Giá Cá Hoàng Đế Hữu Điểm Sắc

Chương 4



“Ngươi cười cái gì hả?”

Mặt mày khó hiểu nhìn Tiểu An tử cười như thế, Vương Ngự Phong không biết hắn sao lại buồn cười như vậy.

“Nô tài đáng chết, nô tài không nên nhạo báng Ngự công công. . .”

Cho dù Vương Ngự Phong biểu hiện buồn cười như vậy, nhạo báng người có chức vị so với chính mình cường đại hơn nhiều chính là phạm thượng, đạo lý đơn giản này Tiểu An tử không có khả năng không biết, sợ y giáng tội, vội vàng quỳ xuống dập đầu nhận lỗi.

“Đứng lên đứng lên! Ta không có tức giận mà! Ngươi như vậy ta chịu không nổi. . .”

Nhìn thấy Tiểu An tử đột nhiên quỳ xuống hướng hắn dập đầu, y bị hù dọa liền nhanh chóng kéo người Tiểu An tử đứng dậy.

Trời ạ! Y lớn lên đây là lần đầu tiên có người quỳ trước y!

“Đa tạ Ngự công công từ bi, đa tạ Ngự công công không giáng tội Tiểu An tử. . .”

Cho dù được Vương Ngự Phong nâng dậy, Tiểu An tử vẫn là khẩn trương liên tiếp cúi đầu.

“Ngươi nếu lại cám ơn ta, ta liền lập tức giáng tội ah!”

Xem bộ dạng Tiểu An tử, hình như trong hoàng cung những người có địa vị thái giám cung nữ như Tiểu An tử dường như bị mọi người đặc biệt khi dễ.

“Vâng.”

Bị hù dọa vội vàng đứng thẳng thân thể, nhưng vẫn là cúi đầu.

“Yên tâm đi! Ta chỉ nói thế, sẽ không tùy tiện giáng tội ngươi! Sau này lúc chỉ có hai người, ngươi có thể tự nhiên một chút, không nên quá lo lắng như vậy, đến lúc đó ngươi bị bệnh ta đi chỗ nào tìm một thái giám thân cận để hỗ trợ hả?!”

Tươi cười tự nhiên hào phóng nhìn Tiểu An tử, thật là một điểm kiêu ngạo cũng không có, dù sao phải nói Vương Ngự Phong bây giờ là thái giám có địa vị lớn nhất trong cung, mặc dù chỉ là thay mặt.

Nghe Vương Ngự Phong nói như thế, Tiểu An tử lúc này mới có dũng khí chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn y, nhìn thấy vẻ mặt ôn hòa tươi cười của y, Tiểu An tử mới cảm thấy an tâm.

“Khởi bẩm Ngự công công, thời gian Hoàng thượng dùng xong bữa tối sắp đến. . . Chúng ta cũng nên chuẩn bị thôi. . .”

Nhìn một chút sắc trời ngoài cửa sổ, Tiểu An tử vội vàng nhắc nhở Vương Ngự Phong.

“Cũng đúng, nhanh chuẩn bị một chút ….Chúng ta có thể ăn cơm trước hay không?!”

“. . . Bây giờ chưa được đâu ạ! Công công đừng quá lo lắng, Hoàng thượng dùng bữa cũng không lâu, khi Hoàng thượng dùng xong, tuyển định xong quý phi thị tẩm, đợi Hoàng thượng chuẩn bị cho tốt rồi triệu tẩm, đưa quý phi đến là ổn, khi đó công công có thể trở về dùng bữa.”

Che đậy nụ cười của mình, Tiểu An tử trấn an y.

“Oh! Như vậy ah! Ôi ~ được rồi! Chung quy so với đói thì tốt hơn nhiều!”

Nếu Tiểu An tử đã nói sẽ không phải chờ lâu lắm, vậy y không thể làm gì khác hơn là chuẩn bị nhanh một chút!

Nghe nói đồ ăn trong cung cũng ngon lắm, không biết có phải thật không đây!

_____________________

Mặc trường sam màu lam, trên tay áo có năm đường màu vàng, đó là quần áo thái giám trong cung, người có quyền vị lớn nhất mới có thể mặc quan phục .

