Giã Biệt Tình Xa

Chương 1: Gương mặt của Chúa chụp trong những đám mây



Có hai chân lý phổ biến ở Gospel, Idaho. Một là, Chúa đã thực hiện công việc tốt nhất của mình khi Ngài sáng tạo nên Vùng Hoang dã Sawtooth. Và ngoại trừ vụ rắc rối không may mắn vào năm '95, Gospel đã luôn là thiên đường trên trái đất.

Hai là có một chân lý cũng đáng tin chắc chắn như chân lý đầu tiên mọi tội lỗi được biết đến từ thiên đường đến trái đất đều là lỗi của California. California bị đổ lỗi cho mọi chuyện, từ lỗ thủng trên tầng ô- zôn cho đến cây cần sa phát hiện đang được trồng trong vườn cà chua của bà góa phụ Fairfield. Sau cùng thì, đứa cháu trai tuổi thiếu niên của bà đã đến thăm họ hàng ở L.A mới chỉ mùa thu vừa rồi.

Còn một chân lý thứ ba xảy đến vào mỗi mùa hè mặc dù nó thường được nhìn nhận như là một thực tế thuần túy hơn những tên ngốc từ vùng đồng bằng nhất định sẽ bị lạc giữa những đỉnh núi granit của dãy Sawtooth.

Mùa hè này, số lượng người đi bộ đường dài lạc đường được cứu đã lên đến ba. Nếu ngừng đếm ở ba, cộng thêm một người bị gãy xương và hai trường hợp khác bị bệnh sợ độ cao thì Stanley Caldwell có thể thắng cược trò Đánh cược số người đồng bằng mất tích. Nhưng mọi người đều biết Stanley là một tên ngốc theo chủ nghĩa lạc quan. Không ai nghĩ rằng Stanley thắng khoản tiền góp lại ấy, ngay cả vợ ông ta người đã đặt cá tám người mất tích, bảy người gãy xương, và thêm vài trường hợp ngộ độc sồi cho sôi nổi.

Hầu hết mọi người trong thị trấn đều tham gia cá cược người này cố gắng vượt qua người kia và kiếm lấy số tiền đáng kể đấy. Vụ cá cược mang đến cho dân tình Gospel điều gì đấy để suy nghĩ bên cạnh gia súc, cừu và đốn gỗ. Nó mang lại cho họ điều gì đấy để nói bên cạnh những nhà bảo vệ môi trường đam - mê - cây - cối, và thứ gì đấy để dự đoán ngoài người có khả năng là bố đứa con trai mới sinh của Rita McCan. Rốt cuộc thì dù Rita và Roy đã ly dị được ba năm cho đến bây giờ, điều đấy cũng không thể gạt anh ta ra khỏi vòng nghi vấn.

Nhưng chủ yếu, vụ đánh cược là một cách vô hại để những người dân địa phương trải qua những tháng mùa hè nóng nực trong khi thu tiền của khách du lịch và đợi chờ sự yên bình của mùa đông.

Quanh thùng bia ở siêu thị M & S, cuộc trò chuyện tập trung quanh cách câu cá bằng mồi nhân tạo với câu bằng mồi sống, đi săn bằng cung tên với đi săn 'thật', và tất nhiên, con hươu đực có gạc mười hai nhánh mà người chủ siêu thị, Stanley, đã bắn được trong năm '79. Cái gạc đánh véc ni khổng lồ treo đằng sau quầy thu ngân méo mó, nơi chúng đã được trưng bày trong hơn hai mươi năm.

Phía bên kia đường trong khách sạn nhỏ ven đường Sandman trên phố Lakeview, Ada Dover vẫn còn nói về thời gian Clint Eastwood đã nghỉ tại khách sạn của bà ta. Anh ta đã rất thân thiện và thực sự đã nói chuyện với bà ta.

"Cô có một nơi xinh xắn," anh ta nói, với âm điệu giống như Harry Bẩn thỉu (1); sau đó anh ta hỏi nơi để tủ đựng đá và yêu cầu thêm vài chiếc khăn bông.

