoang đường này?”Gặp Hạ Ngự Đường giả vô tội, Nguyên Tiêu không khỏi tức giận đến giơ chân.

“Hoang đường?” Hạ Ngự Đường khóe môi khẽ nhếch, “Đó là sự thật không phải sao?”

“Kia mới không phải……”

“Chẳng lẽ ngươi có không nhận thức, ngày đó ngươi không uống say, không phải ngươi tỉnh lại trên gường của ta sao? Mà hai chúng ta trần như nhộng….” Nói đến điểm chính mới thôi, lưu trữ lại vô hạn không gian tưởng tượng.

“Ta……” Nguyên Tiêu phủ nhận không được, mà người vây quanh càng nói nhỏ kế bên nàng, cảm nhận được ánh mắt khinh thị càng làm cho nàng buồn bực.

“Nguyên Tiêu, ngươi biết ngươi cậy mạnh, ngươi cường ngạnh thế nào không, ngươi cảm thấy ta có thể phản kháng được ngươi sao?”Hạ Ngự Đường vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Ngươi nói bậy!” Nguyên Tiêu tức giận đến muốn khóc, lại hết đường chối cãi, ánh mắt của mọi người làm cho lửa giận của nàng sống lại.

Rõ ràng không phải là sự thật, nhưng là mọi người đều tin tưởng lời nói của hắn, đều cho rằng nàng khi dễ hắn, nhưng sự thật lại chẳng phải là vậy.

Thấy được bộ dáng muốn khóc của nàng, Hạ Ngự Đường cảm thấy có chút đau lòng, nhưng rồi lại giấu đi, thân mình tới gần nàng, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe, nói “Tiêu nhi, cục này, ngươi lại thua rồi.”

“Ngươi……” Khắc chế không được lửa giận, Nguyên Tiêu nhất thời mất lý trí, lòng bàn tay ngưng tụ lại nội lực, ra sức hướng tới ngực Hạ Ngự Đường đánh “Hạ Ngự Đường, ngươi đi chết đi!”

Ho nhẹ một tiếng, Hạ Ngự Đường lùi lại sau mấy, máu tươi từ miệng phun ra.

“A ──” Trần Tích Hương thét chói tai. “Ngự Đường……”

Nguyên Tiêu trợn to mắt, kinh ngạc nhìn hắn, lại nhìn chính mình thủ.

Vì sao…… Hắn rõ ràng có thể tránh đi, vì sao không né?

Ngây ngốc nhìn máu trên áo, nàng sợ run, choáng váng, rốt cuộc nói không nên lời một câu……


18+

Nguyên Tiêu không hiểu, vì sao Hạ Ngự Đường không né? Vì sao lại muốn hưởng hết một chưởng? Hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Nàng thật sự không biết!

Nguyên Tiêu cúi đầu, lẳng lặng đứng ở góc, nhìn lấy hạ nhân của Hạ gia khẩn trương bưng chậu nước, khăn mặt hướng tới nội thất mà đi.

Lại nhìn vào chậu máu loãng kia, làm cho nàng cắn môi dưới, lo lắng nhìn về hướng nội thất, nhưng hai chân quật cường đứng tại một chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn giấu đi biểu tình, đối với ánh mắt chỉ trích của hạ nhân truyền tới cũng làm như không thấy.

Tuy rằng hối hận chính mình xúc động, nhưng là nàng kiên quyết không nhận mình sai, rõ ràng do Hạ Ngự Đường cố ý trêu trọc nàng, lại đem hết mọi chuyện đổ lên người nàng, hết thảy đều là hắn thiết kế, lại làm cho mọi người trong thành xem nàng như người xấu mà nhìn.

Nàng thật sự không hiểu ý đồ của hắn, chẳng lẽ hắn không biết nói ra chuyện kia, còn truyền ra, mặc kệ ai thiết kế ai, thân thể nàng chính là đã cho hắn, hắn phụ trách.

Loại sự tình này, hắn không có khả năng không biết nha! Nhưng là hắn vẫn truyền tin tức ấy, làm cho người trong thành ồn ào huyên náo, thậm trí ở trước mặt mọi người lại thừa nhận, chứng thật cái tin bát quái kia là sự thật!

Hơn nữa, có thể tránh đi một trưởng kia, nhưng lại cố tình không tránh, làm cho chính mình bị thương, biến nàng trở thành tội nhân thiên cổ.

Hiện nay không cần nói nữa, bởi vì hành động hung ác của nàng đã phơi bày trước mắt của toàn thành, hắn hoàn toàn thành công!

Nhưng nàng chính là không hiểu, người này vì sao phải làm như vậy?

