Giả Dung

Chương 10




“Chúng ta không phải người yêu”

Anh phát hiện, gần đây cô thực thích nói câu này.

Anh biết họ không phải người yêu, cô đã quên, cho nên không phải. Những điều này luôn luôn lặp lại là cường điệu sao?

Cô đối với anh vẫn luôn tươi cười, nhưng sẽ không cho anh cầm tay nữa, sẽ không chia sẻ đồ ăn với anh, không giống trước đây rảnh là lại đi ra ngoài, tuy rằng vẫn quan tâm anh, cười với anh, nói chuyện phiếm với anh, nhưng cái loại đối tốt này có chút khoảng cách.

Về sau anh phát hiện, vòng cổ anh đưa cô, cô chỉ đeo một ngày, chính là ngày cô chuyển hộp giấy đến, sau đó không biết lúc nào cô để lại ở đầu giường anh.

Cô còn hỏi anh tiền thuê phòng là bao nhiêu muốn cùng anh chia đôi tiền nhà.

Anh không nghĩ, cô lại cười cười nói: “Cái này rất hợp lý nha. Bạn cùng phòng vốn lên chia sẻ tiền thuê nhà. A, đúng rồi, còn tiền điện nước, việc về tiên nên nói rõ ràng.”

Nói chuyện gì? Của anh mọi thứ đều có thể cho cô, cần gì phải nói chuyện?

Nhưng cô nói: “Anh đối với em tốt vì có lý do, nhưng là em cũng không muốn lợi dụng việc này để chiếm tiện nghi của anh, đối với anh, em cần em cứ lấy sẽ làm cho em cảm thấy mình thực ti tiện. Bạn bè trên lập trường phải ngang hàng nhau, mọi việc phải công bằng, nếu anh không làm được, chúng ta ngay cả bạn bè cũng không được.”

Anh còn tưởng rằng mình làm gì chọc giận cô, nhưng về sau nhận ra, cô cũng không hề tức giận, chính là giữa bạn bè nên phân chia vì không cùng giới tuyến.

Anh từng chút từng chút hiểu ra, lại bắt đầu bài xích hai chữ “Bạn bè” này.

Nay là cuối tuần, cô qua đây sửa sang lại vài thứ, tầng 2 có 2 phòng, một là phòng ngủ chính, một phòng kia có thể làm thư phòng hoặc phòng làm việc, anh về phương diện này không có nhu cầu, liền không dùng.

Vốn anh muốn đem phòng ngủ chính cho cô ở, nhưng cô nói không cần, kiên trì ở gian phòng trống kia. Tuy rằng anh cảm thấy căn phòng kia quá nhỏ thực ủy khuất cho cô, nhưng cô kiên trì muốn vậy.

Cô sửa sang xong căn phòng, nhìn bầu trời âm u, tới trước ban công giúp anh cất quần áo. Anh không biết mua cái gì, đang ở cửa cùng người đưa hàng hàng nói chuyện chuyển vào.

Gập xong quần áo, đang muốn mở tủ để cất vào, trong óc đột nhiên hiện lên một hình ảnh mơ hồ, quá nhanh, cô không kịp nhìn rõ, nhưng cảm giác thực quen thuộc. Dường như cô đã từng làm như vậy, sau đó, sau đó….

Hình ảnh trống rỗng, cô không xác định đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô thực sợ hãi, cái suy nghĩ này và lòng can đảm đánh sâu vào ngực, sắp không thể thở nổi…..

Ai? Có ai muốn làm hại cô sao? Vì sao cô lại sợ hãi như vậy, không thể tin?

Đây là nhà của Trạm Hàn, phòng ngủ của Trạm Hàn, chuyện phát sinh tất nhiên có quan hệ đến anh, vậy………anh rốt cuộc đã làm cái gì làm cho cô sợ hãi như vậy? Như thế khiếp đảm?

Có thể sao? Anh sẽ làm bị thương cô sao?

Người đàn ông kia cho tới nay luôn bảo vệ cô rất tốt, cô không nên nghi ngờ con người anh, nhưng vì sao……………vì sao cô có nhiều điều không xác định được như vậy?

Anh giấu cô rất nhiều việc, cô không phải ngu ngốc mà không nhận ra điều đó, hiệu trưởng nói là cô giới thiệu anh vào làm, chuông gió ở cửa nhà anh là cô làm, chiếc chìa khóa lạ kia lại vừa khớp với khóa cửa nhà anh, trong đầu có nhiều khoảng trống, hiện tại, cô thậm chí thấy quần áo của mình trong tủ quần áo của anh……… Bọn họ trước kia chắc hẳn rất thân mật, vậy vì sao cô lại quên? Anh rốt cuộc đã làm gì với cô?