(1) Biệt danh của nhân vật chính trong bộ phim cùng tên do Clint Eastwood thủ vai. Clint Eastwood là một diễn viên, đạo diễn, nhà sản xuất và nhà soạn nhạc nổi tiếng của Mỹ.

Bà ta gần như chết sững ngay sau quầy đăng ký phòng. Có vài nghi vấn rằng liệu có phải con gái anh ta với Frances Fisher đã được thụ thai trong phòng số chín.

Công dân của Gospel sống và hít thở với mẩu tin đồn thổi mới nhất. Ở cửa hàng Uốn và Nhuộm, chủ đề yêu thích của cuộc nói chuyện luôn luôn là cảnh sát trưởng của Hạt Pearl - Dylan Taber, vì cô chủ của nó - Dixie Howe thường thả tên anh ta vào những cuộc tán phét trong khi gội đầu hoặc uốn tóc. Cô ta ném mồi về phía anh ta và có ý định cuộn dây câu anh ta như câu một con cá hồi đáng giá.

Tất nhiên, Paris Fernwood cũng thả mồi câu của cô ta về phía Dylan, nhưng Dixie không phải lo lắng. Paris làm việc cho cha cô ta ở quán Cà phê góc vui vẻ, và Dixie không hề xem một cô nàng phục vụ cà phê và trứng là một đối thủ nghiêm tức đối với một phụ nữ có nghề nghiệp như mình.

Cũng có những phụ nữ khác ganh đua sự chú ý của Dylan. Một bà mẹ đã ly dị của ba đứa con ở hạt bên cạnh, và có thể những người khác nữa mà Dixie không biết. Nhưng cô ta cũng không lo lắng về họ. Dylan đã sống ở L.A một thời gian, và nghiễm nhiên anh ta đánh giá cao người có vẻ ngoài sành điệu và từng trải. Ở Gospel, không ai sành điệu hơn Dixie Howe.

Với điếu thuốc lá Virginia Slims kẹp giữa hai ngón tay, ánh sáng phản chiếu trên những móng tay màu đỏ máu, Dixie ngả lưng trong một chiếc ghế nhựa đen của cửa hàng và đợi khách hàng hẹn đến cắt và nhuộm tóc lúc hai giờ.

Một làn khói mỏng bay ra từ đôi môi cô ta khi cô ta nghĩ về đối tượng yêu thích của mình. Không phải vì Dylan là anh chàng xứng đáng duy nhất trong độ tuổi trên hai mươi lăm và dưới năm mươi trong vòng bảy mươi dặm. Không, đấy là vì anh ta có một kiểu nhìn phụ nữ. Cái kiểu nghiêng đầu ra sau một chút và chăm chú nhìn bằng đôi mắt xanh lục sâu thẳm đấy của anh ta khiến cô ngứa ran ở những nơi rất đúng chỗ. Và khi đôi môi anh ta mở ra thành một nụ cười thoải mái, chậm rãi, tất cả những nơi râm ran ấy cứ ướt át và tan chảy.

Dylan chưa bao giờ đặt chân vào bên trong tiệm Uốn và Nhuộm, mà chọn cách lái xe hết cả quãng đường đến Sun Valley để cắt tóc. Dixie không xem đấy là vì lý do cá nhân. Chỉ là vài người đàn ông cảm thấy kỳ quặc khi bước vào một cửa hàng xuất sắc như cửa hàng cô cho một kiểu đầu thông thường. Nhưng cô vẫn thích được luồn những ngón tay qua mái tóc dài của anh ta. Một khi cô đã lôi được cảnh sát trưởng lên giường, cô chắc chắn anh ta sẽ không muốn bỏ đi. Người ta nói với cô rằng cô là cô nàng giỏi nhất về khoản này ở phía bên này của Đường chia cắt Lục địa. Cô tin vào điều ấy, và đã đến lúc làm anh ta tin. Đã đến lúc Dylan sử dụng cơ thể rắn chắc và to lớn của mình vào những việc khác hơn là chấm dứt những cuộc ẩu đả ở quán bar Buckhom.

