Gia Tộc Ma Cà Rồng 4: Sứ Mệnh Của Dòng Họ Van Alen

Chương 43: Schuyler



Đã vài ngày kể từ hôm Schuyler ghé thăm phòng khám của bác sĩ Pat, và cuộc sống mới của cô ở New York cuối cùng cũng đã thành hình. Chiều hôm đó, cô và Oliver ghé qua văn phòng bất động sản đang giữ chùm chìa khoá của căn hộ nhỏ nhắn đơn giản trong khu Hell’s Kitchen mà Oliver đã tìm được cho cô, và đã trả tiền thuê nhà cả năm bằng tiền mặt. Để che dấu danh tính của mình, Schuyler giả làm con gái duy nhất của một bà mẹ đơn thân: một cựu ca sĩ hát nhạc dân ca lập dị, người thường xuyên đi biểu diễn với ban nhạc của mình. Với khả năng thay đội hình dáng khuôn mặt của Schuyler, thậm chí cô có thể giả vờ là người mẹ trong một vài dịp cần thiết. Phép biến hình giờ đây dễ dàng hơn nhiều khi cô lại cảm thấy là chính mình.

Họ bắt một chuyến tàu điện ngầm ngang thành phố và dừng lại ở một đoạn giao điểm đông đúc trên Đại lộ Số Chín, một khu lân cận tập hợp các tòa chung cư của các công ty dành cho những thành viên mới của Phố Wall cũng như những tòa cao ốc tồi tàn không có thang máy, bên cạnh các câu lạc bộ thoát y và các cửa hàng bán băng đĩa dành cho người lớn. Nhưng ở đó gần một cửa hàng thực phẩm, Schuyler và Oliver chất đầy thức ăn đủ cho một tuần: các loại rau sạch, một ổ bánh mỳ của cửa hàng Bánh Sullivan Street, những hộp đậu nành. Oliver ép cô phung phí với đùi lợn muối kiểu Tây Ban Nha và một gói pho mát nhiều kem của Pháp. Những lối đi sạch sẽ, rộng rãi trong siêu thị khiến trái tim cô vui vẻ; thật tuyệt khi được quay trở lại nước Mỹ, nơi mọi thứ thật dễ dàng và tiện lợi.

Căn hộ nằm ở một trong số những toà nhà không có thang máy, như Schuyler mong muốn; và nó rất nhỏ, nếu cô đứng giữa phòng, cô gần như có thể chạm đầu ngón tay vào cả bốn bức tường. Phòng ở đã được trang bị đồ dùng, với một bếp điện đơn, một lò vi sóng và một cái đệm dược quấn gọn ở góc phòng. Cái cửa sổ đơn mở ra tạo một luồng ánh sáng. Nó vẫn còn tốt hơn sống trong một khách sạn. Đây là New York. Là nhà rồi.

- Cậu chắc chắn chuyện này chứ? - Oliver hỏi.

Schuyler đã bước vào tòa nhà với chiếc mặt nạ của bà mẹ lập dị, cô cảm thấy những đường nét trên khuôn mặt mình thư giãn, trở lại là chính cô ngay sau khi Oliver đóng cửa lại.

- Cậu không cần phải ở đây, cậu biết mà. Bố mình có một chỗ ở khu buôn bán - dành cho những khi ông làm việc muộn. Cậu có thể ở lại đó - Oliver nói với cô.

- Tớ biết chỗ này không tốt bằng nhà cậu. Hay thậm chí nhà cũ của mình - Schuyler nói, nhìn khắp các ngăn tủ trống rỗng và tìm thấy một gói thuốc diệt bọ nhỏ màu đen ở góc - Nhưng tớ nghĩ rằng chúng ta không nên để bị nhìn thấy đi cùng nhau. Chúng ta không thể mạo hiểm với tình trạng của cậu trong Hội Kín.

Ngôi nhà trên đường Riversiđe Drive chỉ cách đây một cuốc xe taxi. Hattie sẽ ở đó với món thịt om bà tự làm, Julius sẽ chỉ cho cô những mẹo vặt khi chơi bài. Nhưng cô không thể quay trở lại đó. Vẫn chưa. Cô biết rằng giây phút cô bước qua cánh cửa ra vào, Hội Kín sẽ biết. Cô không hiểu làm sao mà cô biết điều đó, nhưng cô cảm thấy nó một cách bản năng và biết rằng cô đã đúng. Cô phải tránh đi. Bọn họ không quan tâm tới cô ngay lúc này, nhưng cô có cảm giác điều đó sẽ thay đổi.

