Gia Tộc Ma Cà Rồng 1: Máu Xanh

Chương 34



Cảnh sát không cho họ gặp Dylan. Bliss, Schuyler và Oliver cố gắng gặp cậu sau khi tan học, nhưng họ phải đương đầu với rào cản pháp luật, chẳng ai ở đồn cảnh sát thừa nhận là đang giữ Dylan ở đó cả. Mọi chuyện rơi vào ngõ cụt, người ta còn lấy cả điện thoại và Sidewick của cậu ấy làm cho họ không tài nào tìm ra cách biết được tin tức của cậu. Sự lo lắng mang ba người xích lại gần nhau hơn bao giờ hết, những ngày tiếp theo Bliss không ngồi với Mimi ở quán ăn tự phục vụ nữa mà thay vào đó, trong các giờ nghỉ ba người lại tính toán xem có cách nào giúp Dylan không.

-Giađình cậu ấy rất giàu có, mình chắc chắn họ có vài luật sư giỏi để giúp cậu ấy, đúng không? - Bliss gợi ý - Chúng ta cần nói chuyện với họ, mình cần nói với họ vài điều.

- Điều gì? - Schuyler hỏi.

- Tối qua mình đã khám phá ra được một chút. Thôi được, thực ra thì mình đã nghe lỏm được mẹ mình nói chuyện với vài người khác về trường hợp này. Mình nghe mẹ mình nói là cảnh sát thông báo thời gian xảy ra cái chết vào khoảng từ mười giờ cho tới mười một giờ tối. Họ rất chắc chắn về điều đó. Tình trạng cái xác cuae Aggie cho thấy chuyện này không thể xảy ra ở bất kì thời gian sớm hay muộn hơn được.

- Vậy sao? - Oliver gật gù.

- Dylan đã ở bên mình từ mười giờ cho tới mười một giờ. Bọn mình ở bên ngoài trong con hẻm để hút thuốc. Cậu ấy không rời mình lấy nửa bước.

- Không chút nào ư? Kể cả tới nhà vệ sinh cũng không à? - Schuyler hỏi.

Bliss lắc đầu nguầy nguậy:

- Đúng thế, mình khẳng định đấy. Mình...ừ...lo lắng, rằng Mimi sẽ thắc mắc mình đã ở đâu.

- Cậu có biết điều đó có ý nghĩa gì không? - Oliver cười tươi như vừa khám phá ra một điều bí mật. Cả hai cô gái cùng lắc đầu.

- Điều đó có nghĩa là cậu ấy có một bằng chứng ngoại phạm vững chắc. Bliss Llewellyn, cậu đúng là một cô gái hấp dẫn. Cậu chính là tấm vé đưa cậu ấy ra khỏi nhà giam đấy. Đi nào, chúng ta cần phải tìmgiađình Dylan và nói cho họ biết chuyện này.

Dylan sống ở Tribeca, vì vậy họ dùng chiếc Rolls Royce của Bliss để xuống đó vào buổi chiều. Oliver và Schuyler rất ấn tượng với nội thất của chiếc xe.

- Mình đã hỏi mượn bố mình một cái để đưa bọn mình đi - Oliver nói với vẻ khâm phục - nhưng chỉ có mỗi chiếc Town Car cũ rích và chán ngắt thôi.

Tribeca là một vùng công nghiệp cổ, ở lân cận vùng sản xuất bơ và trứng ngày xưa, với những con đường rải sỏi và những xí nghiệp cũ trở thành những cái gác xép trị giá hàng triệu đô.

- Nó đây à? - Oliver hỏi, đi về phía toà nhà ở góc đường. Họ tra cứu lại cuốn địa chỉ Duchesne. Chính xác là nó rồi.

- Các cậu chưa tới đây sao? - Bliss kinh ngạc hỏi.

Oliver và Schuyler lắc đầu:

- Nhưng hai cậu là bạn của cậu ấy mà?

- Bọn mình là bạn - Schuyler giải thích - nhưng...

- Việc này chưa bao giờ nảy ra trong đầu bọn mình cả... - Oliver thêm vào. Schuyler thở dài:

- Bọn mình luôn đi cùng nhau nhưng chưa đến nhà bố mẹ cậu ấy bao giờ. Cậu ấy có một chiếc Tivo và một chiếc Xbox. Dylan dường như cũng chẳng bận tâm đến việc mời bọn mình tới nhà.

- Còn cậu thì sao? Cậu giống như bạn gái của cậu ấy mà. Cậu cũng chưa bao giờ tới đây đúng không? - Oliver căn vặn.

Bliss lắc đầu, cô thực sự không phải bạn gái của Dylan. Hai người chưa bao giờ thực sự nói rõ mối quan hệ của họ. Hai người từng cặp với nhau vài lần, không những thế cô còn định biến cậu thành thần linh loài người quen thuộc của mình nhưng sau khi hai người bị bắt gặp vào buổi tối tổ chức tiệc thì bố mẹ cô cấm cô không được gặp cậu ấy nữa. Không hiểu sao bố mẹ cô cứ khăng khăng cho rằng bữa tiệc ấy là do Dylan sắp đặt. cho tới giờ BobiAnne vẫn không tha thứ việc von manơcanh Cô gái lọ lem bị lột trần khi bà trở về từ New Jersey và tất cả mọi thứ trong ngôi nhà Penthousedes Reeves đều bị đảo lộn.