Chỉ có một đám mây bão nhỏ tiềm năng duy nhất trong kế hoạch tương lai của Dixie, và đấy là đứa con trai bảy tuổi của Dylan. Cậu nhóc không thích Dixie. Lũ nhóc thường không thích cô. Có lẽ bởi vì cô thường nghĩ chúng rất phiền phức. Nhưng cô đã thực sự cố gắng với Adam Taber. Cô từng mua cho nó một gói kẹo gôm. Nó cám ơn cô, nhét mười miếng vào miệng, rồi phớt lờ cô.

Điều ấy sẽ là tuyệt vời nếu nó không thả tõm cái mông gầy nhom của mình trên chiếc đi- văng giữa cô và bố nó.

Dixie cũng không còn lo lắng về Adam nữa. Cô đã có một kế hoạch mới.

Sáng nay cô nghe từ Hazel thư ký của Dylan, rằng anh ta đã mua một con chó con cho con trai mình. Dixie tính rằng sau khi cô đóng cửa hàng để nghỉ, cô sẽ về nhà và siết chặt tài sản lớn nhất của mình vào một cái áo lót chật. Cô sẽ ghé qua với một khúc xương to ngon cho con chó mới. Điều này rốt cuộc phải bắt được sự chú ý của đứa nhóc. Cũng như cặp ngực bự cỡ D của cô cuối cùng phải bắt được sự chú ý của bố nó. Nếu Dylan không chú ý và tận hưởng những gì cô mời chào, thì anh ta chỉ đơn giản là một gã đồng tính.

Tất nhiên, cô biết anh ta không phải thế. Quay lại thời trung học, Dylan Taber đã là một anh chàng hoang dã, lao ầm ầm trên những đường phố của Gospel trong chiếc Dodge Ram đen, một tay trên vô lăng, tay khác trên đùi của một cô nàng may mắn nào đấy. Hầu hết thời gian ấy, nhưng không phải tất cả, cô gái may mắn đấy là chị gái của Dixie, Kim. Dylan và Kim đã có một mối quan hệ mà Dixie gọi là một mối quan hệ giữa lửa - và - băng thực sự. Nó vừa nóng vừa lạnh. Tuyệt nhiên không ở giữa. Và khi nóng, nó nung nóng phòng ngủ của Kim như một địa ngục. Trở lại khi ấy, mẹ Dixie dùng phần lớn thời gian ở những quán bar địa phương, và Kim đã tận dụng triệt để sự vắng mặt của bà cũng chẳng phải là mẹ cô sẽ chú ý nếu bà ở nhà. Trước khi bà trở thành người theo đạo Cơ đốc phúc âm, Lilly Howe đã dành phần lớn thời gian để uống, say xỉn hoặc bài bạc.

Khi ấy, Dixie có thể mới mười một tuổi, nhưng cô biết những âm thanh xuất phát từ phía bên kia bức tường phòng ngủ có nghĩa là gì. Những hơi thở ngắt quãng, những tiếng rên rỉ khàn khàn, và những hơi thở dài thỏa mãn. Mười một tuổi, cô biết đủ về tình dục để biết chị gái đang làm gì. Nhưng phải đến nhiều năm sau cô mới có thể biết đánh giá cao việc họ có thể tạo ra những tiếng âm thanh vui vẻ ấy lâu như thế nào.

Dylan đã ba mươi bảy tưổi, là cảnh sát trưởng của Hạt Pearl, và anh ta đang nuôi một đứa con trai. Anh ta là một người đứng đắn, nhưng Dixie đánh cược đến chai nhuộm tóc vàng cuối cùng của mình rằng bên dưới bộ đồng phục, anh ta vẫn hoang dã như ngày nào. Hiện giờ Dylan là một người đàn ông có vị thế lớn trong cộng đồng, và tin đồn rằng anh ta cũng to ở những nơi cần thiết. Đã đến lúc cô tự mình tìm ra.