Ánh mắt bất định, dừng lại nhìn đôi bao tay không hề xa lạ đang nằm trong tủ quần áo của anh.

Đây là đồ cô đưa cho Khấu Quân Khiêm, cô tự tay dệt, không có khả năng nhận sai, như thế nào lại ở chỗ anh?

Anh rốt cuộc……..còn giấu cô bao nhiêu việc nữa đây?

Trạm Hàn cùng người đưa hàng đã thỏa thuận xong việc chuyển đồ, xử lý xong sau, ở trong phòng tìm thấy cô.

“Tôi đã chọn một cái giá sách, em có nhiều sách hẳn là sẽ cần đến.”

Cô ngoảnh mặt làm ngơ, nâng gương mặt tái nhợt mờ mịt, nhất thời không biết dùng thái độ gì để đối mặt với anh.

Thấy thần sắc của cô không đúng. Trạm Hàn chạy nhanh tiến đến: “Làm sao vậy?”

Tay cô rất lạnh! Anh vươn tay ôm lấy cô: “Dung Hoa, nói gì đi”

Cô thong thả ngước mắt, bình tĩnh chăm chú nhìn anh: “Trạm Hàn, đối với anh, em là gì?”

Cô chưa bao giờ hỏi anh những điều này, giờ này lại khát vọng muốn biết.

“Em là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của tôi.” Anh không cần suy nghĩ liền đáp: “Chỉ cần em mở miệng, chuyện gì cũng nguyện làm vì em.”

“Như vậy là yêu sao? Anh yêu em sao?”

“Yêu” Ngàn năm trước, cô cũng hỏi anh điều này. Ngàn năm sau, cô vẫn hỏi lại điều này.

Gương mặt trống rỗng tuyệt vọng khi đó, cũng giống Diệp Dung Hoa hôm nay, anh bỗng dưng cảm thấy hoảng sợ.

“Dung Hoa………..”

“Em quên, em và anh không giống nhau……” Một con rắn, từ nhỏ đã không có cảm tình làm sao có thể hiểu được tình yêu của nhân gian: “Anh cứ coi như em chưa hỏi gì”

Phút chốc anh siết chặt tay: “Không cần, Dung Hoa”

Vấn đề này anh không trả lời được, làm cho cô tình nguyện tìm đến cái chết, cùng anh mấy đời không gặp lại, cho tới bây giờ anh cũng không hiểu, vì sao vấn đề này lại quan trọng như vậy, nghìn năm trôi qua anh thực sự rất sợ.

“Em muốn anh yêu, anh liền yêu, em dạy anh, chậm rãi dạy rồi anh sẽ biết, không cần nói sau này trọn đời không bao giờ gặp lại, anh không thể không nhìn thấy em” Anh cúi đầu, tinh tế hôn môi cô, tình yêu của loài người chắc là như vậy? Anh thực cố gắng nghiền ngẫm.

Dày đặc những chiếc hôn ôn nhu dừng ở trên môi, anh hôn một cách quý trọng, dè dặn, cẩn trọng lên mặt, lên môi, làm một cách sâu sắc

Đôi môi anh lành lạnh chạm vào đôi môi ấm áp của cô, cách hôn này, ánh mắt nóng bỏng, cô đã từng thấy, việc này cô xác định không hề xa lạ, cô đã từng được hôn như vậy, vài lần nắm tay bước chậm, ngồi bên đê ôn tồn làm bạn.

Vì vậy cô động lòng, lo lắng tự tay đan một đôi găng tay vì anh giữ ấm, liều lĩnh lao thân vào lửa….là anh, mãi mãi đều là anh!

Diệp Dung Hoa dùng sức đẩy anh ra, thở hổn hển từ trong lòng anh tránh ra, nhìn chằm chằm anh.

“Dung Hoa”

“Em hỏi anh một chuyện, nếu anh không thành thực trả lời, đời này em không có cách nào đối mặp với anh”

“…….Được” Anh biết là cô nghiêm túc, chỉ cần một câu nói dối, cô lần này thực sự vĩnh viễn không tha thứ cho anh.

“Chúng ta…..từng thực sự thân mật, đúng không?”

Anh chăm chú nhìn cô, gật đầu.

“Vì sao em một chút ấn tượng cũng không có?”

“Bởi vì anh niệm chú làm em quên đi phần kí ức đó”

Cho nên, đúng là anh cướp đi phần trí nhớ.

Cô hít sâu một hơi, giơ cao tay đang cầm đôi găng tay :”Vậy nó thì sao? Nếu em không nhầm, ngày đó……….”

