Gia Hữu Trư Yêu

Chương 14



CHƯƠNG 14

Tô Phi Hồng vội vã ôm lấy Chu Chu, ha hả cười nói: “Cái này cũng có gì không tốt đâu, ta nhìn thấu thân phận của ngươi, nhưng đã đối với ngươi thế nào? Cho ngươi rất nhiều thứ ăn ngon không phải sao? Ngươi xem, ta đối với ngươi thật tốt, đúng không? Ân, ngươi nếu như không thích cái tên Chu Chu này, ta liền đặt cho ngươi một nhũ danh, kêu trư trư, chỉ có ta mới được gọi có được không?”

Chu Chu lập tức nín khóc mỉm cười, thập phần hàm hậu vui mừng gật đầu. Thu Thoan không nói gì đứng một bên nhìn, nghĩ thầm trư yêu a trư yêu, ngươi làm sao mà tu luyện được thành yêu vậy? Ngốc đến mức này. Nghe vương gia nói mấy câu mà quên luôn trước kia hắn hành hạ ngươi khốn khổ như thế nào sao? Ngươi cũng không ngẫm lại lúc mới nhận thức vương gia, hắn còn đá ít nhiều cước lên người ngươi? Nhưng… những lời này nàng đương nhiên không dám nói ra, bằng không Vương gia sẽ làm thịt nàng a.

“Điểm tâm đâu? Vương gia, chúng ta còn không có ăn điểm tâm.” Chu Chu đem ngón tay đặt trong miệng mút vào, con mắt ngập nước chăm chú nhìn Tô Phi Hồng, nhất thời khiến hắn tê rần nửa người, hận không thể một cước đem Thu Thoan đá ra ngoài, sau đó buông màn, ôm lấy tiểu trư hảo hảo trên giường lăn lộn vài vòng, hay nhất là có thể đại chiến ba trăm hiệp. Hắn mới nghĩ tới tình cảnh hương diễm đấy, không khỏi máu mũi đều nhanh chảy xuống tới, nhưng suy cho cùng hắn làm nhiếp chính vương gia đã được vài năm, định lực về khoản ấy vẫn phải có. Chỉ bất quá máu mũi tuy rằng ngừng đúng lúc, nhưng rốt cuộc bên khoé miệng lại chảy xuống một đạo nước bọt.

Chu Chu sợ đến “A” một tiếng kêu to, từ trên giường trực tiếp phi xuống đất, hoảng sợ nhìn Tô Phi Hồng, ngón tay run rẩy chỉ vào hắn, lắp bắp nói: “Ngươi. . . Ngươi chảy nước miếng, ngươi. . . Ngươi có đúng hay không muốn ăn sạch ta?” Vừa dứt lời Tô phi hồng trên đầu chảy xuống hai hàng mồ hôi lạnh, nghĩ thầm trư trư này một chút cũng không có ngốc A, hắn liếc mắt một cái cư nhiên xem thấu tâm tư của ta, biết ta đối hắn có chút ít nhiều tình cảm không kiềm lòng được, nhưng giờ sao đây? Buông tha hắn sao? Hay là lập tức đem hắn phóng lên giường mà ăn kiền mạt tịnh?

Tại thời điểm hắn đang suy nghĩ, Chu Chu lại mở miệng, hắn thu ngón tay, bi thương nói: “Ta. . . Ta sao lại có thể quên, ngươi thích ăn nhất là thịt trư, ô ô ô, ngươi nhất định là trước đây xem ta hình dạng lớn, cho nên cho rằng thịt ta rất già, mới không có ăn tươi ta. Hiện tại ta biến thành người, ngươi xem thấy da thịt ta rất nhỏ rất non, cho nên nổi lòng thèm ăn, ô ô ô, Vương gia, ta. . . Ta nói cho ngươi nga, tuy rằng. . . Tuy rằng ta hiện tại thoạt nhìn da thịt là rất nhỏ nộn, nhưng đây là hàng thật giá thật thịt người, Không phải trư thịt. . .”

Tô Phi Hồng lại hút một ngụm lãnh khí, suýt nữa té xỉu, náo loạn nửa ngày, hai người là kê đồng áp giảng (ông nói gà bà nói vịt =.=), hắn rất muốn nói cho Chu Chu rằng cái ăn này khác với cái ăn kia, nhưng… nghĩ đi nghĩ lại, bản thân nhận thức của nguời này là cũng bất quá đúng một ngày đêm một đêm mà thôi, mới có như vậy sao có thể có cơ sở mị lực để cùng hắn thiết lập cái ăn kia được, nói với hắn là ngươi lúc này đã theo ta nên ta nghĩ cùng ngươi trên giường lăn lăn vài vòng, hay nhất là còn có thể dùng bộ vị nào đó trên thân thể ta cùng một bộ vị nào đó trên thân thể ngươi giao lưu giao lưu, loại sự tình e rằng so với lí giải ăn thịt người kia cũng chẳng tốt hơn.