Trong khi Dixie đang lên kế hoạch, đối tượng trong trí tưởng tượng của cô đang kéo chiếc mũ Stetson (2) thấp xuống trán và bước ra khỏi hiên trước xập xệ của văn phòng cảnh sát trưởng. Hơi nóng hốc lên thành luồng từ con đường trải nhựa đen xì và những mui xe đỗ la liệt trên phố Main. Mùi của nó lấp đầy mũi anh.

(2) Loại mũ vành to, trong đó có mũ cao bồi.

"Những người đi bộ được nhìn thấy lần cuối cùng ở khoảng nửa đường lên núi Regan.".

Dylan thông báo với cấp phó của mình, phó cảnh sát trưởng Lewis Plummer khi họ di chuyển đến chiếc xe Blazer sơn nâu và trắng của cảnh sát trưởng.

"Bác sĩ Leslle đã trên đường đến đấy, và tôi đã đánh điện cho Parker mang ngựa đến và gặp chúng ta ở bãi cắm trại.".

"Một chuyến hành trình đến miền hoang dã không phải là cách tôi muốn phung phí thời gian của mình." Lewis phàn nàn. "Thời tiết nóng chết đi được.".

Thông thường, Dylan không ngại phải giúp đỡ tìm kiếm những khách du lịch mất tích. Việc này giúp anh ra khỏi văn phòng và cách xa công việc giấy tờ mà anh chán ghét. Nhưng anh đã gần như thức trắng suốt đêm vì con chó nhỏ của Adam, và anh không mong chờ một cuộc leo trèo với chín nghìn bước chân nữa.

Anh đi đến bên tay lái của chiếc Blazer và đút tay vào bên trong túi quần màu nâu. Anh lôi ra một viên đá 'dễ thương' mà Adam đã đưa cho anh và nhét nó vào túi áo ngực. Bây giờ thậm chí vẫn chưa phải buổi trưa, và bộ đồng phục vải bông của anh đã dính chặt vào lưng. Khỉ thật.

"Chuyện quái gì thế?".

Dylan liếc Lewis qua nóc xe Chevy, sau đó quay sự chú ý trở 1ại với chiếc xe du lịch màu bạc đang chạy về phía anh.

"Anh ta chắc hẳn đã rẽ sai đường trước khi đến Sun Val1ey." Lewis đoán.

"Chắc hẳn bị lạc.".

Ở Gospel, nơi màu sắc cổ của một người đàn ông thiên về đỏ và những chiếc xe bán tải và xe tải hạng nặng thống trị đường phố, thì một chiếc Porsche gần như khó thấy như một đoàn diễu hành vì quyền lợi của người đồng tính tiến gần đến cổng thiên đường.

"Nếu anh ta bị lạc, ai đấy sẽ nói với anh ta." Dylan nói khi anh đút tay vào túi quần lần nữa và tìm thấy chìa khóa. "Sớm hơn hay muộn hơn." Anh nói.

Trong khu nghỉ dưỡng của Sun Valley, một chiếc Porsche không phải là hiếm nhìn thấy nhưng trong vùng hoang dã này, nó quá không bình thường. Rất nhiều con đường của Gospel còn không có vỉa hè. Và dù có vài con đường không có những ổ gà với kích cỡ bằng quả bóng rổ. Nếu chiếc xe nhỏ kia rẽ nhầm đường, nó nhất định sẽ bị hỏng chảo dầu hoặc trục xe.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh qua, cửa sổ kính màu che giấu người ngồi bên trong. Dylan hạ ánh mắt đến biển đăng ký xe phù phiếm óng ánh với bảy chữ cái màu xanh lơ phát âm thành MZBHAVN. Nếu điều đấy còn chưa đủ tệ nhấp nháy trên đầu bảng đăng ký như một bảng đèn hiệu đá - tôi - đi là từ "California" được sơn màu đỏ. Dylan hy vọng đến chết đi được là chiếc xe khua một hình chữ U trái luật và lao thẳng ra khỏi thị xã.

