Giá Như Em Là Con Gái

Chương 13: Mối tình đầu của Layla



Quay lại với nó và Layla nhé! Hai người bọn nó chở nhau ra bờ sông trò chuyện

- Chuyện gì đã xảy ra? Cậu nói đi

- Alan…Alan…cậu ấy bảo muốn quen cậu

- Cái gì?_Nó như muốn nhảy dựng lên. Cái tên Alan đó muốn quen nó thật sao?_Là thật sao?

- Ừm

- Vậy sao cậu lại khóc?

- Tớ có khóc đâu!_Layla dẫu môi lên cãi lại nó

- Còn không? Nước mắt nước mũi tèm lem kìa!

- Có sao?

- Nói cho tớ biết đi. Cậu buồn khi nghe Alan nói thế đúng không?

- Sao tớ phải buồn cơ chứ?

Nó nhìn Layla hồi lâu rồi thở dài

- Cậu biết Alan thích cậu đúng không?

- Ừm

- Vậy còn cậu, có thích cậu ấy không?

Trước câu hỏi của nó, Layla chọn cách im lặng

- Cậu vì muốn Alan ghen, muốn chọc tức cậu ấy nên mới nhận tớ làm bạn trai. Chuyện đó tớ chẳng lẽ không nhận ra. Trong lòng cậu, hình bóng Alan đã khắc sâu rồi. Chỉ là cậu không chấp nhận thôi!

- Nhưng…tớ thật sự…tớ không đủ tự tin để yêu lần nữa._Layla cúi gằm mặt xuống đất. Từng giọt nước mắt bắt đầu trào ra

- Layla à, có một chuyện tớ chưa nói cho cậu biết_Nghe nó nói, Layla lập tức đưa con mắt đầy nước lên nhìn nó

- Chuyện gì?

- Thật ra Long…_Nó chưa kịp nói hết câu đã bị Layla ngăn lại

- Tớ không muốn nghe đến cái tên đó nữa

- Nghe tớ nói hết đã. Thật ra Long rất yêu cậu đấy. Cậu có biết anh Long bị ung thư giai đoạn cuối không? Anh ấy đã đi rồi

- Sao?

- Đến bây giờ cậu vẫn không hề hay biết gì? Vì biết mình không qua khỏi nên anh ấy đã nhờ em gái mình đóng giả thành người yêu rồi tình từ trước mặt cậu. Cốt yếu cũng muốn cậu căm hận mà không đau khổ vì cái chết của anh ấy thôi!_Mặt nó buồn rười rượi. Nó buồn thay cho một kẻ si tình bạc phận_Anh ấy yêu cậu đến thế đấy!

- Không đâu. Cậu nói dối. Tớ chắc anh ta bây giờ đang vui vẻ bên cạnh cô người yêu của anh ta rồi_Nước mắt Layla càng ngày càng nhiều hơn. Thà là anh phụ tình cô còn hơn là anh vì cô mà làm vậy. Cô sẽ không tin anh đã chết đâu

- Tớ không còn gì để nói. Cậu tin hay không là chuyện của cậu. Anh ấy được chôn cất ở XXX ở Nha Trang đấy!_Nó đứng bật dậy_Trên bia mộ anh ấy có khắc “Em bảo em thích biển, em bảo em thích ngắm mặt trời mọc nên anh muốn sống ở đây để được hưởng thụ những điều em thích. Anh yêu em, Hân”

- Cậu đã đến đó sao? Làm sao cậu biết được những chuyện này?

- Tuy tớ không ở bên các cậu nhưng tớ biết rất rõ mọi thứ xảy ra xung quanh các cậu. Cậu cứ suy nghĩ đi, suy nghĩ về mọi chuyện. Và hãy đến Nha Trang thăm anh ấy một lần, anh ấy rất mong cậu đấy!_Nói rồi nó rời đi. Còn Layla thì cứ ngồi đó mà khóc mãi. Ngay sau đó, nhỏ đã đón xe đến NT để gặp Long. Nó nói đi nhưng lại không đi. Nó đứng sau một cái cây rồi quan sát Layla từ đầu đến cuối

- Hãy đi đi, bạn của tôi! Đi và quên tất cả!

Rồi nó lôi điện thoại ra gọi cho Alan

- [Alo]

- Tôi đây!

- [Mars?]

- Ừ. Tan trường tôi muốn gặp cậu. Gặp nhau tại cafe Sweet nhé! Đưa Laysi đến đó luôn giúp tôi

- [Được rồi]

Sau khi tan học, cả bọn kéo nhau đến Sweet. Nó đã chờ ở đó từ bao giờ

- Sao anh cũng đến đây? Cả Rin nữa?_Nó nhìn hắn và Rin khó hiểu. Nó nhớ chỉ có hẹn với mình Alan thôi mà

- Nghe nói chuyện này có liên quan đến chị em, em phải theo

- Còn anh chán quá nên đi theo thôi!_Vì muốn gặp nó nên hắn mới theo đấy chứ chán gì

- Cậu gọi tôi ra đây làm gì?_Alan khó chịu hỏi nó

- Nghe nói cậu muốn quen với Lallie?

- Cái gì?_Rin hét lên

- Là Layla nói với cậu à? Là người yêu thì chuyện gì cũng nói sao?

- Tôi và Layla không là gì của nhau cả.

- Sao?_Hắn, Alan và Laysi đồng thanh

- Ngay từ đầu đã như thế rồi! Em cũng chả biết sao chị hai lại dàn dựng màn kịch đó nữa!_Rin xoa cằm suy nghĩ. Cậu nhóc đã suy nghĩ đến đau cả đầu nhưng vẫn không thể tìm ra câu trả lời

- Vì Layla muốn làm cậu ghen đấy Alan!

