Gia Tộc Ma Cà Rồng 1: Máu Xanh

Chương 5




Trường Duchesne nằm trong toà nhà Flood cổ kính giữa đại lộ Mandison và đường 91, thuộc dãy các trường trung học cơ sở, đối diện với đường Dalton và bên cạnh Trái Tim Thần Thánh.

Ngôi trường này vốn là một ngôi nhà cổ kính của Rose Elizabeth Flood, vợ của thuyền trưởng Armstrong Flood quá cố, người đã sáng lập công ty dầu thực vật Flood. Ba cô con gái của bà có thể tốt nghiệp được là nhờ Marguerite Duchesne, một nữgiasư người Bỉ, và khi ba cô con gái đều mất tích trong vụ chìm tàu “ Lỗ lực của Thần Thánh” bất hạnh trong chuyến đi vượt Đại Tây Dương, bà Rose đau khổ vô cùng nên quyết định quay lại vùng trung tâm phía Bắc Hoa Kỳ và để lại ngôi nhà cho Mademoiselle Duchesne đê tiến hành xây dựng. Muốn biến một ngôi nhà thành trường học cần làm vài việc nhỏ nhưng phải tuân theo một số điều kiện tiên quyết, trước hết là tất cả các đồ đạc cũ phải được bảo quản, chính điều này đã tạo cho Duchesne nét cổ kính rất khác biệt. Một bức chân dung lớn về ba cô con gái họ Flood do John Singer Sargent vẽ vẫn được treo trên cầu thang gác bằng cẩm thạch, chào mừng các vị khách tiến vào lối đi nguy nga cao gấp hai lần so với bình thường. Một cây đèn chùm pha lê làm theo phong cách nghệ thuật Baroc treo trong căn phòng có các cửa sổ làm bằng kính, có thể nhìn thấy Công viên Trung Tâm. Cái ghế dài hiệu Chesterfield có đệm và những cái bàn đọc sách đều được sắp xếp theo thứ tự trong phòng giải lao. Những chân đèn bằng đồng thau bóng loáng nay được lắp thêm điện, và các thang máy kiểu toa Pullman cũ kĩ, lúc nào cũng kêu cót két nay vẫn còn hoạt động (mặc dù chỉ có duy nhất một khả năng được dùng nó). Tầng mặt thượng, một căn phòng gác xép sát mái đẹp mê hồn được biến thành một trung tâm nghệ thuật, trang bị một máy in màu, một máy in thạch bản, các phòng vẽ dưới tầng hầm nay đặt một sân khấu đầy đủ các trang thiết bị, một phòng tập thể dục và một quán ăn tự phục vụ. Bây giờ những cái tủ làm bằng kim loại được sắp thành hàng và phủ giấy dán tường hình hoa iris trên các hành lang; Các phòng ngủ thì trở thành những lớp khoa học xã hội và nhân văn. Các thế hệ học sinh của trường đều cho rằng chuyện hồnmacủa bà Duchesne luôn luôn ẩn hiện ở đầu cầu thang thứ ba là hoàn toàn có thật.
Ảnh tốt nghiệp của các lớp được treo thành hàng dài trên hành lang dẫn đến thư viện. Vì trước đây trường Duchesne là ngôi trường chỉ dành riêng cho các nữ sinh nên lớp học đầu tiên vào năm 1869 là một nhóm thiếu nữ có nét mặt trang nghiêm trong bộ toga (bộ quần áo người La Mã xưa mặc) màu trắng, tên của họ được khắc axit kiểu nghệ thuật viết chữ đẹp rất trang nhã. Vào những năm phát triển, phép chụp hình đage của những cậu trai thế kỉ XIX đã mở đường cho loại ảnh đen trắng về những nhà thơ thiên tài với mái tóc phồng của những năm 50, về các quý ông có mái tóc dài giữa những năm 60; Khi trường Duchesne cuối cùng cũng dạy cho cả nam và nữ thì có loại ảnh màu về những cô nàng quyến rũ và những anh chàng đẹp trai trong các đội nhóm nổi tiếng.

Bởi vì, thực ra nhiều thứ vẫn kô thay đổi. Các nữ sinh vẫn tốt nghiệp trong những chiếc đầm màu trắng hiệu Saks, đeo đôi găng tay trắng hiệu Bergdorf’s và đội trên đầu một vòng hoa kết bằng cây thường xuân cùng với bó hoa hồng đỏ và tấm bằng trên tay, còn các nam sinh thì trông rất hợp với những bộ lễ phục buổi sáng cùng với chiếccàvạt xám có kim gút được đính ngọc trai đi kèm.

