Gia Tộc Ma Cà Rồng 1: Máu Xanh

Chương 31



Mimi quyết định xâm nhập vào nơi cấm kị của bố. Từ khi cô có thể nhớ được thì bố cô luôn ẩn mình trong phòng làm việc của ông sau khi đi làm về và chỉ ra ngoài để dùng bữa tối. Đó là một căn phòng bị khoá, một nơi đặc biệt, con cái không được phép vào. Mimi nhớ lại cảnh cô đứng bên ngoài cào cào cánh cửa khi còn là một đứa trẻ, lúc ấy cô rất cần sự quan tâm chăm sóc cũng như tình yêu của người bố nhưng cô chỉ có được điều đó từ người vú em, kết quả là cô chỉ nhận được lời cảnh báo hoặc sự đe doạ:

- Để bố cháu một mình, ông ấy rất bận nên sẽ không có thời gian dành cho cháu đâu.

Mẹ cô cũng chẳng hơn gì- một hành tinh xa xăm- luôn đi nghỉ tại nơi nào đó mà bọn trẻ không được phép hoặc không được chào mời. Một thời niên thiếu cô đơn, âm thầm, dù vậy cô và Jack vẫn cố gắng tạo nên những kỉ niệm tốt nhất có thể. Hai người thân nhau nhất, họ tuy hai mà một, tuy một mà hai. Điều này khiến cô nghĩ phải cho anh ấy biết sự thật. Mimi sải bước trên hành lang cẩm thạch rộng lớn và đi tới ngay phía trước cánh cửa được khoá, trong đó bố cô đang nghiên cứu. Chỉ với một cái vẫy tay, cái khoá tan ra thành từng mảnh, còn cánh cửa thì bị thổi mạnh đánh rầm một cái.

Charles Force đang ngồi trên bàn, tay nâng niu chiếc ly bằng pha lê đựng loại rượu nào đó có màu đỏ sẫm. - Rất ấn tượng- Ông chúc mừng cô con gái- Bố phải mất rất nhiều năm mới học được điều đó đấy.

- Cảm ơn bố- Mimi mỉm cười.

Jack theo ngay phía sau, uể oải bước vào, tay còn đút trong túi quần. Anh chàng nhìn cô em gái bằng ánh mắt kính nể mới xuất hiện.

- Bố hãy nói với anh ấy đi- Mimi yêu cầu khi bước lên phía trước cái bàn. - Nói với anh cái gì?- Jack hỏi. Charles Force nhấm nháp một ngụm rượu từ chiếc ly pha lê và quan sát các con. Những đứa trẻ được gọi là con của ông- Medeleine Force và Benjamin Force- hai conmacàrồngquyền lực nhất mọi thời đại. Hai người đã ở đó, Rome, trong suốt khoảng thời gian khủng hoảng. Họ đã xây dựng lên Plymouth và bình ổn thế giới mới. Ông là người gọi họ dậy không biết bao nhiêu lần, bất cứ khi nào cần đến họ.

- Về cái con bé người lai Van Alen- Mimi nói- Hãy nói cho anh ấy biết đi ạ.

- Về Schuyler? Em biết điều gì?- Jack hỏi dồn dập

- Nhiều hơn anh đấy, anh trai ạ- Mimi đáp lại. Cô ngồi xuống một cái ghế dài bọc da đối diện với bàn bố cô.

Cô quay lại phía anh trai, chiếu đôi mắt màu xanh lục vào đôi mắt y hệt của anh- Không như anh, em đã xem xét kĩ lưỡng các kí ức của mình.Cô ta không nằm trong số họ. Em đã kiểm tra đi kiểm tra lại, cô ta không có ở đó, không có ở bất cứ đâu. Em không cho là cô ta từng tồn tại- Mimi nói với cái giọng chói tai. Những chiếc răng nanh của cô nàng lộ ra. Jack lùi lại một bước:

- Không thể. Cô ấy có trong kí ức của anh, em không thể sai lầm như thế. Bố, em Mimi đang nói cái quái quỷ gì vậy?

Charles hớp một ngụm rược nữa rồi hắng giọng, cuối cùng ông cũng nói:

- Em con nói đúng.

- Nhưng con không hiểu...- Jack nói, ngồi phịch xuống một cái ghế khác.

- Nói rõ ra thì Schuyler Van Alen không phải là mộtmacàrồng- Charles thở dài. - Đó là chuyện không thể- Jack tuyên bố.

- Cô gái đó vừa phải lại vừa không phải- Charles giải thích- cô ta là một sản phẩm của Caerimonia Osculor - một sự kết hợp giữamacàrồngvà một thần linh loài người quen thuộc.

- Nhưng chúng ta không thể sinh sản, chúng ta không có khả năng...- Jack cãi.

- Chúng ta không thể sinh sản giữa chúng ta, đó là sự thật. Chúng ta không thể tạo ra cuộc sống mới; chúng ta đơn giản chỉ là mang linh hồn của những người qua một thời kì mới bằng việc thụ tinh nhân tạo. Hiện nay phương pháp này còn thông dụng với cả máu đỏ. Những người phụ nữ của chúng ta được cấy ghép hạt giống của những ý thức bất tử để có thể tạo ra một cơ thể mới trong chu kì xuất hiện. Nhưng kể từ khi máu đỏ có khả năng tạo ra cuộc sống mới, nhưng linh hồn mới thì hôn nhân dị chủng giữa hai loài hình như không phải là không thể. Không chắc chắn lắm nhưng đúng là không phải không thể. Tuy nhiên, trong suốt những năm tháng trước đây chuyện này chưa từng xảy ra. Việc thụ thai một đứa trẻ có dòng máu pha trộn chống lại những luật lệ nghiêm khắc nhất của chúng ta. Mẹ của cô ta là một người phụ nữ phiền phức và ngu ngốc.

