Gia Đình Cực Phẩm: Cha Cường Hãn, Con Trai Thiên Tài, Mẹ Phúc Hắc

Chương 570: Ngoại truyện : Trần Mặc và Cảnh Thần 7



Nghe Cảnh Thần nói, một người trong đó có chút tức giận, vừa muốn cùng Cảnh Thần động thủ, lúc này, người phía sau kéo hắn một chút.

"Đại ca, chúng ta chỉ vì tiền, không cần đụng tới nhiều chuyện chuyện phiền toái chẳng đáng, nên đi thôi!"

Người được xưng đại ca trong lời nói nghe có điểm đạo lý, liền căm tức hung hăng trừng mắt nhìn Cảnh Thần cùng Quý Vũ Phàm, mới chịu rời đi.

Bọn họ mới vừa đi khỏi, Lam Cảnh Thần liền lập tức tiến lên nhìn Quý Vũ Phàm, "Anh có sao không!?"

Quý Vũ Phàm lắc đầu, "Anh không sao!"

Lam Cảnh Thần nhìn cánh tay Qúy Vũ Phàm đang chảy máu, còn dám mạnh miệng bảo không có chuyện gì sao?

"Chúng ta nên đến bệnh viện kiểm tra một chút đi!" Lam Cảnh Thần nhìn cánh tay vẫn không ngừng chảy máu của Quý Vũ Phàm lo lắng nói.

"Không cần, chỉ một vết thương nhỏ, không cần đi bệnh viện!"

"Không được, anh cũng bởi vì tôi mới bị thương, nếu anh có mệnh hệ nào, tôi cũng không biết nên làm cái gì bây giờ!" Lam Cảnh Thần sốt ruột nói.

Nhìn bộ dáng hiện tại của Lam Cảnh Thần, Quý Vũ Phàm mỉm cười.

Nhìn thấy Qúy Vũ Phàm cười, Lam Cảnh Thần càng thêm sốt ruột không biết nên làm cái gì bây giờ.

"Anh còn cười được!"

"Cô đừng lo lắng, tôi thật sự không có chuyện gì đâu!" Quý Vũ Phàm nói, sau đó đưa tay cầm lấy cánh tay còn lại của mình, hiện tại máu đã chảy khắp sàn nhà.

"Phải đi bệnh viện, nếu anh vẫn kiên quyết không đi bệnh viện, tôi sẽ không an tâm!" Lam Cảnh Thần nhìn Qúy Vũ Phàm thập phần kiên định nói.

Nhìn bộ dáng lo lắng của Cảnh Thần, Quý Vũ Phàm biết mình không thể không nghe theo cô đến bệnh viện.

.................OanhLove.......dien..dan..le..quy..don................

Quý Vũ Phàm ở bên trong bôi thuốc, tiêu độc, băng bó, Cảnh Thần ở bên ngoài chờ.

Đúng lúc này, có người lại gần nhìn cô hỏi, "Lam tiểu thư, tình huống hiện tại theo lời vừa kể, chúng tôi đã ghi nhận, nếu có tin tức, chúng tôi sẽ lập tức thông báo cho cô biết!"

Lam Cảnh Thần gật gật đầu, "Hảo, phiền toái các anh nhiều rồi!"

Cảnh sát gật đầu, sau đó rời đi.

Đúng lúc này, Trần Mặc từ trong một phòng bệnh khác đi ra, liếc mắt một cái liền thấy được Lam Cảnh Thần đang ngồi đó.

Hiện tại không phải cô nên ở nhà sao?

Tại sao lại ở chỗ này?

Hơn nữa, vì sao cảnh sát lại tìm đến cô?

Nghĩ như vậy, Trần Mặc lập tức đi tới, "Cảnh thần!" Anh khẽ gọi cô một tiếng.

Lam cảnh thần vừa muốn đi vào, nghe được thanh âm của Trần Mặc, liền quay đầu.

Thời điểm nhìn thấy anh, Lam Cảnh Thần nhíu mày, nhưng lập tức nghĩ đến Lăng Nhược, phỏng chừng là bồi cô ta cùng đến đây!

Không hiểu sao, tâm vẫn một trận nhói đau.

Trần Mặc đi tới, "Em tại sao lại ở chỗ này?"

Cảnh thần còn chưa kịp mở miệng, lúc này, Quý Vũ Phàm liền từ bên trong đi ra.