Nhìn Hoàng thượng đã dùng bữa suốt một khắc (*), tựa hồ đôi mắt nhìn trăm món ngon không gì hứng thú, cứ ăn vài miếng rồi lại ngừng gần năm phút đồng hồ, hơn nữa lông mày Hoàng thượng tựa hồ vẫn đều là hơi nhíu, làm cho Vương Ngự Phong cảm giác rất kỳ quái, liền tò mò đến bên tại Tiểu An tử nhỏ giọng hỏi theo:

(*): 15 phút.

“….Tiểu An tử, Hoàng thượng vốn là kén ăn, hay là Ngự thiện nấu quá khó ăn hả?”

“…Công công, khi Hoàng thượng dùng bữa không thể nói chuyện với nhau….”

Khẩn trương quay nhìn Vương Ngự Phong, biết bây giờ không chỉ có hắn cùng y, còn có Vương hộ vệ thiếp thân của Hoàng thượng, trưởng phòng bếp và trưởng môn thái giám hầu hạ, còn có một đống cung nữ, vậy sao có thể để y tùy theo tính cách như vậy?

“Không sao! Dù sao Hoàng thượng cũng không nghe thấy, ngươi  nói cho ta biết đi! Nếu không ta ở chỗ này cũng buồn bực lắm ah!”

“Nhưng mà công công. . .”

“Khụ khụ. . .”

Ngay lúc Tiểu An tử còn đang làm khó dễ, đột nhiên xuất hiện tiếng ho khan, làm cho Vương Ngự Phong cùng Tiểu An tử thân thể chấn động, vội vàng đứng thẳng, thuận tiện len lén liếc về phía phát ra thanh âm. Chỉ thấy Vương hộ vệ đứng ở bên người Hoàng thượng nheo mắt lại hướng đến chỗ hai người bọn họ đánh giá.

“Xảy ra chuyện gì?”

Chú ý tới cử động của Vương Duẫn Sâm, nguyên bổn còn đang ăn cái gì, Hoàng thượng quay đầu nhìn về phía Vương hộ vệ.

“Thưa Hoàng thượng, không có gì, có thể là bị trúng gió.”

“Như vậy ah!”

Có thể thấy được Vương hộ vệ được Hoàng thượng tín nhiệm rất nhiều, tùy tiện nói vài câu, Hoàng thượng liền tin tưởng, có thật hay không cũng không quan tâm, tiếp tục ăn bữa tối, chỉ là vẫn như vừa rồi, tựa hồ ăn không biết vị giác.

“Không ăn nữa…”

“Hoàng thượng, hôm nay ăn quá ít rồi! Phải bảo trọng long thể ah!”

Mới ăn vài miếng, Hoàng thượng liền buông đũa, muốn gọi người đem bữa tối bỏ đi, Vương hộ vệ ở một bên liền vội vàng muốn Hoàng thượng ăn nhiều một chút.

“Không được, Trẫm hôm nay đã ăn rất nhiều. . .”

“Hoàng thượng, nửa cái đùi gà, nửa chén cơm. . . Vài miếng thịt sườn đông cùng vài miếng rau gọi là nhiều?”

“Nhưng là Trẫm ăn không vô. . .”

“Như vậy sao có thể được, Hoàng thượng ăn ít như vậy, nếu không đủ dinh dưỡng ngã bệnh làm sao. . .”

Ở một bên nhìn Vương hộ vệ đối Hoàng thượng hành xử giống như hảo bằng hữu, Vương Ngự Phong thấy có điểm khó tin.

Mặc dù hắn có nghe Tiểu An tử nói Hoàng thượng rất tín nhiệm Vương hộ vệ, bất quá trong mắt y, này không chỉ vốn là tín nhiệm, căn bản là Vương hộ vệ nhìn như bảo mẫu của Hoàng thượng! (?!)

Ngẫm lại, ai dám thưa với Hoàng thượng trực tiếp như vậy?

“….Nhưng là ta vừa nghĩ đến chuyện của Ly Thân Vương, không muốn ăn cái gì. . .”

Mày tức thì nhíu không ít, tâm tình lo lắng phi thường rõ ràng.

“Chuyện Ly Thân Vương chung quy có biện pháp, bây giờ trọng yếu nhất là địch bất động, ta bất động, ngươi không nên cấp bách, không phải với Ly Thân Vương đã hạ mình (*) rồi sao?”