Những bộ quần áo bằng vải len kẻ ô vuông vẫn được dùng làm đồng phục, mọi thứ dường như không thay đổi nhiều chỉ trừ một điều tin xấu vẫn đến trong các lớp năm nhất, theo sau là lời thông báo kêu sột soạt do hệ thống âm thanh quá cũ kĩ: “Một cuộc họp khẩn cấp tại nhà nguyện. Toàn bộ học sinh phải đến nhà nguyện ngay lập tức để được thông báo về chuyện này ”.

Schuyler gặp Oliver trên hành lang bên ngoài phòng Music Hum. Họ đã không gặp nhau kể từ buổi tối thứ sáu vừa rồi. Cả hai đều không đề cập đến chuyện chạm trán với Jack Force bên ngoài The Bank, chuyện này rất kì lạ, từ khi hai người phân tích mỗi vị trí xã hội mà họ đã từng trải nghiệm từ những chi tiết nhỏ nhất. Giọng nói của Oliver có âm sắc lạnh lùng khi gặp cô sáng nay nhưng Schuyler không để ý đến thái độ xa cách ấy, cô chạy ngay tới và khoác tay cậu.

- Chuyện gì vậy? - Schuyler hỏi và khẽ ngả đầu vào vai Oliver. - Biết chết liền - Oliver nhún vai.

- Cậu chắc chắn biết mà- Schuyler nài nỉ.

- Được rồi, nhưng đừng nói gì nữa- Oliver mủi lòng, cậu thích cái cảm giác khi tóc cô chạm vào cổ mình.

Hôm nay trông Schuyler thật xinh đẹp. Đây là lần duy nhất cô thả tóc và trông cô giống như một nàng tiên trong bộ áo va rơi hiệu Navy rộng thùng thình, chiếc quần jean bạc màu và một đôi bốt màu đen phá cách. Cậu dáo dác nhìn quanh- Mình nghĩ là có chuyện gì đó đã xảy ra với cái đám ở Block 122 cuối tuần vừa rồi. Schuyler nhướng mày:

- Mimi và nhóm bạn của cô ta ư? Tại sao? Họ sẽ bị đuổi à? - Rất có thể?- Oliver nói, thoáng suy nghĩ.

Năm ngoái gần như toàn bộ một nhóm đã bị đuổi vì có những hành vi trái phép trong khuôn viên trường. Để ăn mừng chiến thắng trong “ The Head of the Charles” (một cuộc đua thuyền được tổ chức vào tuần cuối cùng của tháng tám hàng năm trên sông Charles) họ đã quay lại trường vào buổi tối, biến các phòng học ở tầng hai thành bãi rác, viết những lời tục tĩu lên tường và bằng chứng là: vỏ chai bị vỡ, đống cuống thuốc lá và giấy bạc để hít cocain được bảo vệ tìm thấy vào buổi sáng ngày hôm sau. Các bậc phụ huynh đã cố gắng ngăn việc thi hành mong sao cho có thể thay đổi được quyết định của họ ( một số người nghĩ việc đuổi học là quá nghiêm khắc trong khi một số khác thì coi những học sinh đó là những tên tội phạm vô đạo đức cần phải bị trừng trị). Người cầm đầu nhóm này, cậu học sinh năm cuối Harvard bị trói lại- cháu trai duy nhất của bà hiệu trưởng cũng bị trừng phạt (Harvard đã kể lại cuộc thú tội ngày hôm đó. hiện nay cậu học sinh bị đuổi này đang học tại trường đại học Duke). Dù thế nào đi chăng nữa Schuyler cũng không nghĩ việc có những hành vi không đúng mực vào cuối tuần vừa rồi là nguyên nhân nhà trường yêu cầu các học sinh phải tới nhà nguyện vào buổi sáng nay. Vì mỗi lớp chỉ có bốn mươi học sinh nên bọn học sinh vừa vặn nhét vào trong nhà nguyện một cách thoải mái, chúng có những chỗ ngồi riêng được xếp theo khối lớp học, học sinh lớp lớn và sinh viên năm nhất được ngồi ở phía trước, học sinh lớp nhỏ và sinh viên năm hai thì ngồi ở phía sau.

Cô chủ nhiệm khoa nhẫn nại đứng trên bục phía trước bệ thờ. Oliver và Schuyler tìm thấy Dylan ở phía sau, tại chỗ ngồi thường ngày của cậu ta. Hai mắt có quầng thâm giống như cậu ta không ngủ và có một vết bẩn màu đỏ hết sức xấu xí trên áo sơ mi có nút gài, không những thế còn có hẳn một lỗ thủng lớn trên chiếc quần bò màu đen cậu đang mặc. Dylan đeo một chiếccàvạt bằng lụa màu trắng phong cách Jimi Hendrix. Cậu vẫy tay gọi Oliver và Schuyler đến bên cạnh.