"Tôi không sao nữa rồi!" Quý Vũ Phàm nói, vừa nói xong, cũng ngẩng đầu nhìn đến người đối diện.

"Trần Mặc?"

"Vũ Phàm?"

Nghe được bọn họ gọi tên lẫn nhau, Lam Cảnh Thần cũng nhìn bọn họ, "Hai người quen nhau?"

Nói đến đây, Quý Vũ Phàm cười cười, "Ừm, chúng tôi quen nhau!"

Lam Cảnh Thần, "......"

Thế giới thật nhỏ bé đến thế sao?

Trong lòng Trần Mặc có điểm không thoải mái, "Hai người tại sao lại ở chổ này?"

Quý Vũ Phàm không biết giữa hai người bọn họ trong đó quan hệ dây dưa chằng chịt, hắn cười cười, "Xem ra, hai người cũng nhận thức, bất quá, tôi còn muốn giới thiệu một chút!" Nói xong, Quý Vũ Phàm khoát một tay lên bả vai Lam Cảnh Thần, "Tôi hiện tại đang theo đuổi cô ấy!"

Trần Mặc, "......"

Lam Cảnh Thần, "......"

Trần Mặc dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lam Cảnh Thần.

Quý Vũ Phàm đang theo đuổi Lam Cảnh Thần?

Lúc này, Quý Vũ Phàm chợt nhớ tới cái gì, "Đúng rồi, Trần Mặc, không phải cậu cùng làm chung một công ty với Cảnh Thần sao?"

"Ân!" Trần Mặc gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lam Cảnh Thần.

"Cậu ở MK chính là giám đốc bộ phận, cần phải hảo hảo chiếu cố Cảnh Thần!" Quý Vũ Phàm cười nói.

Nghe được ý tứ trong lời nói của Qúy Vũ Phàm, Trần Mặc mới quay lại, nhìn hắn, miễn cưỡng xả ra một chút cười, "Cậu tại sao lại ở chỗ này?"

Nói xong, liền nhìn đến cánh tay hắn, "Tay cậu bị làm sao vậy?"

"Lúc tớ đi tìm Cảnh Thần, vừa vặn gặp phải hai tên lưu manh, liền đánh một trận với bọn chúng, không may bị chúng đâm một nhát vào tay!" Quý Vũ Phàm nói.

Nghe thế, Trần Mặc lại nhíu nhíu mày, ánh mắt nhìn về hướng Lam Cảnh Thần, "Lại có người quấy rầy em sao?"

"Không có!" Lam Cảnh Thần lạnh lùng trả lời.

Vừa dứt lời, nhiệt độ xung quanh lập tức hạ xuống, Cảnh Thần đứng ở nơi đó, cảm thấy vô cùng áp lực.

Quý Vũ Phàm cũng nghe ra một chút manh mối, "Chẳng lẽ trước đó đã có người quấy rầy cô sao?" Quý Vũ Phàm cũng nhìn Lam Cảnh Thần hỏi.

"Không có!" Cảnh thần vẫn một mực đáp lời như cũ.

Thấy ánh mắt Quý Vũ Phàm nhìn Lam Cảnh Thần, trong lòng Trần Mặc không biết là tư vị gì.

"Nhưng là......"

"Nếu không có chuyện gì nữa, tôi xin phép đi về trước!" Nói xong, lam cảnh thần xoay người muốn đi.

Trần Mặc định lên tiếng muốn đưa Cảnh Thần về, ngay lúc này Quý Vũ Phàm lại trước anh một bước mở miệng, "Tôi đưa cô về!"

Trong lòng Trần Mặc như có một khoảng không, bỗng nhiên anh có một loại cảm giác, dường như cô đang dần xa cách anh......

Lúc này, quý Vũ Phàm nhìn Trần Mặc, "Đúng rồi, chúc mừng cậu sắp phải kết hôn, đến lúc đó tớ nhất định sẽ đến đúng giờ, đi trước nhé!"

Trần Mặc đứng ở nơi đó, không biết nên nói cái gì, anh không cần ai chúc mừng!

Không cần!

Nhìn theo bóng lưng bọn họ, trong lòng Trần Mặc không biết là tư vị gì.

Quý Vũ Phàm đuổi theo sau, nhìn Cảnh Thần, "Cô làm sao vậy?"

Nhìn hắn đuổi theo ra đến nơi, Cảnh Thần lắc đầu, "Không có chuyện gì!"