“Hạ Ngự Đường, ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì?”

“Di? Đại ca của ta đang nghĩ cái gì, ngươi thật sự không biết sao?” Hoa Hỉ Nhi đi vào, đứng trước mặt Nguyên, Tiêu mở miệng hỏi lại nàng.

Nguyên Tiêu sửng sốt, suy nghĩ bị đánh gãy, ngẩng đầu lên nhìn Hoa Hỉ Nhi, mím chặt cánh môi, tức giận trừng nàng “Hoa Hỉ Nhi, ngươi còn có can đảm xuất hiện trước mặt ta?”

Hoa Hỉ Nhi nhíu mày “Ta có cái gì không dám?”

“Ngươi còn nói! Ngươi cùng Hạ Ngự Đường thiết kế ta, ngươi dám phủ nhận, phủi sạch mọi quan hệ?” Nếu không có Hoa Hỉ Nhi, nàng cũng sẽ không trúng kế, cũng sẽ không sẽ có chuyện phiền lòng liên tiếp phát sinh ở trên người nàng.

“Không có biện pháp.” Hoa Hỉ Nhi nhún nhún vai, mắt đẹp nháy vô tội. “Ai kêu đại đại ca nhà ta uy hiếp lại lợi dụ (lợi ích+dụ hoặc), ta bất đắc dĩ đành phải phối hợp hắn!”

“Hừ!” Nguyên Tiêu hừ lạnh một tiếng, xoay mặt qua một bên, không nghĩ sẽ để ý cái nữ nhân phản bội như nàng, hai huynh muội này, thật sự là cá mè một lứa, đều là người xấu!

Hoa Hỉ Nhi cũng không để ý sắc mặt của Nguyên Tiêu, ai bảo nàng cùng đại ca ‘đang’ thiết kế Nguyên Tiêu, loại tình hình này nàng sớm đoán được.

Nàng nháy mắt, tiếp tục truy vấn vấn đề vừa nãy “Nguyên Tiêu, ngươi thật sự không biết đại ca của ta đang nghĩ cái gì sao?”

“Ta làm sao có thể biết?” khuôn mặt Nguyên Tiêu không hoà nhã, nói “Hạ Ngự Đường kia chỉ tặc hồ ly, ai biết hắn suy nghĩ……”

Nói đến một nửa, Nguyên Tiêu đột nhiên nghĩ đến câu nói kia của Hạ Ngự ──

Nếu ta nói, bởi vì ta yêu ngươi?

Thoáng chốc, thanh âm phản bác biến thấp, nột nột nuốt trở lại miệng, hai má cũng không hiểu mà đỏ lên, theo bản năng lảng tránh ánh mắt khôn khéo của Hoa Hỉ Nhi.

Chán ghét, nàng như thế nào đột nhiên nghĩ đến câu nói kia? Cái loại người như Hạ Ngự Đường sao có thể tin tưởng! Hắn nhất định đang đùa nàng, xem nàng có phản ứng gì.

Nguyên Tiêu không ngừng thuyết phục chính mình, nhưng lại không đình chỉ được tâm trạng bối rối, rồi lại chờ mong cái gì, chính nàng cũng không hiểu.

Gặp bộ dáng lạ của Nguyên Tiêu, hé ra mặt phiếm hồng, như không hiểu chuyện, Hoa Hỉ Nhi nhướn mày liễu, mâu quang kinh chuyển, tiếp tục hỏi nàng “Ngươi cảm thấy đại ca của ta vì sao muốn thiết kế ngươi? Giữ lấy thân mình ngươi, còn tuyên cáo cho người toàn thành biết, đối với hắn có chỗ gì tốt?”

“Cái gì tuyên cáo? Hiện tại mọi người trong toàn thành đều cho rằng ta là kẻ chiếm tiện nghi hắn, người chịu thiệt là ta nha!” Nguyên Tiêu không chịu thua phản bác.

“Nhưng là mặc kệ ai chiếm tiện nghi của ai, ngươi đã bị đại ca ta ăn, cái này hắn không cưới ngươi không được, ngươi cảm thấy đại ca của ta vì sao phải làm như vậy?” Giơ lên tươi cười, Hoa Hỉ Nhi tiếp tục truy vấn, chính là không cho Nguyên Tiêu trốn tránh.

“Ta, ta làm sao mà biết?” Nguyên Tiêu bị hoảng, hỏi lại, không biết như thế nào, chính là ánh mắt không dám cùng Hoa Hỉ Nhi chống lại “Ai biết ngươi đại ca đang nghĩ cái gì, hắn xem ta không vừa mắt đã lâu, ngươi đã quên hai chúng ta là oan gia, hắn ước gì đùa chết ta!”