Nghĩ tới đây, Tô Phi Hồng tuyệt vọng phát hiện bản thân bất luận như thế nào cũng không được đem Chu Chu một ngụm ăn tươi vào lúc này. Như vậy không chỉ bản thân phạm tội cường bạo, mà Chu Chu cũng có thể giãy giụa chạy mất, ai biết được sau khi hắn biến thành người, cái lưới này có còn sử dụng được với hắn không? Vạn nhất hắn quá mức sợ hãi, phát huy tất cả tiềm lực trong cơ thể, trốn biệt tăm biệt tích thì sao? Mình biết sao được hắn chạy đến miền quê nào mà bắt lại.

Quên đi quên đi, muộn chút nhưng cơm vẫn ngon. Tô Phi Hồng cứ như vậy mà tự mình đắc ý, một bên thăm dò Chu Chu nói: “Được rồi trư trư, ngươi xem ngươi hiện tại hình người, ta cũng phát hiện ngươi chỉ là một yêu tinh rất ôn nhu khả ái, vậy nên chúng ta sẽ không cần cái lưới này nữa.” Hắn vừa nói vừa đem lưới thu hồi, cái lưới giăng trên người Chu Chu, là chứng cứ phạm tội hắn đã đối xử thô bạo với Chu Chu, đương nhiên phải nhanh chóng thu hồi. Dù sao chỉ cần có những cái thích ăn kia, cái con trư này cũng sẽ ngoan ngoãn mà ở lại bên mình. Tô Phi Hồng đắc ý mà cười trong lòng .

Sau một khắc, Chu Chu ngẩng khuôn mặt tròn xoe nhỏ nhắn lên, một đôi mắt to ngập tràn nước, bộ dạng đáng thương nhìn hắn, đem ngón tay bỏ vào miệng ra sức ngậm lấy, nức nở nói: “Ngươi định đuổi ta đi sao? Ta. . . Ta biết ta chỉ là cái yêu tinh, là. . . không thể cùng với con người chung một chỗ, nhưng ta. . . nhưng ta thực sự không có hại ai cả, ta lá gan rất nhỏ, lại ngốc, thực sự chưa từng có làm tổn hại đến ai, ta. . . ta không biết đi nơi nào, ta nghĩ sẽ ở tại chỗ này, nếu như. . . nếu như ngươi lo lắng, ta có thể đi ra chuồng lợn phía sau ở, ta có thể ăn chung ở chung với lũ trư kia. . .”

Không đợi hắn nói xong, Tô Phi Hồng liền đem hắn gắt gao kéo vào trong lòng, ha hả cười nói: “Tiểu ngốc nghếch, ngươi cùng ta ở tại một chỗ, sao lại ở chuồng lợn làm cái gì, đi, chúng ta bây giờ phải đi ăn điểm tâm, sau này ngươi cùng ta ở một chỗ, muốn ăn cái gì ta liền mang cho ngươi cái đó.” Hắn trong lòng vô cùng cao hứng, nghĩ thầm tiểu ngốc nghếch này, ta còn sợ hắn trốn mất, kết quả hắn ngược lại chủ động yêu cầu lưu lại, hắc hắc, tiểu trư trư a, chính ngươi tự đưa mình dâng vào miệng cọp, ta có đúng là không cần khách khí nữa hay không, đâu thể để thịt dâng tận miệng lại không ăn, có đúng hay không?

Đáng tiếc Chu Chu đã vội coi Tô Phi Hồng là cái người tốt không ai sánh được, đương nhiên không biết đến cái chủ ý trong lòng hắn. Cao hứng bừng bừng cùng hắn tay trong tay đi đến nhà ăn. Bọn người hầu nhìn thấy cái đầu trư một đêm biến thành mĩ nhân, đều tấm tắc tán dương, thật sự là không có ai chán ghét hay sợ hãi, không hiểu tại sao, Chu Chu lớn lên thực sự vô cùng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn lại phiêu lượng, làm ai nhìn thấy tâm cũng không tránh khỏi sinh lòng muốn thân cận, căn bản không hề giống một cái yêu tinh hung tàn.

Chu Chu theo Tô Phi Hồng một đường xuyên qua vườn, trên đường tới nhà ăn, liền gặp gần như toàn bộ người hầu trong phủ. Hắn sợ hãi nâng con mắt cùng mọi người cười cười chào hỏi, dáng dấp đáng yêu trìu mến lập tức kích thích tình cảm mẫu tử của nữ nhân, còn chưa đi tới nhà ăn, đã nhận được đến vài mâm điểm tâm. Thế là hắn vừa đi vừa ăn, dáng điệu thơ ngây dáng dấp tựa cúc làm mê đảo một đống người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.