(*): Nguyên văn là hạ hoài (ᗒᗣᗕ)՞

Hết lời khuyên giảng, thấy Hoàng thượng mấy ngày nay vì chuyện Ly Thân Vương, làm cho ăn không ngon, hơn nữa Hoàng thượng mỗi ngày nhật lý vạn ky (*), dụng tâm thống trị quốc sự, thân cận Hoàng thượng như Vương hộ vệ, vậy sao có thể không quan tâm Hoàng thượng thân thể không khỏe?

(*): Nhật lý vạn ky: Chỉ việc Đế vương ngày xưa xử lý muôn vàn chính sự, chăm chỉ đến cực điểm. Hay hàm ý người làm chủ một quốc gia có bao nhiêu công việc quan trọng cần phải giải quyết.

“Tốt lắm! Trẫm cùng lắm thì lại ăn nhiều một chút…”

“Uh, ta đến giúp Hoàng thượng gắp thức ăn!”

Nói xong, cũng không chờ Hoàng thượng trả lời, Vương hộ vệ liền tự động cầm lấy đũa của Hoàng thượng, chỉ chốc lát sau, trước mắt hắn cái đĩa nhỏ đầy lên không ít.

“…”

Nhìn Hoàng thượng cũng không vì hành vi của Vương hộ vệ mà tức giận, Vương Ngự Phong thật sự cảm giác được trước mắt hắn nếu không phải thật sự rất tín nhiệm Vương hộ vệ, chính là tính tình của hắn cũng rất tốt.

Bởi vì Vương hộ vệ miệng vừa thưa vừa tự động giúp Hoàng thượng gắp thức ăn, có thể nói là khắp thiên hạ không ai dám làm!

Nếu Hoàng thượng mất hứng, có thể sẽ mất đầu nga.

“Vương Duẫn Sâm sao ngươi lại gắp thức ăn nhiều thế!”

Hoàn toàn không quan tâm đến sự tồn tại của người khác, Hoàng thượng trực tiếp gọi ra tên của Vương hộ vệ, có thể thấy được quan hệ của hai người thật sự rất tốt.

“Có tốt không? Thức ăn đó cho ta ăn cũng không đủ dính răng!”

“Ta cũng không phải ngươi. . .”

Nguyên bổn Hoàng thượng lại mặt mày nhăn nhó, bây giờ lại lộ ra tươi cười.

“. . . Thật không nghĩ Vương hộ vệ lại lợi hại như vậy!”

“. . . Ngự công công ngươi có điều không biết, lúc Hoàng thượng mười tuổi Vương hộ vệ đã theo bên người ngài, tính cũng đến mười sáu, mười bảy năm rồi!”

“Khó trách hắn có thể trước mặt Hoàng thượng tự nhiên như vậy. . .”

“. . . Hai người các ngươi, trước mặt Trẫm lén lút nói cái gì hả?”

___END 3___

“. . . Hai người các ngươi, trước mặt Trẫm lén lút nói cái gì hả?”

“. . .”

“. . .”

Hai người còn đang trao đổi cao hứng, nghe Hoàng thượng nói vậy xem khẩu khí không biết là tức giận hay là trách mắng, tất cả đều chấn thẳng thân thể, lỗ chân lông toàn thân như là trong nháy mắt giãn ra, mồ hôi chảy như tắm, quần áo xem ra cũng ướt đẫm.

“Muôn tâu Hoàng thượng, nô tài không dám.”

“Muôn tâu Hoàng thượng, nô tài không dám.”

Hai người vội vàng quỳ xuống, đầu cúi thấp, chỉ cầu Hoàng thượng không giáng tội.

“…”

Bốn phía hoàn toàn không nghe có bất kì tiếng vang, giờ phút này, trong phòng cung nữ và bọn quan viên cũng an tĩnh, chưa người nào có dũng khí hó hé một tiếng.

Bởi vì giờ phút này Hoàng thượng chỉ là đang nhìn người đang quỳ trên mặt đất, vậy vì sao phượng nhãn dường như là dừng lại trên người y đánh giá kỹ cái gì.

Không thể nào! Sao lại xui xẻo như vậy, ngày đầu liền bị dính đến phiền toái ah. . .

