Gia Đình Cực Phẩm: Cha Cường Hãn, Con Trai Thiên Tài, Mẹ Phúc Hắc

Chương 537



Vì vậy, thời gian kế tiếp, Hoa Hồng vẫn luôn phải truyền nước.

Mà Hi Hi lại là tri kỷ canh giữ ở bên người Hoa Hồng, tùy ý sai bảo, bưng trà dâng nước, gọt trái táo và vân vân, chịu mệt nhọc.

Hoa Hồng khó có được hưởng thụ, ngồi ở chỗ kia, ăn táo thơm ngào ngạt.

Xem ra, bé hoàn có chút lương tâm, Hoa Hồng thấy đủ không ngớt.

Nhìn Hi Hi đối với Hoa Hồng chạy trước chạy sau, Lâm Tử Lam cùng Mặc Thiếu Thiên cũng không nói gì, chỉ là cười cười, thoạt nhìn Hi Hi hiểu chuyện, trưởng thành.

Thấy Lâm Tử Lam cùng Mặc Thiếu Thiên đã đi tới, Hi Hi cười cười, "Cha, mẹ!"

Lâm Tử Lam cùng Mặc Thiếu Thiên đi tới, "Ăn táo sao?" Hi Hi hỏi.

Hai người đều lắc đầu, lúc này, Lâm Tử Lam nhìn Hoa Hồng, "Thế nào? Khá hơn chút nào không?"

Hoa Hồng gật đầu, "Ừ, có Hi Hi ở bên hầu hạ, đã khá hơn nhiều!"

Giống như, Hoa Hồng thật tốt, cùng thuốc không quan hệ, cùng Hi Hi có quan hệ.

Biết tính tình Hoa Hồng, thích hay nói giỡn, Lâm Tử Lam cũng không nói gì, chỉ nhìn sắc mặt Hoa Hồng đã khá nhiều, cũng yên lòng.

Lúc này, Hi Hi nhìn Mặc Thiếu Thiên, "Cha, chúng ta lúc nào rời đi!?"

Nói lên cái này, Mặc Thiếu Thiên nhìn Hi Hi, "Con muốn rời đi?"

"Mọi chuyện đều đã xong, không rời đi sao? Ngày hôm qua Mặc lão gọi điện thoại cho con, muốn chúng ta về sớm một chút!” Hi Hi nói.

Nói lên cái này, Mặc Thiếu Thiên cùng Lâm Tử Lam nhìn nhau, mừng rỡ không thôi, bọn họ đã sớm muốn rời đi, chỉ là ngại vì Hi Hi, không biết mở miệng thế nào, hiện tại Hi Hi lên tiếng, bọn họ dĩ nhiên muốn sớm một chút rời đi.

"Được, cha lập tức đi an bài, sẽ nhanh chóng rời đi!” Mặc Thiếu Thiên nói.

"Ừ, chờ Hoa Hồng khá một chút, chúng ta đi!" Hi Hi nói.

"Tôi hiện tại tốt rồi!" Hoa Hồng lập tức nói.

Hi Hi, "..."

Nhìn Hoa Hồng, Hi Hi cho một nháy mắt giết ánh mắt, Hoa Hồng cười một cái, sau đó tiếp tục ăn táo, cái gì cũng không có nói nữa.

Nguyên nhân bởi vì Hi Hi chỉ là có tính cách tạm thời, thế nhưng hiện tại xem ra, Hi Hi thật là nghĩ thông suốt.

Nghĩ vậy Lâm Tử Lam cũng thực sự yên tâm.

Chỉ là nhìn Hi Hi, trên mặt thiếu rất nhiều vui sướng, không có linh động như trước, giống như thoáng cái trong lúc đó trưởng thành hơn.

So sánh, Lâm Tử Lam hi vọng sẽ như trước đây không tim không phổi, mỗi ngày cười thân sĩ.

Thế nhưng Lâm Tử Lam biết, đều cần thời gian, cần thời gian từ từ trị liệu...