“Phải không?” Nghiêng trán, Hoa Hỉ Nhi không cho là đúng nhìn Nguyên Tiêu. “Đối với ngươi như thế nào cảm thấy đại ca của ta thực thích ngươi?”

“Nói bậy!” Tâm chấn động, Nguyên Tiêu kinh hoảng gào thét: “Điều này sao có thể? Ta cùng Hạ Ngự Đường đấu mười một năm nha! Ta chán ghét hắn, hắn cũng không xem ta vừa mắt, hắn làm sao có thể sẽ thích ta? Hơn nữa bên người hắn còn có cái Trần Tích Hương, xinh đẹp, lại là tiểu thơ khuê các, ngươi không thấy bộ dáng hai người bọn họ thân mật một chỗ, họ thật xứng đôi…”

Lời nói cuối cùng vừa dứt, ngữ khí mang theo không tự giác thấp xuống, liền ngay cả trên mặt cũng biểu tình rầu rĩ, mang theo nồng đậm không cam lòng.

“Phốc!” Thấy thế, Hoa Hỉ Nhi nhịn không được nở nụ cười. “Ta nói Nguyên Tiêu, mặt ngươi so với tâm ngươi còn thành thật”

Xem nàng kìa, khuôn mặt đã nói lên tất cả!

“Cái gì nha!” Nguyên Tiêu không thể tin được nhìn Hoa Hỉ Nhi, cái miệng nhỏ nhắn mất hứng nói, nàng cũng biết chính mình có điểm quái.

Không biết vì sao vừa thấy Hạ Ngự Đường cùng Trần Tích Hương cùng một chỗ, trong lòng chính là cảm thấy không thoải mái, có loại không hiểu lửa giận bốc lên. Ngay cả chính nàng cũng không biết vì sao có loại cảm giác này, chính là cảm thấy hảo phiền, hảo buồn, dường như sau khi Trần Tích Hương xuất hiện, hết thảy mọi chuyện liền diễn ra không thích hợp.

“Ai, ta rốt cuộc là làm sao vậy?” Ngồi xổm xuống, Nguyên Tiêu rất ảo não đem mặt vùi vào đầu gối, rầu rĩ ôm đầu gào thét.

Hoa Hỉ Nhi vươn tay chỉ nhẹ vào đầu Nguyên Tiêu, hảo tâm giúp nàng giải thích nghi hoặc “Ngươi nha, là ghen, là ăn dấm chua của Trần Tích Hương”

“Cái gì?!” Nguyên Tiêu sợ tới mức ngẩng đầu, nhanh chóng phản bác, “Làm sao có thể! Làm sao mà ăn dấm chua của Trần Tích Hương?”

“Bởi vì ngươi thích đại ca của ta nha!”

♦♦♦

Nàng làm sao có thể sẽ thích hỗn đản Hạ Ngự Đường kia?!

Nguyên Tiêu trừng mắt nhìn nam nhân nằm trên gường, như thế nào nàng cũng chẳng tin tưởng lời nói của Hoa Hỉ Nhi.

Nhưng là nữ nhân kia hoàn toàn không cho nàng cơ hội phản bác, vừa nói xong, liền vỗ tay, làm cho mọi người trong phòng đều ra đi, chỉ còn lưu lại mỗi nàng.

Trước khi rời đi, còn nói người là do nàng đả thương, chung quy, mọi trách nhiệm lại đẩy lên đầu nàng, phải chiếu cố Hạ Ngự Đường, thẳng đến khi thương tích của hắn lành, mới thôi.

Mà nàng hoàn toàn không có cơ hội cự tuyệt, bởi vì nàng bị câu nói kia của Hoa Hỉ Nhi dọa đến không nói nên lời. Chờ nàng lấy lại tinh thần, trong phòng chỉ còn lại mỗi nàng với tên Hạ Ngự Đường.

Trừng mắt nhìn khuôn mặt anh tuấn tái nhợt kia, nghĩ đến cảnh hắn bị nàng đánh tới hộc máu, ngực không khỏi cảm thấy đau, đôi mắt phiếm lên một chút áy náy.

“Đáng đời, ai kêu ngươi không né!” cắn cánh môi, nàng mất hứng nhìn hắn, siết chặt lòng bàn tay, đúng là vẫn nhịn không được cảm giác muốn xoa xoa cái khuôn mặt tuấn tú của hắn. (MT: Oầy, mỗ nữ thật bậy bạ, sắc nữ a)

Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mí mắt đang khép nghiền lại, mũi cao thẳng, cảm giác được da thịt cùng hơi thở đều đặn, tâm buộc chặt của nàng có chút thả lỏng.