Vương Ngự Phong đầu đã thấp đến không thể thấp hơn, nghe bốn phía không có bất kì tiếng động, đến mức yên tĩnh tĩnh mịch, làm cho y bị hù dọa đến mồ hôi lạnh chảy ròng.

“Ah! Trẫm nghĩ, ngươi là người đến thay thế chức vị thái giám vốn là của Thân công công?”

Nguyên lai Hoàng thượng vừa mới một hồi lâu không ra tiếng, là bởi vì chưa từng thấy qua y, đang hồi tưởng.

“. . . Muôn tâu Hoàng thượng, nô tài đúng là. . .”

Hoàng thượng nói chẳng những không làm cho y thở phào một hơi, ngược lại càng khẩn trương hơn.

“Đem mặt ngẩng lên để ta xem xem. . .”

Nhàn nhã chống một tay lên má, ngẫm lại hắn cũng đã quên Thân công công xin phép đến Tứ Xuyên đi tỉnh hôn (*), bây giờ vừa lúc xem bộ dạng thái giám mới tới một chút.

(*): chỉ công việc quan trọng

“…”

Nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên, theo phép tắc mà nói, ánh mắt Vương Ngự Phong vốn là không thể nhìn thẳng Hoàng thượng, nhưng không biết vốn là quá lo lắng hay là như thế nào, y ngẩng đầu, một đôi mắt thật to liền chăm chú nhìn thẳng tới phượng nhãn của hắn. . .

“. . . Đẹp quá. . .”

Sau khi nhìn thấy dung nhan Vương Ngự Phong đôi môi bất giác thấp giọng khen ngợi.

Khuôn mặt Vương Ngự Phong bầu bĩnh trắng ngần, còn có đôi mắt to tràn ngập linh khí như mang thủy quang nhìn hắn, đôi môi quá mức phấn hồng thoạt nhìn mọng nước, đó cũng không phải nguyên nhân chính làm cho Hoàng thượng bị hấp dẫn.

Chính thức làm cho Hoàng thượng chú ý, là từ trên người Vương Ngự Phong phát ra khí chất đặc biệt, cái loại khí chất vừa tươi mát vừa hồn nhiên, như hoa sen trong bùn mà không bị nhiễm bẩn, hình như mặc kệ trong hoàng cung âm mưu tranh đấu đen tối ra sao, cũng dường như không dính lại trên người y.

Hắn suy nghĩ y có khí chất sạch sẽ, nhiều thứ làm cho hắn phải ái mộ!

Hắn viện cớ bản thân khuyết thiếu, quang minh chính đại nhìn chăm chăm đến Vương Ngự Phong tới lúc thỏa mãn.

“Hoàng thượng, ngài vừa mới nói cái gì lúc nãy?”

Nguyên bổn Vương Duẫn Sâm bị bề ngoài Vương Ngự Phong hấp dẫn, nghi hoặc quay đầu hướng Hoàng thượng hỏi, bởi vì hình như hắn vừa mới nghe được Hoàng thượng nói “Đẹp quá”!

“. . . Ách. . . Không. . . Không có gì! Được rồi, ngươi tên gì?”

“Muôn tâu Hoàng thượng, nô tài họ Vương danh Ngự Phong. . .” Cẩn cẩn dực dực trả lời hắn, y sợ không cẩn thận sẽ bị kéo ra ngoài chém.

“. . . Vương Ngự Phong. . . Vì sao Trẫm chưa từng gặp qua ngươi trong cung?”

“. . . Thưa. . . Thưa Hoàng thượng, nô tài vẫn được Thân công công an bài tại phủ Vương tương gia thu thập tư liệu. . . Cho nên. . .”

Mặc dù nói vốn là đã sớm che giấu tốt, nhưng là Vương Ngự Phong rất sợ hãi, sợ bị Hoàng thượng phát hiện y nói dối, thân thể không tự giác có chút run rẩy.

“Như vậy à! Nói vậy ngươi nhất định rất được Thân công công coi trọng, nếu không, nhìn ngươi tuổi còn trẻ như vậy, Thân công công cũng không có khả năng đem chức vị tạm giao cho ngươi. . .”

Xem khuôn mặt Vương Ngự Phong vừa trắng vừa mịn màng, lại thêm một chút ngây thơ, Hoàng thượng tự nhiên phỏng đoán y nhất định phi thường tuổi còn trẻ.

