Giã Biệt Tình Xa

Chương 7: Cậu bé trồng khoai tây trong tai



Nước văng tung tóe vào chiếc áo phông xám của Dylan, tạo thành những chấm đen trên áo. "Này," anh nói khi đổ dầu gội đầu lên đầu Adam. "Bỏ ngón tay của con ra khỏi vòi nước.".

"Con có thể tự làm mà bố," Adam phàn nàn khi đang ngồi trong bồn tắm không, nước đang chảy xuống từ vòi nước đang mở.

"Bố biết con có thể." Thỉnh thoảng Adam quên gãi cả đầu, và Dylan muốn chắc chắn rằng tóc Adam sạch sẽ ít nhất tuần một lần. "Cái gì đây?" Dylan hỏi.

"Một viên đá đập vào à?".

"Không. Wally và con đánh đấm một trận trên cát ở nhà nó.".

Giống như anh làm kể từ lần đầu tiên anh tắm cho con trai khi nó còn là một đứa trẻ sơ sinh, Dylan vuốt tóc Adam lên đỉnh đầu, sau đó nghiêng thằng bé ra sau và xả sạch dầu gội đầu. "Bố ngạc nhiên là Shelly không tét đít con.".

"Cô Hope ở đấy," Adam nói khi thằng bé nhắm mắt lại và thả lỏng. "Cô Shelly không bao giờ đánh đòn trước mặt người khác.".

"Hope xuống bãi biển cùng với con à?".

"Vâng." Adam đưa tay lên mặt và vuốt nước khỏi mắt.

"Trong một bộ đồ bơi?".

"Vâng. Màu xanh lơ và xanh lục.".

"Một mảnh hay hai mảnh?".

"Một.".

Đầu lưỡi anh đã định hỏi cô trông như thế nào, nhưng anh đoán anh biết rồi.

Cho dù ở trong một cái túi rác thì Hope Spencer vẫn đẹp. "Tất cả mọi người làm gì?".

"Cô Hope chụp vài bức ảnh, và một lúc sau cô ấy giúp con và Wally xây một lâu đài cát. Chỉ để làm nó sụp tan tành khi một con bọ cánh cứng đậu trên cánh tay cô ấy.".

Dylan dựng Adam ngồi dậy, sau đó dùng tay vuốt nước trên đầu Adam. "Cô ấy có hét lên không?".

Adam cười. "Có ạ, và nhảy lòng vòng nữa.".

Dylan thích được nhìn thấy Hope nhảy lòng vòng trong một bộ đồ bơi. Anh đẩy vòi nước cao su vào rãnh và đổ sữa tắm tạo bọt hương chuối vào nước đang chảy. "Xà phòng và khăn lau ở đấy," anh nói, chỉ vào đĩa xà phòng. "Cọ người sạch vào." Anh đặt một chiếc rổ nhựa đựng một cái mặt nạ, một ống thở và rất nhiều nhân vật hành động lên gờ bồn tắm. "Đừng có quên phần nào. Và ..." anh thêm vào khi anh đứng lên và đi đến cửa phòng tắm, " ...rửa sạch tai. Trong đấy có đủ bẩn để trồng khoai tây được rồi đấy.".

Anh đi hết lối đi ngắn đến bếp và chồng đĩa bữa tối đang đợi anh. Anh thò vào trong tủ lạnh, lấy ra một chai Bud và đóng cánh cửa tủ lại bằng hông. Anh vặn nắp ra, đặt nó giữa ngón cái và ngón tay giữa, và búng một cái. Chiếc nắp bay xuống gầm bàn ăn thay vì thùng rác và đập vào con chó của Adam. Con chó nhỏ ngóc đầu lên, rồi gục xuống ngủ tiếp.

Dylan đưa chai lên miệng và nhìn đống đĩa chồng chất trong chậu. Thỉnh thoảng anh nghĩ việc này sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều nếu anh kết hôn cho rồi.

Nếu anh tìm được ai đấy có thể chịu đựng được anh và trở thành một người mẹ tốt với Adam. Ai đấy không ngại thực hiện nhiệm vụ với đống bát đĩa, và ai đấy ở nhà khi anh cần ra ngoài xử lý một trường hợp khẩn cấp. Ai đấy để trò chuyện vào đêm khuya. Ai đấy để lướt những đầu ngón tay dọc bụng anh.

Nhưng từ kinh nghiệm Dylan biết rằng không có gì tồi tệ hơn việc sống với một phụ nữ vì những lý do sai lầm. Không có gì tệ hơn sống trong một ngôi nhà với một phụ nữ anh không thể yêu trong một thời gian dài. Nằm cạnh cô ta trên giường. Quan hệ với cô ta bởi vì sẵn tiện, nhưng không phải làm tình.

Anh đã làm như thế với Julie. Nếu không phải vì một cái bao cao su rách, mối quan hệ của họ có thể không tồn tại đến một năm. Ngoại trừ một thực tế rằng họ đều được nuôi nấng trong một trang trại và đều ghét nó, họ không có điểm gì chung. Nếu không phải vì Adam, mối quan hệ của họ sẽ không tồn tại lâu như thế. Anh yêu con trai mình và thực sự cảm thấy được ban phước khi có thằng bé. Họ là những người bạn thân, nhưng gà trống nuôi con không phải dễ dàng. Cho anh hay cho Adam, và anh đã không lựa chọn như thế. Anh đã không lựa chọn việc đơn độc gánh vác trách nhiệm nuôi nấng con trai trở thành một cậu bé ngoan và một anh chàng đứng đắn.

Anh đã không lựa chọn việc nhìn thấy nỗi đau và bối rối trong mắt con trai mình khi họ nói đến nguyên nhân mẹ Adam không sống với họ và tại sao họ không sống với cô.

