Gia, Khẩu Vị Quá Nặng

Chương 117: V24.1: Giãy giụa (1)



Kim Bác Hùng kích động như vậy là vì ông ta biết người chết, thậm chí còn có chút quen thân!

Người này là một trong số những kẻ đã cùng Kim Bưu Hổ gây ra vụ bắt cóc năm năm trước, đồng thời cũng là nhân vật chính của án mất tích ba năm trước. Vì là anh em xưng huynh gọi đệ của Kim Bưu Hổ nên năm đó Kim Bác Hùng đã nhờ người hỗ trợ tìm kiếm, thế nhưng cả cảnh sát lẫn thám tử tư đều phải bó tay trước vụ án này, như thể bọn họ thật sự bốc hơi khỏi trần gian.

Mà bây giờ, ngay trước mặt ông ta, kẻ đó đã không còn mắt và bộ phận sinh dục, bị đinh và sợi tơ vặn vẹo thành một hình dạng đáng sợ, trời ơi...

Kim Bác Hùng nhất thời kinh hãi quá độ, trợn mắt hôn mê bất tỉnh.

Lưu Miên cùng một pháp y trung niên thực hiện bước đầu giám định hiện trường. Nam pháp y có vẻ dày dạn kinh nghiệm, ông ta xem xét làn da thi thể, đè ép vùng bụng thi thể, kiểm tra khoang miệng thi thể, mùi tanh tưởi xộc ra khiến ông ta lập tức nhíu mày, “Hung thủ nhất định là rất biến thái.”

“Chuyện này không phải đã quá rõ ràng rồi sao Trịnh tiến sĩ?” Một viên cảnh sát trẻ tuổi phẩy phẩy tay xua đi đám khí hôi thối đang lờn vờn trước mũi. Chết kiểu này, cây đinh, sợi tơ, và cả độ vặn vẹo, tất cả đều nói rõ đây là một vụ án giết người biến thái.

“Không phải, ý tôi là, hung thủ nhất định là một kẻ biến thái tâm lý bất bình thường.” Nói đoạn, Trịnh tiến sĩ bất chợt chỉ tay về phía Mặc Khiêm Nhân, “Có lẽ Mặc tiên sinh là người am hiểu về sinh vật này nhất.”

Mọi người đều nhìn sang Mặc Khiêm Nhân, lúc này hắn đang trầm mặc quan sát thi thể. Nghe Trịnh tiến sĩ nói vậy, bọn họ chỉ hiểu ông ta muốn đề cập đến một kiểu biến thái.

“Vì sao ông biết?” Đại đội trưởng hỏi Trịnh tiến sĩ, ông ta đã từng đảm nhiệm không ít vụ án kỳ lạ, nhiều vụ được cho là loại trả thù tâm lý, nhưng biến thái thực sự thì không được mấy vụ.

Trịnh tiến sĩ nhíu mày nói, “Người này chết ít nhất đã trên hai năm.”

“Cái gì?” Các cảnh sát và thậm chí là cả Lưu Miên đều khiếp sợ nhìn sang Trịnh tiến sĩ. Hai năm? Làm sao có thể như thế? Không một thi thể nào có thể còn nguyên vẹn sau hai năm đằng đẵng, trừ khi được bảo quản trong tủ lạnh hoặc làm thành xác ướp.

Trịnh tiến sĩ nói, “Mặt ngoài và nội tạng thi thể đã được xử lý bằng một loại dung dịch đặc thù chứa formalin giúp giữ cho nội tạng được nguyên vẹn. Có khả năng hung thủ đã xử lý thi thể khá đều đặn, sở dĩ nó bắt đầu phân hủy có thể là vì không được ‘chăm sóc’ từ sau khi bị nhét vào bức tường, nội tạng vốn phải thối rữa đã bắt đầu thối rữa rất nhanh. Nhìn xem, trên thi thể này không hề có vết hoen mà các thi thể nên có, thậm chí còn cực kỳ tươi mới hoàn hảo.”

Mọi người trợn to hai mắt, khó lòng nén được nỗi khiếp sợ. Chuyện này... quả thật là chuyện chỉ một kẻ biến thái mới có thể làm ra. Đã giết người rồi chơi đùa ra nông nỗi này mà vẫn chưa thấy đủ, còn muốn liên tục đưa loại chất lỏng nào đó vào thi thể, làm cho toàn bộ nội tạng được giữ nguyên vẹn bên trong thân thể, trời ạ...

“Thôi, những thứ khác thì phải giải phẫu mới biết được.” Sau khi chỉ huy người ta chuẩn bị di chuyển thi thể, Trịnh tiến sĩ quay đầu nhìn học sinh của mình, cũng chính là Lưu Miên đang sợ hãi cau mày như muốn nôn, ông nghiêm túc nói, “Nếu đã chọn làm pháp y thì phải chuẩn bị tinh thần tiếp xúc với mọi loại thi thể.”

