Gia Tộc Ma Cà Rồng 1: Máu Xanh

Chương 15



Bliss nhìn lên bức tranh sơn dầu. Giáo viên nghệ thuật của họ đang diễn tả với điệu bộ rất nồng nhiệt về phong cảnh nhưng cô không nghe gì cả. Cô nhìn như hút hồn ngang qua căn phòng, hướng về nơi mà Dylan đang ngồi. Thậm chí Dylan còn không tỏ chút dấu hiệu nào chứng tỏ là có chú ý tới Bliss. Chắc chắn là cậu sẽ rất thân thiện với bất cứ người nào cậu gặp. Và đó chính là vấn đề - cậu chàng lúc nào cũng thân thiện một cách quá dễ dàng. Có thể hai người đã không hôn nhau trong buổi chiều ở bảo tàng Metropolitan. Có thể đã chẳng có gì xảy ra cả. Có lẽ cậu không còn hứng thú với cô nữa, điều này chẳng khác gì một cú đấm vào lòng tự trọng cũng như tâm hồn Bliss.

Thật không công bằng chút nào, đặc biệt là kể từ khi tâm trí cô luôn bị cậu ám ảnh. Bliss bắt đầu nghĩ quá nhiều về Dylan hơn cả một người bạn bình thường, trong khi thậm chí cậu còn không thuộc nhóm của cô. Đã có một diễn viên gọi cho cô, một người mẫu cầu xin được hẹn hò với cô, nhưng giờ đây trong đầu cô chỉ toàn hình ảnh về làn tóc mai màu đen của Dylan đã quấn quanh tai cậu như thế nào, và cả cái ánh mắt u buồn của cậu nhìn cô. Cô có thể nói cậu thuộc loại con trai chuyên phá vỡ các luật lệ, có thể làm bất cứ chuyện gì mình muốn, và chính điều đó làm cô thích cậu ta.

Cô nhìn Dylan vui vẻ bên bạn bè - một cô gái có dáng vẻ hơi thô, người đã được chọn như một người mẫu và một anh chàng đẹp trai, dáng người mảnh khảnh với mái tóc bờm xờm - trong lòng ngập tràn sự ghen tị. Dylan đang làm trò, cậu ném bùn đất vào Oliver và Schuyler, nhưng dường như cả hai người đều không quan tâm. Cả ba người có vẻ rất vui. Khi tiết học kết thúc, chỉ có một chỗ hẹp ở cửa ra - từ cầu thang góc vô cùng chật hẹp này, học sinh phải đi thành hàng một để ra ngoài. Bliss thấy mình đứng ngay bên cạnh Dylan. Cô mỉm cười thăm dò.

- Chào.

- Xin chào thưa quý cô - Dylan nói một cách lịch sự rồi nhường đường cho cô.

Bliss gật đầu cảm ơn, cô nán lại một chút để xem cậu có nói thêm gì không - rất có thể cậu sẽ mời cô ra ngoài lần nữa thì sao. Nhưng cậu chẳng nói dù chỉ một từ. Cô lặng lẽ đi xuống cầu thang còn Dylan đứng lại chờ bạn. Bliss cảm thấy thất vọng vô cùng. Sau bữa trưa với Mimi và nhóm của cô nàng, Bliss xuống tầng hầm để lấy sách cho tiết học kế tiếp. Cô bắt gặp Schuyler đang thay đồ trên hành lang, đứng ở ngay đằng trước tủ đồ của cô ấy, trong khi một nhóm học sinh cũng thế, cả nam và nữ đều giống nhau, trần như nhộng.

Ngôi trường này là một sự kết hợp kì cục giữa xa hoa và nghèo nàn - có hẳn một nhà hát nghệ thuật ở tầng hầm với khán đài chứa được hai trăm người, nhưng lại chẳng có lấy một phòng thay đồ nào vì chúng không hợp với tòa nhà. Nhà trường khuyến khích các học sinh thay đồ trong phòng tắm, nhưng kể từ khi chỉ có năm phút để làm việc này thì gần như toàn bộ đều lờ đi các luật lệ và thay đồ ngay trên hành lang để tiết kiệm thời gian. Các nữ sinh cởi áo lót thông qua ống tay áo và mặc một chiếc áo phông lớn. Bọn con trai thậm chí chẳng buồn liếc mắt lấy một cái.