Mimi rót một chút rượu từ cái bình lọc rượu vào một cái ly Baccarat. cô hớp một ngụm. Rothschild Cabernet.

- Cô ta đáng lí phải bị tiêu diệt- Mimi rít lên giận dữ.

- Không...- Jack gào lên.

- Không cần phải quá lo lắng thế đâu. Chẳng có chuyện gì xảy ra cho cô gái đó cả- Charles nói như dỗ dànhUỷ ban chưa đi đến kỉ luật cuối cùng nào liên quan đến số mệnh của cô ta. Cô gái này xuất hiện để thừa hưởng một số đặc điểm của mẹ cô ấy, vì vậy chúng ta phải theo dõi sát sao.

- Bố sẽ giết cô ấy phải không ạ?- Jack nói, hai bàn tay cậu ôm lấy đầu- Con sẽ không để bố làm thế đâu.

- Đó không phải là việc con có quyền quyết định, hãy nhìn thật kĩ vào kí ức của con đi, Benjamin. Rồi hãy nói con cho ta thấy gì. Hãy nhìn vào sự thật bên trong chính con.

Jack nhắm mắt lại, khi hai người nhảy ở Informals cậu cảm thấy sự hiện diện của Schuyler trong kí ức của mình cứ như thể cậu đã biết cô từ rât rất lâu vậy. Cậu quay lại với buổi tối hôm đó, với căn phòng mà hai người đã nhảy với nhau ở toà nhà Xã hội Mỹ, và với kí ức về một buổi tối của Patrician Ball- buổi tối hai người nhảy một điệu van nhạc Soopanh. Một trong nhưng kí ức sinh động và quý giá nhất của cậu...đó là...cô ấy...đó không thể là một ai khác được! Ở đó! Cậu cảm thấy mình chiến thắng! Cậu nhìn rất rõ vào khuôn mặt ở phía sau đám người hâm mộ. Một khuôn mặt thanh tú, làn da trắng như sứ đẹp tuyệt trần, cái mũi hơi hếch hếch, rồi cậu kinh hãi lùi lại... đó không phải là đôi mắt của Schuyler, đôi mắt đó màu xanh lục chứ không phải màu xanh da trời- Đôi mắt đó là...

- Của mẹ cô ấy!- Jack thốt lên, hai mắt mở to nhìn bố và em gái.

Charles gật đầu, giọng ông tự nhiên trở lên khó nghe một cách đặc biệt.

- Đúng. Con đã nhìn thấy Allegra Van Alen, một sự tương đồng đầy sức mạnh. Allegra là một trong những người mạnh nhất trong chúng ta.

Đầu Jack gục xuống, cậu đoán là những hình ảnh về Schuyler khi hai người đang nhảy đã sử dụng sức mạnhmacàrồngcủa cậu để lấp vào suy nghĩ của cô ấy nhằm giúp cho cô ấy có thể cảm nhận được quá khứ. Tuy vậy, Schuyler vẫn là một linh hồn mới. Mẹ cô, người mà Jack đuổi theo bao thế kỉ nay chính là mẹ cô, đó là lí do vì sao cậu bị kéo về phía Schuyler, kể từ buổi tối ở Block 122, bởi vì khuôn mặt cô giống với một người luôn ám ảnh các giấc mơ của cậu.

Cậu ngước lên nhìn Mimi, em gái của cậu, người cộng sự, một nửa của cậu, người bạn quan trọng nhất và cũng là kẻ thù nguy hiểm nhất của cậu. Chính cô là người luôn ở bên cậu kể từ khi bắt đầu. Cánh tay cô

chính là thứ mà cậu với tới lúc này trong bóng tối. cô ấy mạnh mẽ, cô ấy là một người sống sót. Nhờ có cô ấy mà cậu có thể khám phá được sức mạnh của mình, cô luôn luôn ở đó vì cậu. Là Agrippina cho Valerius của cậu, là Elíabeth De Lorraine- Lillebonne khi cậu là Louis d’Orleans, là Susannah Fuller khi cậu là William White.

Mimi vươn tay ra và nắm lấy bàn tay cậu. Hai người quá giống nhau, hai người đến từ cùng một cái thác đen, từ cùng một sự trục xuất và bị nguyền rủa phải sống cuộc sống bất tử trên trái đất; chưa đủ, hai người còn ở đây, phát triển mạnh mẽ sau một thiên niên kỉ. Mimi vỗ vỗ tay Jack, những giọt nước mắt trong mắt cô phản chiếu trong đôi mắt cậu.

- Vậy chúng ta sẽ làm gì bây giờ?- Jack hỏi- Chuyện gì sẽ xảy ra với cô ấy?

- Hiện tại thì chẳng gì cả. Chúng ta chỉ quan sát và chờ đợi. Chắc chắn sẽ là tốt nhất nếu con ở sát bên cạnh cô ấy. Còn một việc, em gái con thông báo cho ta biết về mối bận tâm của con về cái chết của Augusta. Ta rất vui lòng nói với con rằng chúng ta đang tiến rất sát tới việc tìm ra thủ phạm. Ta rất tiếc khi phải dấu các con quá lâu đến như vậy. Để ta giải thích...

Jack gật đầu, siết chặt lấy bàn tay em gái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.