Gia Tộc Ma Cà Rồng 3: Hé Lộ

Chương 27



Bởi vì Mimi muốn nhìn thấy Dylan ngay lập tức, họ quyết định đến thăm cậu vào ngày hôm sau, có nghĩa là cúp học 1 lần nữa. Đó không phải là điều Bliss lưu tâm quá nhiều. Vào lúc này điểm số của cô là điều xa xôi nhất trong tâm trí cô. Tối hôm đó, Bliss đã không hỏi cha cô lý do tại sao ông không nói với hội đồng về Dylan. Cô thận trọng với việc cho ông biết cô biết ông đã giữ bí mật với cô. Forsyth phải có lý do của mình, nhưng bằng cách nào đó Bliss có cảm giác ông sẽ không chia sẻ lý do đó.

Chiều hôm sau Bliss đóng gói cho Dylan 1 gói đồ. Cô biết anh đang nhận được sự chăm sóc tốt nhất mà tiền có thể mua, nhưng Transitions sẽ không có đĩa nhạc rock Ấn mới nhất hoặc 1 bản sao của Absolute Sandman. Cô nghĩ c1 lẽ nếu anh có 1 vài thứ ưa thích, nó sẽ nhắc nhở anh là ai, và song song đó, Bliss đã có ý nghĩa như thế nào đối với anh. Cô chỉ không muốn bỏ cuộc với anh. Cô thậm chí còn quyết định ngăn chặn cảm giác bị từ chối về những gì đã tiến triển vào đêm định mệnh hôm đó. Có lẽ Dylan hành động kì quái như vậy 1 phần là do bệnh tật của anh.

Jordan đi ngang qua ô cửa và nhòm vào phòng Bliss.

- Chị lại định đến Saratoga nữa à? - cô bé hỏi.

- Đúng vậy. Mimi muốn đi xem Dylan để báo cáo với Hội đồng, và hôm nay có bác sĩ của anh ấy nữa. Cuối cùng chị cũng có thể hỏi chuyện gì đang xảy ra với anh ấy. - Bliss giải thích, vừa gấp 1 chiếc áo khoác mô tô mới làm bằng da theo đúng phong cách của cô mà cô bắt được ở Barneys và nhét nó vào chiếc túi mua sắm.

Em gái cô bước vào và ngồi xuống giường, quan sát Bliss gói đồ

- Này...em muốn hỏi chị...chị biết đấy làm cách nào chị quen với việc ngất đi của chị?

- Uh-huh - Bliss gật đầu, quyết định không đem theo chiếc áo thun hình gấu bông mà cô đã mua trong cơn bốc đồng tại 1 cửa hàng trả bằng thẻ. Dylan chắc chắn sẽ nghĩ rằng nó thật là ủy mị. Anh luôn chế giễu cô vì có quá nhiều loại thú cưng trên giường ngủ.

- Chị có còn bị nữa không?

Bliss dừng lại để suy nghĩ. Tình trạng thoáng ngất thường xuyên đi kèm với tình trạng suy nhược. Cô ngủ mê đi và thức dậy ở 1 nơi hoàn toàn khác với nơi cô bắt đầu, mà không biết làm cách nào cô đến được nơi đó.

- Không. Và chị cũng không bị ác mộng trong vài tháng rồi.

- Tốt - Jordan nói, có vẻ nhẹ nhõm.

Nhưng Bliss vẫn chưa nói hết. - H thì nó giống như chị đang bị cả ngày vậy. Giống như 1 ngày kia - chị thấy 1 thứ thật lạ lùng. Chị đang cầm lược chải tóc và nó biến thành thứ đó, giống như, rắn vàng vậy. Dọa chị sợ hết hồn.

Jordan tái nhợt. - Rắn vàng hả?

- Đúng vậy.

- Và 1 ngày khác, khi chị nhìn lên trời, và chị nhìn thấy con rồng bảy đầu. Thật kì quặc.

- Chuyện này xảy ra có nhiều không? - Jordan hỏi.

Bliss nhún vai. - Đại loại như vậy. Chị đã hỏi cha về chuyện này. Ông nói tất cả là...

- 1 phần của sự chuyển đổi. - Jordan xen vào.

- Đúng rồi. - Bliss đã hoàn tất việc đóng gói. Điện thoại cô kêu lên. Mimi đang chờ dưới cầu thang cùng với chiếc xe của cô ấy. Jordan vẫn còn đứng đó, một biểu hiện kỳ lạ trên khuôn mặt cô bé. Cô bé nhìn như thể đang vật lộn với một quyết định.

- Chuyện gì vậy? - Bliss hỏi.

- Không có gì. - Jordan lắc đầu.

- Chúc vui vẻ khi đến thăm bạn chị.

Bliss đã không đi với Mimi trong nhiều tháng liền, và lúc đầu cô nghĩ giữa họ sẽ không được thoải mái, nhưng cô đã quên cách tự thu hút mà Mimi Force có được. Mimi nói chuyện một cách dễ dàng trong suốt chuyến đi, nói về mọi thứ, từ 1 dàn những thần linh quên thuộc mới của cô, trong đó bao gồm các chàng trai nóng bỏng nhất ở ​​Collegiate và Horace Mann, cùng với 1 hay 2 nhóc đại học, theo như kế hoạch cho mùa hècủa cô: một chương trình chuyên sâu về Trung Quốc ở Bắc Kinh, kể từ khi cô muốn để thể hiển việc sử dụng ngôn ngữ trôi chảy cho các ứng dụng của Stanford vào năm tới.