Mặc Thiếu Thiên đi an bài một chút, buổi thối ngày thứ hai rời khỏi Bermuda, trực tiếp trở về thành phố A.

Có người vui mừng có người buồn.

Tất cả mọi người không kịp chờ đợi rời khỏi cái chỗ này, thế nhưng chỉ có Hi Hi, có điểm ưu thương.

Ở chỗ này, gặp Thanh Thanh, không nghĩ tới trong vài ngày ngắn ngủn, xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Bé rất may mắn gặp Thanh Thanh, cũng rất không may mắn là, Thanh Thanh gặp bé.

Mỗi lần nghĩ vậy, lòng của Hi Hi đau không biết nên làm cái gì bây giờ.

Đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn ánh trăng phía ngoài, Hi Hi cầm dây chuyền trong tay, không biết vì sao, bé có một loại cảm giác mãnh liệt, Thanh Thanh vẫn luôn ở bên người của bé.

Nhắm mắt lại, Hi Hi nắm thật chặt dây chuyền, hay là đời này, bé cũng không có cảm giác khắc sâu như vậy nữa.

Nghĩ tới đây, Hi Hi mở mắt, nhìn ánh trăng trước mặt, đáy lòng hết sức trầm trọng.

Sau khi trở về, bé sẽ khôi phục trạng trái như trước, sẽ không để cho mọi người bên cạnh phải lo lắng nữa.

Thanh Thanh...

Chỉ là, chỉ cần nghĩ đến tên này, Hi Hi cảm giác, hô hấp có chút khó khăn.

Ngay vào lúc này, cửa bị gõ.

Hi Hi quay đầu lại, nhìn cửa, "Mời vào!"

Lúc này, Lâm Tử Lam đi đến.

Khi nhìn thấy Lâm Tử Lam, Hi Hi thu lại tâm tình, nở một nụ cười, "Mẹ!"

"Biết con còn chưa ngủ, uống chén canh đi!" Lâm Tử Lam nói.

Hi Hi lập tức đi tới, tiếp nhận, "Tốt, trước khi ngủ con nhất định sẽ uống!”

Nhìn dáng vẻ Hi Hi khéo léo, Lâm Tử Lam biết, Hi Hi trưởng thành rất nhiều.

Thế nhưng làm một người mẹ, Lâm Tử Lam có điểm không hy vọng Hi Hi lớn lên, tình nguyện bé vẫn không tim không phổi sống như vậy, chí ít, bé vui vẻ.

"Mẹ có chuyện muốn nói với con?” Lâm Tử Lam nhìn Hi Hi nói.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, tính cách Lâm Tử Lam càng thêm lạnh nhạt rất nhiều.

Hi Hi ngồi ở bên giường, gật đầu, "Mẹ, mẹ muốn nói cái gì cứ nói đi!”

Nhìn Hi Hi, Lâm Tử Lam cười cười, "Bảo bối, mẹ biết Thanh Thanh chết, đối với con là đả kích rất lớn, mẹ cũng không muốn con phải quên, thế nhưng mẹ mong con có thể kiên cường một chút!”

Đang nghe đến tên Thanh Thanh, lòng của Hi Hi còn không khống chế được đau đớn một chút, nhìn Lâm Tử Lam, viền mắt Hi Hi trong nháy mắt ướt, thế nhưng bé nỗ lực chịu đựng, gật đầu, "Con biết, con sẽ!"

Nhìn Hi Hi gật đầu, Lâm Tử Lam vươn tay ôm lấy bé, "Mẹ hiểu cảm giác của con, những bất kể xảy ra chuyện gì, con phải sống tốt, mẹ tin tưởng, Thanh Thanh cũng mong muốn như vậy!” Lâm Tử Lam nói.

Nhớ tới Thanh Thanh, Lâm Tử Lam cũng rất đáng tiếc.

