Gia Tộc Ma Cà Rồng 1: Máu Xanh

Chương 13



Cháu hãy nói lại một lần nữa những gì đã xảy ra- Tiến sĩ Pat nói.

Bliss ngồi trên một cái ghế tựa bọc da màu trắng trong văn phòng của tiến sĩ Pat. Bố mẹ cô đã sắp xếp cuộc hẹn này sau khi cô đánh thức họ bằng những tiếng thét kinh hoàng vào buổi tối hôm trước.

- Ngày hôm qua, cháu đã ở trong một ngôi đền - Vị tiến sĩ gợi ý.

- Đúng ạ. Một ngôi đền Ai Cập ở bảo tàng Metropolitan - Bliss đồng ý - Cậu ấy bịt mắt cháu và khi cậu ấy bỏ tay ra , cháu đã nhìn thấy ngôi đền ở đó - Bliss đang ngồi trên một cái ghế dài hiệu Eames màu trắng trong phòng khám. Cô không biết vị tiến sĩ Pat này thuộc loại bác sĩ nào. Phòng khám giống như một phòng khám da liễu, tuy nhiên cô lại thấy vài người phụ nữ có bầu đang siêu âm ở phòng bên cạnh.

- Đúng, cháu đã nói điều này.

- Và sau đó…- khuôn mặt Bliss bỗng dưng đỏ bừng lên - Cháu nghĩ là cậu ấy định hôn cháu. Cháu nghĩ là cậu ấy đã hôn cháu, nhưng sau đó,cháu không biết…Cháu thoáng ngất đi. Điều tiếp theo cháu biết, cháu cùng cậu ấy vào phòng trưng bày về nước Mỹ để xem một số đồ vật.

- Và đó là tất cả những gì cháu nhớ được?

- Còn có la hét nữa ạ.

- Cháu đã la hét?

- Không ạ, một ngươì nào đó chứ không phải cháu. Ở xa xa đâu đó - Bliss nói. Cô nhìn quanh văn phòng của tiến sĩ Pat. Đây là căn phòng sạch sẽ và nhiều màu trắng nhất mà cô từng biết. Thậm chí các dụng cụ y học cũng sáng lấp lánh và được sắp xếp rất khéo léo trong các hộp bằng thuỷ tinh của Ý.

- Hãy nói cho ta về chuyện đó.

Bliss lại đỏ mặt. Cô không định nói ra tất cả những gì khiến cô bận tâm. Bố mẹ chắc chắn sẽ nghĩ cô thật ngu ngốc. Nếu tiến sĩ Pat cũng nghĩ như thế thì sao?

- À…ừm…chuyện đó rất khác thường, tự nhiên cháu đứng ở bên ngoài ngôi đền khi ngôi đền vẫn còn nguyên vẹn…cháu có cảm giác mình đang ở Ai Cập. Trời vẫn còn sáng, và ngôi đền…không phải là một tàn tích. Nó còn nguyên vẹn. Cháu đã ở đó. Thật chẳng khác gì trong một bộ phim vậy. Đột nhiên, tiến sĩ Pat mỉm cười. Và thật bất ngờ, Bliss cũng cười.

- Cháu biết nói vậy chẳng khác gì mất trí nhưng quả thật cháu có cảm giác bản thân được quay lại quá khứ. Lúc này tiến sĩ Pat lộ rõ sự vui vẻ. Bà gập cuốn sổ ghi chép lại rồi đặt nó xuống.

- Những gì cháu đã trải qua là hoàn toàn bình thường.

- Nó là gì vậy ạ? - Bliss băn khoăn.

- “ Hội Chứng Tái Phục Hồi Kí Ức”

- Là gì cơ ạ?

Tiến sĩ Pat đưa ra hẳn một bài giải thích dài lê thê về những ảnh hưởng của “hiện tượng tổ chức lại nhận thức”, một trường hợp biến động lớn bên trong não, cái đã tạo ra ảnh hưởng “ sự vặn vẹo của thời gian khiến cho quá khứ hoặc tương lai trở thành hiện tại” ngay sau đó. Sự giải thích ấy trôi tuột khỏi đầu của Bliss - Giống cảm giác ngờ ngợ. Thật tuyệt vời.

- Cháu nghĩ vậy, vậy là cháu không bị điên đúng không ạ? Những người khác cũng trải qua chuyện như thế này phải không ạ?

- À, không phải ai cũng thế - Tiến sĩ Pat nghi ngại trả lời - Nhưng có vài người. Những người đặc biệt. Cháu nên nói với bố mẹ cháu về chuyện này sớm hơn. Cháu còn có buổi gặp mặt với Uỷ Ban vào thứ hai đúng không? Làm thế nào mà tiến sĩ Pat lại biết về Uỷ Ban?


Cô gật đầu.

- Mọi thứ sẽ được giải thích đúng thời điểm. Hiện tại cháu chỉ cần đừng nghĩ ngợi lung tung thôi. - Vậy là không có gì không ổn đối với cháu đúng không ạ?

- Hoàn toàn không có gì.

Tối đó, Bliss thức giấc vì một cơn đau đầu khủng khiếp.Mình đang ở đâu? Cô tự hỏi. Bliss cảm thấy cứ như là bị một chiếc xe tải đâm trúng. Cơ thể cô như sũng nước và nặng nề, còn đầu thì quay cuồng. Bliss nhìn chiếc đồng hồ bên cạnh giường. Đồng hồ chỉ 23 giờ 49 phút sáng. Ráng sức lắm Bliss mới ngồi dậy được. Cô sờ trán. Trán cô rất nóng, cứ như đang cháy vậy. Đầu cô nặng chình chịch. Bụng thì sôi réođói.