Thay vào đấy, chiếc Porsche lướt đến khoảng trống trước chiếc Blazer và tắt máy. Cửa xe bên phía người lái bật mở. Một chiếc giày Tony Lama màu ngọc lam mũi bạc đặt lên vỉa hè và một cánh tay trần mảnh khảnh với ra để nắm lấy cạnh trên của cánh cửa. Ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên chiếc đồng hồ vàng ôm quanh một cổ tay thon thả. Sau đó MZBHAVN đứng lên, nhìn thế giới xung quanh giống như cô ta vừa bước ra từ một tạp chí sắc đẹp của phụ nữ chuyên đưa ra những cách làm đẹp.

"Thánh thần thiên địa ơi." Lewis buột miệng.

Giống như chiếc đồng hồ, ánh nắng mặt trời lung linh như dát vàng trên mái tóc vàng ép thẳng của cô ta. Nhìn từ một bên, mái tóc mượt mà rơi xuống bờ vai cô ta mà không có đến một lọn tóc rối hay xoăn. Đuôi tóc nham nhở như thể chúng đã được cắt bởi một cái cưa của thợ mộc. Một cặp kính râm mắt mèo đen che khuất mắt, nhưng không thể che giấu đường cong lông mày vàng hay làn da mềm mượt của cô ta.

Cánh cửa xe đóng lại và Dylan quan sát MZBHAVN bước về phía anh.

Tuyệt nhiên không thể bỏ qua đôi môi đầy đặn kia. Cái miệng đỏ ướt át của cô ta thu hút sự chú ý của anh như một con ong bị thu hút đến bông hoa rực rỡ nhất trong vườn, và anh tự hỏi cô ta có bơm môi hay không.

Lần cuối cùng Dylan nhìn thấy mẹ của con trai mình, Julie làm như thế, và đôi môi cô ta đã giống như một thứ gì đấy nằm in trên mặt khi cô ấy nói. Thực sự đáng sợ.

Ngay cả nếu anh không nhìn thấy biển số xe California của người phụ nữ này, và giả sử như cô ta đang mặc một cái vỏ bao khoai tây, anh vẫn biết cô ta đến từ một thành phố lớn. Điều ấy thể hiện tất cả trong cách cô ta chuyển động: tiến thẳng, đầy quyết đoán, và vội vã. Những cô nàng ở thành phố lớn luôn ở trong tình trạng vội vã như thế. Cô ta giống như kiểu đang tiến về Rodeo Drive (3) thay vì đến vùng hoang dã của Idaho. Một chiếc áo hai dây bó chặt màu trắng phủ lên những đường cong đầy đặn của bộ ngực và một chiếc quần jeans chặt bó lấy cô ta như thể cô ta là một gói thức ăn được hút chân không.

(3) Khu mua sắm xa xỉ, sang trọng nổi tiếng của Beverly Hill's, California.

"Xin lỗi." Cô ta nói khi đi đến đứng cạnh mui chiếc Blazer. "Tôi đang hy vọng anh có thể giúp tôi.". Giọng cô ta cũng trơn mượt như tất cả phần còn lại trên người cô ta, nhưng cũng nôn nóng như quỷ.

"Cô bị lạc à, madam?." Lewis hỏi.

Cô ta thở ra một hơi qua đôi môi đỏ đậm mà với sự giám định gần hơn có vẻ hoàn toàn tự nhiên. "Tôi đang tìm đường Timberline.".

Dylan chạm đầu ngón tay trỏ vào vành mũ và đẩy chiếc Stetson lên đường chân tóc. "Cô là bạn của Shelly Aberdeen à?".

"Không.".

"Ồ, bây giờ, không có gì ở Timberline ngoài nhà của Paul và Shelly Aberdeen." Anh lấy cặp kính râm tráng gương ra và đẩy nó lên sống mũi. Sau đấy anh khoanh tay trước ngực, dồn trọng lượng vào một chân, và hạ ánh mắt xuống chiếc cổ mảnh mai rồi đến bộ ngực đầy đặn, tròn trịa của cô ta và mỉm cười. Rất đẹp.

"Anh chắc không?" Cô ta hỏi.