Cô nương kia, tuy rằng thoạt nhìn lạnh lùng, thế nhưng lại không nghĩ rằng sẽ vì Hi Hi mà hi sinh.

Gióng nhau là tuổi hai đứa không có sai biệt lắm, Hi Hi được cứu, mà Thanh Thanh là vì Hi Hi mà mất, nghĩ tới đây, trong lòng Lâm Tử Lam cũng không biết có tư vị gì.

Thế nhưng sự thực đã là như vậy, bọn họ không có cách nào thay đổi gì, chỉ có thể làm cho Hi Hi càng thêm quý trọng chính mình.

Nghe Lâm Tử Lam nói, Hi Hi gật đầu, "Mẹ, con sẽ!"

"Mẹ tin tưởng, sau khi Thanh Thanh biết, cũng nhất định sẽ rất vui vẻ!"

"Thật sao?" Hi Hi ngẩng đầu nhìn Lâm Tử Lam hỏi.

Lâm Tử Lam gật đầu, "Dĩ nhiên, nếu không cô ấy làm những thứ này là vô vị rồi!”

Hi Hi vẫn là không có khống chế được, nước mắt rớt ra, "Ừ, con đã biết!"

Nhìn Hi Hi khóc lên, Lâm Tử Lam cũng không có ngăn cản, bây giờ có thể phát tiết ra ngoài cũng là một chuyện tốt.

Lâm Tử Lam ở trong phòng Hi Hi, thẳng đến lúc Hi Hi ngủ, Lâm Tử Lam trở về.

Thấy Lâm Tử Lam trở lại, Mặc Thiếu Thiên nhìn cô, "Thế nào?"

"Đang ngủ!" Lâm Tử Lam nói.

Nhìn vành mắt Lâm Tử Lam hồng hồng, Mặc Thiếu Thiên lập tức tiến tới, tay nhẹ nhàng ma sát mặt của cô, "Em khóc?"

Lâm Tử Lam cười, "Em không sao mà!"

"Có đúng Hi Hi đã xảy ra chuyện gì hay không?" Mặc Thiếu Thiên lo lắng hỏi.

Lâm Tử Lam lắc đầu, "Không có, bé không có chuyện gì!"

Nghe được lời này của Lâm Tử Lam, Mặc Thiếu Thiên cười cười, "Em chẳng lẽ thương cảm đi?"

Lâm Tử Lam gật đầu, "Nhìn Hi Hi khó chịu, em cũng khó chịu!"

Nghe Lâm Tử Lam nói, Mặc Thiếu Thiên cười, "Anh phát hiện sau khi mang thai, em đặc biệt mẫn cảm......”

Nghe được Mặc Thiếu Thiên nói, Lâm Tử Lam cười, "Hình như là có một chút!"

Lúc này, Mặc Thiếu Thiên ôm lấy Lâm Tử Lam, tay nhẹ nhàng đặt ở bụng của cô, " Cũng không cần nói, trong bụng nhất định là một cô gái!"

Nghe Mặc Thiếu Thiên nói, Lâm Tử Lam cũng vuốt bụng coi như bằng phẳng, "Làm sao anh biết?"

"Đa sầu đa cảm như vậy, nhất định là con gái!"

"Con mới sẽ không đa sầu đa cảm, nhưng là tuyệt đối là con gái!” Lâm Tử Lam nói, trong nội tâm bọn họ đều chờ đợi như vậy.

Một Hi Hi, một đứa con gái, bọn cảm thấy đủ rồi.

Nghe Lâm Tử Lam nói, Mặc Thiếu Thiên cười cười, "Nghe lời em!"

Lâm Tử Lam cười, vô cùng thỏa mãn, tay nhẹ nhàng vuốt bụng, cảm giác được bên trong có một tiểu sinh mệnh thì, khóe miệng Lâm Tử Lam gọi lên một nụ cười thỏa mãn.

Cái dáng tươi cười kia, Mặc Thiếu Thiên nhìn ra, hết sức mỹ lệ, không khỏi, thân thể anh chấn động.

