Gia Tộc Ma Cà Rồng 3: Hé Lộ

Chương 7



Bliss chạy nhanh hết mức có thể. Cô đã nhìn thấy toàn bộ sự việc. Cô ở trong xe taxi và đã nhìn thấy hết. Schuyler nhảy xuống, và Dylan đuổi theo sau. Cô đã chứng kiến ​​nỗi thống khổ của Dylan và việc làm chủ của Schuyler.

Ôi, Trời ơi, đừng để cô ấy giết anh.

"Dylan!" Bliss quỳ xuống bên cạnh. Anh nằm úp mặt xuống vỉa hè, cô quay người anh lại 1 cách nhẹ nhàng và ôm anh trong vòng tay mình. Anh rất gầy ... chỉ có da bọc xương bên dưới chiếc áo thun. Cô ôm anh dịu dàng như một con chim . non. Anh bị thương và trông thật thảm hại, nhưng anh là của cô. Nước mắt chảy dài trên má cô. - Dylan!

Khi cô trở về nhà sau cuộc họp, và anh không gặp cô ở đó như trong kế hoạch của họ, ngay lập tức cô thấy có gì đó không đúng. Cô đã gọi cho Oliver và bảo cậu gặp cô tại căn hộ đang xây dựng trên đường Perry nhanh nhất mà cậu có thể. Dylan đã nói cậu sẽ làm điều gì đó. May thay, Bliss biết phải tìm ra cậu ở đâu vì cô biết bí mật của Schuyler.

Dylan mở mắt ra. Anh lùi lại khi nhìn thấy Bliss rồi quay sang Schuyler và gầm gừ "Argento Croatus!"

"Cậu có điên không?" Schuyler hỏi, Oliver đứng bên cạnh bảo vệ. Cô không thể tin vào tai mình. Dylan vừa mới được gọi là cô Máu Bạc. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy? Tại sao âm thanh giọng nói của cậu ấy lại như thế?

- Dylan, thôi nào. Sky - cậu ấy không biết mình đang nói gì đâu - , Bliss lo lắng nói. - Dylan, làm ơn, chuyện này thật vô lý.

Dylan nhích người ra xa, đôi đồng tử trong mắt cậu giãn ra 1 cách nhanh chóng như thể có 1 chiếc đèn pin được rọi vào mắt cậu. Sau đó cậu bắt đầu cười phá lên với tông giọng cao the thé.

- Cậu biết cậu ấy đã quay về nhưng cậu không nói với mình. - Schuyler nói, lời buộc tội treo lơ lửng trong không khí giữa họ.

- Đúng vậy.

Bliss hít 1 hơi sâu - Mình không nói với cậu bởi vì...- Bởi vì cậu sẽ nói cho Hội đồng biết. Rồi họ sẽ mang anh ấy đi. Và đúng vậy, anh ấy đã thay đổi. Anh ấy khác lạ. Anh ấy không giống trước kia. Một cái gì đó khủng khiếp và không thể nói được đã xảy ra với anh ấy. Nhưng mình vẫn yêu anh ấy. Cậu hiểu mà, phải không? Cậu, người chờ đợi trong căn hộ cho một chàng trai không đến.

Schuyler gật đầu. Hai người họ hiểu nhau mà không cần nói thành lời. Đó là cách của ma cà rồng.

- Dù sao thì cậu ấy không thể cứ như thế này được, chúng ta phải giúp cậu ấy thôi - Schuyler di chuyển gần hơn đến hai người.

- Đừng chạm vào tôi - Dylan gầm gừ. Đột nhiên, anh nhảy lên chộp lấy cổ họng Bliss, xương ngón tay của anh siết chặt 1 cách hung bạo vào chiếc cổ xanh xao của cô.

- Nếu cậu mà không giúp mình, cậu sẽ trở thành 1 trong số chúng - Cậu nói vẻ đe dọa, siết chặt hơn gọng kìm.

Bliss bắt đầu khóc. - Dylan, đừng...

Schuyler lao tới Dylan, nhưng Oliver ngăn cô lại.

- Chờ đã. - Cậu nói - Chờ đã - mình sẽ không để cậu bị thương lần nữa đâu.

Trong khi đó, Dylan đẩy Bliss ra xa hơn bằng tâm trí mình, cơn thịnh nộ của cậu không hề giảm đi, sức mạnh của cậu chỉ đáng sợ hơn khi cậu liều lĩnh. Bliss khụy gối xuống. Bây h đến lượt Schuyler hét lên. Đến lượt Schuyler cầu xin cậu dừng lại.

Dylan không thèm để ý đến Schuyler và Oliver, cậu vuốt ve má Bliss. Cậu ngả người dựa vào cô, miệng cậu kề ngay cổ cô. Schuyler có thể nhìn thấy răng nanh của cậu hiện ra. Cậu đang chuẩn bị lấy máu Bliss.

- Không...Dylan...làm ơn - Bliss thì thào - Không...

- Thả mình ra - Schuyler giũ tay Oliver ra khỏi người cô. Bliss quan sát khi bạn cô điên cuồng chuẩn bị câu thần chú để phá vỡ sự kiềm kẹp của Dylan.

Nhưng ngay trước khi Schuyler có thể đọc câu thần chú, 2 vai Dylan run lên rồi anh nằm rũ xuống đất, đột ngột giải phóng nạn nhân của mình. Bliss ngã gục xuống vỉa hè, những vết hằn tím bầm của những ngón tay cậu nổi bật trên cổ cô.

Dylan đặt đầu giữa hai đầu gối cậu và nức nở.

- Cái quái gì vừa xảy ra vậy? Cậu khóc, cuối cùng đây là giọng nói mà Bliss nhận ra. Lần đầu tiên trong tối hôm đó, Dylan có vẻ như là chính mình.

- Cám ơn các bạn. Kingsley một lần nữa lại là thành viên có quyền biểu quyết của Hội đồngi, với đầy đủ địa vị của 1 Venator. Hãy chào đón anh ấy đã trở về với gia đình chúng ta. Nếu không có Kingsley, chúng ta sẽ không biết về Corcovado quá sớm như vậy.

Có lõm bõm vài tiếng vỗ tay.

Cuộc họp kết thúc, và các trưởng lão chia thành các nhóm nhỏ thì thầm với nhau. Mimi thấy Lawrence đang thì thầm nói chuyện với Nan Cutler.

Kingsley bước đến bên Mimi và chạm nhẹ vào khủy tay cô. - Tôi muốn nói rằng tôi xin lỗi về những gì đã xảy ra. Phiên tòa và mọi thứ.

- Anh đã bẫy tôi. - Cô rít lên, giũ tay anh ra.

- Đó là chuyện bất đắc dĩ. Tuy nhiên, tôi vui mừng khi thấy cô vẫn mạnh khỏe. - Anh nói. Nhưng âm sắc trong giọng nói anh chỉ ra rằng việc cô khỏe mạnh hay không chẳng dính dáng gì đến anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.