Màn hộc máu của hắn làm cho lòng nàng kinh sợ một trận, khiến tâm nàng hoảng hốt, thẳng tới giờ khắc này, biết hắn mạnh khỏe, nàng mới hoàn toàn yên lòng.

Rõ ràng giận hắn, hận không thể một đao chém chết hắn, có thể thấy hắn vì bị nàng đánh mà hộc máu, thì tâm không hiểu mà cảm thấy đâu, đây là vì sao?

Bởi vì, ngươi thích đại ca của ta nha!

Lời nói của Hoa Hỉ Nhi bỗng dưng hiện lên trong óc.

“Làm sao có thể!” Nguyên Tiêu dùng sức lắc đầu, thất kinh nói xong, rồi lại tự hỏi “Ta làm sao có thể sẽ thích ngươi? Chán ghét ngươi đều không kịp, ta cũng không phải ngu ngốc, như thế nào thích ngươi?”

Nàng mới không tin chính mình sẽ thích Hạ Ngự Đường, từ nhỏ hai người chính là đối thủ một mất một còn, đấu mười một năm, mỗi lần đều thua hắn, nàng hận chết hắn!

Hơn nữa, lần này, hắn lại đối với nàng tính kế, càng làm cho nàng hận hắn, làm sao có thể thích hắn cho được?

Nhưng là, loại cảm giác kỳ quái này, nên giải thích như thế nào? Nàng không hiểu, thật sự không hiểu!

“Chán ghét! Họ Hạ kia, cuối cùng ngươi đã đối với ta làm cái gì?” Mím môi cánh hoa, Nguyên Tiêu ảo não trừng mắt nhìn nam nhân trên giường, ngón tay lại bất tri bất giác chạm nhẹ vào cánh môi trên khuôn mặt tuấn mỹ kia, nhẹ nhàng mơn mớn, trong óc không tự giác mà nhớ lại một tràng mộng xuân ──

Đầu tiên là môi hắn làm sao mà hôn nàng, dùng lời lẽ dây dưa cùngnàng, duyệt ra ái muội chỉ bạc, lại khinh mạn liếm toàn thân nàng, lưu lại ở mỗi nơi đều là dấu vết của hắn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn theo hồi tưởng mà nóng lên, ngực cũng đập thình thịch, trong óc hiện lên một màn dâm mĩ lại kích tình hình ảnh. Nàng nhớ rõ, cánh môi của hắn rất mềm mại, lại mang đến một cảm xúc lạnh lẽo, nhưng là dụng chạm này lại gây cho nàng cảm giác lửa nóng.

Theo dõi môi hắn, Nguyên Tiêu nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, theo bản năng liếm cánh môi.

Nàng vẫy vẫy đầu, dùng sức quên đi cái hình ảnh chết tiệt kia. Chán ghét! Nàng đang nghĩ cái quái gì vậy?

Nhưng là, càng không suy nghĩ, hình ảnh phiền lòng này liền hiện lên, hơn nữa so với lúc trước, càng rõ ràng, càng làm cho nàng cảm thấy xấu hổ quẫn bách.

Đáng chết! Nàng rốt cuộc là làm sao vậy?

Ảo não ngồi xổm xuống thân, Nguyên Tiêu rất muốn khóc, mà kẻ đầu sỏ hại nàng trở nên kỳ quái như vậy, chính là nam nhân trước mắt.

Nàng ngẩng đầu lên, căm giận trừng mắt Hạ Ngự Đường, nhưng tầm mắt lại dừng lại tại tại cánh môi kia, nhìn thật lâu thật lâu, đầu vẫn là nhịn không được, hướng tới phía trước.

Chờ khi nàng phát hiện ra, cánh môi sớm đã dán lên…của hắn….

Dọa! Nàng trừng lớn mắt, bị chính hành động của mình dọa .

Đang muốn thối lui, nhưng lại bị đại trưởng của ai đó ngăn chặn lại, đầu lưỡi ẩm ướt, nóng bỏng khiêu khích cạy miệng nàng ra, không cho nàng cơ hội lùi bước, xâm nhập vào miệng thơm tho của nàng.

“Ngô……” Nguyên Tiêu bị dọa đến ngây người, bởi vì cặp mắt kia nguyên bản nhắm lại, nay lại mở ra, hơn nữa chớp cũng không chớp nhìn nàng .

Hắn…… Khi nào thì tỉnh?!