Mọi tháng Bảy khi Dylan đưa Adam ra sân bay gặp Julie, anh luôn luôn phải trả lời cùng một câu hỏi:

"Tại sao bố không thể đi với mẹ và con?" Và mỗi năm Dylan đã phải nhảy múa xung quanh sự thật. Anh không muốn dành thời gian ở cùng Julie, nhưng quan trọng hơn, anh không muốn Adam nuôi dưỡng viễn cảnh họ sẽ sống như một gia đình trong đầu. Adam đã có vài ý niệm kỳ quặc là một khi mẹ nó không còn lên truyền hình nữa, mẹ nó sẽ chuyển đến Gospel và sống với họ. Nhưng ngay cả nếu chương trình của Julie bị xóa bỏ vào ngày mai, giấc mơ của Adam cũng không bao giờ thành hiện thực.

Hàng năm Adam vẫn sẽ đến thăm mẹ, và hàng năm Dylan sẽ trú chân tại Double T trong hai tuần Adam đi, đọc sách, đỡ đần nếu có thể, và chọc ông anh rể Lyle phát điên lên. Lyle là một người chăn nuôi gia súc giỏi và làm ăn khá tốt, nhưng ngay cả khi Dylan không có hứng thú tự điều hành nơi này, một nửa trang trại vẫn là của anh, và đến lúc nó sẽ thuộc về Adam.

Dylan dành hai tuần đầu tiên của mọi tháng Bảy xem xét giá cả của hạt giống và thức ăn chăn nuôi, làm một trong cả tỷ thứ việc phải làm. Nhưng anh làm thế chủ yếu là để lẩn tránh ngôi nhà trống trải của mình.

Nước trong phòng tắm đã tắt và Dylan đặt chai bia trên mặt bếp. Anh tráng đĩa trong chậu, và khi anh đặt chúng vào máy rửa bát, suy nghĩ của anh chuyển từ vấn đề của anh với Adam sang vấn đề của anh với Hope Spencer.

Hope Spencer là một phụ nữ đẹp, và không thể chối rằng anh thích cách cô trưng diện quần áo. Mặc dù có thể anh sẽ không bao giờ nói với cô, anh thích cái kiểu xấc xược và cái miệng thông minh của cô. Anh thích nụ cười cô mang đến trên môi anh, ngay cả khi anh không biết tại sao anh đang cười.

Hôn cô đã là một sai lầm khủng khiếp. Anh biết thế ngay cả khi anh hạ miệng xuống miệng cô. Cô có vị ngọt ngào và say nồng. Giống như một ngụm whiskey đắt tiền, cô làm ấm anh đến tận lõm thượng vị. Cái vuốt ve của bàn tay cô đã siết chặt bên trong anh cho đến khi anh khó có thể thở. Cái nhìn trong đôi mắt màu xanh lơ của cô, niềm đam mê tỏa sáng chiếu vào anh đã gần như khiến anh khuỵu đầu gối. Quỳ xuống để cầu xin cô cho phép anh chạm vào làn da trần của cô và hôn vào điểm giữa đùi nơi cô ấm áp và trơn trượt. Nếu anh có một cái bao cao su trong túi, anh không quá chắc rằng anh có thể dừng lại. Anh không quá chắc rằng anh sẽ không quan hệ với cô ngay ở đấy, trong bếp, áp vào chiếc tủ lạnh.

Dylan nhắm mắt và áp một lòng bàn tay lên trước chiếc quần Levis. Anh không quá chắc anh sẽ không lột bỏ chiếc quần soóc Lycra đó và vùi anh sâu vào trong cô. Lưỡi anh ở trong miệng cô, bàn tay anh trên ngực cô, và vật đàn ông của anh bên trong nơi nóng bỏng của cô. Di chuyển với cô cho đến khi những vách tường ẩm ướt của cô co lại và siết chặt quanh anh.

Bên dưới bàn tay mình, anh đã cương cứng và nhức nhối, và anh không biết phải làm gì với nó. À, phải, anh biết chứ. Anh có thể không làm gì hoặc anh có thể tự lo liệu cho mình. Dylan với lấy chai bia lạnh.

Hôn cô giống như bị sét đánh. Nó làm tóc anh dựng lên và bên trong anh cháy bùng, nhưng điều khiến anh thực sự lo lắng về đêm là khi anh đã hôn cô, anh không hề nghĩ tí gì đến nghề nghiệp của cô. Cô là một nhà báo và anh ngẫu nhiên chỉ là người đang che giấu bí mật lớn nhất kể từ vụ tai tiếng của Jim và Tammy Faye Baker (1) . Thiên thần nước Mỹ và người yêu của PTL (2) - Juliette Bancoft có một đứa con ngoài giá thú.

Chuyện quan trọng như thế, anh đã quên ngay vào giây phút lưỡi anh lướt trong miệng cô. Anh e rằng điều duy nhất ngăn anh lại là ý nghĩ mang đến một đứa trẻ ngoài dự định khác vào thế giới này. Không thể nào anh lại muốn có một đứa con khác trong những hoàn cảnh như thế.

Dylan nhìn ra ngoài cửa sổ phía trên bồn rửa bát. Trên lối đi bẩn thỉu, mặt trời đang xuống núi trải những bóng dài trên chiếc xe tải Ford đỗ bên cạnh chiếc Blazer cảnh sát trưởng của anh. Anh tự hỏi Hope đang làm gì ở Timberline.

Anh tự hỏi cô đang xem tivi hay đã sẵn sàng đi ngủ. Adam đã nói về việc cô chụp ảnh. Có lẽ cô thực sự viết bài cho một tạp chí ngoài trời. Có lẽ cô không nói dối về điều ấy. Phải, có lẽ thế nhưng điều đấy vẫn khiến cô là một nhà báo.