Anh chắc không? Paul và Shelly đã sống trong chính ngôi nhà ấy kể từ khi họ vừa mới kết hôn, khoảng mười tám năm trước. Anh cười và đưa ánh mắt lên mặt cô ta lần nữa. "Khá chắc. Tôi vừa mới ra khỏi đấy sáng nay, madam.".

"Tôi được bảo là số Hai Timberline nằm trên đường Timberline.".

"Cô chắc về điều ấy chứ?" Lewis hỏi khi anh liếc nhìn Dylan qua dàn đèn của chiếc xe.

"Chắc." Người phụ nữ trả lời. "Tôi lấy chìa khóa từ nhân viên quản lý nhà đất ở Sun Valley, và đấy là địa chỉ anh ta đưa cho tôi.".

Chỉ nhắc đến ngôi nhà ấy thôi cũng đã gợi lên những ký ức hoảng loạn trong đầu mọi người. Dylan đã nghe được rằng cuối cùng ngôi nhà đã được bán cho một tay kinh doanh bất động sản, và rõ ràng công ty đấy đã tìm thấy một kẻ dễ bịp.

"Cô có chắc chắn muốn tìm số 2 Timberline không?" Lewis làm rõ, chuyển sự chú ý đến người phụ nữ trước mặt anh. "Đấy là nơi ở cũ của Donnelly.".

"Đúng rồi. Tôi thuê nó trong sáu tháng tới.".

Dylan kéo mũ sụp xuống trán. "Không ai sống ở đấy một thời gian rồi.".

"Thật ư? Tay nhân viên quản lý nhà đất chưa bao giờ nói với tôi như thế. Nó đã bị bỏ trống bao lâu rồi?".

Lewis Plummer là một quý ông thực sự, và một trong số ít người trong thị trấn không triệt để nói dối những người đồng bằng. Lewis cũng được sinh ra và lớn lên ở Gospel, nơi những lời nói quanh co được xem là một hình thức nghệ thuật. Anh nhún vai. "Một hoặc hai năm.".

"Ồ, một hoặc hai năm không phải quá tệ nếu ngôi nhà đấy được chăm sóc.".

Chăm sóc, chết tiệt. Lần cuối cùng Dylan ở trong nhà của Donnelly, một lớp bụi dày bao phủ mọi thứ thậm chí cả vết máu trên sàn nhà phòng khách.

MZBHAVN sắp lao vào một cơn sốc dữ dội.

"Có phải tôi chỉ cần đi theo con đường này không?" Cô ta quay lại và chỉ xuống phố Main nơi con phố uốn cong dọc đường rìa tự nhiên của hồ Gospel.

Móng tay cô ta sơn hai màu kiểu Pháp, kiểu mà Dylan luôn nghĩ là gợi tình.

"Đúng thế." Anh trả lời. Từ đằng sau cặp kính tráng gương, anh lướt ánh mắt từ những đường cong tự nhiên của cặp hông và chiếc đùi thon thả, xuống đôi chân dài và bàn chân của cô ta. Khóe miệng anh nhếch lên, và anh cố gắng để không cười phá lên trước hình con công sơn trên đôi giày ống mũi bọc bạc của cô ta. Anh chưa bao giờ thấy cái gì giống như chúng ở cuộc thi nữ hoàng đua ngựa ở khu vực này. "Tiếp tực lái khoảng bốn dặm cho đến khi cô đến một ngôi nhà trắng to với những bậu cửa sổ trồng hoa dã yên thảo và một xích đu trong vườn.".

"Tôi thích hoa dã yên thảo.".

"Ừ hử. Rẽ vào bên trái ngôi nhà trồng hoa dã yên thảo. Nhà Donnelly ở ngay phía bên kia đường. Cô không thể không nhìn thấy nó đâu.".

"Tôi được kể là ngôi nhà màu xám và nâu. Có đúng không?".

"Ừ, đấy là cách tôi mô tả nó. Anh nghĩ sao, Lewis?".

"Ừm. Nó màu nâu và xám, cũng đúng thôi.".