Nàng cả người đều ngây ngốc, chính sự ngây ngốc này, làm cho Hạ Ngự Đường có cơ hội khi dễ nàng, hắn nghiêng người, đem nàng nhấc lên giường, đặt nàng ở thân dưới, đầu lữu hữu lực bá đạo mà giữ lấy cái lưỡi đinh hương, không cho nàng trốn tránh, làm càn hút, quấn quanh, hấp thu hơi thở của nàng.

“Ân……” miệng mũi đều tràn ngập hơi thở của hắn, làm cho nàng ruốt cuộc không thể tự hỏi chính mình, thân mình hư nhuyễn, theo bản năng hưởng ứng hành động của hắn.

Phấn lưỡi tự động cùng hắn giao triền, cùng nhau đảo lưỡi, duyện ra vô số nước bọt trong suốt, tạo nên thanh âm dâm mĩ.

Thẳng tới khi không thể hô hấp, Hạ Ngự Đường mới cam tâm buông môi Nguyên Tiêu, đầu lưỡi khẽ liếm môi dưới bị hắn hôn tới sưng đỏ, khóe môi gợi lên một chút tà khí.

“Nguyên Tiêu của ta, ngươi đánh lén ta!” Lần này là do nàng tự dâng mình lên cửa, tự mình đưa điểm tâm tới trước mặt hắn, không nếm thì quá có lỗi với bản thân đi.

Đỏ mặt, Nguyên Tiêu dồn dập thở phì phò, lời nói trêu tức của Hạ Ngự Đường làm cho nàng khôi phục lý trí, xấu hổ lẫn quẫn bách trừng mắt hắn “Ngươi…… Ta……” Lắp bắp nói không ra lời.

“Như thế nào?” Hạ Ngự Đường nhíu mày, khẽ cắn môi Nguyên Tiêu, đầu lưỡi liếm nhẹ qua phấn lưỡi, thấy nàng theo bản năng tìm hiểu đầu lưỡi, nhịn không được thấp giọng nở nụ cười. “Nguyên Tiêu, ta thực thích thân thể ngươi, so với ngươi nó thành thực hơn.”

Nhiệt tình lại chủ động, so với sự ngoan cố đầu của nàng đáng yêu hơn!

Nguyên Tiêu chạy nhanh lùi đầu lưỡi về, nhịn không được nhắm mắt lại, ảo não than nhẹ, nụ cười của hắn càng làm nàng buồn bực, “Câm miệng!”

“Hảo, ta câm miệng.” Hạ Ngự Đường lần này thực nghe lời, con ngươi đen lại hiện lên một chút tà nịnh. “Hay dùng miệng ngươi đến làm cho ta câm miệng đi!”

“Cái gì?” Nguyên Tiêu trợn mắt, bắt đầu giãy dụa. “Không……”

Lời nói còn lại đều bị hắn ngăn chặn, không cho nàng giãy dụa, đầu lưỡi sóng cuồng cuốn lấy nàng, mỗi một chỗ, hắn đều liếm qua, mà bàn tay to cũng làm càn, theo thắt lưng hướng lên, cách quần áo nắm lấy nơi no đủ, xoa nhẹ.

“Không…… Ân……” Hừ nhẹ, muốn gạt bỏ ma chưởng của hắn, nhưng lại không có khí lực

Mà hắn cũng không cho nàng cơ hội phản kháng, một tay kia đi theo bắt lấy hai tay của nàng, đem hai tay của nàng giơ cao qua đầu, động tác này làm cho ngực nàng không tự chủ, vút cao lên

Ngón tay bén linh hoạt thăm dò vào váy, gạt cái yếm, lại dùng gan bàn tay ( khoảng cách giữa ngón cái và ngón trỏ ) nâng lên một bên nhũ tiêm, khiến cho lòng bàn tay thô cọ xát lấy dưới nhũ thịt duyên dáng.

Khởi đầu gối, đỉnh cách quần áo chà nhẹ nơi riêng tư mềm mại, từ từ tăng thêm lực đạo co xát, đỉnh đầu nhẹ nhàng lại từng bước một, chỉ chốc lát sau, hạ khố liền nhiễm một mảnh ướt át

“Ân……” cảm giác ẩm ướt quen thuộc giữa hai chân, Nguyên Tiêu nhịn không được hừ nhẹ, hư nhuyễn phản kháng, “Không cần……”

“Hư…… Ngươi là muốn! Xem đi, nơi này của ngươi đều cứng rắn” ngón tay sớm kẹp lấy nhũ nhụy cứng rắn, Hạ Ngự Đường nhẹ nhàng làm, lòng bàn tay niết xoa nhũ thịt trắng mịn.

