Gia Hữu Trư Yêu

Chương 31



Bảo bảo của tô phi hồng cuối cùng cũng được đặt một cái tên thật hay, kêu làm Tô Trì , sở dĩ lấy cái tên là “Trì”, đều là ý tứ của chu chu, hắn cho rằng làm một cái đầu trư, bi ai lớn nhất chính là hỗn ăn chờ chết, cũng biết là cuộc đời bản thân đã không thoát được khỏi cái thói quen này của loài trư, thế nhưng nhi tử trăm triệu lần không thể để hắn như vậy, hắn mong muốn nhi tử tương lai tài năng ở trong thiên địa bôn ba như điện, ở cửu thiên chư giới tự do rong đuổi, bởi vậy mới đặt tên này cho hắn. ( Trì nghĩa là nhanh nhẹn, chạy băng băng, rong đuổi khắp chốn )

Đôi khi trong lúc nghĩ tên, không khỏi lại nghĩ tới mã yêu, thầm nghĩ nếu như hắn cũng ở lại Nhân Gian Giới, vạn nhất sinh hoạt vợ chồng sau đó có cục cưng, có thể hay không cũng đặt tên này ? Bất quá… Nghĩ đi nghĩ lại, lại thấy rằng ngoại trừ con trư ngu ngốc mình ra, các huynh đệ khác đều không có khả năng ở lại Nhân Gian Giới , sau này cùng nhau tụ hội phi tiên, chỉ có bản thân trơ trọi ở lại, nghĩ vậy không khỏi khiến tinh thần buồn bã ảm đạm.

Mỗi lần tinh thần bi thương, liền mang nhi tử bế đi bế lại, tiểu tử kia đã sắp đến ngày đầy tháng rồi, lại lớn,linh hoạt giống hài tử đã tám chín tháng nhà người khác , hơn nữa vô cùng có năng lực ăn uống, nhìn thân thể nhỏ nhỏ ngày một phì ra , khiến hắn là nương thực sự không yên lòng. Nghĩ thầm cứ như vậy thêm một tí nữa, thì còn gì là “trì”nữa a?

Lúc này tiểu tô trì nhìn thấy tuyệt mỹ mẫu thân đang suy nghĩ phiêu hồn nơi nào, dáng vẻ buồn sầu giống Lâm Đại Ngọc*, liền vô tâm vô phế khanh khách bật cười, hắn cười, trên khuôn mặt béo đô đô nhỏ nhắn liền xuất hiện hai cái má lúm đồng tiền xinh xinh, thập phần khả ái,hắn kéo kéo tay áo Tô Phi Hồng, từng tiếng từng tiếng đứt quãng nói: “Ba ba. . . Ba ba, nương … nương. . . Ăn. . . Ăn. . .”

Tô Phi Hồng nhịn không được cười, trên khuôn mặt béo béo nhỏ nhỏ của nhi tử hôn xuống một cái, sau đó một tay đem mâm điểm tâm mang tới, chứa đầy rau dưa hoa quả đồ nguội.

Quả nhiên, chu chu vừa nhìn thấy một bàn tử điểm tâm, nhất thời liền tổ tông cũng quên, mặt mày rạng rỡ tiếp nhận ăn đến vui vẻ, một bên mồm miệng không rõ lầm bầm nói: “Phi cái gì tiên A, có ái nhân có nhi tử, có cái ăn có chỗ ngủ, loại này thần tiên có thể so sánh được sao? Ừ ân, ta chính là một con trư yêu không có chí lớn đấy, ta chính là muốn cùng Vương gia sống tai nhân gian yêu nhau đến già , ăn đến long trời lở đất không hối hận, ngủ thẳng thẳng đến thiên tháp địa hãm cũng không ưu sầu. . .”

Tô Phi Hồng cùng tiểu tô trì cười đến khom lưng ôm bụng, gần đây chu chu tựa hồ rất thích lảm nhảm lầm bẩm, hơn nữa mặc kệ ban đầu là cái nội dung gì, đến cuối cùng lại lăn về phương diện ăn , thật sự thập phần buồn cười.

Chu chu ăn xong rồi, Tô Phi Hồng mới ngồi ở bên người hắn nói: “Trư trư A, nhi tử sắp được đầy tháng, thái hậu muốn tổ chức cho hắn một lễ mừng đầy tháng, ngươi là nương hắn sao có thể không để ý đến chứ, ta xem chúng ta mấy ngày nữa liền đến hoàng cung, trụ lại mấy ngày, bàn bạc kĩ việc này, vừa lúc thái tử ca ca nhìn qua cũng không vui, hắn rất thích cục cưng nhà chúng ta, mượn cơ hội này để hắn cùng cục cưng ở tại một chỗ ngốc vài ngày, khiến hắn vui lên, ngươi có chịu không?”