“. . . Không. . . Hoàng thượng quá khen. . .”

Phát hiện Hoàng thượng tựa hồ không chút hoài nghi những lời y nói, y lúc này mới nho nhỏ thở ra một hơi.

“Ngươi cùng Tiểu An tử trước tiên lui ra đi! Trẫm hôm nay không muốn triệu phi thị tẩm, hai người các ngươi không cần nhiều lời. . .”

Nếu Vương Ngự Phong là tới thay mặt chức vị Thân công công, vậy giờ này y đến đây, liền tỏ vẻ đang đợi Hoàng thượng ăn no sau đó hỏi hắn có muốn triệu phi thị tẩm hay không.

“Chuyện này. . .”

Nghe được Hoàng thượng bảo hắn và Tiểu An tử lui ra, vừa nghĩ đến mật hàm của Thái hậu muốn y hôm nay nhất định phải khiến cho hắn triệu phi thị tẩm, nếu không ngày mai sẽ triệu kiến y, điều này làm cho Ngự Phong không chút nghĩ ngợi phát ra thanh âm làm khó.

Phản ứng của Vương Ngự Phong như vậy làm cho Tiểu An tử một bên cấp bách muốn chết, hết lần này tới lần khác đã không kịp rồi, bởi vì thanh âm của y đã khiến cho Hoàng thượng chú ý rồi.

Cũng dám đối với mệnh lệnh của Hoàng thượng phát ra ý kiến, như vậy không khác gì liều mạng!

“Có cái gì không đúng sao?”

Nghe được Vương Ngự Phong buột miệng làm khó, Hoàng thượng cau mày hỏi lại.

Hắn xem như lần đầu tiên gặp phải hạ nhân đối với mệnh lệnh của hắn phát ra loại  thanh âm này, cho dù là Thân công công có thâm niên trong cung, cũng không dám có loại phản ứng như thế.

Mà Vương Duẫn Sâm ở một bên, chỉ dùng ánh mắt dường như để xem một trò vui nhìn Vương Ngự Phong, bởi vì hắn theo bên người Hoàng thượng lâu như vậy, trừ tướng quân cấp bậc cao, tương gia có dũng khí như vậy, như y là thái giám cũng dám phản ứng trực tiếp như thế, hơn nữa mới vừa rồi Vương Duẫn Sâm cũng chú ý tới Hoàng thượng tựa hồ cũng bị tướng mạo y hấp dẫn, càng làm cho hắn chờ mong sự việc giữa Hoàng thượng và y sẽ tiếp tục như thế nào.

“Hoàng thượng như vậy sẽ làm khó nô tài. . .”

Không biết Vương Ngự Phong vốn là ngây thơ hay là ngu ngốc, không chút nghĩ ngợi biểu đạt tiếng lòng của y lúc này.

“. . . Ngự. . . Ngự công công. . .”

Tiểu An tử cấp bách kéo kéo tay áo y, không nghĩ tới y lại nói ra câu làm cho hắn muốn đập đầu ngay vào tường.

“Xảy ra chuyện gì Tiểu An tử? Ngươi buồn tiểu à?”

Nhìn thấy Vương Ngự Phong vẻ mặt nghiêm túc trả lời Tiểu An tử, Vương Duẫn Sâm và Hoàng thượng đầu tiên là lặng đi một chút, liền cười thành tiếng.

“. . . Phốc. . .”

“… Ha ha ha. . .”

“Ta nói cái gì buồn cười lắm sao?”

Không biết vì cái gì Hoàng thượng vừa rõ ràng rất có uy nghi, vậy sao lại cười nghiêng ngả, ngay cả Vương Duẫn Sâm, còn có bên cạnh là ăn quan, cung nữ, mỗi người đều là che miệng, mắt khom, vai run run, vừa nhìn biết là đang nhịn cười.

“… . . .”

Nhìn Vương Ngự phong vẻ mặt nghi hoặc, Tiểu An tử giờ phút này thầm nghĩ ra một cách là đâm đầu chết quách cho xong.

Hắn sao lại không biết y chẳng những là người dễ tính, lại rất đơn giản?

Nhưng y chỉ thay mặt Thân công công chỉ sáu tháng thôi mà!