“Còn có nơi này, cũng ẩm ướt……” Nhìn vải dệt lộ ra một chút dấu vết ẩm ướt, Hạ Ngự Đường khẽ liếm môi Nguyên Tiêu, “Tiêu nhi, ngươi muốn ta, đúng hay không?”

Nói xong, ngón tay vuốt ve tuyết nhũ dùng sức nắm chặt, đầu gối nhẹ nhàng va chạm nơi tam giác mẫn cảm.

“A ──” Nguyên Tiêu nhịn không được phun ra khinh ngâm, tay nàng bị nắm trụ, hoàn toàn không thể phản kháng sự dụ hoặc của Hạ Ngự Đường. “Ngươi, ngươi không phải bị thương sao?”

Như thế nào so với nàng còn có khí lực?

Hạ Ngự Đường nhẹ nhàng cười. “Ngươi như thế nào đáng yêu như vậy? Rõ ràng biết ta quỷ kế đa đoan, lại khinh địch mắc mưu!”

Đứa ngốc này, chính là đơn thuần như vậy, thật đáng yêu, làm tâm hắn không tự giác đã sớm bị nàng thâu đi, hãm sâu mà không thể tự kềm chế.

Nguyên Tiêu sanh mắt to, vừa sợ, vừa giận, trừng mắt Hạ Ngự Đường, cái miệng nhỏ nhắn nhân kinh ngạc mà mở lớn “Ngươi…… Ngươi lại thiết kế ta? Kia, kia hộc máu……”

Hạ Ngự Đường đối với Nguyên Tiêu trong nháy mắt, “A! Xem ra một quyền này ta nhận cũng xứng đáng” Trình diễn màn khổ nhục kế, chủ yếu là đem nàng lừa đến bên người hắn.

Thậm chí cố ý tung ra tin đồn, cũng vì muốn kích nàng xuất hiện ở trước mặt hắn, lại cố ý bị thương, làm cho nàng đẹp cả mặt.

Kết quả, hắn thực vừa lòng ── ha ha, trong lòng nàng cũng có hắn nha!

“Ngươi……” Biết chính mình lại trúng kế, Nguyên Tiêu tức giận đến mau hộc máu, “Hạ Ngự Đường, ngươi hỗn đản này…… A!”

Không biết khi nào, tiết khố dưới thân sớm bị hắn xâm nhập, ngón tay thon dài đột nhiên đi vào hoa huyệt, làm cho nàng nhịn không được rên rỉ.

“Nguyên Tiêu, ngươi thích của ta, đúng hay không?” Hạ Ngự Đường nhẹ nhàng câu môi, ngón tay tham nhập khinh mạn càn quét vách tường thịt, lại nhẹ nhàng xoay tròn.

“Mới không…… Ân……” Nguyên Tiêu khinh ngâm, quật cường phủ nhận, vừa vặn không thể kháng cự sự trêu chọc Hạ Ngự Đường, không tự giác mà lắc mông mông.

“Vật nhỏ quật cường!” Hạ Ngự Đường nhịn không được lắc đầu, đối với sự ngoan cố của nàng, hắn thật không biết nên làm cái gì đây “Ngươi nói, ta nên làm thế nào mới tốt?”

Ngón tay khinh mạn di động tới, nhẹ nhàng vén lên bộ lông mềm mại tinh tế, ngón tay tìm đến hoa châu nhỏ tinh tế, ngón cái nhẹ nhàng đè lên.

“A!” hoa châu mẫn cảm bị hắn cọ xát, chốc lát liền chuyển sang đỏ bừng, dâm dịch tiết ra theo ngón tay, từng giọt từng giọt thấm ra.

“Muốn ta sao?” lại tham nhập thêm một ngón, hai ngón tay cùng đưa vào hoa huyệt, ngẫu nhiên cong lên, lại xoay tròn, đem nàng liên tiếp đùa giỡn.

“Muốn a……” tay bị chế trụ sớm đã bị buông ra, mà nàng cũng đã quên phản kháng, thủy mẫu nhiễm lên tình dục, da thịt tuyết trắng sớm ửng đỏ.

“Cái này…..” ngón tay trừu sáp cố ý dừng lại, nhịn dục vọng xuống dưới bụng, Hạ Ngự Đường rất muốn nàng nói ra đáp án của mình “Nói thích ta.”

“Ngô……” Tuy rằng bị tình dục nắm trong tay, nhưng Nguyên Tiêu vẫn còn một tia lý trí, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, chính là không nói.

Thấy nàng vẫn đang quật cường, hắn cũng không miễn cưỡng. “Không nói phải không? Được rồi!” Nói xong, ngón tay hắn liền rời khỏi.