- Xin chào, chúng cháu đang tìm căn hộ 1520? - Schuyer hỏi người gác cửa khi họ bước vào nhà. Không giống như vẻ tráng lệ, uy nghi hay đặc trưng của hợp tác xã ở Đại lộ công viên, với một khu vườn kiểu phật giáo Thiền Phái và một thác nước ở ngay cổng vào.

- 1520 à? - Người gác cửa hỏi lại vì không chắc chắn.

- Củagiađình Ward ạ - Bliss gợi ý với vẻ hi vọng.

Người gác cửa cau mày:

- À, đúng rồi. Họ ở căn hộ số 1520 nhưng nó đã được bán rồi,giađình đó đã dọn đi ngày hôm qua, rất vội vã.

- Ông chắc chứ?

- Chắc chắn thưa cô.

Thậm chí người đàn ông này còn để cho họ nhìn vào trong căn hộ trống rỗng đó. Căn hộ rất lớn, rộng rãi, chẳng có gì bên trong ngoài trừ một cái ti vi bị bỏ lại. Các bức tường bị bong vỡ vì đồ đạc va vào, chiếc ghế bành hiệu L - shaped vạch những đường ngang dọc trên sàn nhà do bị kéo đi. - Nó sẽ được bán với giá khoảng năm triệu đô, nếu các cháu có hứng thú - Người gác cửa gợi ý - Ta sẽ gọi cho người môi giới ở cầu thang gác.

- Điều này thật khó lý giải - Schuyler phân tích - Tại saogiađình cậu ấy lại chuyển đi nhanh đến thế? Họ không lo lắng về Dylan đang ở trong nhà giam sao?

Ba người đi vòng quanh căn hộ trống không, cố xem có thể tìm ra lí do nào cho sự biến mất đột ngột củagiađình Ward hay không.

- Chú có biết họ chuyển đi đâu không? - Schuyler hỏi người gác cửa khá nhiệt tình.

- Hình như là quay lại nơi nào đó ở Connecticut, tôi nghe nói thế, không chắc chắn đâu.

Ông ta dẫn họ ra khỏi căn hộ rồi khoá nó lại. Họ đi thang máy xuống tầng trệt, Bliss lôi cuốn danh bạ điện thoại Duchesne ra khỏi túi xách hiệu Chloe’ Paddington. Nhưng các số điện thoại của bố mẹ Dylan được liệt kê đều không còn sử dụng nữa, cũng chẳng có danh sách nào mới cả.

- Này, các cậu từng gặp bố mẹ cậu ấy bao giờ chưa? - Bliss hỏi, bỏ chiếc điện thoại ra. Một lần nữa cả Oliver và Schuyler cùng lắc đầu.

- Mình nghĩ là câụ ấy có một người anh trai học đại học - Schuyler cố lục lọi trong trí nhớ, càng lúc cô càng cảm thấy ân hận vì không biết nhiều về bạn mình. Họ tới trường mỗi ngày và mỗi tuần. Chưa hết, khi bị hối thúc cả Schuyler lẫn Oliver đều không thể nhớ được bất cứ cái gì vềgiacảnh của Dylan.

- Cậu ấy không nói nhiều về bản thân - Oliver nói - Dylan thuộc tuýp người trầm tính.

- Chắc chắn cậu ấy không nói một từ nào về chuyện đó - Bliss đùa - Giữa hai cậu, ý mình là... khi hai cậu ở bên nhai các cậu đều muốn nắm quyền kiểm soát.

Schuyler chấp nhận lời bình phẩm đó mà không hề cảm thấy bị xúc phạm. Đúng là họ đã muốn nắm quyền kiểm soát Dylan. Cô và Oliver đã là bạn của nhau từ rất lâu rồi, hai người hiểu nhau quá rõ, quả thật là một điều kì diệu khi Dylan có thể tìm cách để được họ yêu mếm, rồi biến bộ đôi thành bộ ba thân thiết. Họ để cậu thamgia, gần như là vì họ được tâng bốc rằng cậu ấy rất thích họ nhưng cũng bới vì cái cách nhập hội tự nhiên của cậu ấy. Dylan dường như rất hứng thú với những câu chuyện, trò đùa của hai người và có vẻ như cậu ấy chưa bao giờ đòi hỏi hơn những gì hai người có thể cho cậu ấy.

- Nếu như chúng ta có thể nói chuyện với cậu ấy - Schuyler gợi ý.

- Hay chúng ta có thể giải thích với cảnh sát - Oliver thêm vào.

- Giải thích cái gì? - Bliss bực bội - Rằng cậu ấy không thể giết được cô ấy vì cô ấy là mộtmacàrồngvà chẳng có gì có thể giết được mộtmacàrồngcả à, chỉ trừ... ồ, một sinh vật kì bí nào đó mà chúng ta chưa biết và cũng theo ý đó, Dylan là một con người bình thường quá... chà, hai cậu định làm theo cách đó hả, nhưng ai sẽ tin chúng ta đây? - Bliss nhấn mạnh - Chẳng ai cả - schuyler kết luận.

Ba người đứng phía trước căn hộ của Dylan lúng túng và nản lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.