Như vậy không thành vấn đề sao?

“Ha ha ha ~~~ “

“Ha ha ~~ “

Nguyên bổn đang cười rất thoải mái, rồi lại nhìn đến vẻ mặt nghi hoặc của Vương Ngự Phong, càng thêm không thể nhịn được, ngay cả Vương Duẫn Sâm cũng cười khiến cho hình tượng hoàn toàn biến mất.

“Cười cái gì mà cười! Như vậy rất không lễ phép ah!”

Như khai ngòi pháo, y liền cảm giác được xui xẻo.

“… . . .”

“… . . .”

Y vừa nói, làm cho tất cả người ở đây đều an tĩnh lại, nhưng là mỗi sắc mặt là không giống lúc trước.

(*), cung nữ còn có Tiểu An tử, tất cả đều đem vẻ mặt sợ đến tái xanh nhìn Vương Ngự Phong, bởi vì y vừa mới to tiếng với Hoàng thượng.

(*): Người lo việc ăn uống của vua gọi là gì nhỉ? (ᗒᗣᗕ)՞(ᗒᗣᗕ)՞

Mà Hoàng thượng vốn dĩ đang cười, liền lập tức thay vẻ mặt nghiêm túc, một đôi phượng nhãn tràn ngập quý khí nheo lại nhìn y, là đang nghĩ muốn giáng tội y, hay là muốn khen y lớn mật không muốn sống, chỉ có Hoàng thượng biết.

Bây giờ việc làm duy nhất của Vương Duẫn Sâm vẫn là mỉm cười quái đản, sau khi hắn ám muội nhìn Vương Ngự Phong và Hoàng thượng liếc mắt, vẫn là lặng lẽ che miệng cười trộm.

Đến nỗi không khí hiện trường thoáng đông lạnh, sau khi ý thức được chính mình đã làm cái gì, bị hù dọa đến không nói được, cứ mở to mắt nhìn, đến cuối cùng cúi đầu không lên tiếng, sợ chưa kịp nói thêm một câu nữa, y đã bị nói gặp lại rồi.

“Hảo. . . Nể tình ngươi hôm nay ngày đầu tiên thay chức vị Thân công công đến đây, Trẫm hôm nay sẽ triệu Như quý nhân thị tẩm! Hai người các ngươi có thể lui xuống. . .”

“…”

“…”

Thật không ngờ Hoàng thượng chẳng những không tức giận, ngược lại còn hiểu ý của y, nhưng có thật là sẽ triệu quý nhân thị tẩm không?

“Sao lại còn ở đây? Hay là, Ngự công công còn có ý kiến đối với lệnh của Trẫm?”

Nhìn nhãn thần ngây ngốc của Vương Ngự Phong, khóe môi bất giác giơ lên theo cung độ mê người.

“. . . Không. . . Không. . . Không có. . . Nô tài cũng nên lui xuống chuẩn bị. . .”

Lần này, y cuối cùng cũng đã phản ứng được, vội vàng cùng Tiểu An tử hướng Hoàng thượng hành lễ trước khi rời đi, hai người vừa đi khỏi cửa, liền lập tức chạy khỏi hiện trường.

“Xem ra sau này hoàng cung sẽ không nhàm chán rồi, ngươi nói xem có đúng không Tôn Dật Thiên. . .”

Nhìn thấy bóng người biến mất ngoài cửa rất nhanh, Vương Duẫn Sâm liền đầy tươi cười quay đầu nhìn Hoàng thượng vẫn bảo trì tâm tình khoái trá.

“Đúng vậy! Vừa bị hắn náo động một lúc, tâm tình thật là tốt hơn nhiều. . .”

Vẫn không che giấu vẻ tươi cười trên mặt, một điểm cũng không trách Vương Duẫn Sâm nói thẳng ra tên hắn.

Vương Ngự Phong, Trẫm nhớ kỹ ngươi rồi.

Cầm lấy đôi đũa, tùy tiện gắp miếng thức ăn bỏ vào trong miệng, nhờ phúc của y, Tôn Dật Thiên giờ phút này muốn ăn thật nhiều, nguyên bổn vừa lúc nãy ăn không thấy mùi vị món ngon, giờ phút này lại cảm thấy dị thường mỹ vị.

___END 4___


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.