Gia Tộc Ma Cà Rồng 3: Hé Lộ

Chương 6



Chàng trai bước vào vùng ánh sáng, khuôn mặt anh được ngọn lửa chiếu sáng. Trông cậu vẫn y như lúc trước - với cùng đôi mắt buồn, cùng 1 mái tóc đen rối bù. Cậu cũng đang mặc cùng chiếc áo thun bẩn với cái quần jean mà cậu đã mặc khi Schuyler lần cuối cùng nhìn thấy cậu.

- Dylan! Nhưng làm thế nào? Chuyện gì đã xảy ra? Cậu đã ở đâu?

Cô chạy đến ôm cậu, một nụ cười ngây ngất trên mặt.

Dylan! Còn sống! cậu không phải là người cô đợi nhưng cậu được chào đón. Cô có quá nhiều câu hỏi để hỏi cậu: chuyện gì đã xảy ra vào đêm cậu biến mất? làm sao cậu trốn thoát được bọn Máu Bạc? Làm thế nào cậu sống sót?

Tuy nhiên, khi cô vừa đến gần cậu, cô nhận ra có điều gì đó không đúng. Gương mặt của Dylan thật ác nghiệt và đầy giận dữ. Mắt cậu mơ màng và có vẻ cuồng loạn.

- Có chuyện gì vậy?

Nhanh như chớp, Dylan xô mạnh vào Schuyler. RẦM! - nhưng Schyler nhanh hơn và né được cú đánh.

- Dylan! Cậu đang làm gì vậy?

Cô đưa tay lên như thể để bảo vệ mình, như thể cô có thể bảo vệ bản thân với một rào cản vật lý.

RẦM! Lại 1 cú đánh khác. Lần này là với ý định ném cô ra khỏi ban công.

Schuyler nghẹt thở, cảm thấy não mình có thể nổ tung vì sức ép của trận đánh.

Cô bỏ chạy tới sân thượng, không thể dừng lại để lấy lại các giác quan của mình. Cô nhìn qua vai. Dylan chạy ngay sau cô. Cậu ta trông điên cuồng và độc ác, như thể bị ám bởi 1 sức mạnh hiểm độc.

- Tại sao cậu làm vậy? Cô khóc, ngay khi cậu chụp lấy cô.

NHẢY!

Phải! Cô phải thực hiện, cô phải tuân theo - NHẢY! - phải, cô sẽ, nhưng nếu cô không cẩn thận, cô không có thời gian để...cô có thể bị hụt chân...cô có thể...ôi Chúa ơi, lỡ như Lawrence sai thì sao? Nếu cô không phải bất tử thì sao? Suy cho cùng cô có 1 nửa là con người. Nếu cô không sống sót được thì sao? Lỡ như, không giống như những kẻ Máu Xanh khác, chu kì của việc ngủ, ngỉ ngơi và tái sinh không liên quan gì đến cô thì sao. Lỡ như đây là cuộc sống duy nhất của cô? Nhưng bây h thì quá muộn để lo lắng về những điều đó - cô không có lựa chọ nào khác. NHẢY! Cô không thể thấy được cô đang ở đâu, cô đang quờ quạng tìm chỗ bám vào...Cậu ta đang ở ngay phía sau cô, cô sẽ...

Cô nhảy khỏi sân thượng và...bay...

Không có thời gian, không có thời gian để bò đến cái gờ khác, không có thời gian để níu lấy tay vịn lan can...Vỉa hè đang hiện ra lờ mờ...

Schuyler tự lèo lái để đáp xuống đất trên đôi giày ống của cô nghe 1 cái uỵch. Ngay vào giữ đám đông đang đứng lộn xộn phía trước nhà hàng Perry. Người dân New York bị đuổi cổ vì họ hút thuốc. Trong giây lát, Dylan đã ở ngay phía sau cô. Quá nhanh, cậu ấy quá nhanh...

Sau đó là tình trạng ép buộc mạnh mẽ: chuyện này không phải là buổi thực tập mà là tình trạng kiểm soát. Sự nghiền nát. Đây là những gì Lawrence đã nói với cô. Các Alienari Consummo. Hoàn toàn bị mất ý thức.

Đối với Máu Đỏ, alienari có nghĩa là cái chết tức thì. Còn đối với ma cà rồng nó là tình trạng tê liệt. Ý thức bị lấy đi để 1 ý thức khác thay thế. Lawrence đã nói với cô rằng điều đó lấy đi máu và kí ức của những ma cà rống đồng loại, thực hiện Caerimonia Osculor lên chính đồng loại không phải là điều duy nhất mà Máu Bạc được biết đến. Chúng có nhiều cách tra tấn và đầy thủ đoạn. Chúng không hút hết máu của các nạn nhân; 1 trong số họ chúng để cho sống vì họ có ích cho bọn Máu Bạc như là 1 con tốt thí.

Schuyler cảm thấy nặng nề khi sức mạnh của alienari định cư tại...cô gần như không chống đỡ nổi; thật dễ dàng để đầu hàng hơn là chiến đấu... cô cảm thấy mình đang dần yếu đi...Chuyện gì sẽ xảy ra với mình nếu như cậu ấy thành công? Cô nghĩ về mẹ mình, sống nhưng không thực sự sống, liệu đó có phải là định mệnh của cô? Cô chao đảo, lắc lư, nó sẽ sớm thôi. Nhưng rồi cô thấy 1 thứ gì đó xông ra từ bóng tối - giống như 1 cái đuôi, cái đuôi của glom - và cô có thể cô lập tín hiệu, có thể tìm ra cái phần đang cố gắng kiểm soát cô, và cô xoắn nó xung quanh, giống như đấu vật với cá sấu - lật nó lên đầu - và ngay sau đó cô khống chế nó, và cô uốn cong nó bằng ý chí của cô, và rồi - Dylan đang la hét, cậu là người đang bị đau đớn, cậu là người đang quay lưng vào tường, không thể di chuyển khi tâm trí cô đang nắm giữ cậu. Cô có thể cảm thấy nó, cảm thấy sự thống trị của cô, hả hê vì chiến thắng của mình. Cô siết chặt cậu - toàn bộ thân thể cậu - bằng tâm trí cô. Nó giống như 1 thói hư tật xấu -

Cô đang giết cậu...

Sau đó cậu sẽ không còn là chính mình...và 1 phần trong cô sẽ...

Cho đến khi...

- SCHUYLER! DỪNG LẠI!

- ĐỪNG!

- SCHUYLER

Một tiếng gầm vang lên.

Tên cô. Có người đang gọi tên cô. Oliver. Đang bảo cô dừng lại.

Schuyler nới lỏng vòng tay, nhưng cô vẫn còn đang giơ tay ra, và cách ra 20 mét, Dylan bị gắn chặt vào tường. Bị tâm trí cô ghim chặt ở đó, cậu đang khò khè. Cậu không thể thở được.

- LÀM ƠN! Lần này là giọng nói của một cô gái. Bliss.

Và rồi cô thả ra.

Dylan sụm xuống đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.