Gia Tộc Ma Cà Rồng 4: Sứ Mệnh Của Dòng Họ Van Alen

Chương 70: Schuyler



Trong suốt quãng đường tới sân bay JFK, Schuyler đã phải kìm giữ bản thân. Cô vẫn còn mệt mỏi kiệt sức sau những gì xảy ra hôm qua, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. Những tài liệu mà Oliver đã tìm thấy, khiến cậu ấy hết sức hứng khởi, là một gói nhỏ những cuốn sổ mà cậu ấy đã khám phá ra trong những tài liệu mà Christopher Anderson, Conduit của Lawrence đã giữ.

Năm mươi lăm cuốn sổ chi tiết tất cả những gì mà ông ngoại cô thấy lo lắng về sứ mệnh của dòng họ Van Alen và mọi chỉ dẫn có thể. Những người cnah giữ cánh cổng thứ ba, Cánh Cổng Lời Hứa, gần như chắc chắn vẫn còn ở thành phố Florence, nơi mà họ đang trên đường tới bây giờ.

Đêm qua, cuối cùng cô cũng về đến nhà, Oliver đã đang đợi cô ở trong căn hộ. Khi cô bước vào, phải một lúc cậu mới chấp nhận được sự thật là cô thực sự còn sống và đứng trước mặt mình. Cậu ấy đã tin rằng mình đã mất cô mãi mãi. Họ ôm chặt nhau, nhưng Schuyler vẫn còn quẫn trí và bối rối về tất cả những gì đã xảy ra với Jack, để có thể để ý nhiều tới Oliver.

Cô lắng nghe cậu ấy kể lại tất cả những gì đã xảy ra với những người khác trong cuộc tấn công và hậu quả: hầu hết các Máu Xanh đã tới ẩn náu ở Force Tower, vì họ tuân theo chỉ thụ của Hội Kín. Bọn họ tất cả đều an toàn.

Nhưng trong bao lâu nữa?

Chiếc taxi dừng lại ở nhà ga đón khách, Oliver dỡ túi xách của họ xuống. Cậu ấy im lặng trong suốt chuyến đi. Bây giờ cậu ấy nhìn Schuyler chăm chú, nhưu thể cậu đang cố gắng để ghi nhớ khuôn mặt của cô vậy.

- Chuyện gì thế? - Schuyler hỏi - Có thứ gì đó ở răng của tớ hay gì khác à? Tại sao cậu lại nhìn tớ như thế?

- Tớ sẽ không đi Florence - Oliver nói khi chiếc taxi chạy đi.

- Ý cậu là gì khi nói cậu sẽ không đi Florence... - Schuyler nói, chỉ vừa lúc Jack Force bước vào nhà ga đón khách.

Hôm qua, cuối cùng Mimi cũng đã quay trở lại nhà thờ và mang anh trai mình đi. Jack đã quá yếu để nói điều gì đó khi Schuyler thấy hai người họ lên một chiếc taxi. Từ cái cách Mimi khẳng định quyền sở hữu của mình với Jack, Schuyler đã biết rằng bọn họ sẽ không có cơ hội nào để nói ra những điều họ muốn nói với nhau.

Không hề có chút dấu vết nào của một Mimi đau khổ, mất phương hướng khi cô ấy quay trở lại. Và Schuyler hiểu rằng cuộc đấu tranh giành lấy trái tim của Jack đã kết thúc từ lâu. Có lẽ cô và Jack chỉ không thuộc về nhau, hai người sẽ phải chấp nhận điều đó. Biết rằng họ đã mạo hiểm tất cả mọi thứ vì nhau là quá đủ rồi. Có thể những ký ức về tình yêu của họ là tất cả những điều mà họ được cho phép. Cô đã không biết. Cô chỉ biết rằng cô có rất nhiều việc phải làm. Và nếu cô phải từ bỏ Jack như một phần của nó, thì cô chẳng có thể làm gì thêm được nữa. Cô phải thực hiện những việc cô thừa kế.

Nhưng khi cô nhìn thấy anh, và họ nhìn nhau, cô biết cô sẽ không bao giờ có thể bỏ anh lại. Anh ấy đã hồi phục khá nhiều; trông anh mệt mỏi, nhưng cả cô cũng vậy. Bọn họ đã trải qua quá nhiều chuyện trong hai mươi bốn giờ đồng hồ qua.

Anh ở đây, cô gửi đi. Tình yêu của em.

Anh sẽ không ở bất cứ nơi nào khác.

- Tôi đến ngay khi nhận được tin nhắn của cậu - Jack nói với Oliver.

Oliver đưa cho Jack ba lô của mình.

- Chuyến bay của cậu sẽ khởi hành sớm. Tớ nghĩ rằng hai người nên vào trong đó đi... những ngày gần đây an ninh phiền phức lắm. Đặc biệt là những chuyến bay quốc tế.

