Gia, Khẩu Vị Quá Nặng

Chương 190: V51.2: Cùng nhau (2)



Dưới sắc chiều chạng vạng, màn đêm lặng lẽ phủ xuống thành phố.

Theo yêu cầu của Mộc Như Lam, Đổng Kỳ đưa cô đến bệnh viện. Nhìn bóng dáng cô biến mất sau cánh cửa, hắn hơi nheo mắt lại, sau đó vào xe đánh một cuộc gọi cho Đổng Tứ Hiên.

Em trai hắn biết Mộc Như Lam đã có bạn trai, hơn nữa còn biết thừa cô gái trong tấm ảnh hắn giữ chính là Mộc Như Lam, thế mà vẫn dám gạt hắn, đúng là đáng giận.

Đổng Kỳ ngồi gọi điện trong xe mà không hề biết phía sau có một chiếc xe đã bám theo bọn họ nãy giờ, hiện tại nó đang đỗ trước cổng bệnh viện, trông qua chẳng tốt lành gì.

Mộc Như Lam cầm hộp cháo đi đến phòng bệnh của Kha Vãn Nhu, nhắc tới cũng lạ, cô em họ này hẳn phải không dám tiếp cận cô nữa mới đúng, không ngờ hôm nay nó lại gọi điện nhờ cô mang cháo tới, còn bảo là có chuyện muốn nói nữa. Mộc Như Lam cảm thấy thú vị nên liền đồng ý.

Trong phòng bệnh, Ive đang đổi bình truyền dịch cho Kha Vãn Nhu, cô gái này gần như đã hạ sốt, trên môi treo một nụ cười e lệ, hai má cô ta đỏ ửng còn ánh mắt thì sáng lấp lánh, nom có vẻ rạo rực lòng xuân.

Mộc Như Lam cong ngón tay gõ cửa phòng làm hai người họ quay sang nhìn, cô mỉm cười đi vào, “Chào buổi tối, bác sĩ Ive, Vãn Nhu.”

“Buổi tối tốt lành, Mộc tiểu thư.” Ive nhìn Mộc Như Lam, nụ cười vốn lịch sự khách sáo ngay lập tức trở nên vô cùng quyến rũ.

Kha Vãn Nhu thấy thế thì sầm mặt, hai tay nắm lại thật chặt, cô ta biết, cô ta đáng lẽ phải biết! Lúc Ive vô tình mà cố ý dẫn dắt cô ta gọi cho Mộc Như Lam, cô ta đáng lẽ phải biết! Mộc Như Lam giỏi nhất là cướp đồ của người khác, thậm chí còn cướp rất dễ dàng!

Mộc Như Lam nhìn khuôn mặt rõ là nhăn nhó của Kha Vãn Nhu, lông mày hơi nhướng lên, “Sao vậy? Em gọi chị đến đưa cháo là để chị xem bản mặt khó coi của em à?”

Trái tim Kha Vãn Nhu thịch một cái, cô ta nghe lời Mộc Như Lam nói mà lạnh cả người. Ive cũng nhìn đăm đăm vào Kha Vãn Nhu, đôi mắt thâm thúy bí hiểm làm cô ta thầm phát hoảng.

Kha Vãn Nhu vội vàng nặn một nụ cười méo mó, “Kh-không phải đâu chị, tại em bỗng thấy hơi khó chịu thôi.”

“Vậy à, xin lỗi nhiều nha, chị vừa tới là đã làm em khó chịu.” Mộc Như Lam thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh băng, cô đặt hộp cháo lên chiếc bàn cạnh đầu giường, “Vì sức khỏe của em, chị đi trước vậy.”

Dứt lời, Mộc Như Lam đi thẳng ra ngoài mà không cho bọn họ một cơ hội mở miệng, ngay trong khoảng khắc cô xoay người bước đi, nụ cười tuyệt đẹp lại nở rộ trên môi, hấp dẫn biết bao ánh nhìn.

Ra khỏi bệnh viện, Mộc Như Lam đang định gọi taxi thì bỗng có một chiếc xe trườn tới, cửa xe hạ xuống, bác sĩ Ive mà giờ này đáng lẽ phải ở trong bệnh viện xuất hiện trước mặt cô, “Tôi có vinh hạnh đưa quý cô xinh đẹp như thiên sứ này về nhà không?”

“Bác sĩ không ở lại bệnh viện sao?” Mộc Như Lam cười hỏi.

