Gia, Thiếu Dạy Dỗ

Quyển 1 - Chương 1: Cô gái oán niệm



Trong bệnh viện hoàng gia lớn nhất Bautis của công quốc Thụy Bỉ Tư, tất cả các thầy thuốc cấp bậc vàng, kim cương đều một trận nhốn nháo hoảng loạn hiếm thấy, như gặp phải đại địch đang canh giữ ở trước cổng chính của bệnh viện, trên mặt khó nén được một trận luống cuống lo âu.

Một chiếc đỉnh ba màu khẩn cấp né tránh đèn báo hiệu của xe cấp cứu chạy đến cực nhanh, theo sát ở phía sau nó là một chiếc màu đen huyễn lệ, trên viền bạc của biển số xe màu đen, chỉ có một chữ ‘L’ màu vàng kim tráng lệ kiêu ngạo dài hơn biển xe thể thao.

Xe cấp cứu dừng lại, bác sĩ kim bài đồng loạt xông lên, ôm lấy một cái cáng rất nhanh nâng tiến vào bệnh viện, người trong bệnh viện nhìn một màn này đều nhịn không được cũng tò mò nghiên cứu.

Rốt cuộc là ai lớn như vậy, thiên kim tiểu thư nào làm cho bác sĩ kim bài trong bệnh viện hoàng gia Bautis khẩn trương như vậy. Chỉ có vài người khi nhìn thấy mặt sau xe cấp cứu có biển số xe dài hơn xe tức khắc trên mặt cả kinh, biểu tình sợ hãi không thôi, nhanh thu về ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, làm bộ chớp mắt không phải chuyện của mình.

Chỉ vì đó là công quốc Thụy Bỉ Tư, thậm chí đặc biệt nhất có tồn tại hắc ám ở toàn bộ thế giới, không xía đến tất cả pháp luật, không xía đến tất cả đạo đức, chỉ cần có đủ tiền thì nhận gì thì sinh ý giết người đó, gia tộc La Sinh Nhược, gia tộc sát thủ nổi tiếng.

Cửa phòng giải phẫu đóng lại thật mạnh, toàn bộ âm thanh trên hành lang đều trở về yên tĩnh, chỉ còn lại có một người đàn ông trẻ tuổi dựa cạnh tường, ngũ quan trung tính nhu hòa cực kỳ tuấn tú, khóe mắt hơi nhíu mang theo một tia mị hoặc, môi mỏng khêu gợi có thể thấy được đây là một người bạc tình mà hoa tâm, chỉ là lúc này ở trong đáy mắt một mảnh tối tăm mù mịt.

“Đạp đạp đạp…” Một trận tiếng bước chân truyền đến.

“Lương Hàn, Lương Hàn, tiểu Niệm thế nào rồi? Hả?” Một người phụ nữ xinh đẹp thoạt nhìn ba mươi mấy tuổi toàn thân mặc lễ phục dạ hội màu vàng tối, bước giày cao gót 10 cm, cước bộ không ảnh hưởng chút nào, ngược lại bước đi như bay, lúc này một mảnh lo lắng trên khuôn mặt xinh đẹp. Phía sau bà là một đôi giày Tây, nam nhân trầm ổn anh tuấn trầm ổn,nhịp chân nhanh nhẹn, trên mặt nhăn lại, trong cặp mắt lợi hại dường như cũng mang theo một chút lo lắng.

“Ba, mẹ, tiểu Niệm đang cấp cứu.” Lương Hàn đứng thẳng thân mình nói, ngũ quan khá tương tự với phụ nữ kia, mắt hoa đào hơi cong lên một mảnh lo lắng.

“Tại sao có thể như vậy? Tiểu Niệm sao lại chạy khỏi phòng phạt chứ? Còn ngã trên đường nữa?” Tề Úy Lam nói xong mặt mày lo lắng nháy mắt trở nên nghiêm khắc nhìn về phía Lương Hàn.

“Thật sự xin lỗi mẹ, là do con liều lĩnh để cho tiểu Niệm chạy ra ngoài.” Lương Hàn cúi đầu nói, trên mặt khó nén tự trách.

“Tự mình trở về rồi vào phòng phạt lãnh hết đi.” Thanh âm nam tử một bên trầm ổn vững vàng vang lên.

“Vâng ạ.”

“Xí, cũng do con nhỏ đó tự tìm, sao phaỉ phạt anh hai chớ?” Một tiếng giọng nam trẻ con khinh thường vang lên. Chỉ thấy một bóng dáng từ bóng tối chậm rãi hiện ra, bộ dáng mười hai mười ba tuổi, một đầu tóc ngắn rối tung đáng yêu, trên mặt tinh xảo xinh đẹp, một đôi mắt hoa đào tương tự với Lương Hàn tràn đầy khinh thường, hai tay cắm ở túi quần, bộ dáng trông vẻ phản nghịch.

