Gia Tộc Ma Cà Rồng 1: Máu Xanh

Chương 12



Schuyler vẫn đang nghĩ về những gì Jack nói sau tang lễ của Aggie khi cô đến toà nhà trắng toát trong một cái tháp ở Đại lộ 5 làm bằng thuỷ tinh và crom lúc chiều. Jack đã hỏi cô tại sao lại tảng lờ những lời ghi chú của cậu và cô giải thích rằng cô đã gạt điều đó đi như gạt bỏ một trò đùa tinh nghịch. “Cậu nghĩ cái chết của Aggie là một trò đùa sao?”Jack đã hỏi vậy với nét mặt rất đau khổ. Schuyler cố gắng giải thích…nhưng bà của cô gọi nên cô phải rời đi. Schuyler không thể xoá bỏ ánh mắt của Jack lúc đó khỏi tâm trí của cô. Cái nhìn ấy cứ như nói rằng cô đã làm cậu rất thất vọng. Schuyler thổi phù những sợi tóc mai dính trên má. Tại sao cậu lại có sức ảnh hưởng với cô đến như vậy? Một người đàn bà có khuôn mặt hốc hác mặc bộ đồ trắng đi qua nhìn cô chằm chằm. Schuyler bướng bỉnh nhìn lại bà ta.

Cordelia có vẻ rất sốt sắng về chuyện Schuyler đến gặp tiến sĩ Pat. Vị bác sĩ này dường như là một chuyêngiada liễu nổi tiếng. Văn phòng được đặt tại một nơi rất giống với khách sạn Miami - Câu lạc bộ Ven Biển và Delano - hơn là một phòng chờ bình thường. Tất cả đồ đạc đều màu trắng: thảm trắng, đá lát trắng, đồ gỗ quét sơn trắng, đivăng bằng da cũng màu trắng. Vị tiến sĩ này hình như quen biết rất nhiều người có vai vế trong xã hội: các nhà thiết kế nổi tiếng, vài bức ảnh của các người mẫu, diễn viên được đóng khung và kí tên treo trên tường.

Schuyler gạt Jack ra khỏi tâm trí và bắt đầu chú mục vào các bài báo hào nhoáng ca tụng y đức của bác sĩ khi cánh cửa bên trong văn phòng mở ra, rồi Mimi Force bước ra ngoài.

- Cậu làm gì ở đây vậy? - Mimi làu bàu. Cô ta đã thay bộ đồ hiệu Dior bằng một bộ “bình thường” hơn-chiếc quần jean bó sát hiệu Apo trị giá bốn nghìn đô có đính những cái đinh tán bằng bạch kim và một cái cúc bằng kim cương, cái áo len rộng hiệu Martine Sitbon, thêm vào đó là một đôi giày gót nhọn mảnh mai hiệu Jummy Choo màu bơ.

- Ngồi chờ - Schuyler trả lời dù cô biết Mimi chỉ hỏi lấy lệ - Chuyện gì xảy ra với khuôn mặt cậu vậy? Mimi trừng mắt. Toàn bộ khuôn mặt của cô ta bị bao phủ bởi các đường vằn như là mạch máu. Cô nàng vừa nhận một lớp vỏ laze, nó để lại trên khuôn mặt một rãnh nhỏ. Việc này giúp che đi những mạch máu bắt đầu mờ dần xung quanh mắt cô.

- Không phải chuyện của cô. Schuyler nhún vai. Mimi bỏ đi, đóng sầm cánh cửa phía sau lưng.

Vài phút sau, y tá gọi tên Schuyler, cô được đưa vào một phòng khám. Y tá đó đo cân nặng và huyết áp cho cô, sau đó đề nghị cô thay áo tô ga của bệnh viện. Schuyler thay áo, chờ một vài phút trước khi vị bác sĩ mở cửa. Tiến sĩ Pat là một người đàn bà có mái tóc màu xám và nét mặt lạnh lùng. Bà nhìn Schuyler và nói “ Cháu gầy quá” thay cho một lời chào.

Schuyler gật đầu. Cô chưa bao giờ chú ý đến việc ăn cái gì… cô có thể sống mà chỉ cần bánh sôcôla và thịt rán kiểu Pháp, dường như cô chưa bao giờ tăng cân dù chỉ là một chút. Cô đã như thế từ khi còn bé xíu. Oliver đã rất ngạc nhiên về sức chứa của cô. “ Cậu đáng lí phải to bằng một ngôi nhà”, Oliver thường thích thú nói, “với cái cách ăn uống như thế”. Tiến sĩ Pat xem xét kĩ lưỡng những dấu vết trên cánh tay của Schuyler, im lặng, ghi ghi chép chép vào một mẩu giấy.

- Cháu có hay bị chóng mắt không?

Schuyler gật đầu.

- Thỉnh thoảng ạ.

- Cháu có bao giờ không thể nhớ được nơi cháu đã đi hoặc ở chưa? - Ưm…à…

- Cháu từng có cảm giác giống như mình đang mơ nhưng không phải như vậy không? Schuyler cau mày.