Anh luôn có thể kiểm tra cô. Anh có thể lướt qua NCIC (3) và xem xem cô có quá khứ phạm tội hay không. Anh cũng có thể đánh biển số xe của cô vào máy tính và tìm ra bất cứ thứ gì anh có thể muốn biết về MZBHAVN, nhưng anh sẽ không làm như thế. Không chỉ vì nó đi ngược lại với đạo đức cảnh sát, mà còn cũng đi ngược lại với đạo đức của Dylan. Trừ phi cô vi phạm pháp luật, cô có quyền được riêng tư. Cô có quyền bảo mọi người đi mà lo việc của họ.

Dylan hiểu quyền được riêng tư. Thật không may, ở Gospel, anh dường như là người duy nhất.

Hope đợi cho đến chiều thứ Hai mới lái xe đến siêu thị M & S để mua một tờ Tin tức Vũ trụ Hàng tuần. Cô lấy một giỏ đựng đồ nhựa xanh và một tờ báo.

Tiêu đề bài báo xương gà của cô xuất hiện bên dưới bức tranh của một con gà trông có vẻ điên điên ở góc dưới bên trái của tờ báo. Mắt cô đưa lên ô Mục lục và lật đến trang mười bốn. Chết tiệt, cô bị vướng sau mục 'Chuyện tầm phào của thị trấn kim tuyến'. Ít nhất thì bài báo cũng chiếm trọn một trang với một bức ảnh những phụ nữ trông khá bình thường nhảy múa quanh những con gà và lời chú thích:

'Giáo phái kỳ dị ăn xương gà'. Khi cô đi đến khu đồ nông sản, cô lật đến giữa tạp chí. Bài báo bò sữa bị người ngoài hành tinh làm tàn tật của Clive Freeman đã được in ở trang chính giữa.

Tốt rồi, những câu chuyện về người ngoài hành tinh vẫn còn sốt dẻo. Cô đã gửi bài báo về người ngoài hành tinh của mình ngày hôm trước, cùng với đường bờ biển đã được làm hơi mờ của hồ Gospel và vài người ngoài hành tinh nhếch nhách cô đã lấy từ đĩa CD - ROM thư viện ảnh của mình. Cô đã cho họ xếp hàng phía sau một chiếc bàn có vẻ thô kệch, và bên dưới tấm ảnh cô đã viết lời chú thích, 'Người ngoài hành tinh đánh cá về những khách du lịch không đề phòng trong vùng hoang dã Tây bắc'. Cô đang cực kỳ hạnh phúc với lối triển khai của bài báo và đã bắt đầu làm việc với bài tiếp theo.

Cô cũng đã đọc những bài báo cô phô - tô ở thư viện, và cô nghĩ đã có một câu chuyện thú vị để kể. Không phải về những chi tiết tục tĩu dâm ô, mặc dù có rất nhiều những chi tiết đấy, mà về một người đàn ông có cuộc sống riêng và cuộc sống cộng đồng hoàn toàn đối lập. Những lựa chọn cá nhân đã từ từ lấn áp ông ta như thế nào, để đến sau cùng, ông ta biến thành người thoái hóa về đạo đức.

Hope thả tờ báo vào trong giỏ và lựa chọn những túi bơ xấu nhất mà cô từng thấy. Cô đã được mời đến bữa tiệc nướng sinh nhật lần thứ mười tám của hai cậu bé nhà Aberdeen tối nay, và sau đấy cô định hỏi Shelly vài câu hỏi về Hiram Donmelly.

Dưa vàng cũng không khá khẩm hơn, nhưng rau xà - lách thì ổn. Shelly đã nói với cô rằng họ sẽ ăn xúc xích, thịt băm viên, và món ăn yêu thích của các cậu bé - hàu Rocky Mountain. Hope sẽ mang theo món sa lát với nước xốt ngọt, món này ăn với hải sản thì tuyệt vời. Cô không thể nhớ lần cuối cùng cô làm món sa lát trứ danh của mình là lúc nào. Chậc, thật ra, khi cô cố nghĩ thật kỹ, cô có thể nhớ ra, nhưng đấy đã là rất lâu trước đây và là một bản tường thuật buồn về cuộc sống xã hội của cô. Thật hài hước, cô nghĩ khi chọn vài vật dụng gia đình, làm thế nào mà việc chuyển đến một thị trấn nhỏ như thế này lại nhấn mạnh những lỗ hổng trong cuộc sống cô đến thế. Thật hài hước là một vài bữa trưa với một phụ nữ mà cô mới quen biết, và một lời mời đến một bữa tiệc nướng với hàng xóm đã khiến cô muốn có thêm nữa đến như thế nào.

Cô nghĩ đến việc mua một chai rượu để buông lỏng lưỡi của Shelly, nhưng Dylan và Adam cũng được mời, và cô không muốn cảnh sát trưởng nghĩ cô là một tay bợm nhậu. Cô không biết tại sao cô lại để tâm, và cô cũng không biết nghĩ gì về người đàn ông liếc nhìn cô từ dưới vành mũ và làm trái tim cô ngừng đập. Có lẽ tốt nhất là không nghĩ gì về anh ta.

Hope xếp hàng sau một cặp đôi đeo trang sức bằng những đồng REI (4) và cầm một chai nước. Đằng sau quầy thu ngân, Stanley Caldwell nhập máy tính tiền những đồ bán được trong khi vợ ông - Melba cho chúng vào túi.

Khi đến lượt Hope, cô đặt giỏ lên quầy.

"Mọi thứ ở nhà Donnelly như thế nào rồi?" Stanley hỏi.

"Tốt cả. Ông khỏe không, ông Caldwell?".

"Tôi hơi bị đau ở thấp dưới lưng, nhưng hôm nay thì ổn rồi." Ông ta lấy túi bơ ra khỏi giỏ và nhập tiền vào máy.