"Tuyệt. Cám ơn sự giúp đỡ của anh." Cô ta quay người để đi nhưng câu hỏi tiếp theo của Dylan ngăn cô ta lại.

"Không có gì, cô ...?".

Cô ta nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu trước khi trả lời. "Spencer.".

"Chào mừng đến Gospel, cô Spencer. Tôi là cảnh sát trưởng Taber và đây là phó cảnh sát trưởng Plammer." Cô ta không nói gì và anh hỏi. "Cô định làm gì ở ngoài đấy, trên đường Timberline?" Dylan biết rằng mọi người đều có quyền riêng tư, nhưng anh cũng biết rằng anh có quyền hỏi.

"Không làm gì.".

"Cô thuê một ngôi nhà trong sáu tháng và cô không định làm gì?".

"Đúng thế. Gospel dường như là một nơi xinh đẹp để nghỉ ngơi.".

Dylan một, hai nghi ngờ về lời nói của cô ta. Phụ nữ lái xe thể thao thời thượng và mặc quần jeans thiết kế nghỉ ngơi ở những nơi "xinh đẹp" với dịch vụ phòng và bể bơi như Club Med, không phải ở vùng hoang dã của Idaho. Khỉ ạ, thứ gần nhất với spa mà Gospel có là bồn tắm nước nóng của Peterman.

"Tay nhân viên quản lý nhà đất có nói đến cựu cảnh sát trưởng Donnelly không?" Lewis hỏi.

"Ai cơ?" Đôi lông mày của cô ta nhíu lại với nhau và chùn xuống dưới gọng kính. Cô ta nóng nảy đập tay ba lần trên đùi trước khi nói. "À, cảm ơn, các quý ông, vì đã giúp." Sau đấy cô ta quay đi trên đôi bốt thú vị và quay trở lại với chiếc xe thể thao.

"Anh có tin cô ta không?" Lewis muốn biết.

"Rằng cô ta đến đây để nghỉ ngơi?" Dylan nhún vai. Anh không quan tâm cô ta làm gì miễn là cô ta tránh cho xa rắc rối ra.

"Cô ta không giống một khách du lịch.".

Ánh mắt Dylan gắn vào mông cô ta trong chiếc quần jeans bó chặt.

"Không." Điểm mấu chốt về rắc rối là, nó luôn có cách để thể hiện mình sớm hơn hay muộn hơn. Không có lý do để tìm kiếm nó khi anh có những việc tốt hơn để làm.

"Khiến anh nghi ngờ lý do để một người phụ nữ như cô ta lại thuê ngôi nhà cũ ấy," Lewis nói khi cô Spencer mở cửa xe và trèo vào trong. "Tôi đã không nhìn thấy ai đấy giống cô ấy lâu rồi. Có lẽ là chưa bao giờ.".

"Anh không ra khỏi Hạt Pearl nhiều." Dylan trượt vào phía sau vô lăng của chiếc Blazer và đóng cửa. Anh đút chìa khóa vào ổ và quan sát chiếc Porsche lao đi.

"Anh có nhìn thấy đôi giày ống Tony Lama đấy không?" Lewis hỏi khi anh ngồi vào ghế hành khách.

"Không thể bỏ qua đôi giày ống đó." Khi Lewis đóng cửa, Dylan cho xe chạy và lao khỏi vỉa hè. "Cô ta sẽ không tồn tại đến sáu phút, đừng nói sáu tháng.".

"Anh có muốn cá không?".

"Anh không phải kẻ mê cờ bạc đến thế chứ, Lewis." Dylan bẻ tay 1ái và tiến ra khỏi thị trấn. "Cô ta sẽ nhìn vào nơi ở cũ của Donnelly một cái và tiếp tục lái đi.".

"Có thể, nhưng tôi có một tờ mười đô la trong ví nói rằng cô ta sẽ kéo dài được một tuần.".

Dylan nghĩ đến cảnh MZBHAVN sải bước về phía anh, với tất cả vẻ bóng mượt và xa xỉ. "Anh được nhận cá rồi đấy anh bạn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.