Tuổi Lưu Miên không nhỏ, thời gian theo Trịnh tiến sĩ cũng không ngắn nên đương nhiên rất hiểu tính tình thầy giáo mình, cô ta vội vàng gật đầu, “Em biết, chỉ là... bị hù dọa một chút mà thôi.” Thực ra Lưu Miên muốn nói rằng, không hiểu sao cô ta lại thấy thi thể kia nhìn quen quen.

“Dọn dẹp đồ đạc của mình đi, tôi chờ em trong cục.”

“Vâng.”

Nhìn Trịnh tiến sĩ rời đi cùng những người khác, Lưu Miên đảo mắt quanh căn phòng đã bị đập bỏ một mặt tường, cô ta thở dài một hơi, đồng thời trong lòng dấy lên một cơn tức giận, mẹ nó, căn hộ mà Kim gia quảng cáo là tốt đến cực phẩm chính là thế này sao? Mới vào ở ngày đầu tiên mà đã phát hiện một cái xác chết, nếu ở qua tối nay thì có khi cái xác sẽ trở thành cô ta! Thật uổng công nhờ vả Hoắc Á Lận giúp đỡ mua nó bằng giá cao!

Lưu Miên nổi giận đùng đùng vào nhà thu thập đồ đạc chuẩn bị chuyển ra khỏi cái chốn quỷ quái này, chợt nhìn thấy con rắn nhỏ đặt trên đầu giường, không hiểu tại sao, tâm trạng cô ta bỗng khá hơn một chút. Lưu Miên cầm lấy nó, hôn lên chiếc đầu nho nhỏ đáng yêu, thích thú lắc lắc thân rắn, cảm giác được bên trong có vật chuyển động, cô ta lại càng thêm tò mò, nghĩ bụng về đến nhà trọ cũ nhất định phải mở ra xem.

Sau khi từ chối lời mời của đại đội trưởng và việc đưa đón bằng xe cảnh sát, Mặc Khiêm Nhân ra đứng trước cổng lớn khu nghỉ dưỡng, đăm đăm nhìn về phía đối diện, trên mặt hắn không chút biểu cảm, đôi mắt sắc bén lạnh nhạt như xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp cây cao lớn mà thấy được căn biệt thự đen xám kia.

Chỉ chốc lát sau, Mặc Khiêm Nhân cất bước đi xuyên qua con đường nhựa và hàng cây xanh. Bỗng nhiên, hắn dừng chân, nhìn về phía rãnh nước bên cạnh đường nhỏ, có một cô gái ngã xuống đó, dáng vẻ thoạt nhìn vô cùng chật vật, mái tóc nâu che khuất gương mặt khiến người ta nhìn không rõ.

Mặc Khiêm Nhân tiến lại gần rồi sải bước lên phía trên rãnh nước, khom lưng chạm vào cổ cô gái, cảm giác thấy mạch đập, vả lại cũng không quá mức suy yếu, hắn đứng dậy gọi điện thoại cho một chiếc xe cảnh sát chưa đi quá xa, bảo họ đưa cô gái này đến bệnh viện.

Một chiếc xe cảnh sát chạy tới, viên cảnh sát trẻ bước nhanh xuống xe, “Mặc tiên sinh!”

“Ở đây.” Mặc Khiêm Nhân vừa dùng khăn lau sạch bàn tay mới chạm vào cô gái vừa quét mắt về phía rãnh nước.

Tiểu Tử nhìn động tác của Mặc Khiêm Nhân, khóe mắt nhảy một cái, anh ta chẳng lạ gì cái cảnh này, Mặc Khiêm Nhân thường xuyên làm vậy ở cục cảnh sát, cuồng sạch sẽ quả nhiên thật đáng sợ.

Tiểu Tử cẩn thận ôm cô gái ra, cô gái này chắc hẳn là bất cẩn té ngã rồi va đầu vào tảng đá bên cạnh rãnh nước nên mới ngất xỉu. Thoạt nhìn có vẻ cô ta đã bị thứ gì đó dọa sợ, chân không đi giầy, nhiều chỗ có vết thương, trên người chỉ mặc độc một cái áo ngủ mỏng manh, toàn thân nóng rực vì phát sốt.

Cho tới khi mái tóc không còn che khuất khuôn mặt thì Mặc Khiêm Nhân mới để ý thấy, người này... chẳng phải chính là Bạch Tố Tình ngu xuẩn mà ác độc đấy sao?

Ngay lúc Tiểu Tử đang chuẩn bị đưa người lên xe, Bạch Tố Tình bật dậy như vừa gặp ác mộng, “Quỷ a!”

Viên cảnh sát trẻ tên Tiểu Tử liền giật thót.