Một trong những nét riêng của trường Duchesne là các học sinh biết nhau kể từ khi còn học mẫu giáo, việc này làm nảy sinh trong lòng mọi người thứ tình cảm như tìnhgiađình hay tình đồng chí. Việc thoát y này chỉ khiến các thầy cô bận tâm, đặc biệt là vị giáo sư môn lịch sử phiêu lưu, một người đã xuất hiện để thay đổi những học sinh bán khỏa thân trên hành lang, làm rộ lên những tiếng cười khúc khích châm biếm -nhưng chẳng có gì có thể làm cho họ dừng việc này cả. Thay đồ ở nơi công cộng chỉ là một trong rất nhiều điều kì quái mà bạn có thể được nếm trải nếu học trong ngôi trường này.

- Hây, mình có thể nói chuyện với cậu một chút không? - Bliss hỏi, dựa lưng vào cái tủ và nhìn Schuyler chui đầu qua chiếc áo lạnh ngắn tay quá khổ. Một thông tin mới là Bliss và một trong vài nữ sinh thay đồ trong phòng nghỉ. Cô không thể thấy thoải mái như mọi người, như Mimi chẳng hạn, thích phô trương cái áo lót hiệu La Pettie Coquette cứ như thể là đang đi trên bãi biển ở St. Tropez vậy.

- Ừm… ? - Schuyler ú ớ trong lớp vải lùng nhùng, hai khuỷa tay cô va vào nhau trong khi cố giơ tay lên để nhét ngườii vào bộ đồ thể dục không đúng cỡ. Cô cởi chiếc áo lạnh chỉ bằng một cái vung tay rồi hiện ra trong chiếc áo thun quá khổ và một chiếc quần đẫm mồ hôi rộng thùng thình. - Ý cậu là gì? - Cô hỏi và nhìn Bliss với ánh mắt cảnh giác.

- Cậu là bạn của Dylan Ward, đúng không?

Schuyler nhún vai.

- Ừ. Có chuyện gì với cậu ấy à? - Schuyler khẽ liếc nhìn đồng hồ. Chuông thứ hai sắp kêu rồi, những học sinh cùng lớp cô đang vội vã đi lên cầu thang để ra sân tập thể dục.

- Mình chỉ… cậu biết nhiều về cậu ta chứ?

Schuyler lại nhún vai một lần nữa. cô không rõ Bliss đang hỏi chuyện gì. Tất nhiên là cô biết rõ Dylan. Cô và Oliver là hai người bạn duy nhất của cậu ấy.

- Mình nghe được vài tin đồn - Bliss nói trong khi quan sát xung quanh xem có ai đang nghe cuộc đối thoại này không.

- Chà, về gì vậy? - Schuyler nhướn mày. Cô nhét chiếc áo len vào ngăn tủ.

- À, người ta đồn rằng cậu ấy đã gặp vài rắc rối với một cô gái nào đó ở Connecticut vào mùa hè vừa rồi… - Mình không nghe gì về chuyện đó cả - Schuyler ngắt lời - Tuy nhiên mọi người luôn xì xào bàn tán về một ai đó. Và cậu thực sự tin vào những câu chuyện đó à?

Bliss có vẻ bị sốc.

- Không! Mình không hề tin dù chỉ một chút.

- Thôi được rồi, mình phải đi - Schuyler cộc cằn nói, đặt chiếc vợt tennis lên vai và bước đi.

- Chờ đã - Bliss gọi với theo, tiến tới bên cạnh Schuyler và níu cô lại khi cô định bước lên các bậc cầu thang.

- Gì vậy?

- Mình chỉ… Ý mình là… - Bliss nhín vai - Mình xin lỗi, lỗi do mình cả. Chúng mình có thể nói chuyện tiếp được không? Làm ơn.

Schuyler nheo mắt lại. Chuông thứ hai vang lên.

- Mình muộn rồi - Cô nói một cách dứt khoát.