Cô cảm thấy an toàn hơn khi ở trong căn phòng nhỏ này. Khi cô cảm thấy mình là Skye Hope - chứ không phải Schuyler Van Alen. Cô và Oliver đã quyết định rằng đó là cái tên mà một đứa trẻ lập dị sẽ đặt cho con cái mình. Thêm nữa, nếu có ai đó gọi cô bằng một cái tên mà cô đã quen thưa trả lời, thì trường hợp Schuyler lỡ lời để bị lộ sẽ ít hơn.

Trường Alexander Hamilton High là một trường công trong khu vực, và họ đã chấp nhận bản đăng ký vào phút chót của Schuyler mà không hỏi han hay phàn nàn gì. Oliver đưa ra một trường tư thục khác: trường Nightingale, Spence, Brearley. Nhưng dù vậy cậu ấy vẫn phải dồng ý là nó quá nguy hiểm. Những nơi đó đầy nhung nhúc những Máu Xanh. Ở Hamilton High, sẽ có rất ít cơ hội cho Hội Kín tìm ra cô. Những thành phần cao quý của xã hội có thể kêu gọi mồm (và tiền quyên góp) với sự tận tâm của họ cho giáo dục công nhưng không bao giờ đi xa đến mức thực sự gửi con em họ tới đó. Để Hội Kín tin vào câu chuyện về sự hất hoà giữa Oliver và Schuyler thì Oliver sẽ phải quay trở lại trường Duchesne mà không có cô.

Dù thế nào thì cô cũng phải tiếp tục việc học của mình. Lawrence lúc nào cũng nói gì nhỉ? Trường học còn hơn cả những thứ lý thuyết suông, quá trình học tập sẽ chuẩn bị cho bạn sẵn sàng với những thứ nhàm chán của cuộc sống thực làm việc với người khác, kiềm chế cá tính của một người để hoà đồng với một nhóm nhưng không mất đi tính cách cá nhân của mình, hiểu rõ những nhân tố của logic, lý do và tranh luận. Với một người - ma cà rồng hay con người - để thành công trong thế giới này, không gắn mình với những điều huyền bí của vạn vật là sự thiếu sót. Một người cũng cần phải hiểu thấu dược những điều bí ẩn của thế giới tự nhiên.

- Cậu chắc rằng không có lý do nào khác để tớ nên ở đây với cậu chứ? - Oliver hỏi.

Cô không muốn trả lời cậu ngay bây giờ. Cô vẫn đang phân tích những cảm giác của mình, bắt đầu băn khoăn tự hỏi nếu mẹ cô đúng thì sao. Nếu như tình yêu là điều gì đó mà bạn phải đấu tranh... bằng mọi giá. Cô không muốn Oliver đau khổ vì mình. Cô thà giết chết chính mình còn hơn thấy cậu ấy phải chịu dựng. Nhưng cô cần thời gian để suy nghĩ. Một mình.

- Tớ sẽ ổn thôi, tớ đang ở New York... thấy không... cơn run rẩy, đã qua rồi, - Schuyler nói, đưa hai tay lên mặt với vẻ ngạc nhiên. Phải chăng cô chỉ đơn giản nhớ nhà, như bác sĩ Pat đã nói? Rằng máu của cô cần máu của đồng loại? Đó là tất cả sao? Thật vậy chứ? Cô lại lần nữa ở gần một hội bí mật?

- Tốt - Oliver công nhận - Được rồi. Cậu đã có số di động của mình. Cậu có thể gọi mình bất cứ lúc nào. Cậu biết điều đó phải không.

- Tớ sẽ nhớ cậu lắm - Schuyler nói - Tớ đã nhớ cậu rồi này - Nhưng họ phải làm điều này, để giữ an toàn cho nhau.

- Vậy. Chúc vui vẻ nhé - Oliver bất đắc dĩ nói, sau cái ôm cuối, cậu bước ra khỏi phòng.

Khi cô mở đống thực phẩm, cô thấy Oliver đã để lại một lá thư giữa chồng giấy tờ trong căn hộ mới của cô.

Đó là một phong bì trắng dày, được kẹp giữa đống hóa đơn và tạp chí. Nó không có tem, nghĩa là nó được đưa trực tiếp từ một ai đó trong Hội Kín. Bọn họ luôn luôn chuyển tay những thư từ của mình.

Một tờ giấy mời tới dự hôn lễ, Schuyler đã thấy, và không cần phải kiểm tra, cô biết rằng địa chỉ được dập nổi trên mặt sau chính là ngôi nhà trong thành phố của gia đình Force.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.