Ngực Bạch Tố Tình phập phồng kịch liệt, toàn thân lạnh đến run rẩy, ánh mắt dại ra khó nén cơn hoảng sợ. Cô ta... hôm qua ở trong phòng Mộc Như Lam, đột nhiên nghe thấy âm thanh quái lạ nào đó, cô ta tưởng là âm thanh cửa sổ bị gió đập vào, thế nhưng đi xem thì chẳng thấy gì cả, đột nhiên phía sau có một cánh tay lạnh như băng đập vào vai... cô ta hoảng hồn chạy đi, chạy mãi chạy mãi, nào ngờ bị hụt chân, cô ta ngã nhào, đầu va vào cái gì đó, sau đó... Không có sau đó...

“Tiểu thư, cô không sao chứ?” Viên cảnh sát trẻ thử hỏi.

Bạch Tố Tình níu lấy cánh tay anh ta, đôi môi run run, “Có quỷ...”

“... Mặc tiên sinh, trước mắt tôi hẳn nên đưa cô gái này tới bệnh viện đúng không?” Viên cảnh sát cho rằng Bạch Tố Tình bị điên, đành bất đắc dĩ nhìn về phía Mặc Khiêm Nhân.

Lúc này Bạch Tố Tình mới đột nhiên phát hiện ở đây vẫn còn một người nữa, mà người đó lại chính là Mặc Khiêm Nhân!

“Có cần giúp cái gì không?” Mặc Khiêm Nhân nhìn Bạch Tố Tình dò xét.

Bạch Tố Tình vội vàng lắc đầu rồi cúi xuống né tránh ánh mắt hắn, “Không, không cần...”

“Cô nhìn thấy quỷ? Nhìn thấy ra sao?” Mặc Khiêm Nhân lại hỏi, hắn nhớ rõ ràng, giả thần giả quỷ chính là trò chơi sở trường của cô gái nào đó, thủ đoạn cao minh khiến người ta sợ hãi tột độ, lần trước còn hù một người đàn ông sợ tới mức mất luôn hứng thú với phụ nữ nữa cơ.

Bạch Tố Tình có hơi váng đầu nhưng vẫn không dám quên người kia đã bảo cô ta tuyệt đối không được khiêu khích Mặc Khiêm Nhân, tuyệt đối không được tới gần, ngay cả nói vài câu cũng không được. Hơn nữa, hắn và Mộc Như Lam có quan hệ không bình thường, nếu nói cho hắn biết thì có thể sẽ phải tiếp tục gặp mặt, vả lại lúc đó đang nửa đêm, cô ta cũng không biết mình thật sự gặp quỷ hay chỉ là tự mình dọa mình.

“... Có lẽ là tôi gặp ác mộng... Không có gì...” Bạch Tố Tình lắc đầu, thuận theo tình huống hiện tại, cô ta nghiêng đầu, giả vờ hôn mê để trốn tránh Mặc Khiêm Nhân.

“Tôi đưa cô gái này đi bệnh viện nhé Mặc tiên sinh.”

Mặc Khiêm Nhân đứng tại chỗ nhìn xe cảnh sát biến mất ở góc đường rồi chậm rãi xoay người tiến về phía khu biệt thự. Hai tay hắn đút trong túi quần, cước bộ lạnh lùng tự tin. Mỗi nơi hắn đặt chân như có thứ gì đó lạnh lẽo khuếch tán ra không trung, hình thành nên một vòng tròn ngăn cách giữa hắn và thế giới này. Giống hệt Mộc Như Lam.

Thấy nhiều người còn lờ mờ quá nên bây giờ ta tổng hợp lại danh sách những kẻ đã rơi vào tay Mộc Như Lam luôn nhé.

- 3 tên đồng bọn của Kim Bưu Hổ (bắt cóc-hiếp-giết Tiếu Tĩnh và Lý Nhã Lan một cách dã man, sau khi ra tù lại tiếp tục ngựa quen đường cũ, thậm chí còn định "xử" luôn Mộc Như Lam) bị Mộc Như Lam chế thành rối, 1 trong số đó bị móc mắt bỏ vào con rắn làm quà cho Lưu Miên, phần thân thì bị nhét vào tường.

- Kim Mạt Lỵ (trơ mắt nhìn Kim Bưu Hổ hại chết Tiếu Tĩnh và Lý Nhã Lan, trơ mắt làm chứng giả trên tòa hòng bao che cho Kim Bưu Hổ, yêu Mộc Như Lâm, biết Mộc Như Lâm có tình cảm với Mộc Như Lam nên âm mưu giết Mộc Như Lam) bị Mộc Như Lam ướp xác nhưng vì sai sót trong việc dùng thuốc nên nội tạng đựng trong bình bị thối rữa, phần thân thì đã được cất đi.

- Uông Cường (nhận hối lộ bao che cho Kim Bưu Hổ cùng đồng bọn, bạo lực gia đình, hại đời n bé trai) bị Mộc Như Lam đặt bẫy ở công trình xây dựng mà Kha Uyển Tình đã thắng thầu nhờ Chu thị trưởng, khi chết đầu thân mỗi thứ một nơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.