Tuy rằng cô vẫn luôn miệng bảo rằng không có chuyện gì, nhưng Quý Vũ Phàm có thể nhìn ra, tâm trạng vừa rồi của cô không đúng lắm.

"Tôi đưa cô trở về!" Quý Vũ Phàm mở miệng.

Lúc này, Cảnh Thần nhìn tay hắn, "Anh như vậy, còn có thể lái xe sao?"

Quý Vũ Phàm chỉ cười, "Một tay cũng có thể mà!"

Nhìn tay hắn, Cảnh Thần mới mở miệng, "Vẫn là tôi lái tốt hơn!"

"Cô biết lái xe sao!?"

"Tôi đã có bằng lái rồi đấy!"

Nghe thế, khóe miệng Quý Vũ Phàm nhếch một cái, không nói hai lời đem chìa khóa đưa cho Lam Cảnh Thần.

Vì thế, hoàn cảnh hiện tại là thế này, Lam Cảnh Thần lái xe, Quý Vũ Phàm ngồi ở một bên, hai mắt thường thường nhìn về phía cô.

"Giờ tôi mới nhớ tới, cô cùng Trần Mặc đều làm chung trong một công ty!"

Nghe nhắc đến tên của Trần Mặc, trong lòng Lam Cảnh Thần vẫn nhịn không được cảm thấy nhói đau vì anh, tiếp tục lái xe, vờ như bản thân không có việc gì.

"Ân!"

"Cô và Trần Mặc rất thân quen sao?" Quý Vũ Phàm mở miệng lần nữa hỏi.

"Đúng vậy!"

Nghe thế, Quý Vũ Phàm gật gật đầu, cũng không lại tiếp tục truy hỏi về vấn đề này.

Xe đang chạy trên đường, rất nhanh đã đến trước nhà Cảnh Thần, sau khi cho xe dừng lại, Cảnh Thần nghiêng đầu sang nhìn Quý Vũ Phàm, "Có muốn lên nhà tôi uống chút gì không?"

"Có thể chứ?" Quý Vũ Phàm vui sướng hỏi.

Cảnh Thần nghĩ nghĩ, gật gật đầu, "Đương nhiên, chỉ cần anh không chê loạn là được!"

"Đương nhiên sẽ không!" Quý Vũ Phàm khẩn cấp mở miệng, hắn hiện tại cầu còn không được sao lại mở miệng chê chứ.

Cảnh thần gật gật đầu, sau đó từ trên xe bước xuống, quý Vũ Phàm cũng nhanh đẩy ra cửa xe bước xuống.

Lam Cảnh Thần đem chìa khóa trả lại cho hắn sau đó liền đi lên lầu, Quý Vũ Phàm theo sát phía sau.

Đứng trước cửa nhà mình, Lam Cảnh Thần lấy chìa khóa ra, mở cửa, "Ngượng ngùng, lần đầu tiên anh tới nhà tôi lại gặp phải tình huống như vậy!"

"Không có chuyện gì!" Quý Vũ Phàm hào phóng, cười cười, đi vào.

Lam cảnh thần cũng không sốt ruột thu thập, sau khi đi vào, bên trong đều rất hoàn hảo.

"Anh ngồi xuống đó đi, thích uống gì!?" Lam Cảnh Thần hỏi.

"Cái gì cũng được!"

Lam Cảnh Thần gật gật đầu, sau đó xoay người đi vào phòng bếp pha cà phê.

Quý Vũ Phàm nhìn một vòng nơi ở của Lam Cảnh Thần, rất đơn giản, gian nhà được thu thập vô cùng sạch sẽ, ấm áp, hiện đại hoá, từ ánh mắt đầu tiên liền làm cho người ta có cảm giác thực thoải mái.

Quý Vũ Phàm khẽ mỉm cười, anh có thể nhìn ra, Lam Cảnh Thần là một cô gái rất chú trọng cuộc sống.

Nghĩ xong, hắn liền hướng chỗ sô pha đi đến.

Vừa ngồi xuống, đúng lúc này, Cảnh Thần cũng từ phòng bếp đi ra, trong tay bưng hai tách cà phê.

"Không biết cà phê này có hợp khẩu vị của anh không!"

Có Cảnh Thần ngồi bên cạnh, Quý Vũ Phàm cảm thấy thực thỏa mãn, vươn tay nhận một tách cà phê từ tay cô, "Tôi không có sở thích soi mói, sao cũng được hết!"