“À, có chứ, nhưng tôi vẫn còn nhiều đồ đạc ở nhà trọ chưa được chuyển đến đây.” Ive xuống xe mở cửa xe cạnh ghế phụ lái cho Mộc Như Lam nhưng cô từ chối, cô muốn ngồi ghế sau.

“Em là cô gái đầu tiên không muốn ngồi ở ghế phụ lái của tôi đấy.” Ive nhìn cô qua kính chiếu hậu.

“Vậy à? Cách đây không lâu tôi đã quyết định không ngồi ghế phụ lái nữa.” Mộc Như Lam đọc tin nhắn mà người nào đó vừa gửi đến, miệng cười tủm tỉm.

“Thế thì đúng là đáng tiếc, tôi đã mất đi một cơ hội để tiếp xúc gần gũi với em.” Ive vừa nói vừa bắt đầu nổ máy. Nghe Kha Vãn Nhu bảo, Mộc Như Lam không quen thuộc đường xá Hồng Kông… Ive vươn lưỡi liếm môi, tạp vật màu đen điên cuồng chìm nổi giữa đôi mắt thâm thúy, trong không khí phiêu đãng một hương vị ngọt ngào làm hắn hưng phấn đến phát điên.

Mộc Như Lam chỉ cười chứ không đáp, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính, xe đã quẹo vào một con đường nhỏ khá vắng, nhà cửa hai bên cũng dần thưa thớt, đường này không phải là đường trở về khu vực của kẻ giàu như Kha gia nha…

Nụ cười trên môi Mộc Như Lam mỗi lúc một sâu, đôi mắt cô tràn ngập vẻ phấn khích vặn vẹo. Lâu rồi chưa làm rối, cô thấy thật ngứa tay.

Hai sinh vật nguy hiểm đều xem nhau là con mồi, cùng tiến về một địa điểm nào đó. Ở đằng sau, một chiếc xe lặng lẽ bám theo.

“Đã xác định được mục tiêu, chưa biết bọn chúng đi đâu nhưng hướng đi đang có lợi cho chúng ta.” Trong xe có người nói chuyện điện thoại, đôi mắt gã hung ác, “Tôi nhất định sẽ bắt được đứa cháu gái mà Kha lão đầu yêu thương nhất! Để xem lão già đó còn phách lối nổi nữa không!”

“Đừng giết chết nó.” Từ đầu kia điện thoại truyền đến một giọng nói ôn hòa hoàn toàn không tương xứng với nội dung lời lẽ.

“Tôi sẽ cố gắng!” Thanh Hổ đáp bằng giọng hung tợn, xưng danh ở thành phố K lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gã gặp nạn, gã chưa nhận được tin có một băng nhóm mới nổi nên chỉ cho là Kha gia muốn trả thù chuyện gã nâng đỡ Kim gia vu hãm Mộc Như Lam bị tâm thần. Thanh Hổ gã đương nhiên sẽ đáp lễ đối phương thật trọn vẹn.

Hừ! Nếu thương cháu ngoại đến thế thì biểu hiện cho tốt đi! Kha gia bọn chúng đã sớm mất chỗ đứng trong giới hắc đạo mà vẫn trơ trẽn giả làm thái sơn bắc đẩu, mẹ kiếp!

Thanh Hổ cúp điện thoại, cảm giác đau đớn từ những vết thương vẫn còn rõ như in, kích thích gã càng thêm phẫn nộ, từ khi mới vào Ám Long làm đàn em đến khi ngồi lên cái ghế lão đại, chưa một ai dám làm gã khuất nhục như thế này! Chỉ cần nghĩ đến chuyện mình chật vật chạy suốt đêm về Hồng Kông rồi bị cấp trên cười nhạo là gã lại tức sôi gan, chết tiệt! Nhất định gã phải đòi lại cả vốn lẫn lời từ con bé Mộc Như Lam!

++++

Bên Kha Xương Hoàng không ngờ đối phương sẽ ra tay nhanh như thế, đến lúc người đàn ông kia cử người đi bảo vệ Mộc Như Lam thì đã không thấy cô đâu nữa rồi.

Mộc Như Lam và Ive mới đi giây trước thì giây sau Ebert đã đặt chân vào bệnh viện, đôi mắt xanh của hắn bắn ra những ánh nhìn quỷ dị. Cũng đẹp trai, cũng tóc vàng, cũng thân hình cao lớn, khí chất lại khá tương đồng, các y tá trong bệnh viện mới nhìn còn tưởng Ive vừa đi đã quay trở về.