Anh thở dài, thẳng thắn thừa nhận: “Là anh, vài thứ đều là anh”

Cô há mồm, ngậm miệng sau một lúc lâu, yên lặng tang thương nói thành tiếng: “Em không hiểu……….”

“Chính là chút phép thuật làm thay đổi khuôn mặt”

Thật hay cho câu “Chính là chút phép thuật làm thay đổi khuôn mặt”. Lừa bọn họ coi họ là người bình thường thì ngu ngốc, thật là rảnh rỗi.

Cô nhắm mắt lại, gật đầu, lại gật đầu: “Thì ra là thế………”

Cô cuối cùng cũng biết vì sao cùng là Khấu Quân Khiêm, lại cho cô cảm giác khác nhau như vậy, cô chưa thấy bộ mặt thật của anh nhưng đã động lòng, cảm tình của cô, sự thương tâm khổ sở của cô, cảm xúc đau lòng không buông xuống được, tại lúc này đây lại cảm thấy thật lực cười.

“Dung Hoa…..” Anh dời bước tiến lên, chưa chạm đến cô, thình lình bị tay cô hất bỏ, anh ngơ ngác.

Hai mắt anh hoang mang, giọt nước mắt của cô rơi làm anh thất kinh: “Dung Hoa, đừng khóc….”

Cô muốn đẩy tay anh cũng không sao cả, nhưng mà đừng khóc, anh cho tới giờ cũng không giống đã chọc cô.

“Anh không biết vì sao phải không?” Cô nhẹ nhàng cười, nước mắt rơi càng nhiều: “Buồn cười là tôi ngây ngốc động lòng, đáp ứng cùng Khấu Quân Khiêm kết giao………. Trạm Hàn, anh lừa gạt tình cảm của tôi hại tôi không biết như nào trả giá cho tình cảm đó, gửi tình cảm cho nhầm người, nếu không phải anh dùng khuôn mặt kia lừa gạt tôi, tôi sẽ không đáp ứng sự theo đuổi của anh ta, là anh, Khấu Quân Khiêm là sự sại lầm cùng thương tổn là anh tạo thành, anh có biết hay không?”

Anh ………tạo thành đau khổ cho cô? Trạm Hàn ngạc nhiên.

Khi đó cô khổ sở, anh đều biết, cũng luôn chú ý bên cạnh cô, lại không nghĩ tới, thương tổn của cô là do anh mà thành.

“Anh đương nhiên không biết, anh cũng không phải người, làm sao có thể biết……” Tình cảm con người đâu phải chỉ vì khuôn mặt, anh lại dùng hình dạng của người khác để đến lừa cô.

“Anh dựa vào cái gì mà có thể làm bậy với cuộc sống của tôi, trí nhớ của tôi, muốn hay không tôi tự quyết định, anh dựa vào cái gì mà cướp nó đi? Thích thì tự đến, cần gì coi như người xa lạ, hỗn đản! Anh không có tư cách sắp đặt tôi như vậy, đem trí nhở trả cho tôi!” Cô tức giận không khống chế được lấy tay đánh anh.

“Thực xin lỗi, Anh……..không có cách nào.” Trí nhớ của cô đã hòa vào người anh, trở thành một phần của anh.

“Vậy thì cút xa ra, không muốn lưu lại chút trí nhớ thì không cần tạo chút trí nhớ nào có anh trong cuộc sống của tôi.” Cô không muốn người khác một lần lại một lần lừa gạt, trêu đùa, cô chịu đủ rồi.

Cô xoay người, dứt khoát bước đi, anh chợt ngẩn ra.

“Dung Hoa…..” Anh hoảng hốt, theo bản năng túm lấy tay cô.

Không biết nên nói cái gì để giữ cô lại, cũng không muốn cô cứ như vậy rời đi.

“Tôi biết anh đối với tôi rất dụng tâm, nhưng Trạm Hàn, anh làm như vậy, cho tới bây giờ cũng không phải là điều tôi muốn.” Cô xoay cổ tay, muốn tránh đi anh, xoay người đi không quay đầu nhìn lại.

——————–

Việc anh làm, cho tới bây giờ cũng không phải điều tôi muốn!

———————

Đêm dài yên tĩnh, ngữ điệu cô nói, vẻ mặt, không ngừng hiện lên trong đầu anh.

Cô chưa bao giờ dùng ánh mắt như vậy nhìn anh, đó là ánh mắt so với người xa lạ còn xa hơn, ngữ điệu chậm dãi nhẹ nhàng nhưng mang cảm xúc quyết tuyệt, giống hệt ngàn năm trước, anh biết lúc này mà không nghĩ thông suốt, cô thực sự sẽ không bao giờ cho phép anh xuất hiện trước mặt cô.