"Tôi nghe nói cô là một nhà báo.".

Hope đưa mắt từ giỏ lên mặt Stanley. "Ông nghe thấy điều ấy ở đâu?".

"Regina Cladis," ông ta trả lời khi ông ta đưa cho vợ túi bơ để cho vào túi.

"Bà ấy nói cô đang viết một câu chuyện về Hiram Donnelly.".

Cô liếc sang Melba, sau đó quay lại nhìn Stanley. "Đúng thế. Ông có biết ông ta không?".

"Tất nhiên chúng tôi biết ông ấy. Ông ấy là cảnh sát trưởng" Melba trả lời.

"Vợ ông ấy là một phụ nữ Cơ đốc không bao giờ biết đến tội lỗi.".

"Ít nhất đó là điều bà ấy nói với mọi người," Stanley cau có, nhập tiền quả dưa vàng. 'Nhưng, làm người ta băn khoăn.".

"Làm người ta băn khoăn cái gì cơ, ông Caldwell?" Hope hỏi. Melba cầm quả dưa và cho vào túi.

"À, tôi không nghĩ rằng chỉ cái chết của người vợ mà lại khiến một người đàn ông đi xa đến mức một sáng ông ta thức dậy và đột nhiên muốn mặt đồ lót bằng da và thích bị vụt vào mông.".

Melba chống một tay lên hông. "Ông đang nói rằng Minnie giống Hiram à?

Ôi trời ơi, bố bà ấy là một người truyền giáo.".

"Phải, và bà biết họ như thế nào rồi đấy." Ông ta đưa tờ Tin tức Vũ trụ Hàng tuần của Hope cho Melba.

Lông mày của Melba hạ xuống và sau đó một tia sáng dường như lóe lên trong mắt bà ta. "À, cũng đúng." Bà ta nhún vai và liếc nhìn tờ báo lá cải trong tay cô. "Trong đấy có một câu chuyện thực sự hay về một người phụ nữ nặng tám mươi pound sinh ra một đứa bé nặng hai mươi pound.".

Cuối cùng, đã có một người thừa nhận đọc một tờ báo lá cải.

"Và một câu chuyện hay khác," Stanley thêm vào, "là bài báo về những người hành tinh làm tất cả những con bò ở New Mexico bị tàn tật. Thật mừng là chúng ta không có những người ngoài hành tinh thích chơi khăm sống quanh đây.".

Ồ, ông sắp có rồi, Hope nghĩ và tự hỏi họ có nhận ra mình trong câu chuyện người ngoài hành tinh của cô không. "Ông có đọc bài về giáo phái của những người phụ nữ ăn xương gà không? Một trong số họ đã hóc đến chết và họ cố gắng tái sinh bà ta trong một buổi lễ cúng gà trang trọng.".

"Chưa đọc đến bài ấy." Stanley cười và lắc đầu. "Ai lại dựng lên chuyện tào lao đấy chứ?".

Hope cũng cười. "Ai đấy với trí tưởng tượng sáng tạo.".

"Hoặc," Melba nói khi Stanley bấm nút tính tổng trên máy tính tiền, "Ai đấy bị điên.".

Hope nhận ra âm nhạc phát ra từ chiếc đài cát - xét là nhạc đồng quê, ngoài ra cô không có đến một manh mối nào khác. Cô mặc một chiếc váy ka ki, áo phông hai dây màu trắng và xăng - đan bằng như ngày thường. Cô buộc tóc thành một đuôi gà và kéo nó qua lỗ sau của chiếc mũ lưỡi chai Gap.

Mặt trời buổi chiều sớm trải một dải chói lòa dọc hồ khi Hope bước qua cửa sau của nhà Aberdeen. Cô mang trên tay một chiếc đĩa giấy, một nửa là sa lát cô mang theo và một nửa là trứng tẩm để nướng của Shelly.

Một tá các cậu bé và cô bé thiếu niên ngồi ăn ở một trong hai chiếc bàn picnic đặt trong bóng râm của sân sau. Khói cuộn lên từ một vỉ nướng Weber cỡ bự bao quanh hai người đàn ông đang đứng ở vỉ nướng. Chỉ nhìn thấy một nửa phần dưới của họ từ phía sau. Một người mặc quần Wrangler với bộ mông phẳng, người khác mặc quần Levis cạp trễ đến hông. Một làn gíó xua đi làn khói xung quanh khi hai người đàn ông nhìn chằm chằm vào đống thịt băm viên, xúc xích và hàu Rocky Mountain cháy. Wally và Adam đứng sau họ với những chiếc đĩa trống.

Paul quay nửa người trên lại và thả tõm một cái xúc xích đen xì vào mỗi cái bánh mỳ tròn của các cậu bé.

"Nó bị cháy mà bố," Wally phàn nàn.

"Cho nhiều sốt cà chua vào," Paul tư vấn. "Con sẽ không bao giờ thấy sự khác biệt.".

"Chị đã nói anh ấy đừng cho quá nhiều than vào lò," Shelly rủ rỉ khi cô và Hope đi về phía lò nướng. Làn gió yếu đi và lần nữa làn khói bao phủ những người đàn ông.

Nhìn từ phía sau chỉ nhìn thấy mông của hai người đàn ông và thoáng qua một chiếc áo phông xanh, một chiếc màu trắng. Hope không cần phải nhìn mặt họ. Sau khi theo Dylan đi quanh nhà tối hôm anh đưa cô về từ Buckhorn, cô đã dễ dàng nhận ra tấm lưng rộng của anh trong chiếc áo phông trắng, những cái túi của chiếc quần Levis, và lớp vải bò sờn ôm lấy bộ mông rắn chắc của anh.

Dylan ngoái lại nhìn họ đi đến, và khói cuộn lại bên dưới vành mũ rơm vểnh của anh. "Các quý cô định ăn gì nào?" anh hỏi.

