Gia Tộc Ma Cà Rồng 1: Máu Xanh

Chương 3



Ngay cạnh The Bank là một hộp đêm khác của Manhattan. Nó là một hộp đêm chỉ tồn tại một lần duy nhất vào mỗi thập kỉ - vào thời điểm mà những người nổi tiếng hàng đầu trong lĩnh vực quảng cáo, thời trang tụ họp lại để tạo lên một thế giới riêng biệt và hấp dẫn.

Đi theo truyền thống thiêng liêng của Sudio 54vào giữa thập niên 70, Palladium vào cuối thập niên 80 và Moomba vào đầu thập niên 90, hộp đêm Block 122 bước vào một thế giới thần thánh, mở ra hẳn một trào lưu, một lối sống và cả một thế hệ mới. Một khách hàng quen, một trong số những người xinh đẹp, tham vọng, khét tiếng và quyền lực nhất thành phố đã đặt tên cho nó - đây là nơi họ có thể tìm được sự thoải mái, tự do. Và bởi vì đó là vào thế kỉ XX, kỉ nguyên của thói siêu độc quyền, thậm chí người ta còn phải trả những khoản chi phí thành viên khổng lồ. Mọi thứ đều tách biệt với cái gọi là dân thường. Bên trong cái nơi được coi là thánh đường may mắn này, tại cái bàn được săn lùng nhất, được bao quanh bởi những người mẫu vị thành niên lộng lẫy, những ngôi sao phim truyền hình độ tuổi thanh thiếu niên và con cái của những tên tuổi nổi tiếng là cô gái sáng chói nhất trong lịch sử của thành phố New York: Madeleine “Mimi” Force. Ánh nhìn của những vị khách từ mười sáu đến ba mươi tư tuổi đã chứng minh điều này.

Mimi là hiện thân của sự nổi tiếng. Cô có ánh nhìn thánh thiện của một cô gái cao quý giống như một con ong chúa đã thoát khỏi sự rập khuôn trong khi vẫn giữ được bản chất của nó. Cô có vòng eo hai mươi hai và cỡ giày mười. Mimi ăn quà vặt mỗi ngày mà không bao giờ tăng cân và luôn đi ngủ với khuôn mặt còn nguyên son phấn nhưng lại thức dậy với khuôn mặt sạch một cách hoàn hảo, không một chút vết nhơ nào, giống như lương tâm của cô vậy.

Mimi thường đến Block 122 vào mỗi đêm, thứ sáu cũng không phải là ngoại lệ. Cô và Bliss Llewllyn - một cô gái cao người Texas, người mới chuyển tới trường Duchesne cách đây không lâu - mất hẳn cả một buổi chiều để trang điểm cho các cuộc vui. Hoặc là, tốn cả một buổi chiều chỉ để ngồi trên giường ca tụng nhau trong khi Mimi lôi tất cả những thứ trong tủ đồ ra thử. Cuối cùng họ cũng chọn được một cái áo khêu gợi, phóng túng với dây đeo trượt khỏi vai để hở cả cooc-xê ra ngoài, chiếc váy ngắn rất nhỏ làm bằng vải bông

xoắn hiệu Earnest Sewn, và một chiếc áo khoác ngoài làm bằng len catsơmia óng ánh hiệu Rick Owens.

Mimi thích đi du lịch với một vài người tuỳ tùng, chính ở Bliss cô tìm thấy một cô bạn gái rất hợp với mình. Cô kết bạn với Bliss chỉ vì theo yêu cầu của cha cô, bởi vì ngài thượng nghị sĩ Llewellyn là một đồng nghiệp quan trọng của ông. Ban đầu cô cảm thấy tức giận với những chỉ thị này, nhưng cô đã thay đổi suy nghĩ khi nhận ra cái cách nhìn thẳng của Bliss vừa bổ sung lại vừa nhấn mạnh vẻ đẹp thanh tao của mình. Mimi chẳng yêu thích cái gì, dựa vào cái nệm nhồi bông, cô nhìn Bliss một cách hài lòng.

- Chúc sức khoẻ - Bliss nói, chạm cốc với Mimi, cứ như thể cô đọc được suy nghĩ của Mimi vậy.

- Cho chúng ta- Mimi gật đầu, phát ra tiếng tinh tinh của chiếc cốc tai màu tía phát quang.

Đó đã là cốc thứ năm trong buổi tối nay, vậy mà Mimi vẫn cảm thấy tỉnh táo như khi uống ly đầu tiên. Không biết phải mất bao lâu nữa thì cô mới say. Rượu gần như chẳng tạo ra chút ảnh hưởng nào tới máu của Mimi cả. Uỷ ban đã từng nói với cô việc này sẽ xảy ra- chỉ là Mimi thực sự không muốn tin mà thôi.