“Không cần!” Thấy hắn phải rời khỏi, nàng chạy nhanh kẹp lấy hai chân, không cam lòng trừng mắt hắn.

“Ân?” Hắn khẽ liếc mắt nhìn nàng.

Nàng nhếch môi trừng mắt hắn. Ai! Nếu nàng có chí khí một chút, liền đá văng hắn ra, nhưng là dục hỏa ngứa ngáy này, làm cho nàng cảm thấy thật là khó chịu, không thể dễ dàng cự tuyệt hắn

Nhưng lại không cam lòng thực hiện ý muốn của hắn.

Có thích hay không, chính nàng cũng không hiểu được, chỉ là biết nếu đã mở miệng, tựa như mất đi cái gì, cũng hoặc thừa nhận cái gì, cái loại cảm giác này, làm cho nàng sợ hãi, cũng không dám tìm tòi, nghiên cứu.

Cho nên nàng chỉ có thể quật ngạo (quật cường+cao ngạo) trừng mắt hắn, đôi thủy mâu phiếm một chút ủy khuất.

Thấy thế, Hạ Ngự Đường nhịn không được than nhẹ. “Nguyên Tiêu, ngươi nói ta nên làm thế nào mới tốt?” Vẫn là quật cường như vậy! Rõ ràng từ trong mắt lộ ra ý tứ không muốn hắn rời xa, nhưng lại ngoan cố không chịu thừa nhận.

Hắn không hiểu, thừa nhận thích hắn thật khó như vậy sao?

Hắn nhận chính mình thương yêu nàng, nàng còn tại kháng cự cái gì chứ?

Hạ Ngự Đường sủng nịch, lại bất đắc dĩ than nhẹ làm cho tâm Nguyên Tiêu chấn động, có điểm tê dại, có điểm ngọt, có điểm chua, còn có một chút vui sướng

Loại cảm giác không hiểu này, làm cho nàng nghi hoặc khó hiểu, chỉ có thể mở to đôi mâu nhi nghi hoặc nhìn hắn.

Nhìn thấy bộ dạng đẹp mắt của nàng, làm cho Hạ Ngự Đường lại than nhẹ, nhịn không được hôn lên cái miệng nhỏ nhắn vừa đáng yêu lại quật cường, đầu lưỡi khẽ quấn quít lấy, ngón tay cũng trừu đưa qua lại, đưa ra trong suốt hoa dịch.

“Ân……” Nguyên Tiêu rốt cuộc không rảnh tự hỏi, chỉ có thể bản năng hưởng ứng.

Đầu lưỡi cùng hắn giao triền lẫn nhau, hoa thịt theo ngón tay trừu đưa, cũng rất nhanh co rút lại, vang ra tiếng nước

Đột nhiên, hắn rút ngón tay ra, tách đôi chân ngọc ra, rất nhanh cởi ra quần áo trên người, làm cho thô dài sớm cứng rắn nhảy đánh mà ra, sau đó dụng lực, thẳng lưng, thô trưởng thịt xuyên thật sâu vào thủy huyệt.

“A!” Lửa nóng thô dài vừa tiến vào, hoa huyệt lập tức co rút nhanh, Nguyên Tiêu nhịn không được rên rỉ, nháy mắt đạt tới cao trào

Hoa thịt có tần suất co rút lại, áp chế nam tính cực đại, từng trận mấp máy của Hạ Ngự Đường mang đến mất hồn khoái ý, hắn thô rống một tiếng, bàn tay to chế trụ thắt lưng của nàng, rất nhanh động mông, ra sức qua lại trừu đưa.

“Ân a……” Nguyên Tiêu yêu kiều ngâm nhẹ, trừu đưa của hắn làm cho tần suất cao trào càng tăng, đùi gắt gao kẹp chặt thắt lưng của hắn, tuyết đồn đi theo trừu sáp di động qua lại.

Dâm dịch trong suốt theo động tác trừu sáp qua lại không ngừng tiết ra, đem hạ phúc hai người biến thành một mảnh ẩm ướt thủy lượng dính.

Tiếng nước do trừu sáp nhanh vang lên, đem nam tính thô dài biến thành một mảnh ướt đẫm, cũng làm cho hắn trừu sáp càng thông thuận.

Bàn tay to hướng lên trên bắt lấy một cái tiêu nhũ, làm càn xoa bóp, kéo kiều nhụy đến đỏ bừng, năm ngón tay nắm chặt, đem no đủ tuyết nhũ tạo thành các loại hình dạng.