- Chuyện gì xảy ra vậy?- Schuyler hỏi và ngồi xuống.

Dylan nhún vai rồi đưa một ngón tay lên môi ra hiệu im lặng. Chủ nhiệm khoa Cecile Molly gõ nhẹ vào micro. Cô Molly không phải là cựu học sinh của trường giống như cô hiệu trưởng, người đứng đầu thư viện hay gần như toàn bộ khoa nữ- người ta nói rằng cô là một người đi theo phương pháp giảng dạy của các trường công lập- cô nhanh chóng yêu cầu học sinh phải có dải lụa buộc đầu, váy của nữ sinh phải là loại vải nhung kẻ ô dài tới đầu gối và đặc biệt phải đọc tròn môi các nguyên âm thì mới chứng tỏ là học sinh nữ đích thực trường Duchesne. Chủ nhiệm khoa Molly là một bản sao rất thích hợp cho việc hành xử máy móc và do đó cô rất nổi tiếng trong số những người quản lí rập khuôn.

- Nghiêm! Ổn định đi các em. Có một chuyện đáng tiếc tôi cần phải thông báo cho các em biết vào sáng nay- Cô hít một hơi thật sâu- tôi rất tiếc phải thông báo với các em rằng một học sinh của trường chúng ta, em Aggie Carongolet đã ra đi vào cuối tuần vừa rồi.

Cả không gian lặng như tờ, không có lấy một tiếng động, tất cả mọi người đều choáng váng vì thông tin vừa rồi, tiếp sau đó là những lời bàn tán. Cô hắng giọng:

- em Aggie đã học ở trường Duchesne này từ lớp mẫu giáo nhỏ. Vì vậy ngày mai chúng ta sẽ được nghỉ.

Thay vào đó, một tang lễ sẽ được tiến hành ở nhà nguyện vào sáng mai. Mọi người đều được mời tham dự, sau đó sẽ có một lễ an táng ở Forest Hills tại Queens, nhà trường đã sắp xếp một tuyến xe buýt để đưa những em muốn tham dự tới nghĩa trang. Chúng tôi mong là các em sẽ nghĩ đếngiađình của bạn ấy trong thời điểm khó khăn này- Một lần nữa cô lại hắng giọng- Chúng tôi có các bác sĩ tâm lí nếu như có em nào cần. Buổi học ngày hôm nay sẽ kết thúc vào trưa và bố mẹ các em cũng cần được biết chuyện này sớm. Sau khi kết thúc buổi họp này xin mời các em trở về lớp.

Sau một bài cầu nguyện ngắn ( trường Duchnese không theo hoàn toàn một tín ngưỡng nào), rồi tiếp một bài cầu nguyện trong cuốn Sách Kinh Thánh thông dụng và còn thêm một tiết trong kinh Coran, một đoạn Khalil Gibran do những học sinh nam và nữ đứng đầu trường đọc; các học sinh im lặng tuôn ra ngoài, một cảm giác như trùng xuống kết hợp giữa cảm giác buồn nôn và cảm giác thương cảm đối vớigiađình Carondolet bao trùm không gian. Trước đây chưa từng có chuyện như thế này xảy ra ở trường Duchesne. Họ đã từng nghe những chuyện không hay của trường khác- tai nạn vì uống rượu khi đang lái xe, những ông thầy huấn luyện môn bóng đá chuyên đi quấy rối học sinh, các học sinh trung học nam hẹn hò rồi cưỡng đoạt những sinh viên nữ năm nhất, chuyện người mặc áo đi mưa dùng súng bắn học sinh, nhưng những chuyện này chỉ xảy ra ở những trường khác ... ở trên ti vi, ở một vùng quê nào đó hay trong các trường công
lập, với các loại máy dò kim loại của họ và những ba lô trong suốt bằng nhựa cứng để truy tìm chứng cứ.

Chưa từng có điều gì khủng khiếp từng xảy ra ở trường Duchesne. nó gần như trở thành một thông lệ. Điều được cho là tồi tệ nhất có thể từng xảy ra cho một học sinh của trường đó là: bị gãy chân khi trượt tuyết ở Aspen hay bị cháy nắng khi tới St. Bath trong kì nghỉ xuân. Có lẽ bởi vậy mà cái chết của Aggie Carondolet- trong cái thành phố New York này- ngay trước ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của cô gần như là chuyện không thể hiểu nổi. Aggie Carondolet ư? Trong thâm tâm Schuyler bỗng nhiên nhói lên một nỗi buồn dù cô gần như chẳng hề biết chút gì về cô gái này ngoại trừ cô ta là một trong những cô gái tóc vàng, cao ráo có ánh mắt như nhìn xuyên suốt người đối diện, luôn bám lấy Mimi Force giống như đám cận thần đang vây quanh nữ hoàng của họ vậy.