“Điều này ngươi nói với ta làm cái gì? Ngươi biết ta cuối cùng đều đồng ý theo ngươi mà.” Chu chu liếc mắt xem thường ái nhân, lại nghe Tô Phi Hồng nhịn không được cười nói: “Cái gì chứ, ngươi căn bản là chỉ muốn ăn cho tốt thôi, chỉ cần là có thể cho ngươi ăn cho ngươi ngủ, ở nơi nào ngươi cũng không quan tâm.” Một câu chưa nói xong, bị nói trúng tâm tư chu chu liền thẹn quá thành giận nhảy dựng lên trong phòng đuổi đánh ái nhân, một nhà ba người, tiếng cười truyền đi xa vang mãi.

Thế là cả nhà Tô Phi Hồng tiến vào hoàng cung, lễ đầy tháng vô cùng náo nhiệt cuối cũng cũng đến, lúc đó thân phận bí mật của Tô Phi Hồng sớm đã được công khai, nhưng thái tử cùng hiền vương đều đối với hắn kính yêu tôn trọng, thế nên các thần tử có ai mà lại dám không thức thời nhảy ra nói xấu hắn, huống chi Tô Phi Hồng thủ đoạn cùng thế lực có ai mà không biết, ai dám không nịnh bợ hắn chứ, buổi tối mở sổ lễ vật (aka đếm tiền O.o) , giỏi nha, đủ để nhét đầy hai cái đại thương khố luôn.

Nháo đến tận nửa đêm, tiểu tô trì tinh lực tràn đầy rốt cục nặng nề đi ngủ, Tô Phi Hồng cùng chu chu tiễn bước những khách nhân, giang thanh vũ cũng liền hướng bọn họ cáo từ, chẳng biết vì cái gì, Tô Phi Hồng lại có một cái ảo giác, tựa hồ ngày hôm nay thái tử ca ca có chút không giống với mọi ngày, thật giống như là đã hạ quyết tâm làm một điều gì đó , nhưng hắn rất nhanh liền đem loại cảm giác này vứt ra khỏi đầu, nghĩ thầm đã một tháng rồi, Lục Phong Lăng đến nửa điểm tin tức cũng không có, tám phần mười là đã chết, đã như vậy, thái tử ca ca còn có thể có cái gì cần suy nghĩ lo lắng nữa?

Ai ngờ ngủ một đêm, sáng sớm hôm sau, mới vừa đứng lên rửa mặt chải đầu, còn chưa vội đi gặp thái tử cùng nhau lên triều, liền thấy một tiểu thái giám ở Đông cung lảo đảo chạy tới, hét lớn: “Không tốt. . . Không tốt rồi, Vương gia. . . Thái tử điện hạ hắn. . . Hắn. . . Hắn. . . Hắn hắn hắn. . .” Hắn khẩn trương lắp bắp nói không ra tiếng, nôn nóng chạy đến bên tô phi hồng ,vội vã đến muốn ngất, thấy trong tay hắn cầm một phong thơ, Tô Phi Hồng không nói năng gì liền một tay đoạt lấy, chỉ thấy mặt trên có dòng chữ: “Mẫu hậu ,vương đệ đừng nên lo lắng, ta xuất cung muốn tìm một cái đáp án , nhanh thì một tháng, chậm thì nửa năm, trở về gặp nhau. Thanh Vũ tự tay viết.” Chữ viết rồng bay phượng múa, nét chữ cứng cáp, nhìn ra được khi viết tờ giấy này, giang thanh vũ đã hạ bao nhiêu quyết tâm. Cùng lúc đó, tiểu thái giám kia rốt cục cũng đem một câu nói hoàn chỉnh nói ra: “Thái tử điện hạ hắn đã đi ra ngoài.”

Mày kiếm ninh lên, một lúc lâu lại giãn ra, Tô Phi Hồng cười khổ, tay vò vò tờ giấy, lắc đầu nói: “Ầm ĩ nháo đến loạn cả lên, bảo vệ,lo lắng đến tận cuối cùng, ngươi lại tìm người nọ để nương tựa, cái này gọi là. . . Cái này gọi là con mẹ nó chuyện gì nhỉ?. Quên đi quên đi, lẽ nào đây là nhân duyên của ngươi? Chỉ mong là ngươi đã suy nghĩ thật cẩn thận rõ ràng.”

Ngẩng đầu nhìn lên, trăng vẫn còn treo trên ngọn cây phía tây, vẫn còn chưa biến mất, phía sau truyền đến tiếng hít thở đều đều của nhi tử cùng ái nhân , đột nhiên một cỗ ấm áp chậm rãi chảy trong ***g ngực, hắn nhẹ nhàng đem giấy viết thư cất vào trong tay áo, trầm giọng nói: “Được rồi, vào triều thôi.” Trong lòng lại nghĩ: tiểu tử hiền vương đâu rồi? Được, phải nhanh chóng đem hắn đi chuẩn bị làm đại điển đăng cơ, tuyệt không để tiểu tử này tìm lý do gì để đào thoát.

Phía Đông một ánh bạch sắc chậm rãi hiện ra, mặt trời tỏa ra từng vòng ánh sáng hồng, đang từ khe núi đi lên, hiếu kì nhìn nhân gian tràn ngập tinh thần phấn chấn cùng hạnh phúc..

【 toàn bộ văn hoàn 】

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.