Vậy cô muốn là gì?

Suy nghĩ cả một đêm, khi mặt trời mới mọc, anh cuối cùng cũng hạ quyết tâm đến tìm Tôn Y Nỉ.

Đang ngủ bị lay tỉnh dậy, nữ nhân rời giường giọng nói vẫn ngái ngủ: “Đầu năm nay người làm sao vậy, anh đúng là đồ không có đạo đức mà. Luôn nửa đêm quấy nhiễu giấc mộng của người khác……..”

“Trời đã sáng” Cho nên không tính là nửa đêm.

Cô khẽ cắn môi, 5 rưỡi! Đúng là trời đã sáng.

Quên đi, dù sao anh ta cũng không hiểu trọng điểm là gì đâu phải bây giờ mới vậy.

“Vậy đại gia ngài sáng sớm đã sang đây là cần tiểu nữ giúp cái gì?”

“Có” Anh mở lòng bàn tay đưa ra.

“Gì?” Cô hoàn toàn tỉnh ngủ, không hề tức giận, hưng phấn xoa xoa mắt. Trong lòng bàn tay anh là giọt nước mắt, chợt bừng tỉnh như nhìn thấy kim cương, đây là vật cô đã hi vọng từ lâu nha, anh ta đã nghĩ thông suốt rồi sao?

“Đây là phép thuật của chủ tử cô, chỉ có người mới có thể phá”

Đang hưng phấn, cô vẫn không quên hỏi: “Vì sao lại nguyện ý?”

Cô từng nói, chủ tử của cô khi làm phép thuận đóng băng giọt nước mắt kia cũng đồng thời nhắn lại với cô, ngài ấy chắc không quản việc này, chỉ biết là bên trong cất giấu đó là các kiếp của Diệp Dung Hoa trước khi chết chảy xuống một giọt nước mắt, đây là vật duy nhất của cô mà anh có thể cất giữ, muốn phá hỏng nó quả thực là như muốn mạng của anh, đó là bảo bối của anh.

“Tôi muốn biết……………cô ấy rốt cuộc đang nghĩ gì?” Có lẽ ngàn năm trước anh nên làm như vậy.

Cô rốt cuộc có tâm tình gì khi giọt nước mắt kia chảy xuống? Lúc ấy, khi chuẩn bị chết cô ấy nghĩ cái gì? Anh thực sự muốn biết.

Có lẽ cho tới bây giờ cũng không phải là hận………..

Thứ hai, buổi sáng khi ra khỏi nhà, một pho tượng đang đứng chình ình trước cửa nhà cô, cũng không biết được là đã đứng bao lâu.

Diệp Dung Hoa mặt không chút biểu cảm, lướt qua anh.

Ở trong vườn trẻ, nếu không cần thiết anh sẽ không lại gần, chỉ là cách một khoảng cách, biểu cảm thực đáng thương như đứa trẻ nhỏ bị mẹ vứt bỏ nhìn cô.

Giữa trưa, khi dùng cơm, cô lại không đi tìm anh.

Khi ăn được 3 phút, tựa hồ bất mãn với khoảng cách này, thấy cô cũng không bài xích anh, liền được đằng chân lân đằng đầu chuyển gần một chút.

3 phút nữa lại trôi qua, trộm liếc cô một cái, lại chuyển gần một chút.

Đang tầm ăn chọc cô dở khóc dở cười.

Cô vốn thực sự rất giận. Nhưng nhìn đến biểu cảm vô tội của anh cùng hành động cầu hòa lấy lòng, trong lòng tức giận đã không còn.

Cô biết anh không cố ý lừa gạt cô, cô cũng không lường trước được là làm tổn thương đến anh, chính là, chính là………

Tình huống như vậy, liên tục giằng co vài ngày, ngay cả mấy đứa nhỏ cũng cảm thấy anh thật đáng thương, tự động chạy tới làm thuyết khách hộ anh, kêu cô không cần không để ý đến anh.

Cô thở dài, trừng mắt: ” Anh rốt cuộc muốn thế nào?”

“Vậy em hết giận chưa?”

“Nếu chưa hết thì sao?” Cô phụng phịu đáp lại. Nói chuyện cùng người này căn bản không có cách nào khai thông được, nói thường không ăn khớp.

“Có chút việc muốn nói cho em, anh nghĩ thật lâu, đã hiểu được một chút việc, chờ em hết giận mới nói.”

Sau đó anh bước đi, một câu vô nghĩa cũng không phiền cô.