- Cậu ổn chứ?- Oliver hỏi và siết chặt vai Schuyler.

Schuyler gật đầu:

- Ôi chao, chuyện này thật bị thảm. Chính xác là mình đã nhìn thấy cô ấy vào buổi tối hôm thứ sáu vừa rồiDylan vừa nói vừa lắc cái đầu.

- Cậu đã nhìn thấy Aggie?- Schuyler hỏi- Ở đâu thế?

- Thì tối thứ sáu ... ở cái hộp đêm The Bank ấy.

- Aggie Carondolet ở The Bank?- Schuyler ngờ vực hỏi. Chuyện này sẽ tạo thêm nhiều giả thiết giống như là chuyện bắt gặp Mimi Force đang mua đồ ở J. C. Penny vậy- Cậu chắc chứ?

- À, ý mình là... chính xác thì cậu ấy không ở bên trong hộp đêm mà là ở bên ngoài, cậu biết rồi đấy, đó là nơi mọi người dùng để lén hút thuốc, trong con hẻm bên cạnh hộp đêm Block 122- Dylan giải thích.

- Chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?- Schuyler nói- Bọn mình chẳng lúc nào nhìn thấy cậu kể từ sau nửa đêm.

- Mình, à gặp một người.- Dylan toét miệng cười ngượng ngùng thú nhận- Không phải là chuyện gì ghê ghớm đâu.

Schuyler gật đầu và không hỏi nữa.

Họ ra khỏi nhà nguyện, ngang qua chỗ Mimi Force đang đứng, ngay giữa trung tâm vòng tròn thương cảm của bạn bè:

- Cậu ấy chỉ ra ngoài để hút một điếu thuốc... - Họ tình cờ nghe được Mimi nói, khẽ liếc nhìn vào mắt cô nàng- Sau đó cậu ấy biến mất... Bọn mình vẫn không biết chuyện đó đã xảy ra như thế nào.

- Cậu nhìn cái gì thế hả?- Mimi nói to khi thấy Schuyler nhìn mình chằm chằm.

- Không có gì... Mình...

Mimi hất mái tóc qua vai và khịt mũi khó chịu. Sau đó cô nàng cố ý quay lưng lại với ba người bọn họ rồi trở lại với những hồi tưởng về buổi tối ngày thứ sáu vừa rồi.

- Chào- Dylan nói khi đi ngang qua cô gái người Texas cao ráo cùng lớp đứng trong đám đông lộn xộn- Rất tiếc cho bạn của cậu- Cậu ta đặt nhẹ tay lên vai cô gái.

Nhưng Bliss thậm chí còn không tỏ ra là nghe thấy những gì cậu ta nói. Chuyện này kì quặc, làm sao mà Dylan lại biết Bliss Llewellyn? Cô gái Texas này gần như là bạn thân nhất của Mimi. Còn Mimi lại xem thường Dylan Ward. Schuyler đã từng nghe Mimi gọi Dylan là một “tên lang thang” và là một “ kẻ bẩn thỉu” ngay trước mặt cậu khi cậu từ chối nhường chỗ trong quán ăn tự phục vụ. Cô và Oliver đã cảnh báo khi Dylan ngồi xuống, nhưng cậu ta không nghe thấy. “ Nhưng đây là bàn của chúng tôi”.

Mimi rít lên khi đang cầm một cái khay đựng đĩa giấy, trên đĩa là những lá rau diếp khô rắc xung quanh một chiếc hăm-bơ-gơ. Schuyler và Oliver ngay lập tức chộp lấy cái khay của họ vậy mà Dylan vẫn không buồn nhúc nhích, điều này ngay lập tức làm họ mếm cậu ta.

- Chuyện này là do sử dụng thuốc quá liều- Dylan thì thầm khi đi giữa Schuyler và Oliver. - Làm cách nào mà cậu biết được?- Oliver hỏi.

- Chỉ có duy nhất khả năng đó thôi. Cô ta đã chết ở Block 122. Còn có thể là gì nữa?

Schuyler nghĩ đến chứng phình mạch, một cơn đau tim, cơn tai biến ngập máu do bệnh đái đường. Có rất

nhiều thứ có thể là nguyên nhân làm cho ai đó chết sớm. Cô đã từng đọc về chúng, cô biết, từ nhỏ cô đã mất cha, mẹ cô thì đang chìm trong hôn mê. Cuộc sống mỏng manh hơn những gì người ta từng biết. Phút này, bạn có thể đang hút thuốc trong con hẻm trên Lower East Side với bạn bè, đang uống rượu hay nhảy nhót trên sàn trong một hộp đêm nổi tiếng. Nhưng phút sau, bạn có thể đã sang thế giới bên kia.