- Sao cô ấy phải làm thế?_Alan khó hiểu hỏi

- Khi yêu mà ai chẳng như vậy

- Khoan, ý em muốn nói Layla yêu Alan sao?

- Đúng vậy.

- Sao có thể? Em thấy chị ấy thờ ơ với anh Alan lắm mà. Không thể nào chị ấy không biết anh Alan yêu chị ấy_Laysi cũng góp lời. Đến đây nó thở dài thườn thượt. Nó lại phải nói về cái chuyện đau lòng đó nữa rồi

- Vì Layla sợ đau thêm lần nữa. Rin, em còn nhớ anh Long chứ?

- Anh Long? Là cái anh đã bỏ rơi chị em á hả? Sao anh lại nhắc đến anh ta?_Rin tỏ vẻ khó chịu thấy rõ. Cậu nhóc đã chứng kiến chị mình đau khổ ra sao mà

- Anh ấy chết rồi!_Mặt nó lại rũ xuống. Rin như đông cứng lại. Cậu nhóc cũng đã một thời thần tượng anh Long này mà.

- Anh ta chết cũng đáng! Đó là hậu quả của kẻ làm chị em phải khóc

- Em im đi_nó gắt_tình yêu của Long giành cho Layla lớn thế nào em có biết không? Em có biết anh Long bị ung thư giai đoạn cuối không? Đến phút cuối cùng của cuộc đời, anh ấy cũng chỉ nghĩ về Layla. Vì sợ con nhỏ sẽ đau khổ mà anh ấy đã phải kìm lòng để buộc bản thân buông tay Layla ra. Anh đã phải nén đau khổ để dựng nên màn kịch lăng nhăng ngày hôm đó. Tất cả đều vì sợ Layla phải đau khổ vì cái chết của anh mà thôi!

Rin chết lặng. Những câu chữ nó vừa thốt ra đang lởn vởn trong đầu cậu nhóc. Suốt thời gian qua, cậu nhóc đã hiểu lầm và oán trách Long sao?

- Sự thật không phải vậy. Anh ấy đã bỏ chị 2 mà đi theo con nhỏ khác. Giờ này anh ấy chắc đang rất vui vẻ bên tình yêu của mình rồi_Rin lắc đầu lia lịa như không tin

- Người yêu của anh ấy chỉ có Layla thôi! Con nhỏ mà em và Layla đã nhìn thấy chính là em gái ruột của anh Long đấy. Ngay sau khi gặp bọn em, bệnh của anh ấy càng trở nặng hơn và chưa đầy một tuần anh ấy đã…_Nói đến đây nó không nói nữa. Cổ họng nó như có gì đó lắng đọng lại_Đó chính là lí do tại sao Layla biết cậu yêu nó và biết nó cũng yêu cậu nhưng lại không chấp nhận

- Layla đang ở đâu?

- Đang ở cùng Long ở XXX ở Nha Trang. Cậu đến đưa nó về đi

Không cần nó nói, Alan cũng sẽ đưa nó về. Cậu chạy như bay ra xe và phóng đến địa điểm nó đã nói. Không khí chỗ bọn nó vẫn lặng im. Đơn giản là đang thương tiếc cho một tình yêu đẹp

- Long cũng vì muốn Layla sống hạnh phúc mới buông tay. Liệu Layla có chấp nhận Alan không?_Hắn hỏi

- Tùy vào nó thôi! Nếu nó hiểu mong ước của Long thì sẽ chấp nhận thôi! Long cũng đâu muốn nó sống trong đau khổ và sự tự trách_Nó thở dài

- Em muốn đến gặp anh ấy!_Rin đứng bật dậy. Cậu nhóc toan chạy đi nhưng đã bị nó níu lại

- Em nghĩ bây giờ là lúc thích hợp?

Hiểu ý nó, Rin lại ngồi xuống.

- Nhưng sao anh ấy lại chôn cất ở NT?

- Vì chị em thích biển, thích mặt trời mọc. “Em bảo em thích biển, em bảo em thích ngắm mặt trời mọc nên anh muốn sống ở đây để được hưởng thụ những điều em thích. Anh yêu em, Hân” Trên bia mộ của anh ấy đã khắc những chữ đó

- Anh ấy thật ngốc. Sao anh ấy lại không nói với em và chị 2 cơ chứ?

- Em nghĩ có thể nói với người mình yêu rằng: “Anh sắp chết” và nhìn người đó lo lắng, đau khổ trong những ngày cuối đời của mình à. Nếu là anh, anh cũng không nói và chấp nhận buông tay như anh ấy. Nếu bị tổn thương thì còn có người khác chữa lành, còn nếu ôm khư khư hình bóng một con người thì làm sao yêu thêm người khác được nữa._Nó nâng cốc cafe uống một hơi rồi đứng lên

- Tình cảm của Alan giành cho Layla cũng không thua kém gì anh Long đâu! Laysi à, chúng ta về thôi

- Vâng_Laysi định đứng dậy thì bị Rin chụp tay lại

- Anh à! Cho em mượn Laysi tí nha!

- Cái này thì em hãy hỏi Laysi đi!

Rin liền quay phắt sang nhìn Laysi

- Hôm nay cậu ở cùng tớ được chứ?

- Ừm.

- Bảo vệ con bé cẩn thận đấy. Nếu con bé mất một cọng tóc thì em hãy coi chừng_Nó buông lời đe dọa rồi mở cửa bước đi.

- Hai đứa đi chơi vui vẻ nha!_Hắn cười tươi rồi đuổi theo nó. Để xem ai sẽ thành cặp với ai đây nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.