- Có buồn cười không chứ? Trung Quốc là ngôn ngữ duy nhất không có trong ký ức của mình. Huh. Mình đang ở với Wah và Min, cậu bết cặp sinh đôi người Trung Quốc mà chúng ta đã gặp ở Four Hundred Ball không? - Mimi cười khúc khích.

Khi họ đến Transitions, Dylan đang ở trong phòng 1 mình, xem tivi.

- Chào...Bliss...phải không? - Anh hỏi.

- Và cậu là?

- Mimi. - cô nhìn anh 1 cách sắc bén.

- Thật sự là cậu không nhớ bọn mình hả?

- Tôi nhớ cô ấy. - Dylan nói với 1 chút ngượng ngùng.

- Cô ấy đã đến thăm tôi vài lần.

- Em mang cho anh vài thứ nè. - Bliss nói, giơ lên chiếc túi căng phồng.

- Tuyệt - Dylan nói, moi móc cái túi.

- Đây là cái gì? - Anh hỏi, giơ lên chiếc áo khoác da màu đen.

Bliss cảm thấy xấu hổ. - Em...um...anh từng có 1 cái...

- Không, nó...Chúa ơi...nó thật tuyệt. - Dylan mặc vào.

Anh trông vẫn đẹp trai như xưa khi mặc nó. Anh mỉm cười với cô, và tim cô đập loạn nhịp. Anh lại cắm đầu vào chiếc túi và lấy ra 1 chiếc hộp iPhone.

- Em nghĩ có thể anh muốn 1 cái. - Bliss nói

- Em hy vọng anh không phiền. Em đã lưu số em vào đó rồi.

- Bliss - Mimi hỏi. - Cậu có thể để bọn mình 1 mình 1 lát được không? Mình muốn hỏi Dylan một số việc.

- Chắc rồi.

Bliss rời khỏi phòng. Vài phút sau, Mimi mở cửa ra. Cô nhìn Bliss với một sự pha trộn giữa thương hại và khinh bỉ.

- Vậy là? - Bliss hỏi.

- Có vẻ như thật sự cậu ta không nhớ gì hết - Mimi nói.

- Mình đả nói rồi mà.

- Thật ngạc nhiên. Giống như cậu ta hoàn toàn là 1 phiến đá trống rỗng vậy.

- Cậu nói như thể đó là điều tốt vậy. - Bliss trừng mắt nhìn Mimi và quay trở vào phòng.

- Cô ấy muốn biết gì vậy? - cô hỏi Dylan.

Dylan nhún vai. - Không nhiều lắm...chỉ 1 vài điều kỳ lạ, và chuyện gì đó về quần jean hoặc cái gì đó. Tôi không hiểu cô ấy nói gì. Tôi nói với cô ấy tôi thậm chí còn không biết tên của mình khi tôi tỉnh dậy.

- Anh thực sự không biết anh là ai à? - Bliss hỏi, ngồi bên cạnh Dylan trên chiếc giường.

Anh nhìn xuống cuốn truyện tranh đang đọc dở và liệng đi. Sau đó anh với tay ra và nắm lất tay cô. Cô ấyngạc nhiên nhìn anh sợ hãi ... hy vọng ...

Dylan cau mày và sau đó cuối cùng nói.

- Mình không biết cậu là ai. Nhưng mình biết rằng mỗi khi nhìn cậu, mình cảm thấy khá hơn.

Bliss siết chặt tay Dylan và cậu cũng siết lấy tay cô. Họ ngồi nắm tay nhau trong 1 khoảng thời gian dài. Cho đến khi Mimi gõ cửa báo cho Bliss biết bác sĩ của Dylan đã sẵn sàng gặp họ.

Khi họ đến tòa nhà chính, Mimi gỡ kính râm và liếc nhìn nhân vật đang đi về phía ngôi nhà của Dylan.

- Này, đó không phải là Oliver Hazard gì đó sao?

- Đúng rồi. - Bliss nói.

Oliver đã nói với cô có thể cậu sẽ di thăm Dylan sau giờ học. Rõ ràng cậu đến đây thường xuyên để bầu bạn với Dylan. 2 người họ đã chơi cờ. Dylan đã bị mất trí nhớ, nhưng anh không mất khả năng tàn sát Oliver trong trò này, Oliver đã nói với cô như vậy.

- Chờ đã. Mình muốn nói chuyện với cậu ta cho một chút. - Vừa nói Mimi vừa đi theo hướng Oliver.

Bliss thắc mắc có chuyện quái gì trên trái đất khiến Mimi muốn nói chuyện với Oliver. 2 người họ xem thường lẫn nhau. Nhưng cô đứng quá xa để nghe lỏm được họ.

Cô nhận thấy khi Mimi quay lại, cô ta trông rất hài lòng với chính mình, thậm chí hơn cả lúc bình thường.

Đối với Oliver, Bliss không có cơ hội bắt kịp cậu. Những gì Mimi nói với cậu làm cậu thức tỉnh rất nhiều, và cậu không đến thăm Dylan ngày hôm đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.