- Cháu không chắc bác sĩ đang nói về chuỵện gì.

- Cháu bao nhiêu tuổi rồi?

- Mười lăm ạ.

- Tới lúc rồi… - Tiến sĩ Pat lầm bầm - Nhưng vẫn chưa nhớ được các kí ức…Hừm… - Gì ạ? Schuyler tự nhiên nhớ lại buổi tối ở hộp đêm The Bank. Có một lúc Oliver đi lấy đồ uống, Schuyler vào nhà vệ sinh. Nhưng khi cô quay lại chỗ ngồi thì lại đâm sầm vào một người đàn ông lạ mặt. Cô chỉ nhìn thấy ông ta trong giây lát -một người cao lớn, đôi vai rộng và mặc bộ lễ phục sẫm màu; đôi mắt màu xám của ông ta nhìn cô chằm chằm từ trong bóng tối. Sau đó ông ta biến mất, dù cho ông ta đứng chỉ có duy nhất một bức tường. Có cái gì đó thật cổ xưa và xa vời về ông ta mà cô không thể nhớ được nhưng dường như lại rất quen thuộc. Cô không chắc có nên nói cho vị bác sĩ này biết hay không, vì vậy mà cô chọn cách im lặng. Vị bác sĩ cầm đơn thuốc lên và bắt đầu viết một cách vội vàng.

- Ta sẽ cho cháu vài loại kem để che đi những cái dấu đó, nhưng thực ra không có gì đáng lo ngại cả. Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào mùa xuân.

- Tại sao lại thế? Sẽ có chuyện gì đó xảy ra vào mùa xuân ạ? Nhưng vị bác sĩ không đáp lại.

Schuyler rời khỏi phòng khám mang theo nhiều câu hỏi hơn những gì cô được trả lời. Bất cứ khi nào cảm thấy khó chịu, Mimi liền đi mua sắm. Đây là phản ứng tự nhiên của cô đối với bất kì cảm xúc mãnh liệt nào. Hạnh phúc hay khổ sở, chán nản hay hân hoan, chỉ có thể tìm thấy cô ở một nơi duy nhất - các cửa hàng. Mimi lao ra khỏi phòng khám, bước vào một thang máy được trải thảm để xuống tầng trệt rồi băng qua đường Madison tới bến cảng Barneys. Mimi yêu Barneys (*). Barneys với Mimi như Tiffany với Holly Golghtly(**) vậy, một nơi mà chẳng có bất cứ điều gì kinh khủng xảy ra. Cô yêu những đường nét sạch bong của quầy tính tiền, những đồ đạc làm bằng gỗ đã mờ đi, những chiếc hộp làm bằng

thuỷ tinh đang trưng bày những đồ nữ trang nhỏ nhắn, được chế tạo rất tinh vi và giá thì cực đắt, có cả một bộ sưu tập nhỏ các loại túi xách của Ý, mọi thứ đều cực kì sạch sẽ, hiện đại và hoàn hảo.

Đây quả là một liều thuốc giải độc cực kì hiệu quả cho đã gì xảy ra vừa qua - tất nhiên là cả việc Aggie bị chết. Điều đó làm cho Mimi lo lắng và sợ nhất. Cái chết của Aggie ẩn chứa một điều gì đó làm Uỷ Ban đang che giấu không cho bọn cô biết. Rất có thể là điều họ chưa biết hay là cái gì đó mà Ban Lãnh Đạo không muốn nói cho họ. Mimi không muốn hỏi họ chút nào nhưng bố cô chẳng chịu đưa ra bất kì một câu trả lời nào - điều này làm cho cô phát điên lên được. Và còn đứa con gái họ Van Alen đó nữa - cũng với người bàmaquỷ của cô ta - xuất hiện ở văn phòng của tiến sĩ Pat. Có cái gì đó từ cô gái này làm Mimi không thích, tất nhiên là không phải chỉ vì Jack có vẻ thích cô nàng. Nỗi khiếp sợ đột nhiên chạy dọc cơ thể cô khi cô nhìn thấy hai người họ đi với nhau, cô muốn xua đi cảm giác khó chịu khiến buồn nôn này. Cô ước là anh trai cô sẽ thôi không quấn lấy những bọn năm hai thô thiển ví như Schuyler Van Alen chẳng hạn. Có điều gì đó không ổn với Jack sao?

Một người phụ nữ trong bộ vải bóng lại gần Mimi, kính cẩn chào:

- Cô có muốn xem vài thứ tôi đã để dành cho cô không, thưa quý cô Force?