Nhìn Quý Vũ Phàm, Lam Cảnh Thần cũng cười cười, sau đó ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Hôm nay thật sự thực cám ơn anh, nếu không có anh, thật không biết hậu quả sẽ như thế nào!" Lam Cảnh Thần thật tâm nói cảm ơn.

"Bất quá liên lụy anh bị thương, ngượng ngùng!"

"Cô đã nói cảm ơn rất nhiều lần rồi, chuyện này cũng không có gì đáng để nhắc đến!" Quý Vũ Phàm nhắc nhở.

Nghe lời của Qúy Vũ Phàm, Lam Cảnh Thần sửng sốt, lập tức cười cười, "Bởi vì tôi thật sự cảm thấy bản thân cần phải như thế, vì tôi ngại!"

"Không có gì phải ngại ngùng, đổi thành bất cứ người nào tôi cũng sẽ hành động như vậy thôi!" Quý Vũ Phàm nói, những lời này, chủ yếu muốn giảm bớt không ít áy náy trong lòng Lam Cảnh Thần.

Lam Cảnh Thần gật đầu, sau đó chợt nhớ tới cái gì, "Tại sao anh lại trùng hợp xuất hiện ở chổ này? Làm sao biết nhà của tôi ở đây?" Lam Cảnh Thần hỏi.

"Là Nhược Nhã gọi điện thoại cho tôi, nói cô mấy ngày nay không mấy vui vẻ, tôi nhiều lần điện thoại cho cô cũng không được, có chút lo lắng liền trực tiếp tới nhà cô!" Quý Vũ Phàm nói.

Gọi điện thoại?

Nhớ tới chuyện này, Lam Cảnh Thần ngẩn người, "Ngại quá, sau khi tan tầm, có điểm phiền lòng, cho nên đem điện thoại tắt đi!"

"Cũng vì lý do này, cho nên tôi muốn đến nhà cô một chuyến!" Quý Vũ Phàm nói.

Nghe vậy, Lam Cảnh Thần mỉm cười, "Tóm lại, rất cảm ơn sự có mặt của anh!"

"Lại nữa rồi......" Quý Vũ Phàm nói.

Nghe Qúy Vũ Phàm nhắc nhở, Lam Cảnh Thần lại cười.

Quý Vũ Phàm bưng tách cà phê đặt lên trên bàn, "Chỉ cần tách cà phê này, không cần cô cứ liên tục nói cám ơn tôi, chỉ bấy nhiêu đó là đủ rồi!"

Nhìn bộ dáng của Quý Vũ Phàm, Lam Cảnh Thần cảm giác thực nhẹ nhàng, sau đó gật đầu, "Ân!"

Vì thế, hai người ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm, thực nhẹ nhàng, khoái trá.

Kỳ thật, Quý Vũ Phàm là một người thực hài hước, tuy rằng Lam Cảnh Thần không nói nhiều, nhưng bị hắn chọc một lúc, không nhịn được phải bật cười.

Hai người trò chuyện cho đến lúc trời vừa sụp tối, Quý Vũ Phàm vẫn phải đi về, Lam Cảnh Thần chợt nhớ tới cái gì, "Tôi đưa anh trở về!"

"Đưa tôi!?"

"Tay anh bị thương, không thể lái xe, để tôi đưa anh trở về!"

"Không nghiêm trọng như vậy đâu!" Quý Vũ Phàm nói, nhưng nhìn thấy Lam Cảnh Thần quan tâm cho mình như vậy, đáy lòng vẫn cảm thấy rất thỏa mãn.

"Vẫn là tôi đem anh đưa trở về nhà, như vậy tôi mới cảm thấy an tâm một chút!"

"Cô thì an tâm rồi, nhưng, sau khi tôi về đến nhà của mình, tôi lại muốn đưa cô trở về, chúng ta cả đêm cứ như vậy đưa tới đưa lui!"

"Nhưng......"

"Nếu cô thật sự lo lắng cho tôi, vậy tôi liền nhờ người đến đón tôi trở về, vậy nhé?" Quý Vũ Phàm hỏi.

Thấy ý kiến này không tồi, Lam Cảnh Thần gật đầu, "Vậy cũng tốt!"

Vì thế, Quý Vũ Phàm gọi một cú điện thoại, sau khi nói xong mấy câu, liền kết thúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.