Ebert cảm thụ nhịp tim đập, trong đầu dao động một làn sóng não dị thường, cuối cùng hắn cũng đã kết nối được với tư tưởng của Ive, theo cảm giác, hắn đi đến bệnh viện này, vào phòng bệnh của Kha Vãn Nhu, nhìn cô gái nằm trên giường, sau đó lại đi thang máy lên tầng năm, tới đứng trước cửa một căn phòng.

“Bác sĩ Ive?” Nữ bác sĩ mở cửa phòng, cô ta thấy Ebert thì mừng rỡ reo lên.

Dòng suy nghĩ của Ebert bị gián đoạn, cảm giác mà hắn vất vả lắm mới nắm được vụt mất trong tích tắc, hắn nhăn trán nhìn sang nữ bác sĩ làm cô ta giật cả mình, “Hóa ra không phải bác sĩ Ive!”

“Ive?” Đang bực mình mà bất ngờ nghe được cái tên này, Ebert chau mày.

Vài phút sau, đã lấy được thông tin về Ive từ nữ bác sĩ, Ebert lao xuống lầu gọi Kha Vãn Nhu đang nhắm mắt nghỉ ngơi dậy, thấy Kha Vãn Nhu tỉnh lại, Ebert không khỏi thở phào nhẹ nhõm, hắn cứ tưởng Kha Vãn Nhu nhắm mắt là vì đã bị Ive giết chết.

Kha Vãn Nhu kinh ngạc, “Ebert tiên sinh, có chuyện gì vậy?” Sao hắn lại trông như thể cô ta vừa dạo một vòng quanh quỷ môn quan vậy?

“Ive có cho cô cái gì, hay là hẹn cô đi đâu không?” Ebert ngồi lên ghế, hắn không ngờ Ive lại bạo gan dùng tên thật, có điều hắn ta sửa họ cũng phải, trên thế giới có nhiều người trùng tên lắm, toàn Hồng Kông chắc cũng phải hơn trăm người tên Ive.

Kha Vãn Nhu không hiểu gì, chỉ đành lắc đầu, “Sao vậy?” Chẳng phải hắn đang điều tra vụ án biến thái giết người sao? Tự nhiên chạy tới đây hỏi chuyện Ive làm gì?

Ebert không trả lời cô ta, hắn đứng dậy lấy di động gọi cho cảnh sát, mặc kệ Ive này có phải Ive mà hắn tìm hay không, hắn có cảm giác Ive đã từng xuất hiện tại bệnh viện này, thậm chí là trong căn phòng này, hơn nữa còn nổi hứng thèm ăn cô gái tên Kha Vãn Nhu này.

Kha Vãn Nhu nghe thấy Ebert nói với cảnh sát mấy từ “Ive”, “bệnh viện”, “kiểm tra”, “truy tìm tung tích”, đôi mắt cô ta trợn to, sắc mặt tái hẳn đi, chẳng lẽ…

Cúp điện thoại, Ebert bắt gặp biểu cảm kì lạ của Kha Vãn Nhu thì liền nhíu mày, “Cô biết cái gì?”

Sau nửa nhịp chần chừ, Kha Vãn Nhu vội xua tay đồng thời né tránh ánh mắt của Ebert. Cô ta không muốn nói cho hắn chuyện Ive đã đuổi theo Mộc Như Lam, hay cả chuyện cô ta nhìn qua cửa sổ thấy Mộc Như Lam lên xe của Ive. Nếu Ive thật là sát nhân biến thái thì… để hắn ta giết Mộc Như Lam cũng tốt!

Sự thật chứng minh, nói dối trước mặt chuyên gia tâm lý học là một hành động không sáng suốt chút nào.

Ebert trầm mặt đi nhanh ra khỏi bệnh viện, tay cầm điện thoại đánh một cuộc gọi quốc tế, chỉ chờ Mặc Khiêm Nhân bắt máy, hắn lập tức nói thẳng, “Mộc Như Lam đang đi với Ive!”

====

Mới hôm nọ định bảo Kha Vãn Nhu là phiên bản Hồng Kông của Bạch Tố Tình nhưng ít ác hơn, mà bây giờ mợ ấy chơi bẩn kiểu này nên thôi dẹp…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.