“Đường Diệm, nó là chị ba con, không được hỗn.” Một tiếng đàn ông vang lên vững vàng không có nửa phần nhấp nhô, chỉ thấy một người đàn ông xấp xỉ với Lương Hàn, toàn thân mặc một bộ quần áo ôm sát màu đen, dưới chân một đôi ống giày cao, mái tóc người đàn ông dài hơi xoăn chậm rãi đi tới, ẩn ẩn mùi máu tươi từ trên người hắn truyền ra, ngũ quan cũng xuất sắc suất khí, chỉ là mặt than này vẫn không thay đổi chút nào.

“Anh cả.” Đường Diệm nhìn thấy nam tử đến, nhất thời lễ phép nói, sau đó thì thầm trong miệng, “Ai mà có thứ chị phế vật này chứ, muốn tiền không tiền muốn võ không võ, lớn hơn mình hai tuổi mà công việc lại bắt mình gánh vác giúp con nhỏ đó, còn chạy đến học viện hoàng gia Bautis dọa người, thật sự là mất hết mặt mũi gia tộc La Sinh Nhược chúng ta, thế nhưng còn vì chịu không nổi hình phạt mà bỏ chạy, đó là chị sao, có chị tư là được rồi, thật sự là balabalabala…” (roseila: nói nhìu khủng khíp =.=)

“Lương Lễ, vừa xong công việc sao?” Gia chủ Điển Trị trầm ổn ngửi được mùi máu tươi trên người nam tử, nhíu mày hỏi.

“Đúng vậy,ba,mẹ.” Mặt Lương Lễ không chút thay đổi nói, sau đó nhìn về phía Lương Hàn, mặt không chút thay đổi giống nhau mang theo một tầng hàn băng, “Để cho tiểu Niệm thoát khỏi nhà, tiền tiêu vặt tháng này tịch thu để ở chỗ anh.” Giọng nói kia như trước không hề nhấp nhô.

Lương Hàn nhìn Lương Lễ, cảm thấy một trận cười khổ, tiền hắn đến trong túi tiền của anh, đời này cũng đừng nghĩ muốn nó trở lại, trong xã hội thượng lưu người nào cũng biết, đại công tử La Sinh Nhược Lương Lễ của gia tộc La Sinh Nhược là một mặt than đòi tiền cắt cổ, ai cũng đừng nghĩ làm cho hắn từ trong túi tiền hắn lấy ra một xu. Nhưng mà lần này là hắn không cẩn thận mới để cho tiểu Niệm chạy ra ngoài, hắn không còn lời nào để nói.

“Có ai báo cho bố không?” Tề Úy Lam đột nhiên hỏi.

Ba huynh đệ lắc đầu, Tề Úy Lam nhẹ nhàng thở ra, “Không nói cho ông của các con, nếu bố biết tiểu Niệm làm ra vấn đề này, chỉ sợ…”

“Chỉ sợ cái gì?” Tề Úy Lam đang nói xong, chỉ thấy một lão già tóc màu trắng với vẻ mặt nghiêm túc không vui xuất hiện, sắc xảo trong mắt một mảnh tức giận.”Cái nha đầu kia mất hết mặt mũi gia tộc, các con còn muốn dung túng con bé đó tới khi nào?! Vì một người nam nhân chạy đến học viện hoàng gia Bautis, thậm chí ngay cả một bộ giáo phục màu xám chưa mặc được còn chưa tính! Hiện tại thế nhưng còn vì chịu không nổi hình phạt mà bỏ chạy, nói ra quả thực làm cho người trong thiên hạ cười rớt hàm răng!”

“Ba ba… Tiểu Niệm nó…” Tề Úy Lam vội vàng lên tiếng.

“Câm miệng! Con làm con dâu gia tộc La Sinh Nhược nhiều năm như vậy thế nhưng vẫn mềm lòng như thế! Trở về lãnh phạt ba trăm roi!”

“Vâng.” Tề Úy Lam cúi đầu đáp. Hai tay đan nhau nắm chặt, không vì mình chịu ba trăm roi, mà là lo lắng cho con gái sau khi đi ra trong phòng cấp cứu sẽ bị trừng phạt.

—— “nhớ lại” phân cách ——

Dưới ánh mặt trời sáng lạn, bên trong học viện xinh đẹp to lớn như vậy, một cô gái mặc giáo phục màu đen cổ hé ra khuôn mặt cũng không xuất sắc trừng mắt cô gái trước mắt mặc giáo phục màu trắng thoạt nhìn giống như hoa bách hợp thanh thuần nhu nhược.