"Cái gì cháy khét nhất?" Shelly muốn biết.

"Xúc xích khá giòn, thịt băm viên chín hơi quá kỹ, nhưng hàu thì không tệ lắm.".

"Để những con hàu tránh xa mình ra." Shelly cau mày. "Thịt băm viên, mình nghĩ thế.".

Dylan hất một viên thịt vào một cái bánh mỳ tròn và đưa nó cho Shelly.

"Paul sẽ làm tất cả chúng ta bị ung thư," cô càu nhàu trong lúc bước đi.

Dylan chuyển sự chú ý của mình sang Hope, và qua làn khói, đôi mắt xanh lục của anh nhìn chằm chằm vào cô. "Thế còn cô, cô Phải phép?".

"Tôi sẽ mạo hiểm bệnh ung thư và ăn một con chó (5) ," cô nói với anh.

"Một xúc xích đen." Anh nhét một mẩu xúc xích đang cháy xèo xèo vào một chiếc bánh và đặt nó lên đĩa của cô. "Paul nói cho nhiều sốt cà chua vào.".

"Phải đấy, xin lỗi," Paul nói thêm.

"Thực ra, thế này là được," cô trấn an anh chàng đầu bếp. "Tôi thích xúc xích đen. Tôi không ăn thịt sống.".

Dylan cười khoái trá, nhưng anh không nói gì.

"Cô sẽ ăn thử một con hàu chứ?" Paul hỏi cô.

"Chúng chín chưa?".

"Chắc chắn là chín rồi. Cô muốn mấy con?".

"Chỉ một thôi.".

"Tôi không nghĩ đấy là ý kiến hay," Dylan nói với cô khi Paul đặt một con hàu nằm trong bánh mỳ cạnh cái bánh mỳ kẹp xúc xích cháy của cô. "Trước đây cô đã ăn hàu chưa?" anh hỏi.

"Chắc chắn rồi." Cô đã ăn hải sản nấu theo đủ mọi cách "Rất nhiều lần," cô nói thêm, sau đấy mang đĩa đi qua sân và ngồi xuống bàn với Shelly và hai cậu bé. Ở chiếc bàn kia, những cô cậu thiếu nhiên đều đã chìm vào một cuộc thảo luận triết lý sâu sắc về ai là 'kẻ xấu tính tồi tệ nhất', Fređy Kruger hay Chucky.

Cặp sinh đôi đã ăn xong và bây giờ đang cùng có những mẩu thuốc lá Copenhagen thò ra từ môi. Những cô bé ngồi cạnh chúng không có vẻ gì là phiền lòng. Thực ra, môi chúng cũng đang phồng lên.

"Nhìn chúng kìa," Shelly nói và lắc đầu. "Những thằng bé kia đã rất dễ thương khi còn là những đứa trẻ. Chị thường cho mặc chúng giống nhau. Chúng có những bộ đồng phục thủy thủ nhỏ thật đáng yêu. Giờ chúng lớn lên và có những thói quen hư hỏng của đàn ông." Như để minh chứng, Andrew thổi một luồng khói thuốc vào một cái cốc Solo.

Hope nhanh chóng nhìn Shelly. "Hôm nay chị đang cảm thấy luyến tiếc à?".

"Cảm thấy già." Mắt cô ấy buồn bã. "Chị nhớ mùi của chúng. Chúng không có mùi của những cậu bé nữa.".

"Con có mà mẹ," Wally nói từ bên cạnh Shelly.

"Đúng thế." Cô ấy vòng tay quanh con trai và siết chặt "Con là cây cỏ hôi nhỏ bé của mẹ.".

Ngồi đối diện bên kia bàn với Wally, Adam ngước mắt lên từ khúc xúc xích đen trên đĩa. "Cô có thể ngửi cháu nếu cô muốn, cô Shelly ạ.".

"Nào, tại sao lại có người muốn ngửi con nhỉ?" Dylan hỏi khi anh đặt một lon Coca trên bàn, quăng từng chân một qua ghế và ngồi xuống cạnh con trai.

"Con luôn có mùi như con chó bẩn thỉu của con." Mũi giày của anh chạm vào ngón chân trần của Hope và cô kéo chân lại.

"Đấy là do nó thích hôn mặt con." Cậu bé ngả đầu lên vai Dylan.

Dylan nhìn xuống Adam và vành mũ của anh hắt những bóng tối lỗ chỗ trên mũi và một bên má. "Có lẽ là do con có vị giống như một miếng sườn lợn.".

"Ừ hử, bố.".

Hope cắn vào khúc xúc xích giòn của mình và quan sát dáng vẻ của Dylan, tìm kiếm sự giống nhau với con trai anh. Tóc Adam sẫm hơn, miệng và mũi có khác, nhưng đôi mắt cậu bé - đôi mắt của cậu bé là của bố cậu.

Shelly chỉ vào lon Coca của Dylan. "Cậu sẽ không ăn gì à?".

Anh nhìn lên và bóng tối dịch lên che phủ nửa mặt trên của anh, lôi kéo sự chú ý đến miệng anh. Hope quan sát môi anh khi anh nói. "Mình đã nuốt vài cái xúc xích trước khi chúng bị thiêu ra tro rồi.".

Paul đặt một chiếc đĩa nặng trĩu thức ăn trên bàn và ngồi xuống phía bên kia của Wally. "Tôi đoán rằng Hope là người duy nhất đánh giá cao tài nấu nướng của tôi.".

Thực ra, ngay cả cái xúc xích cũng quá cháy đối với cô. Cô thích chúng đen, chứ không phải cứng và giòn, nhưng cô không nói thế. Thay vào đấy, cô cắn một miếng. "Ừm." Khóe miệng của Dylan nhếch lên thành một nụ cười ngờ vực, và khi cô nuốt xuống, cô có cảm giác như miếng xúc xích cháy giòn mắc lại trong ngực cô.