Mà trừu đưa tốc độ cũng nhanh hơn, biến hóa góc độ các loại trừu sáp, vách tường hoa do va chạm rất nhanh co rút, hưởng thụ khoái cảm bị bao vây gắt gao.

“Không…… A…… A……” vừa mới trải cao trào quá mình, vì không chịu nổi quá đại kích thích, chỉ chốc lát lại bắt đầu co rút lại rất nhanh, kìm chặt thịt nhuận đang trừu sáp.

“Ngô a……” Đột nhiên co rút lại, làm cho Hạ Ngự Đường phát ra một tiếng thô rống, bàn tay nắm tuyết nhũ càng tăng thêm sức lực, thắt lưng hổ trừu sáp nhanh tốc hơn.

“Đau a……” nơi mẫn cảm kích thích truyền tới tia đau đớn, Nguyên Tiêu ngâm một tiếng, càng nhiều hoa dịch từ ở chỗ sâu trong trào ra.

“Nhanh, chờ ta……” Ra sức xoa nhũ thịt, Hạ Ngự Đường dùng sức trừu sáp hơn mười lần, mới cam tâm phóng nhuyễn thân mình, làm cho bạch dịch nóng rực phun trào ra……

♦♦♦

Ở một nơi khác, một tiếng mắng rủa trong ngôi miếu đổ nát truyền ra.

“Con mẹ nó, xú bà nương trong cái Vân Hương khách sạn kia, Lão Tử tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nàng!” Một gã đại hán bị đánh gãy mũi phẫn thanh mắng.

“Nhưng là lão đại, thối đàn bà kia công lực lợi hại như vậy, chúng ta như thế nào tìm nàng tính toán sổ sách?” thủ hạ bên cạnh mũi bị bầm dập, sợ hãi nhìn hắn

“Lão Tử cũng không tin không có biện pháp.” Lưu Hổ cắn răng nói, hắn đường đường là một đại nam nhân, thế nhưng bị một cái xú bà nương đánh bất tỉnh, chuyện này làm cho hắn bị mọi người nhạo báng, hại hắn không dám đi trên đường, nổi nhục này hắn làm sao nuốt trôi!

“Con mẹ nó, nếu phụ nữ kia mà bị ta tóm được, ta khẳng định sẽ khiến nó chết trong sắc dục” Nghĩ đến dáng người xinh đẹp của Nguyên Tiêu, Lưu Hổ tà dâm cười.

“Muốn báo thù sao? Ta có thể giúp ngươi.” Đột nhiên, từ ngoài cửa vang lên một đạo giọng nói trong trẻo của nữ nhân.

“Ai?” Mọi người kinh hách nhìn về phía ngoài cửa.

“Một là người có thể giúp ngươi” Một gã mặc quần áo lam sa hồng nhạt cô nương dương môi, nũng nịu nhìn Lưu Hổ.

“Oa! Lão đại, phụ nữ này thật xinh đẹp.” Một gã cơ bắp cuồn cuộn nuốt nước miếng, xoa xoa tay, mong muốn sẽ chạm vào y phục màu hồng cô nương.

Nhưng ngay cả một góc quần áo đều chưa đụng tới, hắn đột nhiên rống lên một tiếng, cả người thống khổ lăn lộn trên mặt đất.

“Ngươi, ngươi làm cái gì?” Lưu Hổ cả kinh, nhìn thủ hạ lăn lộn trên mặt đất, sau một hồi liền đình chỉ động tác, miệng sùi bọt mép, sợ hãi không khỏi dậy lên trong lòng.

Y phục màu hồng cô nương không để ý tới câu hỏi của Lưu Hổ, mắt đẹp khinh nghễ liếc mắt hắn một cái. “Ngươi vừa không phải nói muốn báo thù, ta có thể giúp ngươi!” Nói xong, đưa đến trước mặt hắn một bình xứ trắng.

“Bình xuân dược này, vô sắc vô hương, chỉ cần mở nắp bình, để gió thổi qua, có thể làm cho người ta hôn mê.” Y phục màu hồng cô nương thuyết minh tác dụng của bình sứ. “Như thế nào? Chỉ cần theo kế hoạch của ta mà làm, ngươi có thể báo thù.”

Nhìn cái chai trên tay, Lưu Hổ kinh ngạc nàng, có chút sửng sốt “Ngươi vì sao phải giúp ta?”

“Vì sao a……” Y phục màu hồng cô nương giả vờ suy nghĩ một chút, rồi lại nhếch môi cười “Bởi vì…… nữ nhân kia cũng chọc tới ta!”

Ánh trăng sáng, thản nhiên rơi, chiếu rọi vào dung nhan xinh đẹp, với nụ cười bí hiểm trên môi….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.