- Cậu đã gọi cho anh ấy? Oliver, chuyện gì thế này? - Schuyler hỏi.

- Tớ đã yêu cầu Jack đến gặp chúng ta ở đây. Tớ bảo cậu ấy là cậu sẽ đi Florence. Tớ nói cậu ấy đi cùng với cậu.

- Oliver!

- Sky... ngừng lại - Oliver nói - Và đừng ngắt lời tớ, bởi vì tớ phải nói điều này. Tớ biết cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi tớ. Tớ biết điều đó. Tớ biết cậu sẽ không bao giờ có thể ra quyết định, vậy nên tớ quyết định hộ cậu. Cậu phải đi với cậu ấy.

Schuyler thấy mình nước mắt giàn giụa

- Ollie...

- Cậu không thể lựa chọn giữa hai người bọn tớ. Vậy nên tớ chọn giúp cậu. Jack có thể bảo vệ cậu theo những cách mà tớ không thể. Ngày hôm qua, khi Leviathan mang cậu đi, tớ chưa bao giờ cảm thấy mình vô dụng đến thế trong đời... và tớ hiểu... tớ biết tớ không thể ở đó vì cậu, không phải theo cách mà cậu ấy có thể - Oliver nuốt một hơi - Tớ muốn cậu an toàn, lành lặn và còn sống... hơn là ở bên tớ.

- Oliver...

- Giờ thì đi đi. Trước khi tớ thay đổi ý định. Nhưng cậu biết là tớ đúng mà. Tớ luôn luôn đúng, Schuyler ạ.

Cậu ấy không bao giờ gọi cô là Schuyler, chỉ trừ khi cậu ấy nghiêm túc. Hay giận dữ. Hay có thể là cả hai. Chuyện này chẳng dễ dàng gì với cậu ấy. Cũng chẳng dễ dàng gì để cô nghe theo.

- Nhưng còn cậu thì sao? - Cô hỏi - Tớ đã đánh dấu cậu...

Nụ hôn thần thánh có nghĩa là cậu ấy sẽ mòn mỏi chờ đợi cô mãi mãi. Cô không thể để cậu ấy sống phần còn lại của cuộc đời mình như thế.

- Tớ sẽ ổn cả thôi. Cậu cứ chờ xem. Tớ không tin vào thuyết định mệnh. Cậu sẽ gọi điện cho tớ, phải không? Thỉnh thoảng? Tớ vẫn có thể giúp đỡ cậu... ngay từ đây. Dù sao đi nữa, tớ nghĩ là tớ có thể. Nhưng tớ biết chuyện này sẽ phải xảy ra. Tớ có thể cảm thấy nó... sự đúng đắn của nó... và, như tớ đã nói, tớ không bao giờ sai - Oliver nhét vé máy bay vào tay Jack.

Schuyler kéo Oliver lại gần và ôm cậu thật chặt.

- Cảm ơn cậu - cô thì thầm. Cảm ơn cậu vì đã yêu tớ đủ nhiều để có thể để tớ ra đi.

- Không có gì - Oliver nói. Cậu ấy mỉm cười, và cô biết rằng cậu ấy đã nghe được những gì cô không nói ra. Mối liên kết giữa họ - ma cà rồng và Conduit - cuối cùng vẫn sắc bén.

- Tạm biệt, Ollie - Schuyler thì thầm.

- Chăm sóc cô ấy nhé - Oliver nói, bắt tay Jack - Giúp tôi.

Jack gật đầu và siết chặt cái bắt tay với Oliver.

- Chắc chắn rồi.

Oliver chào tạm biệt cả hai, rồi bước đi thật nhanh, nhảy lên chiếc taxi gần nhất mà cậu có thể tìm thấy. Schuyler nhìn cậu ấy đi, thấy trái tim mình đau nhói tận nơi sâu nhất... nhưng nó không tan vỡ. Bọn họ sẽ vẫn là bạn. Bọn họ sẽ mãi mãi là bạn bè. Cô vẫn yêu cậu ấy.

Bên cạnh cô, Jack đưa tay ra.

Schuyler nắm chặt lấy nó. Cô sẽ không bao giờ bỏ ra. Không phải trong cuộc đời này. Cô biết điều này có ý nghĩa gì. Bọn họ sẽ mạo hiểm với nó. Họ sẽ chống lại sự gắn kết, chống lại Luật, tất cả mọi thứ đã ngáng đường họ, để họ có thể ở bên nhau. Họ sẽ đánh liều tất cả vì tình yêu của họ. Giống như mẹ cô. Giống như Allegra.

Không một ai chọn cuộc sống của mẹ, cô đã nói với mẹ mình như thế.

Cô đã sai.

Bên nhau, tay trong tay, hai người bọn họ bước vào trong sân bay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.