Shelly chỉ vào đĩa của chồng mình. "Ăn một ít sa lát của Hope đi. Anh cần khỏe lên nếu anh muốn thắng cuộc thi ném toilet năm nay.".

"Cậu lại tham gia à?" Dylan nói.

"Ừ, phần thưởng cao nhất là một cái tivi màn hình lớn.".

"Đúng thế' và mình muốn cái tivi đấy," Shelly nói. "Vì thế bắt đầu từ ngày mai, mình sẽ cho Paul uống steroids vẫn để chăn gia súc ấy. Anh ấy cần khỏe mạnh như một con bò.".

"Nếu anh hung hăng trong khi ở riêng như một con bò thì sao?" Paul muốn biết.

"Thực ra, cái thứ steroid đó sẽ làm rối loạn nhu cầu tình dục của cậu và có thể làm co rút cái ấy của cậu," Dylan thông báo cho mọi người.

"Cái ấy là cái gì hả bố?".

"Bố sẽ nói với con sau.".

Hope cắn một miếng xúc xích cứng giòn nữa và hạ mắt xuống chiếc đĩa của mình. Cực kỳ chắc chắn, cô có thể chân thành thề rằng cô chưa bao giờ được bao quanh bởi những người bạn ăn tối nhai thuốc lá, thảo luận về việc cắt và thái những bộ phận cơ thể, và co rút cái ấy.

Trong khi Hope ăn sa lát, cô lắng nghe Shelly và Paul lên chiến lược để thắng cuộc thi ném toilet liên quan đến việc luyện tập với sức nặng đến phút cuối cùng và dùng vitamin. Mũi giày của Dylan chạm vào ngón chân cô lần nữa, và cô rút bàn chân còn lại về với bàn chân kia. Cô nhìn lên, nhưng sự chú ý của anh đang tập trung vào Adam và Wally, hai cậu bé đang đi ra hồ chơi ném đá trên mặt nước.

"Chơi ở chỗ mẹ có thể nhìn thấy hai đứa nhé," Shelly nói với theo chúng.

Hope rắc một ít muối lên con hàu và với lấy một con dao nhựa. Cô không chắc cô còn muốn ăn nó nữa không.

"Cô thực sự sẽ ăn cái đấy à?" Dylan hỏi từ phía bên kia bàn.

Anh nhấc một ngón tay từ lon nước và chỉ vào đĩa của cô. "Đấy không phải là một con hàu thật, cô biết mà.".

"Nó là cái gì, hàng giả à?".

"Cô có thể nói thế.".

Lần này cô ngước mắt lên chiếc áo phông căng trên lồng ngực rộng của anh.

"Giống như cua đóng gói nhưng thực chất là cá thịt trắng à?".

"Không, cưng à. Giống như hàu Rocky Mountain thực ra là hòn.".

Lại nữa. Cưng à, và cái kiểu anh nói giống như rót mật vào tai cô. "Hòn của cái gì?".

"Chúa tôi, tôi biết cô không có ý tưởng nào mà. Hòn ở trong hòn dái.".

Cuối cùng cô nhìn lên khuôn mặt nấp sau bóng tối phủ xuống bởi chiếc mũ, và nhìn vào mắt anh. "Tất nhiên là thế. Và tiếp theo anh sẽ nói với tôi rằng cái xúc xích của tôi thực ra là cái ấy.".

Lông mày anh nhướng lên tận trán và những nét cười xuất hiện ở khóe mắt anh. "Cô không tin tôi à?".

"Tất nhiên là không. Điều đấy thật gớm guốc." Cô cắt con hàu và đưa nó lên miệng.

"Nếu cô nghĩ thế, tốt hơn là đừng đưa nó vào miệng.".

Cô thốt ra một tiếng khịt mũi nhỏ, rồi quay sang Shelly, người đang thảo luận say sưa về nơi cô ấy và Paul sẽ đặt chiếc tivi màn hình lớn. "Shelly, cái này là cái gì?".

"Cái gì?".

"Cái này." Cô lắc chiếc dĩa.

"Một con hàu Rocky Mountain.".

"Một loại hải sản có vỏ phải không?".

"Không, nó là hòn dái.".

"Ôi, chúa tôi!" Cô thả chiếc đĩa xuống như thể nó bất ngờ tấn công cô. "Của ai?".

Dylan phá lên cười. "Không phải của tôi.".

"Chúng đến từ Rocking C. Chị mua chúng trong mùa mổ gia súc," Shelly nói với cô.

"Chị mua chúng? Ôi, Chúa tôi!".

"À" Shelly trả lời như thể Hope là người điên, "Họ không cho miễn phí, em biết mà.".

"Không, em không biết. Em sống ở California. Bọn em ăn những thức ăn thực sự. Bọn em không ăn dái bò.".

"Bò non.".

"Bất kể là cái gì!".

"Nó có vị như gà thôi," Dylan thông báo với cô.

"Anh nói y như thế về thằn lằn!" Cô có cảm giác như thể cô bị đá bay đến một tập phim Beverly Thời hoang vu (6) . Tiếp theo họ có thể nổ về sóc quay.

"Tôi đùa về những con thằn lằn đấy.".

"Dylan nói đúng," Paul thêm vào từ cuối bàn. "Hàu Rocky Mountain có vị giống gà - nhưng giòn hơn. Giống như mề.".

"Chị cũng nghe nói thế," Shelly nói. "Tất nhiên, chị chưa bao giờ ăn cái nào.".

Cuối cùng đã có một chút tỉnh táo. Hope đưa hai tay lên hai bên mặt. Đột nhiên bụng cô cảm thấy nhộn nhạo, nhưng cô được cứu thoát khỏi những mô tả về việc nấu nướng bởi cặp sinh đôi.