Đặc biệt là kể từ khi cô không còn bị đồn rằng đã dùng lợi thế của mình để dụ dỗ những người khác, những sự chọn lựa có sức thuyết phục mạnh mẽ thường xuyên như cô thích. Uỷ ban có quá nhiều luật lệ, họ như muốn điều khiển cuộc sống của cô. Mimi nóng nảy ra hiệu cho người bồi bàn mang thêm một ly khác, cô đập bàn cái rầm đến lỗi ly cafe trên bàn trước mặt cô gần như bị vỡ. Đi chơi ở New York để làm cái quái gì khi mà thậm chí bạn chẳng thể tìm được một chút hứng thú nào. Cô duỗi thẳng chân và uể oải vắt chúng ngang qua cái ghế bành, đôi chân ấy buông tự nhiên. Cậu bạn trai của Mimi, một anh chàng mười chín tuổi, không chỉ là người thừa kế của một công ty dược phẩm kếch sù mà còn là người thừa kế cho một trong những nhà đầu tư lớn nhất hiện nay của cái hộp đêm này, có vẻ mơ màng không chú ý gì đến xung quanh. Mà dù cho anh chàng này còn chút tỉnh táo đi chăng nữa thì vẫn gần như không thể nói một từ nào vì ngay lúc này anh ta đang dựa hẳn vào vai Mimi, vẻ thèm thuồng.

- Dừng lại- Benjamin Force cáu kỉnh, cộc cằn đẩy Mimi ra khỏi người mình. Cả Mimi và Jack đều có mái tóc màu vàng bạch kim, làn da mịn màng nhưng hơi tái, đôi mắt xanh sâu thẳm, và cùng có dáng người mảnh khảnh. Tuy nhiên họ lại có khá nhiều điểm khác nhau về tích cách, Mimi thì ba hoa và không nghiêm túc, trong khi Benjamin- tên hồi bé là Blackjack vởi vì tính cáu kỉnh và được rút ngắn thành Jack khi lớn- anh ta lầm lì, ít nói và rất nghe lời.

Mimi và Jack là hai đứa con duy nhất của Charles Force, một người sáu mươi tuổi hết sức giàu có và nghiêm khắc, ông làm chủ một hệ thống truyền hình rất nổi tiếng, một kênh truyền hình cáp chuyên về mảng tin tức, một tờ báo khổ nhỏ thông dụng, nhiều nhà đài và khống chế hoàn toàn ngành xuất bản, ông đã có một món lợi nhuận khổng lồ từ việc xuất bản những cuốn tự truyện của các ngôi sao trong liên đoàn đấu vật thế giới. Vợ của ông- người đã sáng lập ra công ty Triniti Burden, là trưởng đoàn của đoàn thanh tra xã hội New York và còn là uỷ viên trong các uỷ ban từ thiện uy tín nhất. Bà là người có tầm ảnh hưởng lớn, góp phần trong việc thành lập Uỷ Ban, mà trong đó Mimi và Jack là những thành viên trẻ tuổi.Giađình Force sống tại thành phố, một ngôi nhà hiện đại, sang trọng với đầy đủ tiện nghi, nó chiếm hẳn một lô đất đối diện với bảo tàng nghệ thuật Metropolitan.
- Ôi, thôi nào- Mimi bĩu môi, ngay lập tức đặt lại chân mình lên lòng người anh trai- Em cần duỗi chân ra, nó mỏi quá. Sờ thử xem- Cô yêu cầu, nắm lấy một bắp chân săn chắc, và nhờ anh cảm nhận về những lớp cơ ở bên dưới.

Jack cau mày:

- Tôi đã nói là dừng lại- Anh thì thào một cách nghiêm túc, ngay tức thì Mimi rụt chân lại rồi đặt lên cái ghế bành làm bằng da lộn Thuỵ Điển màu trắng, gót của dôi giày cao mười phân hiệu Alaia để lại những vết bẩn trên cái đệm sạch bong đó.

- Anh sao thế?- Mimi hỏi. Anh trai cô vừa đến trong tâm trạng tồi tệ cách đây một phút- Khát à?- Cô chế nhạo. Lúc này trông anh cô chẳng khác gì một gã khờ. Dạo gần đây anh gần như không tới các buổi gặp mặt của Uỷ Ban nữa, bố mẹ họ sẽ nổi đoá lên nếu như họ phát hiện ra việc này. Jack cũng không hẹn hò với bất kì ai, trông anh có vẻ ốm và không còn nghi ngờ gì nữa anh đúng là rất kì quặc. Mimi không biết lần cuối cùng anh trai cô có bạn gái là khi nào. Jack nhún vai và đứng lên.

- Tôi sẽ ra ngoài để hít thở một chút không khí.

- Ý kiến hay đó- Bliss hưởng ứng rồi vội vã đứng dậy- Mình cần hút một điếu thuốc- cô giải thích với vẻ hối tiếc trong khi hươ hươ bao thuốc lá trước mặt Mimi.

- Mình cũng vậy- Aggie Carondolet, một cô gái khác cũng học cùng trường Duchesne nói. Cô nàng thuộc nhóm người hay vây quanh Mimi, nhưng lại ra vẻ như người cầm đầu của họ, thả đồng 500đô la xuống với bộ mặt rầu rĩ.