Diệp Dung Hoa chán nản, trừng mắt nhìn bóng lưng anh, đi cũng không được gọi anh lại cũng không xong.

Anh ruốt cuộc nghĩ thông xuốt cái gì? Cô thực sự muốn hỏi, lại không mở miệng được.

Nếu đây là cách lạt mềm buộc chặt của anh, có thể nói là anh đã thông suốt, trước đây anh chưa bao giờ đối với cô có ý đùa bỡn.

Nghẹn cả ngày, cô rốt cuộc nhịn không được, mở miệng hỏi anh: “Anh rốt cuộc nghĩ thông suốt cái gì nhân sinh đạo lý lớn sao?”

“Không có giỏi như vậy, chính là phát hiện thì ra anh đã sớm yêu em thật lâu rồi mà thôi.” Anh nói xong lại chạy lấy người.

Oa, anh nói đơn giản như “Hôm nay mặt trời thật lớn, ra cửa nhớ mang ô sao?” Này, ngữ điệu giống như ăn cơm vây.

Cô không dám tin từ trước đến nay đây là người đầu tiên tỏ tình xong liền chạy lấy người, cơn giận nổi lên.

“Trạm Hàn, anh hiện tại là muốn tôi cầu anh chấp nhận tôi sao?”

“Không có mà” Bởi vì cô còn tức giận, Tôn Y Nỉ nói loại chuyện này phải nói khi người đó không tức giận nữa thì mới thành công, hơn nữa dây dưa đã ngàn năm trước nên có chút phức tạp, nên chờ cô bình tĩnh mới được nói, trọng yếu nhất là……..

“Anh hiện tại phải đi cho thỏ ăn” Cho ăn xong còn phải nhặt cỏ.

Cho thỏ ăn? Cho thỏ ăn? Cho thỏ ăn?

Diệp Dung Hoa cứng họng, một con thỏ nho nhỏ liền bỏ rơi cô……. Cô không biết nên cảm thấy bi ai hay không, vô lực ngồi xổm xuống đem mặt chôn ở khủy tay, cố gắng nhẫn nhịn một lúc lâu, vẫn là làm cho tiếng cười nhẹ phát ra.

Ngu ngốc! Không cẩn phải biểu hiện nhanh như vậy, cảm giác như mình không có giá trị, cũng không phải chưa từng được tỏ tình, người ta không nghĩ chỉ tùy tiện nói một câu, khiến cho khóe miệng nụ cười không ngừng được, đừng quên anh đã làm rất nhiều chuyện quá phận, đem cô coi thành đứa ngốc đùa giỡn.

Nhưng cả một ngày, trong đầu cô chỉ nghĩ đến câu kia, muốn xóa đi cũng không xóa được.

Anh nói anh yêu cô, anh kỳ thực yêu cô rất lâu rồi.

Nghĩ đã mềm lòng lại cảm thấy không cam lòng, cảm xúc chỉ duy trì được hơn một ngày.

Vốn tưởng rằng không đi làm sẽ không nhìn thấy người đang đứng ở cửa, ai biết khi ra khỏi cửa mua đồ ăn sáng cho người trong nhà, anh vẫn đứng ở chỗ mọi khi chờ đợi cô, khác nhau đó là lúc bày trên tay cầm một bó hoa to.

“Anh làm sao vậy?” Cô lần này thực sự trợn tròn mắt.

Không phải chưa bao giờ có người tặng hoa, mọi khi toàn là mua hoa kèm thiệp xong gửi người mang đến, nguyên nhân cô ngạc nhiên là hành động này của Trạm Hàn không giống với phong cách của anh, cô còn cho rằng cả đời này cũng không nhận được dù chỉ là một cành hoa dại ven đường ấy chứ.

“Tặng em” Cô là người cho nên anh chọn việc mà con người hay làm “Hôm nay được nghỉ, chúng ta có rất nhiều thời gian để nói chuyện.”

“Anh muốn nói là tôi sẽ cùng anh nói chuyện sao?” Anh ta có quyền định đoạt ư? Ngay cả câu xin lỗi còn chưa nói, muốn cô như nào tha thứ?

Trạm Hàn mâu quang ảm đạm: “Anh biết anh làm sai nhiều việc, anh chỉ cảm thấy, em có quyền lợi biết việc này, nói xong mà em không tha thứ…………….thì cũng không sao.”

“Cái gì mà không sao?” Anh muốn tránh người sao? Diệp Dung Hoa lại tức giận.

“Chính là anh luôn luôn chờ em, anh có rất nhiều thời gian.” Đời này không đợi được, kiếp sau tiếp tục chờ.