Cô quăng chân ra và cố nhấc mình đứng dậy. Đây chẳng phải một ý kiến hay chút nào. Bliss thấy chóng mặt và mệt mỏi. Cô phải chộp lấy một cột giường rồi loạng choạng đi về phía công tắc đèn. Khi cô bật công tắc, căn phòng đột nhiên bừng sáng. Mọi thứ vẫn còn y nguyên như lúc cô bỏ lại - Cái phong bì dầy cộm và giấy tờ ở bên trong của Uỷ Ban rải rác trên bàn, sách giáo khoa tiếng Đức vẫn đang mở trang cũ, chiếc bút máy được xếp gọn trong hộp đựng bút chì, một chiếc nam châm hiệu Stetson có hình rất ngộ nghĩnh mà cô được tặng từ khi còn ở Texas, một bức ảnh được đóng khung củagiađình cô khi đứng phía trước bậc thang ở Capitol lúc bố cô tuyên thệ trong Senete.

Bliss dụi dụi mắt rồi vuốt cho thẳng mái tóc. Như những lần trước, cô chỉ biết cố gắng chịu đựng cơn đau khủng khiếp này, không có biện pháp gì để làm cho nó dễ chịu hơn.

Đói.

Cơn đau tiếp tục nhức nhối. Sự đau đớn về thể xác, điều này mới có. Tiến sĩ Pat chẳng nói gì về chuyện này cả. Cô ôm chặt lấy bụng, cảm giác buồn nôn xuất hiện. Bliss bước ra khỏi phòng ngủ đi tới hành lang tối om, theo ánh đèn mờ mờ ảo ảo để vào phòng bếp.

Căn bếp không có một vết bẩn của họ trông thật giản dị trong đêm được tạo bởi ánh sáng của những ngôi sao trên trời. Bliss có thể thấy được hình ảnh của mình phản chiếu trên tất cả các bề mặt - một cô gái cao lênh khênh mái tóc rối bù với khuôn mặt vô hồn.

Cô mở cánh cửa của chiếc tủ lạnh Sub-Zero. Mọi thứ bên trong được sắp xếp một cách ngăn nắp thành hàng: những chai Vitamin, Pellergrino và Veuve Cliquot. Cô giật mạnh các ngăn kéo. Hoa quả tươi, được cắt và đặt trên những cái khay Tupperware. Sữa chua. Môt nửa quả bưởi được bọc kín bằng giấy bóng kính. Một hộp bìa các tông màu trắng đựng phần ăn Trung Quốc còn thừa. Chưa hài lòng. Đói.

Trong khay đựng thịt cô tìm thấy nó. Một cân thịt sống để làm bánh Hămbơgơ. Cô kéo ra, xé tấm giấy bọc màu nâu. Thịt. Cô vục mặt vào khoanh thịt bò còn dính máu, ăn ngấu nghiến, đến nỗi mà những giọt máu nhỏ giọt trên cằm. Cô gần như nuốt chửng nó.

- Chị đang làm gì vậy?

Em gái cô, Jordan, trong bộ đồ ngủ bằng vải lanh Flannen màu hồng, đứng trước cửa bếp, nhìn cô chằm chằm.

- Được rồi, Jordan - BobiAnne đột ngột xuất hiện trong bóng tối. Bà đang hút thuốc trong góc. Khi bà thốt ra khói thuốc cuộn lại trên hai bờ môi - Đi ngủ đi.

Bliss đặt gói thịt xuống bàn. Cô lấy khăn ăn lau sạch miệng.

- Con không biết chuyện gì đang xảy ra với mình nữa. Con chỉ biết mình rất đói.

- Tất nhiên là như vậy rồi, con yêu - BobiAnne tán thành, cứ như thể nhìn thấy việc đứa con gái riêng của chồng đang ăn một khoanh lớn thịt sống dùng để làm hămbơgơ từ trong tủ lạnh lúc 3h sáng là chuyện bình thường nhất trên thế giới vậy.

- Còn một ít thịt thăn trong ngăn kéo thứ hai. Đấy là trong trường hợp con còn thấy thèm ăn. Và sau những từ này BoboAnne chúc cô ngủ ngon.

Trong giây lát Bliss nghĩ về chuyện này,cô thắc mắc có lẽ cái thế giới này điên mất rồi. Tiến sĩ Pat đã nói với cô về những trải nghiệm ngoài-cơ-thể, ngoài-thời-gian là chỉ “ một trong những điềuđó”, bà mẹ kế của

cô thậm chí còn nhìn không chớp mắt cảnh cô vục mặt trong vũng máu ở nhà bếp. Cô nghĩ ngợi trong giây lát. Rồi lại quay tìm gói thịt và ăn nó.

Bệnh lao phổi. Các triệu chứng bao gồm sốt cao, hoa mắt, chóng mặt, ho ra máu và tích tụ chất lưu (nước và không khí) trong phổi. Trong suốt thời gian ở thuộc địa Plymouth, bệnh lao phổi ở giai đoạn cuối trở thành nguyên nhân của rất nhiều cái chết. “Bệnh lao phổi giai đoạn cuối” trở thành giới hạn của những người chết vì bị rút hết máu ra khỏi cơ thể. Theo lý thuyết thì bệnh này là vì sự nhiễm trùng do vi khuẩn làm suy nhược tiểu huyết cầu, làm loãng máu và làm cho máu thoát ra khỏi cơ thể giống như tất cả máu đột nhiên biến mất vậy.

- Trích từ Cái chết và sự sống ở các thuộc địa Plymouth từ 1620-1641 của giáo sư Lawrence Winslow Van Alen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.