Mimi gật đầu. Cô theo người bán hàng đến khu thay đồ riêng ở phía sau, nơi chỉ dành cho nhữngkhách hàng VIP và những người nổi tiếng. Một căn phòng hình tròn với những chiếc ghế bành bọc da Thuỵ Điển, một quầy rượu nhỏ, một bàn tiệc đứng. Ở giữa phòng có cái giá treo đầy những bộ quần áo mà người bán hàng đã đặc biệt chuẩn bị cho cô. Cô lấy một quả dâu tây nhúng trong sôcôla từ cái khay bạc, nhai một cách

chậm chạp trong khi xem xét kĩ cái giá đồ. Mimi đã mua đủ thứ vào tháng tám rồi và cũng sẽ chẳng có ảnh hưởng gì nếu như cô bỏ lỡ một xu hướng thời trang nào đó. Cô vuốt ve chiếc áo choàng màu vàng hiệu Lanvin, một chiếc áo jacket cắt ngắn hiệu Prada, một cái váy hoa hiệu Derek Lam.

- Tôi sẽ lấy những cái này - Mimi nói - Chà, ta có gì ở đây vậy? - Mimi kinh ngạc khi nhìn thấy những đồ trang trí nhỏ nhắn, xinh xắn trên một cái mắc.

Cô cầm một chiếc váy vào phòng thay đồ, vài phút sau cô trở ra, trên mình mặc một chiếc váy lụa có hoa văn hình con báo đốm rất phá cách hiệu Roberto Cavalli. Mimi ngắm mình trong gương. Chiếc váy có một đường xẻ từ cổ tới rốn rất tinh tế, để lộ ra làn da màu trắng ngà, và kết thúc bằng những sợi lông vũ rủ xuống bắp chân.

- Bellissima.

Mimi ngước lên. Một anh chàng người Ý rất đẹp trai đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt anh ta dừng ngay trên phần thân để lộ ra của cô. Cô lấy tay che đi rồi quay lưng về phía anh ta. Khẽ ngoái lại nhìn: - Kéo khoá giùm tôi được không? Anh chàng bước lại gần và đặt một ngón tay bên dưới sợi dây da, vuốt nhè nhẹ. Làn da của Mimi run lên vì kích thích trước sự động chạm đó. Anh ta lướt ngón tay đúng tới mặt dưới có hình trăng lưỡi liềm ở lưng cô và dừng ngay phía trên phần dưới hông. Anh ta mỉm cười với cô trong gương và cô cũng mỉm cười đáp lại. Trông anh chàng chỉ khoảng hai mươi, cùng lắm là hai mươi ba. Chiếc đồng hồ hiệu Patek Philipe lấp lánh trên cổ tay anh ta. Cô nhận ra anh chàng trong các tạp chí xã hội. Một tay ăn chơi nổi tiếng của Manhttan, người ta đồn rằng có tới nửa những cô nàng nổi tiếng ở 10021 JIP đã qua tay anh chàng.

- Cái váy này không thể sánh được với vẻ đẹp của em - Anh ta nói khi đang chậm chạp kéo khoá lên.

Mimi xoay người lại, khẽ cúi đầu quan sát chiếc váy để lộ ra cả đầu ngực. Một đường xẻ ở ngay hõm ngực. - Tại sao chúng ta không tới một nơi nào đó nhỉ? - Mimi hỏi, đôi mắt cô sáng lên tia nhìn đáng sợ. Cô có thể cảm nhận được dòng máu đang chảy bên dưới làn da của anh chàng, chắc chắn rất ngọt ngào, đậm đà và khêu gợi. Chẳng có gì lạ khi cô cảm thấy cáu kỉnh và mềm yếu… với tất cả những nỗi khổ mà đám tang của Aggie mang lại, Mimi gần như chẳng có một chút thời gian nào cho một anh chàng mới.

Mọi người chắc chắn sẽ khuyên rằng, một cô gái trẻ không nên bước vào một chiếc Lamborgini của một người mà bạn chỉ vừa mới quen biết. Nhưng vì Mimi đã yên vị trân cái ghế dành cho khách, chiếc túi đen đựng đồ vừa mua ở Barneys được đặt an toàn ngay bên cạnh thì điều duy nhất cô có thể làm lúc này là mỉm cười. Cô vẫn đang mặc cái váy do Roberto Cavalli thiết kế. Anh chàng tăng tốc vòng quay, nhấn ga, nhanh chóng sang số để cho chiếc ô tô thể thao vàng chói rít lên trên đường Madison. Anh chàng ngấu nghiến nhìn Mimi, đôi mắt đầy ham muốn, và khi cánh tay phải của anh ta đặt lên chỗ tựa lưng của cô, cánh tay di chuyển dần rồi đặt lên vai Mimi.

Thay vì phản đối, Mimi lại kéo bàn tay ấy xuống dưới, chạm tới bầu ngực của cô. Bàn tay anh chàng bấu chặt lấy ngực của Mimi qua lớp vải mỏng manh làm cô run lên vì quá phấn khích, còn bàn tay kia khéo léo điều khiển chiếc ô tô đi xuống đại lộ.

- Rất thú vị, đúng không? - Anh chàng lên tiếng với cái giọng đậm chất Ý. - Đúng thế - Mimi liếm môi một cách chậm chạp. Anh chàng có vẻ hài lòng.

(*) holly Golightly : Ca sĩ kiêm nhạc sĩ người Anh. (**) Barneys : Một chuỗi cửa hàng, tạp hoá xa hoa , trụ sở đặt tại NewYork.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.