“Anh, anh, người này……….” Mội lần giống như vô tình nói ra những lời làm người khác đau lòng, hại cô muốn giữ vững lập trường của mình nhưng không được.

Dáng vẻ cô hòa hoãn hơn, nhận lấy hoa của anh: “Muốn nói gì thì nói đi!”

“Rất nhiều năm trước em đã cứu tôi, cho nên…..”

“Cái này tôi biết, có thể bỏ qua”

“Nhưng thật sự không biết,kỳ thực duyên phận của chúng ta đã sớm bắt đầu. Lúc đầu anh vì muốn báo ân mới tiếp cận em, những kiếp trước kia của em, khi đó em thích ai, anh biến thành hình dáng của người kia, cho rằng gặp được người đó, em sẽ không vì nhớ mà khóc nữa, rầu rĩ không vui.

Lúc đầu, em cũng vui vẻ, sau đó em lại không vui. Em phát hiện ra thân phận thật sự của anh, hận anh lừa gạt em nói không bao giờ muốn nhìn thấy mặt anh nữa, đuổi anh đi.

Anh không thể thất hứa với em, em khóc nhiều cho nên anh nghe em rời đi.

Về sau anh mới biết là em đã chết. Em tình nguyện hi sinh tính mạng để anh không thể theo em nữa, còn nói những kiếp sau này vĩnh viễn cũng không muốn gặp anh.

Anh luôn luôn cho rằng em không muốn gặp anh là vì oán hận, cho nên anh không can thiệp vào cuộc sống của em, chỉ hoàn thành tâm nguyện của em cho em một cuộc sống như em muốn.

Nhưng rất lạ là em luân hồi đã nhiều lần, nhưng không có đời nào viên mãn. Anh không biết là em muốn gì. Bảy kiếp kia anh không ngừng làm những điều em muốn, nhưng lại phát hiện ra em vẫn không vui vẻ, cho đến tận mấy hôm trước, anh rốt cuộc đã hiểu được.

Có một cao nhân đem giọt nước mắt cuối cùng của em trước khi chết cất đi rồi đưa cho anh, anh lấy nó ra đã hiểu được lòng em, cũng hiểu được điều em muốn nói với anh.

Thì ra điều em muốn không phải là xinh đẹp, không phải gia thế không phải là có một người chồng hoàn hảo mà là………….tình cảm thật lòng của anh.”

Nguyện cùng người đồng tâm, bạch thủ không lìa.

Đó là sự ưu thương với người đàn ông mình yêu của mỗi đời.

Anh tưởng rằng, cô muốn là người chồng hoàn hảo, nên đi cầu nguyệt lão giúp cô thay đổi nhân duyên.

Nhưng là, dù được người như vậy, nhưng trong trong đáy lòng cô vẫn cất giấu sự tiếc nuối không biết tên kia, kia một đời, vợ chồng ân thâm nghĩa trọng, nhưng là cô không yêu người kia.

Cho đến khi, anh hiểu được ý nghĩa của giọt nước mắt kia.

Phá bỏ tiên khí ngưng tụ đang bao lấy nước mắt, nước mắt kia nhanh chóng nhập vào lòng bàn tay anh, hòa hợp với cơ thể anh, anh bỗng nhiên đã hiểu.

Lòng của cô rất đau, bởi vì cô yêu phải một kẻ ngoại tộc không biết yêu là gì, cho dù đã qua ngàn năm, anh cũng không biết tâm tình trong lòng cô, cho nên cô thà rằng cả đời không gặp.

Giọt lệ kia, nhẹ như lông vũ, cất giấu tầm tình phức tạp của cô.

Thì ra, đó là tình yêu của con người. Anh cảm nhận được tình cảm của cô, mới phát hiện ra mình thật ngu ngốc, cảm giác như vậy anh đã sớm có. Thì ra đây là tình yêu. Thì ra anh cũng yêu cô.

Thật ra chỉ cẩn đem anh cho cô là đủ rồi. Mà anh lại tránh gần tìm xa, làm một đống việc ngốc, nghĩ nửa ngày lại đem thứ cô muốn lấy đi, phá hủy còn tự cho đó là bảo hộ cô.

Giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười và ngu xuẩn. Anh thực sự đã hiểu, nhưng là…………

“Em bây giờ còn muốn yêu anh sao?”

Nào có ai lại hỏi như vậy! Cô cũng chưa hề nói là cô thương anh, ít nhất trong trí nhớ hiện tại là không có, anh dựa vào cái gì mà tự tin cho rằng cô nhất định là thương anh.

“Vậy anh trả lại trí nhớ cho tôi!” Đó là tiếng nói của cô sao? Sao lại giống làm nũng thế, rõ ràng cô không thế mà.