“La Sinh Nhược Du Nhiên! Mày bày ra bộ dáng này, cho ai xem hả?!” bộ dáng cô gái hổn hển làm ngũ quan của cô vốn không suất sắc trở nên vặn vẹo càng phát ra dữ tợn —— La Sinh Nhược Du Niệm, cô gái đầu tiên của gia tộc La Sinh Nhược hơn một ngàn năm lịch sử tới nay,vừa ra sinh liền nhận hết ngàn vạn chú mục, ngàn vạn chờ mong, nhưng mà đáng lẽ phải là thiên chi kiêu nữ, ngàn vạn sủng ái dành cho một thân cô gái không hề kế thừa một chút tư chất thiên phú nào của gia tộc La Sinh Nhược, ngay cả dung mạo ở hai người anh và một người em trai cũng không khác gì cọng cỏ nhỏ yếu ớt vô lực. Làm cho mười ba tước vị đang chờ mong vạn phần cũng thất vọng vạn phần.

“Em… Em không có, chị à, chị đừng tức giận, tiểu Nhiên không cố ý …” Tiểu mỹ nhân mảnh mai cúi đầu ủy khuất nghẹn ngào —— La Sinh Nhược Du Nhiên, là thiên chi kiêu nữ gãy cánh trong mắt mọi người, nếu nói La Sinh Nhược Du Niệm là vịt trời xấu xí, như vậy La Sinh Nhược Du Nhiên chân chính là thiên nga trắng.

“Mày còn nói sạo, rõ ràng là từ chính mày nói Đan Khương Hằng thích hoa tường vi đen, rõ ràng là mày nói nếu có sẽ thích tao?! Mày có biết tao vì muốn có được hoa tường vi đen mà suýt nữa chết rồi không? La Sinh Nhược Du Nhiên, không nghĩ tới đấy, hóa ra tâm cơ mày sâu như vậy, nhiều năm tao tin tưởng mày như vậy, thương tiếc mày!”

La Sinh Nhược Du Nhiên ủy khuất ngẩng đầu, nhìn bóng người phía sau La Sinh Nhược Du Niệm càng ngày càng tới gần, lệ trong mắt dần dần rớt xuống khuôn mặt, mảnh mai, nói ra lời ác độc, “Chị, chị đang trách ai chứ? Rõ ràng là chính chị vô dụng, không phải sao?”

“Mày nói cái gì?!” La Sinh Nhược Du Niệm trừng lớn hai mắt, khó thở đi lên đẩy cô một phen, nhưng không ngờ La Sinh Nhược Du Nhiên giống như bị cái gì nghiêm trọng đập vào, mạnh mẽ lui xuống hung hăng đập vào trên một thân cây, sắc mặt chợt trắng bệch.

Dưới đáy mắt hiện lên một chút hận ý.

Trời không chìu ý người, thiên nga trắng tuy đẹp, lại chỉ là vì ở trong bụng mẹ ngây người nhiều 2 phút mà thân thể nhỏ tí tẹo tính chất bẩm sinh có chỗ thiếu hụt, thân thể yếu nhiều lắm, cho nên đáng lẽ chỉ có cô được sủng ái lại phải chia sẻ cho một kẻ phế vật này, lúc này đây, cô nhất định phải đuổi La Sinh Nhược Du Niệm ra khỏi gia tộc La Sinh Nhược, công chúa, chỉ một mình cô là đủ rồi!

“Mày…” La Sinh Nhược Du Niệm nhìn hai tay chính mình, ngẩn ngơ nhìn La Sinh Nhược Du Nhiên té trên mặt đất, cô không dùng lực mà.

“La Sinh Nhược Du Niệm!” Không đợi La Sinh Nhược Du Niệm nghĩ ra một nguyên cớ, phía sau một tiếng hô tức giận ngập trời liền vang lên.

Hình ảnh thời gian chậm dừng, chuyển động rất nhanh, tầng ngầm hắc ám, mùi máu tươi dày đặc trong phòng phạt, roi vô tình đánh xuống, muội muội giả dối cầu tình, một đôi mắt lạnh lùng phức tạp nhìn không ra cảm xúc…

“Tôi không hề sai! Tôi không hề sai, dựa vào cái gì bắt tôi phải xin lỗi nó?! Dựa vào cái gì tôi phải nhận tất cả trừng phạt?! Vì sao không ai tin lời tôi nói? Mấy người chỉ thích cái khuôn mặt tiện nhân đoạt người trong lòng kia của tôi! Ghê tởm, rất ghê tởm, một đám các người đều làm cho tôi cảm thấy ghê tởm! Có bản lĩnh thì đánh chết tôi đi, nếu không cả đời tôi, vĩnh vĩnh viễn viễn nguyền rủa các người —— “

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.