- Chỉ là hai đứa mình có tới bảo tàng Metropolitan vào mấy hôm trước và mình nghĩ là bọn mình thực sự đã có một khoảng thời gian thật đẹp, nhưng mình không biết, cậu ấy không nói chuyện với mình kể từ hôm đó - Bliss giải thích - Cậu có biết là cậu ấy có bạn gái hay gì gì đó không? Schuyler thở dài. Nếu mà cô vào lớp muộn thì bà cô ngay lập tức được nhận một tờ thông báo. Trường Duchesne không có cái được gọi là “phạt ở lại trường sau giờ học”, hình phạt duy nhất được thi hành là sẽ gửi một bản thông báo toàn những chuyện tầm phào cho bố mẹ hoặc người bảo hộ, những người đã cam kết sẽ mổ bụng nếu như con cái họ không vào được trường Harvard. Schuyler nhìn Bliss, cố gắng điều chỉnh lại sự nóng vội và nở một nụ cười đầy hy vọng. Miễn cưỡng, Schuyler cố gắng dựng lên cái viễn cảnh là rốt cuộc Bliss không phải là những cô nàng tóc vàng hoe thẳng đuột, hoặc đeo cái huy hiệu “Đội Force” ghê tởm trên bộ đồng phục thể dục hình quạ đầu xám giống như những vệ tinh của Mimi thường làm, ít nhất là lúc này.

- Theo những gì mình biết, hiện tại cậu ấy không hẹn hò với ai cả. Cậu ấy chỉ kể là có gặp một người nào đó ở hộp đêm vào mấy hôm trước thôi - Schuyler cuối cùng cũng thừa nhận, rồi cô quan sát phản ứng của Bliss.

Bliss đỏ ửng mặt.

- Mình nghĩ vậy… - Schuyler gật gù. Đáng lí cô phải tỏ thái độ căm ghét, vậy mà lúc này cô lại thấy động lòng thương. Nếu Dylan đã đưa Bliss tới bảo tàng Metropolitan thì cô gái này thực sự không phải là xấu. Cô không chắc là Mimi có biết “Met” là gì không nữa. Cuộc sống của cô nàng đó chỉ xoay quanh việc mua sắm và thamgiacác phòng VIP. Chắc chắn thể nào cô nàng cũng sẽ nghĩ “Met” là một hộp đêm nào đó. - Nếu muốn lời khuyên của mình thì hãy cứ đơn giản hóa mọi việc với cậu ấy. Mình nghĩ Dylan thực sự thích cậu - Schuyler nói và trao cho Bliss nụ cười thiện cảm.

- Cậu ấy có… ? Ý mình là cậu ấy đã nói về mình à?

Schuyler lúc lắc vai.

- Đó thực sự không phải là điều mình quan tâm… - Cô lưỡng lự. - Gì cơ?

- À, mình đoán cậu ấy sẽ rất sẵn lòng nếu như cậu mời cậu ấy tới buổi khiêu vũ. Cậu ấy chắc chắn chưa bao giờ nghĩ là thamgianhưng có thể cậu ấy sẽ đi nếu như cậu mời.

Bliss mỉm cười. buổi khiêu vũ vào tối ngày mai. Cô có thể làm điều đó. Bố mẹ cô sẽ phải để cho cô đi - đây là một sự kiện do trường tổ chức, và việc phải có hàng tá người người đi kèm tới đó để nhượng bộ sự lo lắng của bố mẹ cô.

- Cảm ơn.

- Không có gì - Schuyler nói rồi chạy như bay lên các bậc thang mà không ngoái lại nhìn Bliss sau lưng. Bị ấn tượng bởi ý kiến vừa rồi, Bliss viết ngoáy một ghi chú ngắn và giật phăng mẩu giấy ra khỏi bìa. Cô cẩn thận quan sát xung quanh rồi xịt vào mảnh giấy chút nước hoa, sau đó cô nhét nó vào tủ đồ của Dylan. Thật bất ngờ trước hành động táo tợn này. Trước đây Bliss chưa bao giờ chủ động với một cậu trai nào. Nhưng sẽ luôn có lần đầu tiên cho mọi việc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.