"Mẹ, chúng con xuống phố đây," Thomas thông báo với mẹ.

"Dưới phố đang có chuyện gì?".

"Có lẽ không có gì. Có thể bọn con lại sẽ chơi đánh cá ở quán Zack thôi.".

"Nếu bọn con uống rượu và lái xe, bố sẽ tịch thu xe đấy" Paul cảnh báo.

"Và về nhà trước nửa đêm," Shelly thêm vào, và gây ra một cuộc tranh cãi về việc cặp sinh đôi đã lớn đủ để không phải đi đâu với một lệnh giới nghiêm hay chưa.

Trong khi gia đình Aberdeen tranh cãi, Hope mang đĩa vào nhà và đổ nó vào thùng rác bên dưới bồn rửa bát. Cô vứt mũ lên mặt bếp và bọc màng nhựa trên đĩa sa lát cômang theo. Cô liếc qua cửa sổ đến sân sau và quan sát những cô cậu thiếu niên đi từ sân ra xe của họ. Vài người trong số chúng vẫn còn đeo niềng răng. Vài người vẫn còn bị trứng cá. Trông chúng thật bình thường, nhưng không phải thế. Chúng nhai thuốc lá và ăn dái bò. Trong trí tưởng tượng hoang đường nhất của cô, cô cũng không thể tưởng tượng ra những thứ như thế.

Nhưng thậm chí nếu cô có thể, sẽ không ai tin điều đấy. Walter sẽ nói với cô rằng câu chuyện quá là gượng gạo, ngay cả với một tờ báo lá cải chuyên về những thứ không tự nhiên.

Cánh cửa sau mở và Hope ngoái lại nhìn. Dylan bước về phía cô mang theo rất nhiều đĩa giấy. Cô lùi đến góc bếp, và anh thả chúng vào thùng rác.

"Paul là một gã giỏi giang," anh nói, "Nhưng cậu ấy không thể nấu một cái gì ra hồn. Cô không phải ăn cái xúc xích đấy.".

"Không phải là tôi sợ cái xúc xích." Hope với lấy nắp chai mayonnaise và vặn nó vào lọ. "Làm sao mà tất cả các anh có thể ăn dái bò được cơ chứ?" Khi anh không trả lời ngay, cô quay đầu lại và nhìn vào anh. Anh đứng bên cạnh cô, một bên hông dựa vào quầy bếp, cánh tay anh khoanh trước ngực, sự chú ý của anh dán vào mông cô.

Anh từ từ đưa ánh mắt lên mặt cô, qua miệng và đến mắt cô. Anh nhún vai và chỉ mỉm cười khi bị bắt gặp đang nhìn chằm chằm vào mông cô. "Nói thật với cô, tôi chưa bao giờ có thể cảm thấy thèm thuồng món hàu Rocky Mountain.".

Cô bắt chước dáng vẻ bất cần của anh. Tay khoanh dưới ngực, hông dựa vào quầy bếp. Bên ngoài, cô nghe thấy âm thanh loáng thoáng của những cuộc nói chuyện, tiếng động cơ chạy và tiếng lạo xạo của sỏi bên dưới những bánh xe.

Bên trong, tất cả những thứ đấy lùi xa khỏi phạm vi bộ não của cô, và cô thấy mình hoàn toàn tập trung vào anh.

Giọng nói của anh, màu sắc chính xác của mắt anh, và cách anh đẩy chiếc mũ lên khỏi trán.

"Cá nhân mà nói," anh nói, "Tôi chưa bao giờ cảm thấy việc nhai hòn dái bên trái của một con bò non là đúng đắn.".

"Anh đã ăn bao nhiêu rồi?".

"Một.".

Cô nhìn vào miệng anh. Cô đã hôn một người đàn ông thú nhận rằng anh ta đã ăn một cái 'hòn dái bên trái của con bò non'. Lẽ ra cô phải cự tuyệt.

Như thể anh đọc được ý nghĩ của cô, anh nói, "Tôi đánh răng trong khoảng một tiếng đồng hồ sau đấy và làm sạch kẽ răng rất kỹ.".

Cô không thể ngăn mình mỉm cười cho dù là cô định làm thế. "Tôi luôn mê mẩn một gã vệ sinh răng miệng sạch.".

Anh nắm lấy bàn tay cô và những ngón tay ấm áp của anh bao quanh cô. Cô cố gắng phớt lờ cảm giác châm chích nóng bỏng làm ấm làn da và lan đến cổ tay cô. "Và tôi luôn mê mẩn một cô nàng mê mẩn, đặc biệt khi cô ấy mặc váy ngắn.".

Cô liếc xuống nhìn mình, mép váy cô nằm trên đầu gối khoảng một phân, không hơn hai phân.

"Cô có biết rằng khi cô cúi người để đặt đĩa xuống bàn, tôi gần như có thể nhìn thấy màu sắc quần lót của cô không?".

Váy của cô không thể nào ngắn như thế được. Cô lại ngước lên nhìn vào mặt anh. "Anh phải đứng trên đầu mới thấy được màu quần lót của tôi.".

"Thực ra, nếu tôi nghiêng đầu một chút thôi ..." anh thú nhận với một tia sáng ranh mãnh trong mắt khi anh quệt ngón cái qua lòng bàn tay cô.

Đấy chỉ là bàn tay của cô, không có khêu gợi cả, nhưng vì lý do nào đấy không thể giải thích được, cái vuốt ve đơn giản đó làm cô cảm thấy thân mật hơn nhiều. Không có gì để phấn khích, cô nói với mình ngay cả khi mạch máu cô nhảy lên. Không, không có gì. "Điều đấy thật lâm ly cảm động, Dylan. Gã cuối cùng cố đoán màu sắc quần lót của tôi là Jimmy Jaramillo. Đấy là hồi lớp bốn rồi.".