- Các cậu không cần đến sự cho phép của mình- Mimi chán nản đáp, dù thực tế họ phải như vậy. Không một ai có thể dễ dàng rời khỏi nơi có mặt Mimi trừ khi được phép.

Aggie cười cười. còn Bliss thì mỉm cười một cách lo lắng, theo Jack ra phía sau hộp đêm. Mimi nhún vai. Cô chưa bao giờ bận tâm đến việc phải tuân theo bất kì một luật lệ nào, Mimi có khuynh hướng làm bất cứ điều gì vào bất cứ khi nào cô thích, đến nỗi mà các mục tán gẫu đã cho in hẳn nhãn hiệu năm con số trên mẩu thuốc lá cô hút. Mimi nhìn ba người họ rời đi, biến mất trong đám đông đang nhảy nhót trên sàn theo lời một bài hát ráp rất được ưa thích.

- Chán quá!- Mimi rên rỉ, cuối cùng cô đành phải chuyển sự chú ý của mình sang cái gã hầu như không rời cô tới nửa bước cả buổi tối nay. Họ hẹn hò với nhau hai tuần liền, đây quả là một kì tích trong chuỗi các cuộc hẹn hò của Mimi.

- Hãy làm cái gì đi.

- Em có ý tưởng gì?- Anh chàng thì thầm trong chếnh choáng, liếm vào vành tai Mimi.

- Ưhm...- Mimi cười khúc khích, đặt một bàn tay xuống dưới cằm anh chàng, cô có thể cảm nhận được dòng máu đang chảy trong huyết quản của anh ta. Thật lôi cuốn. Nhưng có lẽ để sau, không phải ở đây, ít nhất thì không phải ở một nơi đông đúc như thế này.

Đặc biệt là vì cô đã ở bên cạnh anh ta cả ngày hôm qua rồi... hơn nữa việc này sẽ chống lại các luật lệ... không được quá lạm dụng các thần linh quen thuộc, bla, bla, bla... Họ cần ít nhất bốn mươi tám giờ sau mỗi lần hồi phục... Tuy nhiên anh chàng này có vị thật tuyệt vời... Phẳng phất mùi nước hoa sau khi cạo râu hiệu Armani... và ở bên dưới... giống như thịt và đầy sức sống... và nếu như Mimi chỉ cần nếm một chút... chỉ một chút thôi... cắn một phát... nhưng Uỷ Ban đang họp mặt ở tầng dưới, ngay bên dưới Block 122. Có thể có một vài người trong ban giám sát ở đây, ngay lúc này... đang quan sát... cô có thể bị bắt gặp. Nhưng cũng có thể là không. Cô đang ở trong một phòng VIP tối om... Ai buồn quan tâm đến những kẻ chỉ yêu và lo giữ lấy bản thân mình chứ? Dẫu vậy họ sẽ vẫn biết, kẻ nào đó sẽ nói với họ. Quả thật rất đáng sợ, không hiểu Uỷ Ban làm cách nào mà lại biết rõ về bạn, cứ như thể họ luôn ở đây quan sát ngay trong đầu bạn vậy. Chính vì vậy phải để lần sau thôi. Mimi sẽ để cho chàng ta hồi phục, cô vò vò tóc anh chàng, anh ta mới đáng yêu làm sao, quá đỗi đẹp trai và quá yếu ớt, giống như bao anh chàng khác Mimi từng thích. Dù vậy, bây giờ tất cả những nét đáng yêu đó hoàn toàn vô dụng.

- Thứ lỗi cho em một giây nhé- Mimi nói với anh bạn trai sau đó nhảy phóc ra khỏi chỗ ngồi nhanh tới mức làm cô phục vụ cooktail đang bê một khay đầy rượu Maxtini hương vải phải giữ thăng bằng cả hai tay.

Những người ngồi xung quanh chớp chớp mắt. Có lẽ chỉ cách đây một giây thôi họ đã rủa thầm Mimi, sau đó trong giây lát, cô đã ở trong ánh đèn sàn nhảy, ngay giữa phòng, nhảy với một anh chàng khác. Đối với Mimi, cô luôn nhat với rất nhiều anh chàng, hết anh chàng này lại đến anh chàng khác, và mỗi chàng trong số đó, tất cả đều lấy làm hạnh phúc khi được nhảy với cô. Trông cô có vẻ đã nhảy trong nhiều giờ, thậm chí chân cô còn chưa cả chạm xuống sàn, đôi giày cao gót màu vàng trị giá tám trăm đô la đang xoay tít như một cơn lốc xoáy.

Khi Mimi quay trở lại bàn, mặt cô dáng rực một thứ ánh sáng kì ảo (hoặc có lẽ đây đơn thuần chỉ là tác

động của những chùm ánh sáng trên cao mà thôi) Không một từ ngữ nào có thể diễn tả được vẻ đẹp của cô lúc này. Cô thấy anh bạn trai đang say sưa ngủ gục đầu ở cạnh bàn, thật đáng tiếc. Mimi vớ lấy chiếc điện thoại của mình. Cô chắc chắn Bliss sẽ không quay lại sau khi đi hút thuốc giữa chừng như thế này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.