Lâm Tử Lam không có nhận thấy được phản úng của Mặc Thiếu Thiên, chỉ cảm nhận được phần vui vẻ này, cho đến...

Cho đến...

Cô cảm giác được nhiệt độ cơ thể Mặc Thiếu Thiên nóng lên.

Nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn Mặc Thiếu Thiên, nhíu mày, "Trên người anh thế nào nóng như thế?" Vừa nói xong câu đó, cô liền thấy ánh mắt Mặc Thiếu Thiên nhìn mình.

Một khắc kia, Lâm Tử Lam sửng sốt một chút.

Cô đương nhiên biết phản ứng này của Mặc Thiếu Thiên là cái gì!

Quả nhiên, một giây kế tiếp, Mặc Thiếu Thiên trực tiếp ôm lấy cô, hướng môi của cô hôn lên, mà tay, cũng không an phận tới trước ngực Lâm Tử Lam, nhẹ nhàng nắn bóp bộ ngực của cô.

"Ưm..." Cho dù nhẹ nhàng, nhưng là bởi vì mang thai, bộ ngực Lâm Tử Lam có chút trướng, sờ như thế, Lâm Tử Lam ngâm khẽ một tiếng.

Kỳ thực phụ nữ có thai, tình huống này, tình dục cũng tăng cao, chỉ là bởi vì, mấy ngày này vì chuyện Hi Hi, bọn họ không có tâm tư, mà bây giờ, Mặc Thiếu Thiên dễ dàng gợi lên ham muốn của Lâm Tử Lam.

Bất quá đồng thời, cũng kích phát chính mình.

Kể từ khi biết Lâm Tử Lam mang thai, anh đã thật lâu cũng không có làm!

Mỗi lần đều rất muốn, thế nhưng xảy ra nhiều chuyện, hữu tâm vô lực, mà bây giờ, trong đầu lẩn quẩn hình ảnh Lâm Tử Lam cười, nội tâm của anh sinh ra cảm giác.

Một bên hôn, tay anh không an phận ở trên người Lâm Tử Lam làm càn, nắn bóp bộ ngực của cô, nghe Lâm Tử Lam rên, hận không thể hiện tại đè cô xuống ăn sạch.

Một giây kế tiếp, anh quả quyết ôm lấy Lâm Tử Lam, hướng trên giường đi đến.

Căn bản cũng không có cho Lâm Tử Lam cơ hội mở miệng, Mặc Thiếu Thiên đem Lâm Tử Lam tới trên giường, hướng môi của cô hôn lên, sợ đè vào bụng Lâm Tử Lam, Mặc Thiếu Thiên dùng cánh tay chống đỡ trọng lượng cơ thể mình.

Lâm Tử Lam nghĩ rất muốn cự tuyệt, thế nhưng giờ này khắc này, thân thể của cô thực sự rất mẫn cảm, chỉ cần nhẹ nhàng một cái, sẽ có phản ứng.

Lâm Tử Lam không có mở miệng, nằm ở nơi đó, hưởng thụ nụ hôn của Mặc Thiếu Thiên, thậm chí, đáp lại nụ hôn của anh.

Cảm giác được Lâm Tử Lam đáp lại, Mặc Thiếu Thiên càng hưng phấn, hận không thể trực tiếp ăn Lâm Tử Lam, thế nhưng sợ thương tổn đứa con trong bụng, Mặc Thiếu Thiên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Cho đến, hai người đều không sai biệt lắm, lúc này, Mặc Thiếu Thiên ngẩng đầu nhìn Lâm Tử Lam, con ngươi, đã bị tình dục nhuộm, "Anh có thể đi vào, rất cẩn thận..."

Hô hấp Lâm Tử Lam có chút gấp, nhìn dáng vẻ Mặc Thiếu Thiên khó chịu, mình không phải là không khó chịu.......

Nhưng là vì đứa con, bọn họ phải nhịn xuống a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.