"Này, tôi chắc chắn cô đã sai rồi. Tôi chắc rằng có rất nhiều gã đứng quanh đây đoán màu quần lót của cô.".

"Chỉ có anh và Jimmy thôi.".

"Không, tôi và Jimmy là người duy nhất nói với cô điều chúng tôi định làm.".

"Anh rất nhàm chán. Nghe như anh cần một cô bạn gái.".

"Không, một cô bạn gái là điều cuối cùng tôi cần.".

"Sao thế?".

Anh lật bàn tay cô lại và nghiên cứu từng móng tay sơn đỏ của cô. "Cái gì sao thế?".

"Tại sao một người bạn gái là thứ cuối cùng anh cần?".

Anh nhún vai. "Rất nhiều lý do. Tôi không có thời gian. Tôi không muốn có một mối quan hệ nghiêm túc vào lúc này, và cho dù thế nào đi nữa tôi cũng không giỏi việc ấy. Adam khiến tôi rất bận rộn." Anh lật tay cô lại và nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay cô. "Nhưng thỉnh thoảng tôi thực sự nhớ cảm giác có một người đàn bà ở bên mình.".

Cô cá là cô biết anh nhớ gì. Cô cũng nhớ nó. Kể từ cái đêm anh đứng trong bếp và hôn cô, cô mới nghĩ đến cô đã nhớ nó đến như thế nào.

"Tôi thực sự nhớ cảm giác bàn tay của một đàn bà trong tay tôi khi đi xuống phố.".

Đấy không chỉnh xác là điều cô đang nghĩ. Anh nhìn cô, và ngay lập tức, cô nhận ra sự trống vắng và khao khát nhìn lại cô. Dylan Taber, cảnh sát trưởng cực kỳ đẹp trai và đầy hứa hẹn của Hạt Pearl, người đàn ông khiến phụ nữ phát điên với nụ cười thoải mái và cách xưng hô thân mật lại cô đơn. Giống như cô.

Khó tin nhưng là thật, và thứ gì đấy sâu bên trong Hope trào lên và đáp lại khao khát trong đôi mắt xanh lục của anh. Mí mắt anh hạ xuống một chút, và anh nhìn chằm chằm vào môi cô. Hơi thở của cô nghẽn trong cổ họng, và ngực cô siết lại. Cô ngẩng mặt lên khi anh từ từ hạ miệng xuống với cô.

Cánh cửa sau bật mở mạnh đủ để đập vào tường. Giây phút ấy tiêu tan, Hope và Dylan bật ra khỏi nhau khi Paul và Shally lao vào trong bếp. Paul giữ bàn tay của Shally trên đầu khi máu lan trên cánh tay và nhỏ xuống từ khuỷu tay cô ấy.

"Shelly cắt vào tay bằng con dao săn của tôi," Paul hét lên trước khi người nào có cơ hội để hỏi. Anh giật lấy một chiếc khăn bông trên mặt bếp và quấn nó quanh tay vợ.

"Cái này bị bẩn," Shelly bình tĩnh phản đối. "Hope, trong ngăn kéo thứ ba từ trên xuống sau lưng cô là khăn sạch.".

"Chuyện gì xảy ra thế?" Dylan hỏi Paul.

"Tôi đặt con dao vào một xô nước xà phòng khi cô ấy ở đấy để bảo lũ trẻ bỏ đĩa bẩn vào xô. Trước khi tôi có thể nói, cô ấy thò tay vào trong.".

Trong tình huống này, Hope không nghĩ cô có thể giữ bình tĩnh được như Shelly. Thực ra, cô chắc chắn là cô sẽ đang hét toáng lên. Cô rút một chiếc khăn bông ra khỏi ngăn kéo và giơ nó ra. "Có sâu không?".

"Cô ấy sẽ phải khâu cho chắc chắn," Paul trả lời. Hơi thở của anh đứt đoạn, và rõ ràng anh còn hoảng sợ hơn vợ mình. "Tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện.".

"Tôi sẽ lái xe," Dylan đề nghị. "Chúng ta sẽ đến đấy sớm hơn.".

"Thế còn những cậu bé?" Paul muốn biết.

"Tôi sẽ trông chừng chúng," Hope tự nguyện.

Dylan quay sang cô. "Tôi nghĩ đấy không phải là ý hay. Tôi sẽ gọi người khác.".

"Tôi có thể xử lý hai cậu bé," cô đảm bảo với anh, hơi bị xúc phạm vì anh không nghĩ cô làm được.

"Cô chắc chứ?" Dylan hỏi.

"Chắc chắn.".

Chuyện này có thể khó như thế nào chứ?

--- ------ ------ ------ ---------

(1) Hai vợ chồng đồng dẫn chương trình The PTL Club - loạt chương trình truyền hình đầu tiên của Cơ đốc giáo, tổ chức theo kiểu talk - show, các chủ đề thường liên quan đến HIV/AIDS và tình dục đồng giới". Sau này, Jim Baker đã dính vào hàng loạt xì - căng - đan gây chấn động như: Ngoại tình với trợ lý, lừa gạt công quỹ hàng tỷ đô, cuối cùng dẫn đến kết cuộc là ly dị và phải vào tù.

(2) Loạt chương trình truyền hình rầm rộ có tính chất định hướng tôn giáo.

(3) Trung tâm thông tin tội phạm quốc gia.

(4) Tiền xu Tây Ban Nha.

(5) Trong tiếng Anh, từ hot(nóng) dog(chó) có nghĩa là xúc xích, nên nhiều khi nói đùa, người ta vẫn gọi xúc xích là chó nóng, hoặc gọi tắt là chó.

(6) Truyền hình nhiều tập nổi tiếng của Mỹ thời những năm 60.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.