Trạm Hàn lắc đầu: “Không được”

“Vậy chuyện kia không phải nói, em……..”

Anh khẩn trương, vươn tay ôm chặt lấy cô: “Chúng ta có thể tạo ra một lần nữa.” Cùng một chuyện, lài làm lại, vẫn là đông lòng, lại thể nghiệm lần nữa, đem trí nhớ không hoàn chình của cô hoàn thiện.

“……..” Đã quên mất điều muốn nói, bên tai thì thầm tiếng nói mềm nhẹ, đa tình, làm cho cô cả người hư nhuyễn, rốt cuộc không giữ được ý định ban đầu.

Cái gì mà không hiểu tình yêu, người này chính là cao thủ tán gái thì có.

Vào lúc Diệp Dung Hoa còn mơ màng, Trạm Hàn đã nhanh chóng chuyển nhà cho cô, đem đồ đạc của cô chuyển hết qua đây, bắt đầu cuộc sống ở chung của hai người.

Qua một tháng, cô từ từ hồi phục thoát khỏi trạng thái mơ màng, chỉ nhớ rõ khi đó bắt đầu bằng một nụ hôn, về sau những chuyện sảy ra không thể vãn hồi, đêm đó vượt qua trên giường của anh.

Về sau, số lần cô ngủ giường của mình càng ngày càng ít, cuối cùng là toàn cùng Trạm Hàn ở chung phòng, phòng của cô trở thành thư phòng.

Bởi vì mỗi một lần anh sẽ đều nói: “Chúng ta trước kia đều như vậy” Thực vô lại đều lấy cớ là: “Anh đang đem trí nhớ trả cho cô”.

Đêm hôm nay, vừa ân ái xong, cô ghé vào trên người anh thở dốc.

“Chúng ta trước kia cũng như vậy?” Quá điên cuồng, dường như là từ phòng bếp dây dưa đến phòng ngủ, cô không tin bọn họ trước kia cũng cuồng nhiệt như vậy.

Anh thành thực trả lời: “Cái này ngày trước kia không có.”

Cô cười nhẹ, cắn cắn vai trần của anh.

Trạm Hàn chấp nhận cô cắn, lòng bàn tay vuốt lên tấm lưng trần đầy mồ hôi của cô, hạ mắt trầm ngâm nói:”Dung Hoa, anh là yêu, một con rắn ngàn năm.”

Động tác của cô dừng lại: “Giọng nói của anh hình như rất coi thường rắn nha. Phải biết rằng, Nữ Oa nương nương cũng là đầu người thân rắn, mọi người trên thế giới đều gọi người một tiếng là nương nương nha” Kim quang lòe lòe, rất tôn quý đó.

Phải không? Cô nghĩ như vậy sao?

“Nhưng là em thực sự sợ hãi, trước kia, chính là ở đây.” Anh chỉ hướng tủ quần áo: “Em nhìn thấy, bị anh dọa cho mất hồn mất phách, anh không còn cách nào, mới xóa đi đoạn trí nhớ kia của em.”

“Thực xin lỗi” Cô đau lòng vỗ vỗ má anh, cô sợ hãi xoay người chạy đi nhất định làm cho anh thực bi thương.

Anh lắc đầu: “Anh không trách em, anh chỉ sợ một ngày, em lại bị anh dọa sợ nên mới nói trước cho em biết.”

“Vậy hiện tại anh không sợ em nghe xong lại sợ chạy mất dạng sao?”

“Em sẽ không”

Về sau anh mới phát hiện, thì ra cô đã sớm biết nguyện hình của anh, thì ra cô vẫn là vì một con rắn yêu tinh ngàn năm.

Cô có sợ, đó là phản ứng tự nhiên của con người, bất kẻ ai trong tình huống kia cũng bị dọa, cô chỉ là chưa chuẩn bị tâm lý chứ không phải không chấp nhận được.

“Nếu một ngày, em nhìn thấy, không phải sợ, anh sẽ không thương tổn đến em.”

“Ừ” Cô không nói cho anh biết, có lẽ cô đã thấy rồi.

Gần đây thường có chút hình ảnh mơ hồ hiện nên trong óc, như là cô nằm trong lòng anh ngủ, cô ở trong bếp nướng bánh bích quy, anh ở đằng sau thân mật ôm lấy thắt lưng cô, cô đọc sách gối đầu lên đùi anh anh, thậm chí còn có màn kinh hồn ở phòng ngủ anh nói qua.

Có lẽ là lấy góc độ người thứ ba quan sát, hoặc bởi vì biết đó là anh nên không lập tức hoảng sợ.

“Em có chút tò mò là………anh bao nhiêu tuổi rồi hả?”

“Chắc là 2300 tuổi.” Đó là tính số nguyên, số lẻ thôi không nhắc đến.

Chăc! Quả nhiên là làm người khác ngạc nhiên, không ai có thể hình dung.

Trạm Hàn thấy cô thực lâu không nói. Cúi đầu nhìn cô có chút rầu rĩ: “Làm sao vậy?”

“50 năm sau, anh trông vẫn như này sao?” Trẻ tuổi tuấn tú, mà cô lại già đi. Bọn họ trông giống như hai người yêu nhau, sau thì là mẹ con cuối cùng thậm trí là bà với cháu………Cô không xác định được là cô có chấp nhận được điều này không.

Cô có thể không để ý người khác chỉ trỏ, lại không vượt qua được chướng ngại tâm lý của chính mình. Phụ nữ vĩnh viễn đều hy vọng ở trong mắt người yêu mình là xinh đẹp nhất, cho dù người kia không để ý, cô cũng không có biện pháp chấp nhận việc mình già yếu xuất hiện trước mắt anh.”

“Anh sẽ, em cũng sẽ”

“Sao?”

“Thật có lỗi, luôn luôn không nói rõ ràng với em. Anh đánh tan linh than, làm cho em khi mới sinh ra, anh đã đem nội đan đưa vào trong cơ thể em, ngưng tụ tại đan điền của em.”

“Kia…………là như nào?”

“Không già không chết” Anh vô tình quấy nhiễu luân hồi của cô, vốn định chờ cô 30 tuổi, nguyên linh ổn định sẽ thu hồi nội đan, nhưng hiện tại anh không muốn. Không muốn cô lại nhập luân hồi, thoát khỏi lục đạo, vĩnh viễn cùng anh.

“Vậy anh…………….thì như nào?”

“Sẽ không…..” Dưới ánh mắt chất vấn của cô, anh thở dài, thản nhiên thừa nhận : “Em đừng cách anh quá xa, liền sẽ không sao” Anh đã đáp ứng nên sẽ không lừa cô.

Ngoại tộc tu hành khác với tiên phật tu hành, tiên phật là hấp thụ linh khí trời đất, viên nội đan đó là có tác dụng duy trì cuộc sống, mà anh trừ bỏ nội đan, còn có linh châu chứa hơn 2000 năm tu vị, chưa phạm sát giới, linh châu giống như thủy tinh trong suốt.

Mất đi nội đan, anh vẫn có ngàn năm tu hành hộ thể, cũng không có gì đáng ngại, chỉ cần cô ở gần anh, nội đan có thể cảm nhận được hơi thở của chủ nhân.

Nghe xong anh giải thích, Diệp Dung Hoa kinh hô: “Anh điên rồi! Vạn nhất có xảy ra chuyện gì. Anh không tìm thấy em, chẳng phải là xong đời rồi sao!”

Anh cư nhiên đem mạng mình đặt trong tay cô, còn tận 29 năm rồi!

“Sẽ không” Anh cười cười nhìn cô, hôn miệng nhỏ đang vì ngạc nhiên mà mở kia.

Anh……..cười nha!

Chưa từng nhìn thấy anh cười, Diệp Dung Hoa nhất thời sửng sốt.

“Chỉ cần trong lòng em nghĩ đến anh, vô luận ở đâu, anh đều cảm nhận được,’

“Đúng vậy, khó trách cảm xúc của em, những việc em làm anh đều nắm rõ hết như lòng bàn tay.” Như vậy cô làm sao có thể thoát được khỏi tay anh, thật sự là làm bậy mà, cô bắt đầu có cảm giác như là bị lừa.

“Hối hận sao?” Anh giả vờ hỏi.

“Đúng vậy, lên nhầm thuyền giặc.” Cô cũng hài hước đáp, vươn người nên hôn anh.

“Chỉ sợ không kịp rồi.” Tách hai chân cô ra, hướng chỗ ướt át kia thẳng tiến, thâm tình đọc chiếm.

“A………” Cô hừ nhẹ, nhắm mắt lại cảm nhận anh ở trong cơ thể cô nóng rực, mãnh liệt xâm chiếm “Tháng sau em gái em kết hôn, cùng nhau đến đó nha.”

Xoay người đem cô áp xuống giường, thay đổi tư thế thân mật, bị lời nói đột ngột của cô làm ngẩn ra dừng lại động tác “Anh?”

“Đúng vậy, chính thức giới thiệu anh với bố mẹ em.”

Hai viền mắt nóng lên, nhỏ tiếng đáp: “Được”